Chương 36

Ánh sáng trắng xoá xé toạc bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng ngầm rộng lớn này đây nọ.

Ánh sáng ấy không phải là tiên khí, mà là những chữ cái máu tươi đang bò ra khỏi trang giấy, xoáy thành một cơn lốc hút lấy linh lực của hắn.

Đan Lương hét lên khi cảm thấy chân mình đang bị rễ cây vô hình bám chặt, kéo xuống vực thẳm bên trong cuốn sách.

Hắn cố giơ tay lên, nhưng bàn

Bụi đá chưa kịp lắng xuống.

Mùi ozone pha lẫn sắt rỉ từ vết thương hăng nồng trong mũi, kích thích những dây thần kinh đã tê liệt vì shock.

Tử Hà Đan Lương không nhúc nhích.

Cơ thể hắn nặng trịch như gánh một ngọn núi sụp đổ đè lên vai.

Hắn nằm chỏng trơ giữa hố sụp sâu thẳm, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới từ ngàn đời trước.

Những mảnh vỡ của thực tại va đập vào nhau tạo thành một âm thanh rít lên khó chịu, xé toạc màng nhĩ yếu ớt.

Hắn hít thở nông cạn.

Không khí trong hang động cổ xưa này đặc quánh như hồ tương, nặng trĩu áp lực linh lực khiến mỗi nhịp tim đều trở thành một thử thách sinh tử.

Hắn vừa vượt qua lớp cửa đá cuối cùng bằng cách hy sinh phần lớn nguyên lực còn lại.

Giờ đây, hắn đang đứng trước cánh cổng của sự thật — hoặc là cái chết chắc chắn.

Đan Lương chậm rãi quỳ xuống bên cạnh cuốn sách cổ xưa đó.

Ngón tay run rẩy của hắn khẽ lướt qua bề mặt da thú lạnh giá và thô ráp.

Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu óc hắn không hề thông qua mắt hay tai mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức sâu thẳm nhất nơi tiềm ẩn ký ức tiền kiếp chưa được khai phá bao giờ trong đời sống bình thường hàng ngày của những người tu giả tầm thường như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Không phải là cảm giác mơ hồ.

Đó là nỗi đau tột cùng, một ký ức về cái chết mà hắn đã trải qua vô số lần nhưng không bao giờ nhớ rõ ràng cho đến khoảnh khắc này.

Hắn nhận ra rằng mình không thực sự được hồi sinh.

Hắn chỉ là một mảnh vỡ của quá khứ, đang sống trong thân xác mượn tạm của người khác.

Khi linh lực cạn kiệt, khi cơ thể suy tàn, hắn sẽ biến mất hoàn toàn vào hư vô.

Không có tái sinh.

Không có chu kỳ luân hồi.

Chỉ có bóng tối vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi này.

Đan Lương nhắm mắt lại, nuốt trôi cảm giác tuyệt vọng đang dâng lên trong lồng ngực.

Hắn không còn thời gian để khóc than hay tự thương hại bản thân.

Áp lực từ phía sau lưng tăng dần.

Những tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền đá lạnh lẽo, kèm theo mùi hương kỳ lạ của thuốc độc và máu khô.

Ba bóng người xuất hiện ở lối vào hang động, ánh mắt họ lạnh băng như những lưỡi dao sắc bén sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì cản trở đường đi.

Lý Vô Kỵ đứng giữa ba kẻ truy sát kia, khuôn mặt anh ta tái mét nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.

"Đan Lương," Lý Vô Kỵ gọi tên hắn với giọng điệu đầy mỉa mai, "hắn đã tìm ra bí mật rồi đó.

Chúng ta phải lấy nó trước khi quá muộn."

Tử Hà Đan Lương mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá mùa đông.

Hắn không đáp lại lời nói của kẻ thù.

Thay vào đó, hắn tập trung tất cả ý chí còn sót lại để kích hoạt thân pháp "Ảo Ảnh Mờ" — một kỹ năng hắn vừa học được từ bản ghi cổ xưa tìm thấy trong hang động này vài ngày trước.

Kỹ thuật này đòi hỏi sự kiểm soát tuyệt đối lên từng luồng khí huyết nhỏ nhất chảy qua cơ thể, đồng thời yêu cầu tinh thần phải hoàn toàn tĩnh lặng giữa cơn bão chiến đấu đang sắp nổ ra xung quanh mình.

Trận chiến nổ ra với tốc độ kinh hoàng.

Tử Hà Đan Lương không sử dụng kiếm kỹ thông thường, mà dùng thân pháp "Ảo Ảnh Mờ" để né tránh những đòn tấn công chí mạng từ phía đối phương.

Mỗi khi kiếm của kẻ thù sắp chạm vào da thịt hắn, cơ thể hắn lại biến mất trong khoảng khắc ngắn ngủi rồi xuất hiện ở vị trí khác hoàn toàn bất ngờ.

Không khí xung quanh rung động dữ dội do va chạm giữa hai luồng nguyên lực mạnh mẽ đang giao thoa nhau tạo thành những vòng xoáy nhỏ.

lơ lửng trên không trung như những con ong bắp cày điên cuồng tìm kiếm mục tiêu để đốt cháy sự sống của nạn nhân không may mắn rơi vào tầm ngắm chết người của chúng vậy đấy.

Hắc Vân Sect — tổ chức ám sát chuyên nghiệp nổi tiếng khắp vùng đất phía Bắc vì kỹ năng truy lùng và giết sạch đối thủ một cách nhanh gọn lẹ mà hầu như không bao giờ thất bại kể từ khi thành lập cho đến nay đã hơn hai mươi năm qua rồi chứ còn gì nữa các bạn ?.

Trưởng nhóm của họ là một gã đàn ông cao lớn với mái tóc đen dài buông xõa xuống vai cùng đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Tử Hà Đan Lương như thể đang ngắm nghía con mồi sắp bị giết thịt ngay tại chỗ này đây nọ.

"Anh nghĩ mình có thể thoát sao?" Trưởng nhóm Hắc Vân Sect cười nhạt, giọng nói trầm thấp vang vọng trong hang động tạo thành tiếng vọng đáng sợ khiến cho bất kỳ ai nghe thấy đều cảm giác như linh hồn đang bị xé toạc ra làm đôi giữa hai chiều không gian song song tồn tại chồng lên nhau tại điểm giao thoa bí ẩn này mà chúng ta đã đề cập từ đầu chương rồi phải không nào ?.

Hắn rút thanh kiếm dài khỏi vỏ, lưỡi kiếm tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét bên cạnh cột đá cổ xưa đứng sừng sững ngay giữa căn phòng ngầm rộng lớn nơi diễn ra cuộc đối mặt căng thẳng sắp sửa bùng nổ thành bạo lực tàn khóc máu tươi chảy đầm đìa khắp mọi ngóc ngách tối tăm u ám đầy ma quỷ hoành hành chuyên nghề ăn thịt người sống còn sót lại sau trận đại chiến hủy diệt thế giới cách đây hàng trăm năm trước kia rồi đó!

Tử Hà Đan Lương lắc đầu nhẹ, biểu cảm trên gương mặt hắn không thay đổi dù chỉ một chút xíu nào cả.

Hắn biết rằng mình không thể thắng trong cuộc đấu trực diện này bằng sức mạnh thuần túy hay kỹ năng đơn lẻ thông thường đâu ạ!.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ điều quan trọng hơn: thời gian đang đứng về phía mình chứ không phải là kẻ thù nữa rồi!

Vì vậy nên hãy cứ tiếp tục chạy trốn né tránh đòn tấn công đồng thời tìm kiếm cơ hội phản kích bất ngờ từ hướng hoàn toàn khác hẳn với dự tính ban đầu của đối phương xem sao nào?.

Khi tên trưởng nhóm Hắc Vân Sect tung ra đòn chí mạng, một thanh kiếm linh lực khổng lồ lao thẳng vào Tử Hà Đan Lương với tốc độ ánh sáng đủ để cắt đứt mọi thứ cản trở đường đi kể cả núi non sông nước cũng không ngoại lệ đâu ạ!.

Hắn không né.

Thay vào đó, hắn chủ động mở rộng lòng bàn tay đón nhận cú đâm xuyên qua cơ thể mình một cách bình thản chấp nhận số phận chờ đợi phía trước dù biết rằng cái chết chắc chắn đang mỉm cười chào đón kẻ thua cuộc sắp bị xóa sổ khỏi danh sách người sống còn sót lại trên thế gian này nữa rồi.

Lưỡi kiếm lạnh giá xé toạc áo choàng, xuyên qua da thịt mềm mại và cắm sâu vào xương sườn trái của hắn.

Máu tươi đỏ thẫm phun trào ra ngoài nhuộm đỏ trời tối tăm u ám đầy ma quỷ hoành hành chuyên nghề ăn thịt người sống còn sót lại sau trận đại chiến hủy diệt thế giới cách đây hàng trăm năm trước kia rồi đó!

Nhưng kỳ lạ thay, đau đớn không hề ập đến như mong đợi.

Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể khiến hắn nhận ra sự thật đáng sợ hơn bất cứ thứ gì từng xảy ra trong quá khứ xa xôi mờ ảo khó nắm bắt bằng lý trí thông thường của con người bình thường hàng ngày hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn nhìn xuyên qua lớp sương mù dày đặc che khuất tầm mắt, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình đang tan vỡ thành vô số mảnh nhỏ.

lơ lửng trên không trung như những cánh hoa anh đào rơi mùa xuân đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi dễ phai nhòa theo thời gian trôi đi nhanh chóng không chờ đợi ai cả đâu ạ!.

Đó là dấu hiệu cho thấy linh hồn hắn đang dần tách rời khỏi thể xác mượn tạm này, chuẩn bị để bước vào vòng xoáy tái sinh mới sắp tới đây bất cứ lúc nào cũng có khả năng xảy ra ngay lập tức nếu như tình hình tiếp tục phát triển theo hướng tiêu cực hiện tại mà chúng ta đã cùng nhau phân tích kỹ lưỡng từ đầu chương rồi phải không nào ?.

Trưởng nhóm Hắc Vân Sect lùi lại bước, ánh mắt kinh hãi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt mình.

Thanh kiếm trong tay hắn rung động dữ dội như thể đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của chủ nhân cầm nắm nó vậy đấy.

"Không thể được.

Không ai có khả năng chịu đựng cú đâm xuyên tim mà vẫn đứng vững như thế này đâu!" Anh ta hét lên với giọng điệu đầy hoảng loạn, mồ hôi vã ra đầm đìa ướt sũng áo choàng đen tuyền khoác trên vai gầy guộc của gã đàn ông cao lớn đáng sợ nhất vùng đất phía Bắc từ trước đến nay chưa từng có ai dám đối mặt trực tiếp với uy danh lừng lẫy khắp nơi đâu ạ!.

Tử Hà Đan Lương mỉm cười nhạt, nụ cười đầy bi thương nhưng cũng chứa đựng sự giải thoát kỳ lạ khó hiểu bằng lý trí thông thường của con người bình hàng ngày hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn biết rằng mình sắp biến mất hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi mà hắn đã chọn lựa để đi suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của kẻ tu luyện đạo tiên từ khi mới bắt đầu hành trình đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Ánh sáng xám xịt tắt ngấm.

Hắn trở lại trạng thái rắn chắc, nhưng cơ thể kiệt quệ hoàn toàn không còn chút linh lực nào để duy trì sự sống thêm một giây phút ngắn ngủi nữa đâu ạ!.

Ba tên truy sát đã bỏ lại tất cả, chạy trốn khỏi hang động với tốc độ nhanh nhất có thể của chúng, sợ hãi những gì vừa chứng kiến bằng đôi mắt trần tục hạn hẹp tầm nhìn bị che khuất bởi lớp sương mù dày đặc che kín toàn bộ không gian xung quanh nơi diễn ra cuộc đối đầu căng thẳng đầy kịch tính hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào từng chi tiết nhỏ nhặt tưởng chừng như vô nghĩa nhưng thực chất lại ẩn chứa ý đồ sâu xa hơn rất nhiều so với những gì bề ngoài hiển thị ra cho mắt thường quan sát được đâu ạ!.

Tử Hà Đan Lương bò dậy, cơ thể nặng chĩu lê bước trên nền đá lạnh lẽo phủ đầy bụi tro và máu khô của chính hắn ta vừa mới trải qua trận chiến sinh tử quyết liệt đến mức độ không còn có thể diễn tả bằng lời nói đơn thuần thông thường hàng ngày hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn nhặt lấy binh khí của một tên truy sát bỏ lại trên đường chạy trốn vội vã hoảng loạn kinh sợ tột cùng trước sự thật khủng khiếp vừa được tiết lộ qua hành động tự hy sinh đầy bi tráng nhưng cũng không kém phần ngoạn mục đáng nhớ mãi trong ký ức chung của những người chứng kiến tận mắt cảnh tượng lạ thường khó tin này xảy ra ngay trước mũi mình vậy đấy.

Hắn không mang theo của cải vật chất quý giá nào cả, mà chỉ lấy một cuộn giấy da cũ kỹ mà tên trưởng nhóm Hắc Vân Sect mang theo trên người khi bị thương nặng phải bỏ lại mọi thứ để chạy trốn thoát chết bằng được khỏi nơi đáng sợ này đây nọ.

Trên cuộn giấy, hắn nhìn thấy một biểu tượng quen thuộc: logo của Thiên Mệnh Trưởng Lão — tổ chức bí mật kiểm soát số phận vạn vật từ ngàn đời nay chưa từng có ai dám công khai phản đối hay thách thức uy quyền tuyệt đối mà họ đang nắm giữ trong tay suốt bao thế hệ liên tiếp nhau truyền thừa lại cho hậu thế mai sau này nữa rồi.

Đan Lương nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Biểu tượng đó khắc sâu vào tâm trí hắn từ những ký ức mờ nhạt hồi nhỏ chưa được giải mã rõ ràng cho đến nay vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua vừa xảy ra vậy đấy.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước cánh cổng của sự thật lớn lao hơn bất cứ thứ gì từng tưởng tượng trong mơ ước xa vời vợi khó với tới bằng sức lực đơn lẻ thông thường hàng ngày hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Hắn mở cuộn giấy ra, những dòng chữ máu tươi bắt đầu bò ra khỏi trang giống như con rắn độc nọc chết người đang tìm kiếm cơ hội cắn bất kỳ ai dám chạm vào nó vậy đấy.

Nhưng kỳ lạ thay, lần này hắn không cảm thấy sợ hãi hay hoảng loạn tột cùng nữa.

Thay vào đó, một sự bình thản hiếm có lan tỏa khắp cơ thể khiến nhận ra rằng đây mới chính là khởi đầu thực sự của hành trình tìm kiếm ý nghĩa trong khoảng thời gian hữu hạn trước khi cái chết đến lấy đi tất cả những gì còn sót lại từ kẻ tu luyện đạo tiên cô độc lẻ loi không ai chia sẻ gánh nặng trách nhiệm lớn lao đang đè nén lên vai gầy guộc mong manh dễ vỡ như chiếc lá khô sắp bị gió mùa thu thổi bay mất tích vào hư vô vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi mà hắn đã chọn lựa để đi suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của kẻ tu luyện đạo tiên từ khi mới bắt đầu hành trình đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Những dòng chữ máu tươi xoáy thành một cơn lốc nhỏ li ti hút lấy linh lực tàn dư cuối cùng trong cơ thể kiệt quệ của Tử Hà Đan Lương.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng lan tỏa khắp nơi không còn chút ý chí nào để chiến đấu thêm nữa đâu ạ!.

Nhưng ngay khi hắn nghĩ rằng mình sẽ biến mất hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi mà hắn đã chọn lựa để đi suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của kẻ tu luyện đạo tiên từ khi mới bắt đầu hành trình đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu thẳm trong tiềm thức, âm hưởng đầy uy quyền nhưng cũng chứa đựng sự buồn bã khó hiểu bằng lý trí thông thường hàng ngày của con người bình hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.

Một đạo lạnh giá bất ngờ xé toạc không gian, nhắm thẳng vào tim hắn.

Hắn đờ người, máu lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra kẻ giết người là chính mình.

Mắt hắn mở to, môi run rẩy bật ra nửa lời:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập