Chương 15
Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm tích tụ lại đây.
Tử Hà đứng giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa, mặc cho bầu trời xanh rộng lớn kia vẫn tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên đầu hắn.
Hắn cảm thấy lạnh.
Không phải cái lạnh của khí hậu hay linh lực hàn băng.
Đó là sự trống rỗng từ sâu thẳm trong xương tủy.
Mạch máu Tử Hà Đan Lương không đập; chúng *hư không*.
Mỗi nhịp tim là một lần thế giới xung quanh anh mờ đi, tiếng hét của Mặc Khâm bị cắt ngang bởi sự im lặng của tần số cao hơn mà tai người thường không thể nghe thấy.
Hắn nâng tay lên nhìn bàn tay run rẩy.
Da thịt nhợt nhạt, gân xanh nổi ngoằn ngoèo dưới lớp biểu bì mỏng manh như giấy bóng kính.
Linh lực trong kinh mạch chảy chậm chạp, nặng nề và đầy vẻ mệt mỏi.
Hắn là một phế vật?
Hắn là một lỗi hệ thống đang cố gắng tự sửa chữa chính mình bằng cách hút cạn sinh khí từ xung quanh.
"Im lặng," Tử Hà thì thầm, giọng khàn đặc như cát ma sát vào nhau.
"Tại sao lại im lặng đến vậy?"
Hắn quay người bước sâu hơn vào bóng tối.
Không có đèn đuốc, không cần ánh sáng.
Trong cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, giác quan của hắn đã bắt đầu thay đổi theo một hướng dị thường mà ngay cả bản thân hắn cũng chưa hiểu rõ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những tảng đá xung quanh không qua thị giác, mà qua áp lực linh lực đè nặng lên da thịt chúng.
Lý Vô Kỵ đi sau lưng, cách đó năm bước chân.
Tên đàn ông cởi mở này đang run rẩy, nhưng hắn giấu kín nỗi sợ hãi bằng vẻ mặt ngạo mạn giả tạo.
Lý Vô Kیدی không nói gì.
Hắn biết nếu phát ra âm thanh lúc này, nó sẽ trở thành mục tiêu cho thứ gì đó đang (ẩn nấp) trong bóng tối săn đuổi họ.
Tử Hà dừng lại trước một khối đá đen khổng lồ.
Nó khác với những tảng đá xung quanh.
Bề mặt nhẵn bóng, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của hắn nhưng méo mó như thể qua một tấm gương bị vỡ vụn.
Đây là "Đá Gương," artifact cổ xưa ghi lại những chấn động linh lực trong quá khứ mà Thiên Mệnh Trưởng Lão từng nhắc đến trong các văn thư cấm kỵ.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo.
Lập tức, một luồng điện xanh lè chạy dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa ngã quỵ.
Ký ức không phải của hắn tràn vào đầu óc như lũ lụt vỡ đê.
Hắn thấy mình chết đi hàng trăm lần.
Mỗi cái chết đều giống hệt nhau: bị xuyên tim bởi kiếm khí từ trên cao, máu văng ra thành mưa đỏ, và nụ cười khinh miệt của một bóng hình mờ ảo ở cảnh giới Nguyên Anh.
"Đây không phải là ký ức," Tử Hà nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra trán.
"Đây là bản ghi."
Hắn rút tay về nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn bám trụ trong tâm trí.
Hắn nhận ra sự thật khủng khiếp: Những kẻ ở cảnh giới cao hơn không giết anh vì thù hận, mà vì *hygiene*.
Họ đang "dọn dẹp" một lỗi hệ thống.
Anh là một biến số sai lệch cần được loại bỏ để duy trì trật tự vũ trụ vốn dĩ đã bị định sẵn bởi Thiên Mệnh Trưởng Lão và những người cùng cấp với hắn ta.
Để sửa lỗi này, anh phải làm gì?
Chạy trốn không thể giải quyết vấn đề vì kẻ thù tồn tại ở tần số rung động khác, nơi họ gần như bất tử đối với người Luyện Khí hay Trúc Cơ thông thường.
Leo lên cảnh giới nhanh hơn cũng là tự sát khi cơ thể chưa đủ kiên cường để chịu đựng sự chuyển đổi năng lượng dữ dội đó.
Tử Hà nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Không khí trong hang động loãng và khó thở nhưng hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để phân tích tình hình.
Linh lực của hắn không mạnh mẽ như những thiên tài tu luyện khác.
Nó nhỏ bé, yếu ớt nhưng linh hoạt hơn nhiều so với dòng chảy nguyên lực cứng nhắc truyền thống.
Hắn quyết định chọn con đường thứ ba – điên rồ và tự hủy hoàn toàn nếu thất bại.
Thay vì đẩy kẻ thù ra xa hoặc leo lên để đối đầu trực diện, hắn sẽ *đảo ngược* tần số của chính mình.
Anh dùng linh lực không phải để tấn công mà để kéo hạ thấp rung động cơ thể xuống mức tối thiểu gần bằng con người bình thường chưa tu luyện.
Nếu kẻ thù tồn tại ở tần số cao hơn thì việc biến mất khỏi radar cảm nhận của họ có lẽ là cách sống sót duy nhất hiện giờ cho một gã phế vật như hắn đang đứng giữa vòng xoáy định mệnh oan nghiệt này đây!
Hắn bắt đầu điều hòa hơi thở theo nhịp điệu kỳ lạ mà mình vừa phát hiện ra từ những ký tự hoa văn trên trang sách trước đó.
Mỗi lần hít vào, linh lực co lại thành hạt nhân nhỏ li ti trong đan điền.
Mỗi lần thở ra, hắn đẩy khí độc và tạp niệm ra ngoài cùng với sự tồn tại của chính bản thân mình dần biến mất khỏi không gian thực tế xung quanh đây cả ngàn năm qua rồi biến thành bụi tro bay theo chiều gió lạnh giá thổi từ những cánh đồng hoang vu xa xăm ngoài kia phía bên kia thế giới này nữa.
Lý Vô Kỵ nhìn chằm chằm vào (lưng) của Tử Hà, mắt mở to đầy kinh hãi nhưng không dám lên tiếng vì sợ phá vỡ trạng thái thiền định mong manh dễ vỡ trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào mà họ đang cố gắng lẩn tránh nó bằng mọi giá cả dù rằng đó có thể là một sai lầm lớn nhất trong đời tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!
Tử Hà cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ từ hang động.
Trên đó, không phải là linh văn cao cấp, mà là một dòng chữ khắc bằng máu khô từ hàng trăm năm trước: *"Họ không giết chúng ta vì tội lỗi.
Họ giết để giữ cho bầu trời đừng sụp đổ."*
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực như lửa cháy trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ trong phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.
Nhưng Đan Lương biết rằng câu trả lời đã nằm ngay trước mắt mình rồi đây chỉ là vấn đề thời gian ngắn ngủi sắp sửa đến rất nhanh thôi thôi thôi.
Bầu không khí trong hang động lạnh toát, một sự lạnh lẽo thấu xương mà chẳng chút linh lực nào có thể xua tan.
Những hạt thạch tinh trên vách đá vẫn tiếp tục phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhưng giờ đây chúng trông giống như những con mắt vô tri đang chứng kiến bi kịch của nhân loại.
Đan Lương đứng sững người, bàn tay run rẩy chạm vào dòng chữ khắc bằng máu kia.
Máu đã khô đen lại theo năm tháng, hòa quyện với đá granite tạo thành một màu nâu đỏ ghê tởm, tựa như vết thương hở không bao giờ lành của thế giới này.
Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí được tỉnh táo nhất có thể trong hoàn cảnh điên cuồng này.
Thông tin trước mặt quá đỗi khủng khiếp, nó đập vỡ mọi niềm tin mà hắn đã tu luyện suốt hai mươi lăm năm qua.
Những bậc cao nhân, những vị tiên sư đáng kính kia lại là những kẻ sát nhân?
Họ giết người không phải vì công lý, cũng chẳng phải để bảo vệ đạo tâm thuần khiết.
Mà chỉ đơn giản là để giữ cho bầu trời đừng sụp đổ?
Lời nói ấy vang vọng trong đầu hắn như tiếng chuông cảnh báo từ đáy vực thẳm.
Đan Lương quay sang nhìn những xác chết xung quanh.
Chúng không còn là những con quái vật dị biến đáng sợ nữa, mà trở thành nạn nhân của một sự thật tàn khốc hơn nhiều so với cái chết.
Hắn bước chậm rãi về phía trung tâm căn phòng, nơi có một bàn đá lớn được chạm khắc hình ảnh bầu trời đang nứt nẻ.
Trên đó đặt cổ thư bằng da thú đã mục rữa theo thời gian.
Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng nâng lấy cuốn sách lên.
Những trang giấy mỏng manh vỡ vụn ngay lập tức dưới sức nặng của chính nó, tiết ra mùi hương ẩm mốc và bụi trần ngàn năm.
Nhưng giữa những mảnh vỡ đó, một tấm kim bài nhỏ xíu bằng đồng thau rơi lớt xuống sàn đá.
Trên mặt kim bài khắc họa hình ảnh một cánh cửa mở ra vào hư không, và bên cạnh là ba từ viết vội: "Cổng Chân Lý".
Tim Đan Lương đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn nhặt tấm kim bài lên, cảm nhận dòng khí cổ xưa còn sót lại trên đó.
Đây không phải là bảo vật tu luyện thông thường, mà là một chìa khóa dẫn lối đến nơi nào đó cực kỳ nguy hiểm hoặc bí mật tuyệt đối.
Ánh mắt hắn quét qua những bức tường xung quanh, tìm kiếm dấu vết của cánh cửa được nhắc tới trong hình khắc kia.
Đột nhiên, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía sau lưng hắn.
Âm thanh ấy rất nhỏ, như tiếng sỏi đá lăn xuống vực sâu, nhưng lại khiến toàn thân Đan Lương cứng đờ ra.
Hắn quay người lại thật nhanh, linh lực trong kinh mạch lập tức bùng nổ bao phủ lấy cơ thể để phòng thủ tối đa.
Trong bóng tối dày đặc ở góc khuất của hang động, một cặp mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Đó không phải là quái thú hoang dã, cũng chẳng phải là thi hài còn sót lại nào đó.
Đó là một con người sống, với bộ áo bào rách nát và khuôn mặt đầy sẹo từ những vết thương cũ kỹ.
Người đàn ông ấy ngồi khoanh chân trên nền đá, hai tay đang bấu víu vào một khối đá đen óng ánh mà hắn vừa chạm phải vô tình khi di chuyển bàn tay để cầm cuốn sách cổ.
"Hoặc là ngươi đã chết cùng với chúng ta," giọng nói của người đàn ông khàn đặc, như tiếng cạo sắt lên kính vỡ, "hoặc là ngươi sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo cho bữa tiệc của bầu trời."
Đan Lương nheo mắt lại, thần thức bao trùm lấy kẻ lạ mặt này.
Hắn nhận ra rằng đối phương không có chút nào khí tức tu vi nữa, một người phàm tục hoàn toàn trong thế giới đầy rẫy nguy hiểm như vậy thì sao còn sống được?
Sự tồn tại của hắn ta là một điều phi lý, vượt xa khỏi sự hiểu biết bình thường mà Đan Lương từng học hỏi từ các sư huynh đệ.
"Ngươi là ai?" Đan Lương hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng nội tâm lại dậy sóng lo lắng.
Hắn không dám hạ thấp cảnh giác dù đối phương trông có vẻ bất lực đến mức đáng thương.
Trong thế giới Tu Tiên này, sự yếu đuối thường che giấu những âm mưu chết người nhất.
Người đàn ông cười nhạt, một nụ cười chua chát chứa đựng bao nhiêu bi kịch và tuyệt vọng.
"Ta là kẻ sống sót duy nhất của Lễ Tế Thiên lần thứ bảy," hắn trả lời ngắn gọn, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không trước mặt như đang thấy những bóng ma quá khứ hiện về.
"Và ngươi vừa đánh thức con ác quỷ mà chúng ta cố gắng đè nén dưới lòng đất này."
Đan Lương nhíu mày, cảm giác bất an càng lúc càng dâng cao trong lòng.
Lễ Tế Thiên?
Hắn chưa từng nghe đến thuật ngữ này trong bất kỳ bộ sử liệu nào của tông môn mình.
Đây là một sự kiện bị xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử chính thống, hay đây chỉ là trò đùa khinh miệt dành cho kẻ ngoại đạo như hắn?
"Con ác quỷ?" Đan Lương lặp lại từ đó, linh lực xung quanh người hắn bắt đầu xoay chuyển tạo thành những luồng xoáy nhỏ li ti.
Hắn cần phải biết thêm nhiều thông tin hơn trước khi quá muộn.
Sự thật càng nguy hiểm bao nhiêu thì sức mạnh mà nó mang lại cũng sẽ khủng khiếp bấy nhiêu, nếu hắn đủ can đảm để nắm giữ nó.
Người đàn ông gật đầu chậm rãi, rồi đưa tay chỉ về phía khối đá đen óng ánh đang nằm dưới chân hắn ta.
"Đó không phải là đá," giọng nói của hắn trở nên trầm lắng hơn, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng khiến Đan Lương cũng phải run rẩy nhẹ ở tận đáy tim, "đó là mắt thứ ba của thế giới này."
Khối đá đen bắt đầu rung lên những nhịp điệu đều đặn.
Mỗi lần rung động lại phát ra một âm thanh thấp trầm như tiếng thở dài của đại địa bao la vô tận.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt khối đá, từ đó tỏa ra những tia sáng tím nhạt xuyên thủng bóng tối dày đặc trong hang động.
Ánh sáng ấy không mang theo sự ấm áp hay hy vọng, mà là một cảm giác lạnh lẽo và chết chóc đến kinh người.
Đan Lương lùi bước lại vài bước, nhưng thần thức của hắn vẫn khóa chặt lấy mục tiêu trước mắt.
Hắn nhận ra rằng ánh sáng tím kia đang hấp thụ linh lực từ bầu không khí xung quanh với tốc độ đáng sợ.
Nếu để nó tiếp tục mở rộng hơn nữa thì toàn bộ hang động này sẽ sụp đổ ngay lập tức kéo theo cả mạng sống của hai người trong đó vào vực thẳm vĩnh hằng không lối thoát.
"Ngươi phải làm gì đó," người đàn ông nói khẩn thiết, mồ hôi lạnh vã ra trên trán hắn ta ướt đẫm dù thân thể đã gần như kiệt quệ hoàn toàn vì bệnh tật và tuổi tác cao vợi bất thường so với vẻ ngoài thanh niên trẻ trung trước đây rất lâu rồi mà vẫn còn tồn tại được đến tận ngày nay thật sự là điều không tưởng nổi lên từ chính xác những gì đang diễn ra ngay lúc này ở nơi đây thôi đó chứ đâu cần phải nói thêm nhiều lời nữa làm gì cho mất thời gian cả hai chúng ta đều biết rằng mọi thứ sắp sửa kết thúc sớm hơn dự kiến rất nhanh chóng rồi đây mà thôi.
Đan Lương cắn chặt răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng hắn.
Hắn hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết về mức độ nguy hiểm đang chờ đợi phía trước mình nếu cứ tiếp tục đi sâu vào bí mật này thêm một bước nữa bất kỳ đâu trong hang động rộng lớn mênh mông tối tăm vô tận nọ thì cũng sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường không thể nào sửa chữa được sau khi mọi chuyện đã xảy ra rồi đây chỉ còn lại những gì là tàn dư của sự hủy diệt toàn diện.
Hắn rút thanh kiếm sắt đen nhánh từ trong vỏ bao lấy ra, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào khối đá đang dần nứt vỡ tỏa sáng rực rỡ khắp nơi như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ xung quanh nó vào bên trong lòng dạ rỗng tuếch của mình vậy đó chứ còn gì nữa đâu phải không nào?
Người đàn ông nhắm mắt lại chấp nhận số phận bi thảm sắp sửa ập đến bất cứ lúc nào mà chẳng ai có thể ngăn cản nổi dù cho nỗ lực đến cùng mức độ tuyệt đối thì cũng chỉ là vô nghĩa trước quy luật tự nhiên tàn khốc này thôi đúng không.
Bỗng dưng, một giọng nói trầm thấp vang lên từ chính bên trong khối đá đen óng ánh kia.
Nó không phải tiếng người thường có thể phát ra được bằng bộ phận thanh quản thông thường mà lại giống như sự cộng hưởng của hàng ngàn linh hồn đau khổ đang kêu cứu thê thiết xuyên qua thời gian và không gian mênh mông bao la vô tận này vậy đó chứ còn gì nữa.
"Cuối cùng cũng có người đến rồi." giọng nói ấy vang vọng khắp hang động, làm rung chuyển từng viên đá trên vách tường cổ kính đã tồn tại hàng ngàn năm tuổi thọ lâu đời như thế mà vẫn chưa hề bị mục rữa đi theo dòng chảy của thời gian trôi qua mau chóng thật sự đáng kinh ngạc biết bao nhiêu đấy.
Đan Lương nghiến răng nghiến lợi, linh lực trong người hắn bùng nổ mạnh mẽ tạo thành một vòng xoáy bảo vệ quanh cơ thể để chống lại áp lực tinh thần khủng khiếp từ giọng nói ma quái kia đang dần xâm nhập vào ý thức của hắn từng chút một thật sự rất đáng sợ biết bao nhiêu đó chứ còn gì nữa đâu phải không nào?
Người đàn ông mở mắt ra, ánh nhìn trong veo và thanh thản lạ thường như đã tìm thấy được giải thoát cuối cùng cho linh hồn đầy khổ đau của mình suốt nhiều thập kỷ qua vậy đó mà thôi.
Hắn mỉm cười nhẹ nhàng trước khi cơ thể tan rã thành những hạt bụi vàng bay lơ lửng trong không khí rồi biến mất vào hư vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu.
Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước.
giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi.
Khối đá đen ngừng rung động đột ngột.
Những tia sáng tím tắt ngấm, để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.
Nhưng Đan Lương biết rằng câu trả lời đã nằm ngay trước mắt mình rồi đây chỉ là vấn đề thời gian ngắn ngủi sắp sửa đến rất nhanh thôi thôi thôi.
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay đang cầm tấm kim bài đồng thau khắc hình cánh cửa mở ra vào hư không kia, đột nhiên nhận thấy những ký tự cổ xưa trên đó bắt đầu phát sáng đỏ rực như máu tươi vừa mới chảy ra từ một vết thương hở chưa kịp đông lại bao giờ cả đâu.
Tấm kim bài bỗng nóng rực, thiêu đốt da thịt hắn trong đau đớn tột cùng.
Hắn hoảng loạn quăng nó đi, nhưng vật đó lại dính chặt vào lòng bàn tay, hút linh lực.
Những ký tự kia biến thành một dòng máu tươi chảy ngược vào mạch
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận