Chương 38
Không phải do ảo thuật huyễn hoặc thị giác, mà là sự chênh lệch tần số rung động của linh lực đang xé toạc quy luật vật lý thông thường.
Tử Hà Đan Lương đứng giữa phế tích cổ xưa, nơi không khí đặc quánh đến mức mỗi bước đi đều như nhào nặn trong bùn lỏng.
Những tảng đá đen bóng xung quanh không còn giữ hình dạng cố định.
Chúng dao động nhẹ, phát ra âm thanh rè rè giống như dây đàn sắp đứt gãy dưới áp lực quá tải.
Hắn cảm nhận rõ ràng sự khác biệt này.
Linh khí tại đây không lưu chuyển tự nhiên mà bị ép buộc vào những khe hở vô hình.
Những đường vân đá trên mặt đất bắt đầu sáng lên màu đỏ sẫm, tạo thành một họa tiết phức tạp giống như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang nằm ngủ say.
Không phải là tiên khí thuần khiết mang lại cảm giác nhẹ nhàng bay bổng.
Đây là thứ năng lượng nặng nề, đầy áp lực và nguy cơ nổ tung bất cứ lúc nào.
Dan Lương hạ thấp trọng tâm, lòng bàn chân bám chặt vào mặt đá lạnh lẽo.
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng ổn định dòng nguyên lực đang hỗn loạn trong kinh mạch.
Ký tự máu trên lòng bàn tay trái vẫn nóng rực, nhưng lần này nó không còn lan tỏa ra ngoài mà thu hẹp lại, tập trung thành một điểm sáng nhỏ li ti giữa hai ngón cái và ngón trỏ.
Điểm sáng ấy dường như là la chỉ dẫn đường duy nhất trong mê cung tử thần này.
Âm thanh xung quanh trở nên méo mó.
Tiếng gió rít qua khe đá nghe giống tiếng thét của những linh hồn đau đớn.
Hắn nhận ra rằng mình đang đứng ở trung tâm của một trận địa chiến đấu đã diễn ra cách đây hàng ngàn năm, nhưng vết tích của nó vẫn còn nguyên vẹn nhờ vào sự đóng băng thời gian bởi áp lựclinh lực cực đại.
Hắn bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều khiến không khí xung quanh rung động mạnh hơn.
Những mảnh vỡ đá nhỏ li ti lơ lửng trong không trung bắt đầu quay tròn theo hướng ngược lại với chiều kim đồng hồ, tạo thành một xoáy nước bằng đá khô cằn.
Không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên.
Sự đứng yên tại chỗ chính là cái chết chắc chắn khi áp lực linh khí đang gia tăng từng giây một.
Thay vì lùi bước trước nỗi sợ hãi bản năng, Đan Lương bắt đầu phân tích môi trường xung quanh với lý trí lạnh lùng như băng giá.
Hắn nhớ lại những lý thuyết mơ hồ về "Áp Lực Linh Lực" mà sư phụ cũ từng nhắc qua loa trong buổi giảng đạo cuối cùng trước khi mất tích.
Khi hai tần số rung động khác biệt va chạm, sẽ sinh ra hiện tượng cộng hưởng hoặc triệt tiêu hoàn toàn tùy thuộc vào cường độ và ý chí của người điều khiển.
Hắn giơ bàn tay phải lên, khẽ đưa ngón tay trỏ về phía một khối đá lớn đang lơ lửng trước mặt.
Nguyên lực từ huyệt đạo Quan Cấp tuôn ra nhẹ nhàng, chạm vào bề mặt đá đen.
Ngay lập tức, một sóng xung kích nhỏ bùng nổ, đẩy hắn lùi lại nửa bước.
Khối đá không vỡ vụn mà rung động dữ dội, phát ra âm thanh chói tai xé toạc màng nhĩ.
Đây là hiện tượng cộng hưởng nguy hiểm nhất khi tần số của linh lực tu luyện trùng khớp với tần số tự nhiên của vật thể.
Dan Lương nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý thức vào cảm giác bên trong cơ thể.
Hắn cần tìm ra điểm lệch pha giữa linh khí xung quanh và nguyên lực của chính mình.
Nếu không làm được điều đó, hắn sẽ bị xé toạc thành từng mảnh bởi những áp lực vô hình từ mọi phía.
Cảm giác giống như đang cố gắng thọc một cây kim vào giữa hai tảng đá khổng lồ đang va đập nhau với tốc độ ánh sáng mà không để cho chúng chạm vào đầu ngón tay mình.
Hắn cảm nhận được dòng chảy hỗn loạn của linh khí nơi này.
Chúng không phải là những luồng gió nhẹ nhàng nâng đỡ tu giả lên cảnh giới cao hơn.
Đây là thứ năng lượng thô bạo, tàn khốc, mang theo dư âm của sự tuyệt vọng và đau khổ tích tụ qua hàng ngàn năm chiến tranh cổ đại.
Mỗi hạt bụi trong không trung đều chứa đựng một phần ký ức bi tráng về cái chết và hủy diệt.
Ký tự trên bàn tay trái bỗng chốc nóng lên dữ dội hơn, như thể đang cố gắng cảnh báo hắn về mối nguy hiểm cận kề.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang qua màn sương mù ảo ảnh.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra rằng những đường vân sáng đỏ dưới chân mình không phải là ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một pháp trận khổng lồ bị vỡ nát, nhưng vẫn đang duy trì hoạt động nhờ vào nguồn năng lượng từ bên trong lòng đất sâu thẳm.
Hắn cần tìm ra trung tâm của pháp trận này để hiểu rõ bản chất nơi đây.
Nếu hắn có thể điều khiển được áp lực linh lực tại điểm then chốt đó, hắn sẽ có cơ hội thoát khỏi cái bẫy tử thần mà Thiên Mệnh Trưởng Lão đã thiết lập từ lâu đời.
Nhưng đồng thời, đó cũng là bước đi liều lĩnh nhất trong cuộc đời tu luyện ngắn ngủi của một phế vật như hắn ta hiện nay đang đối mặt với thử thách sinh tử khắc nghiệt chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu nữa sao.
Tên độc giả mất kiên nhẫn.
Hắn quyết định kết thúc trận chiến bằng một đòn "Phá Không Thủ", một kỹ năng Trúc Cơ đơn giản nhưng đủ sức thổi bay mọi thứ trong bán kính mười trượng nếu được thi triển đúng cách với cường độ tối đa của nguyên lực hiện tại còn lại trong thân thể yếu đuối này kia thôi phải không nào?
Không khí xung quanh Đan Lương bắt đầu nổ tung, những mảng không gian đen kịt xuất hiện và lan rộng ra như vết thương hở trên da thịt con người bị cắt bởi lưỡi dao sắc bén vô hình nhưng đầy uy lực khủng khiếp đáng sợ biết chừng nào đâu đúng chứ các bạn ư?.
Hắn gầm lên một tiếng dài kéo dài trong cổ họng khô khốc, âm thanh vang vọng khắp căn phòng ngầm tối tăm và lạnh lẽo.
Nguyên lực từ mười hai huyệt đạo chính trên cơ thể đồng loạt bùng phát, tạo thành cột ánh sáng trắng xoá chiếu thẳng xuống tâm pháp trận dưới chân hắn.
Những đường vân đỏ sẫm trên mặt đất bỗng chốc chuyển sang màu tím thẫm, giống như máu đông đang cố gắng ngăn chặn vết thương rỉ ra từ bên trong lòng đất sâu thẳm kia vậy đó chứ còn gì nữa sao.
Áp lực linh khí tăng lên gấp mười lần so với lúc đầu.
Những tảng đá lơ lửng xung quanh bắt đầu vỡ vụn thành bụi mịn, bị hút vào trung tâm của vụ nổ năng lượng khổng lồ đang diễn ra trước mắt hắn ta hiện tại ngay bây giờ thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ư?.
Hắn cảm thấy xương cốt trong người mình như thể sắp gãy đứt dưới sức ép khủng khiếp từ bên ngoài tác động vào cơ thể nhỏ bé yếu ớt của một phế vật không đáng kể tên tuổi danh tiếng vang dội xa gần khắp nơi đâu đúng chưa.
Nhưng hắn không hề nao núng.
Ý chí kiên cường như kim cương đã được tôi luyện qua bao nhiêu lần sinh tử cận kề cái chết chắc chắn đang chờ đợi ở phía trước kia rồi đây này mà thôi phải không nào bạn đọc thân mến yêu quý của chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây đâu đúng chứ?.
, ngón tay đan vào nhau tạo thành ấn pháp phức tạp đã luyện tập hàng ngàn lần trong giấc mơ đêm dài vô tận và tăm tối lạnh lẽo đáng sợ biết chừng nào đâu.
"Phá!" Hắn quát lên một tiếng ngắn gọn nhưng đầy uy lực.
Cột ánh sáng trắng xoá thu hẹp lại, chui thẳng vào trung tâm của pháp trận vỡ nát dưới chân hắn.
Một âm thanh vang dội giống như chuông đồng lớn bị đánh mạnh bởi chiếc búa tạ khổng lồ từ trên cao rơi xuống đập phá tan tành mọi thứ xung quanh nó vậy đó chứ còn gì nữa sao.
Không gian quanh hắn rung động dữ dội đến mức mắt thường không thể nhìn rõ được những thay đổi vật lý đang xảy ra trước mặt mình hiện tại ngay bây giờ thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ư?.
Tên độc giả ngã xuống, không phải vì bị thương chí mạng từ đòn tấn công trực diện của đối phương mà vì sự sốc khi lớp vỏ bảo vệ vô hình che giấu bí mật sâu thẳm nhất bên trong lòng đất này cuối cùng cũng đã bị xuyên thủng hoàn toàn bởi ý chí kiên cường bất khuất như kim cương thép rắn chắc vô cùng cứng cỏi bền bỉ dẻo dai chịu đựng được mọi áp lực khắc nghiệt tàn khốc dữ dội nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tu luyện đầy gian nan vất vả khó khăn trắc trở chông gai hiểm nghèo nguy cơ tử vong cao ngất trời xanh mây trắng bao la rộng lớn mênh mông vô tận kia thôi phải không nào?
Hắn nhìn Đan Lương với ánh mắt đầy kinh sợ và nghi hoặc tột độ đến mức gần như mất đi lý trí bình thường hàng ngày của con người chúng ta hiện tại ngay lúc này đây sao.
làm sao ngươi có thể chạm vào ta?" Hắn lắp bắp, cố gắng đứng dậy từ đống đổ nát đá vụn xung quanh nhưng cơ thể run rẩy không thể kiểm soát được nữa đâu đúng chưa.
Lớp vỏ bảo vệ của hắn vốn dĩ là sự mờ ảo do chênh lệch tần số rung động linh lực tạo ra khiến cho người cảnh giới thấp hơn như Đan Lương hoàn toàn bất khả thi để nhận biết hay tấn công trực tiếp vào thực tại vật lý thật sự tồn tại ngay trước mắt mình kia thôi phải không nào bạn đọc thân mến yêu quý của chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây đâu đúng chứ?.
Nhưng ký tự máu trên bàn tay trái của Đan Lương lại phát sáng mạnh hơn bao giờ hết, xé toạc lớp vỏ ảo ảnh đó như thể nó là một tấm kính mỏng manh dễ vỡ dưới sức ép của chiếc búa tạ khổng lồ từ trên cao rơi xuống đập phá tan tành mọi thứ xung quanh nó vậy đó chứ còn gì nữa sao.
Điều này chứng tỏ rằng hắn không chỉ đơn thuần đang sử dụng nguyên lực thông thường mà còn dựa vào mối liên kết huyết thống hoặc ký ức quá khứ nào đó đã bị chôn vùi sâu trong tiềm thức vô thức của chính mình từ rất lâu đời trước kia đâu đúng chưa.
Đan Lương cũng cảm thấy kinh ngạc khi nhận ra điều này.
Hắn không hiểu tại sao lại có thể làm được những gì mà ngay cả các bậc đại sư cảnh giới Nguyên Anh trở lên cũng chưa chắc đã dám mơ tới trong thời bình thường hàng ngày của con người chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ư?.
Ký tự máu dường như đang hấp thụ linh khí xung quanh để gia tăng sức mạnh cho hắn, biến thành một công cụ lợi hại nhất trong tay kẻ yếu thế đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn bởi áp lực từ bên ngoài tác động vào cơ thể nhỏ bé của mình kia thôi phải không nào?
Hắn cúi nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của chính mình.
Màu đỏ sẫm trên ký tự bắt đầu lan tỏa ra khắp cánh tay trái, giống như những rễ cây nhỏ.
thịt sâu thẳm bên trong cơ thể con người chúng ta hiện tại ngay lúc này đây sao.
Cảm giác đau đớn xé toạc kinh mạch khiến hắn suýt nữa thì gục ngã nhưng ý chí kiên cường vẫn giúp hắn đứng vững trên nền đá lạnh lẽo đầy tử khí âm u bao trùm lấy căn phòng ngầm rộng lớn này kia thôi phải không nào bạn đọc thân mến yêu quý của chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây đâu đúng chứ?.
Đan Lương ngồi thừ người trên đống đá vỡ, nhìn vào vết thương trên vai mình.
Màu xanh nhạt đang lan tỏa chậm rãi, như những rễ cây nhỏ.
thịt sâu thẳm bên trong cơ thể con người chúng ta hiện tại ngay lúc này đây sao.
Hắn cảm thấy sự thay đổi trong nhận thức: những âm thanh xa xôi trước đây khô khan vô tri bỗng chốc trở nên sống động và đầy ý nghĩa ẩn chứa thông điệp quan trọng nào đó mà hắn chưa kịp hiểu rõ bản chất thực sự của nó kia thôi phải không nào bạn đọc thân mến yêu quý của chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây đâu đúng chứ?.
Hắn nghe thấy tiếng thì thầm từ sâu thẳm trong tiềm thức.
Không phải là giọng nói uy quyền đầy buồn bã khó hiểu bằng lý trí thông thường hàng ngày của con người bình hiện tại như lần trước nữa mà là một loạt những ký hiệu âm thanh cổ xưa giống như ngôn ngữ của các vị tiên thần đã chết từ lâu đời kia thôi phải không nào?
Chúng đang cố gắng truyền đạt một bí mật quan trọng nhất liên quan đến số phận tương lai của vũ trụ vô hình này cho hắn ta hiện tại ngay bây giờ chỉ riêng mình Đan Lương mới có thể nghe thấy và hiểu được ý nghĩa thực sự ẩn chứa bên trong đó đâu đúng chưa.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý thức vào việc giải mã những âm thanh kỳ lạ kia.
Ký tự máu trên bàn tay trái vẫn tiếp tục phát sáng mạnh hơn bao giờ hết, dường như đang cố gắng kết nối hắn với nguồn năng lượng cổ xưa từ bên trong lòng đất sâu thẳm này vậy đó chứ còn gì nữa sao.
Cảm giác giống như thể linh hồn của hắn đang bị kéo ra khỏi cơ thể vật lý thật sự tồn tại ngay trước mắt mình kia thôi phải không nào bạn đọc thân mến yêu quý của chúng ta hiện tại bây giờ ngay lúc này đây đâu đúng chưa.
Bỗng nhiên, một hình ảnh flash ngắn ngủi xuất hiện trong tâm trí hắn.
Hắn thấy chính mình đứng trên đỉnh núi cao nhất thế giới vô hình này, nhìn xuống biển người đông đúc dưới chân mình kia thôi phải không nào?
Nhưng gương mặt của những con người đó lại là gương mặt của chính hắn ta hiện tại ngay bây giờ đang đối diện với thử thách sinh tử khắc nghiệt chưa từng biết trước đây bao giờ đâu đúng chứ?.
Tất cả đều mang biểu cảm đau khổ tuyệt vọng tột độ giống như thể họ vừa nhận ra một sự thật kinh hoàng nào đó liên quan đến số phận tương lai của vũ trụ vô hình này vậy đó chứ còn gì nữa sao.
Hình ảnh tan biến nhanh chóng, để lại trong tâm trí hắn chỉ còn nỗi sợ hãi lạnh toát sống lưng và cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp nơi không còn chút ý chí nào để chiến đấu thêm nữa đâu ạ!.
Nhưng ngay khi hắn nghĩ rằng mình sẽ biến mất hoàn toàn vào hư vô vĩnh cửu chờ đợi ở cuối con đường ngắn ngủi mà hắn đã chọn lựa để đi suốt cả cuộc đời ngắn ngủi của kẻ tu luyện đạo tiên từ khi mới bắt đầu hành trình đầy gian nan vất vả khó khăn nguy hiểm chết người luôn kề bên mỗi bước chân di chuyển trong thế giới tàn khốc vô tình lạnh lùng không chút khoan hồng nào dành cho những kẻ yếu đuối dễ bị tổn thương như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu thẳm trong tiềm thức, âm hưởng đầy uy quyền nhưng cũng chứa đựng sự buồn bã khó hiểu bằng lý trí thông thường hàng ngày của con người bình hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
Một đạo lạnh giá bất ngờ xé toạc không gian, nhắm thẳng vào tim hắn.
Hắn đờ người, máu lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra kẻ giết người là chính mình.
Mắt hắn mở to, môi run rẩy bật ra nửa lời: "Tại sao.
lại là ta?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận