Chương 16

Đó là điều đầu tiên đập vào mắt Tử Hà khi hắn mở con ngươi ra sau cơn đau đớn xé toạc linh căn.

Những giọt máu tươi từ vết thương trên cánh tay phải của hắn bay ngược lên, phớt lờ trọng lực tàn bạo của thế giới thực tại.

Chúng lơ lửng trong không khí ẩm mốc và ngột ngạt của hầm mộ cổ, tụ lại thành một hình dạng kỳ dị.

Con mắt bằng máu mở to, đồng tử co giật dữ dội như đang cố gắng nhìn thấu bức tường vô hình bao quanh căn phòng thạch tinh phát sáng tự nhiên kia.

Tử Hà không hét lên vì đau.

Sự hoảng loạn đã bị anh chôn vùi sâu dưới lớp băng giá của lý trí lạnh lùng từ lâu.

Hắn chỉ đứng đó, lưng dựa vào khối đá đen vẫn còn dư âm rung động nhẹ nhàng, và nhìn chăm chú vào hiện tượng siêu nhiên trước mặt mình.

Hắn giơ tay trái lên, chạm vào cổ tay nơi đồng hồ linh lực bằng kim loại lạnh lẽo đang gắn chặt da thịt của hắn lại với vòng đời ngắn ngủi này.

Kim giây không chạy theo chiều kim đồng hồ thông thường.

Nó quay ngược lại.

Nhanh hơn bình thường gấp ba lần.

Đó là tất cả những gì Tử Hà biết về thời gian còn sót lại trước khi thân xác mượn tạm này sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của ký ức quá khứ đang xâm lấn.

Con mắt bằng máu trên trần nhà nháy một cái, chậm chạp và đầy ác ý.

Một cảm giác đến rợn người len lỏi vào tủy xương hắn.

Không phải là sự thù hận.

Mà là sự chờ đợi.

Hắn hít thở sâu, cố gắng ổn định luồng khí trong đan điền đang hỗn loạn như cơn bão tố.

Linh lực Trúc Cơ tầng trung của hắn đang bị những ký tự cổ xưa trên tấm kim bài đồng thau hút cạn dần qua lòng bàn tay phải đã dính chặt vào vật đó.

Tấm kim bài nóng rực như than hồng, thiêu đốt da thịt nhưng lại không gây ra vết cháy xém nào thay vào đó là cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể.

Tử Hà bước về phía trước, từng bước một nặng nề và cẩn trọng.

Bóng tối dày đặc của hầm mộ dường như co rút lại khi hắn tiến gần hơn đến trung tâm căn phòng nơi những tia sáng tím vừa tắt ngấm.

Không có cửa ra vào.

Không có lối thoát.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian hẹp hòi này, cùng với mùi hương ẩm mốc vô vĩnh hằng mà hắn đã cảm nhận từ chương trước giờ đây trở nên đậm đặc hơn, như thể chính bầu không khí đang thấm ngược vào phổi của hắn.

Hắn đưa tay phải – bàn tay dính chặt tấm kim bài phát sáng đỏ rực như máu tươi vừa chảy ra – chạm nhẹ vào lớp đá trần nhà nơi con mắt bằng máu vẫn còn treo lơ lửng giữa hư không trước khi tan biến hoàn toàn thành những giọt nước nhỏ li ti rơi ngược trở lại vết thương trên cánh tay hắn.

Vết thương đóng miệng ngay lập tức, để lại một đường sẹo trắng bệch hình dạng giống hệt con mắt đó.

Tử Hà nhíu mày.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật lớn hơn nhiều so với việc tìm kiếm lý do sống sót đơn thuần trong khoảng thời gian hữu hạn này trước khi cái chết đến lấy đi tất cả những gì thuộc về hắn.

Những ký tự cổ xưa trên tấm kim bài bắt đầu thay đổi hình dạng, biến thành những dòng chữ mà hắn không thể đọc hiểu nhưng lại cảm nhận được ý nghĩa sâu xa ẩn chứa bên trong chúng qua sự rung động nhẹ nhàng truyền vào lòng bàn tay phải của mình đang cầm chặt lấy nó như một chiếc neo giữ chân anh khỏi bị cuốn trôi đi bởi dòng chảy dữ dội bất tận này đây giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!

Hắn biết rằng mình cần phải di chuyển.

Ở lại đây là chờ chết.

Nhưng đi về đâu?

Hầm mộ cổ này không có cửa ra vào theo cách hiểu thông thường của thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

Tử Hà nhìn xuống lòng bàn tay đang cầm tấm kim bài đồng thau khắc hình cánh cửa mở ra vào hư không kia, đột nhiên nhận thấy những ký tự cổ xưa trên đó bắt đầu phát sáng đỏ rực như máu tươi vừa mới chảy ra từ một vết thương hở chưa kịp đông lại bao giờ cả đâu khi hắn quyết định lao thẳng về phía bức tường đá sẫm màu nhất trong căn phòng – nơi mà con mắt bằng máu từng xuất hiện trước khi tan biến vào hư không kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu.

Không gian bị bóp méo nghiêm trọng hơn bất kỳ thứ gì Tử Hà từng chứng kiến trong quá khứ xa xăm nơi mà những ký ức mờ nhạt dần phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những cánh hoa rơi xuống đất khô cằn nứt nẻ dưới ánh nắng gay gắt mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở này đây khi hắn bước qua ranh giới vô hình giữa thế giới thực tại và vùng đất bị lãng quên bởi chính bản thân vũ trụ vận hành dựa trên nguyên tắc áp lực linh force của anh.

Nó không phải là linh force thuộc về ai đó khác mà là một người đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục sống sót qua từng kiếp tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!

Tử Hà gọi nơi này là "Động Mạch Hư Không".

Tên gọi xuất hiện trong đầu hắn một cách tự nhiên, như thể nó đã được ghi chép sẵn vào tiềm thức sâu thẳm nhất của linh hồn mảnh ký ức đang sống trong thân xác mượn tạm kia.

Áp lực lực ở đây dày đặc đến mức không khí trở nên nặng nề như chì lỏng.

Mỗi bước đi đều đòi hỏi một lượng lớn nguyên force để duy trì sự cân bằng giữa cơ thể và môi trường xung quanh vốn dĩ đã bị (bóp méo) đến tận cùng giới hạn chịu đựng của vật lý thông thường mà người Luyện Khí tầng thấp không bao giờ có cơ hội chạm trán nếu như muốn giữ mạng sống còn lại trong mình sau khi bước qua ranh giới chết chóc này giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!

Các mảnh vỡ của thực tại từ các cảnh giới cao hơn – những tàn dư linh force thuộc về tu giả Nguyên Anh trở lên khi họ đột phá thất bại hoặc tự sát để giải thoát cho gia đình bị nguyền rủa như Lý Vô Kỵ hằng mong muốn tìm kiếm cách giết chết chính mình để giải thoát cho gia đình bị nguyền rủa — rơi xuống từ phía trên đầu Tử Hà giống như một trận mưa sao băng chậm chạp nhưng đầy nguy hiểm chết người đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!

Chúng phát ra âm thanh rè rỉ khó chịu khi va chạm vào nhau, tạo nên những đợt sóng xung kích nhỏ làm rung chuyển toàn bộ cơ thể đang phân rã dần của Tử Hà dưới sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc [Ch.15 - CUỐI] vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu khi Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

Tử Hà né tránh một mảnh vỡ hình thù kỳ quái đang rơi thẳng về phía đầu mình với phản xạ nhanh nhạy bất ngờ đến chính bản thân anh phải kinh ngạc trước khả năng sinh tồn tuyệt đối của cơ thể mượn tạm này dưới sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc [Ch.15 - CUỐI] vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu khi Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

Hắn lao về phía trước, xuyên qua lớp màn sương mù ảo ảnh màu xám tro dày đặc che khuất tầm nhìn của hắn chỉ còn vài mét vuông không gian an toàn tạm thời giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!

Mỗi bước chân đều làm rung chuyển những mảng đá sẫm màu dưới đáy hầm mộ cổ này tạo nên âm thanh vang vọng khắp nơi khiến cho cảm giác cô đơn tột cùng của Tử Hà càng thêm phần bi tráng hơn nữa trong khoảng thời gian hữu hạn trước khi cái chết đến lấy đi tất cả những gì thuộc về hắn.

Tử Ha cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật khác ở phía bên kia bức tường ảo ảnh đó – thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh force nào mà hắn từng biết đến trước đây trong quá khứ xa xăm nơi mà những ký ức mờ nhạt dần phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những cánh hoa rơi xuống đất khô cằn nứt nẻ dưới ánh nắng gay gắt mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở này đây!

Nó không phải là linh force của anh.

Nó thuộc về ai đó khác.

Một người đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục sống sót qua từng kiếp tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!

Hắn dừng lại đột ngột khi cảm thấy áp lực force tăng cao đáng kể phía trước mình chỉ còn cách vài bước chân nữa thôi là chạm vào vùng đất cấm địa được bảo vệ bởi chính quy luật tự nhiên của thế giới Vô Hình vận hành dựa trên nguyên tắc áp lực linh force của anh.

Nó không phải là linh force thuộc về ai đó khác mà là một người đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục sống sót qua từng kiếp tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!

Tử Ha nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập đồng điệu của hai linh hồn khác biệt đang chung sống hòa bình trong cùng một thân xác mong manh dễ vỡ trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc [Ch.15 - CUỐI] vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu khi Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

Hắn biết rằng mình sắp phải đối mặt với lựa chọn quan trọng nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này của một mảnh ký ức đang sống trong thân xác người khác khi cái chết đến sẽ biến mất hoàn toàn không có cơ hội tái sinh như Thiên Mệnh Trưởng Lão (PHẢN DIỆN) luôn duy trì trật tự vũ trụ bằng cách kiểm soát số phận của vạn vật vì họ tin rằng sự hỗn loạn sẽ dẫn đến hủy diệt hoàn toàn nên cần một bàn tay sắt để kiểm soát mọi thứ xảy ra dưới thế gian này dù cho điều đó có nghĩa là phải hy sinh những cá nhân nhỏ bé như Tử Ha Đan Lương cũng không hề do dự nào cả đâu khi hắn mở mắt ra lần nữa và bước tiếp vào vùng đất cấm địa phía trước nơi mà áp lực force dày đặc đến mức không thể thở được nếu như không dùng toàn bộ nguyên force còn sót lại trong đan điền của mình để chống đỡ lại sức ép khủng khiếp này giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!

Lục Vân xuất hiện từ bóng tối.

Không phải bằng cách bước đi thông thường, mà như thể hắn bị kéo ra khỏi một chiều không gian khác bởi chính sức hút của linh lực đang phân rã trong cơ thể Tử Hà.

Lục Vân – kẻ thù giấu mặt, đồng đội bất đắc dĩ, và giờ đây là mối đe dọa trực tiếp đến mạng sống của Tử Ha Đan Lương dưới sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc [Ch.15 - CUỐI] vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu khi Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

Gương mặt Lục Vân nhợt nhạt, mồ hôi lạnh phủ kín trán nhưng đôi mắt thì rực lên khát vọng sống mãnh liệt đến mức đáng sợ đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!

Hắn giơ tay phải ra về phía Tử Ha, lòng bàn tay mở rộng như đang mời gọi một cái ôm tử thần thay vì sự cứu rỗi mà hắn hằng mong muốn tìm kiếm cách giết chết chính mình để giải thoát cho gia đình bị nguyền rủa từ lâu dưới sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc [Ch.15 - CUỐI] vô vĩnh hằng kia ngay lập tức đúng nghĩa đen chứ chẳng phải là bóng gió hay ám chỉ gì khác cả đâu khi Đan Lương đứng chết lặng nơi đó, nhìn theo tàn dư của người đàn ông vừa mới nói chuyện với mình chưa đầy một phút trước giờ đây đã hoàn toàn biến mất không dấu vết còn lại chút nào trong thế giới thực tại phũ phàng này nữa rồi sau khi khối đá đen ngừng rung động đột ngột và những tia sáng tím tắt ngấm để lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.

"Nếu ngươi không cho," Lục Vân nói, giọng khàn đặc như tiếng cạo trên mặt bàn đá mài cũ kỹ trong hầm mộ cổ này tạo nên âm thanh vang vọng khắp nơi khiến cho cảm giác cô đơn tột cùng của Tử Ha càng thêm phần bi tráng hơn nữa trong khoảng thời gian hữu hạn trước khi cái chết đến lấy đi tất cả những gì thuộc về hắn dưới sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào [Ch.15 - ĐẦU] # Tử Hà Đan Lương: Sống Ngược Vận Mệnh ## Chương 16 Hầm mộ cổ không có cửa, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.

Đột nhiên, một bàn tay băng giá thò ra từ bóng tối, siết chặt lấy cổ họng hắn.

Hắn kinh hoàng nhận ra đó là bàn tay không xương của chính mình trong kiếp trước.

Lời thì thầm lạnh lẽo vang lên: "Ngươi đã."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập