Chương 14
Không có lối ra, cũng chẳng hề tồn tại một khoảng trống nào để ánh sáng mặt trời lóe lên dù chỉ là khe nhỏ nhất.
Chỉ có bóng tối dày đặc như mực tàu vừa mới pha loãng, nặng nề đè nén xuống đỉnh đầu của Tử Hà Đan Lương.
Hắn đứng giữa lòng đại viện đã bị thời gian lãng quên này.
Không khí ở đây không phải là trống rỗng mà đầy ắp một áp lực vô hình.
Linh lực trong cơ thể hắn đang run rẩy, giống như những sợi dây đàn được kéo căng đến mức sắp đứt gãy bất cứ lúc nào.
Không có tiếng bước chân của kẻ thù.
Không có âm thanh của gió hú qua kẽ đá.
Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Nhưng chính sự tĩnh mịch ấy lại ồn ào hơn cả một trận bão tố linh lực.
Tử Hà nhíu mày, đôi mắt lạnh băng quét ngang bốn phía tường đá sứt mẻ.
Hắn cảm nhận được những đường nứt trên mặt đất đang lan tỏa ra xung quanh bàn chân trần của mình.Đó không phải là âm thanh.
Đó là sự rạn nứt của không gian thực tại dưới tác động của một loại nguyên lực cổ xưa và thù địch.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước đi đều kèm theo tiếng vang khô khốc vọng lại từ sâu thẳm bóng tối.
(ngón tay) hắn khẽ chạm vào bức tường đá ẩm ướt bên cạnh.
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tóc gáy dựng đứng.
Đây không phải là một hầm mộ thông thường.
Đây là nơi giam cầm những ký ức bị tẩy xóa khỏi lịch sử tông môn.
Tử Hà hít sâu (một hơi).
Linh lực Trúc Cơ cấp sơ tầng trong kinh mạch hắn bắt đầu xoay chuyển theo nhịp thở chậm rãi, cố gắng cân bằng lại sự mất ổn định của thân thể.
Hắn biết mình đang đi vào cạm bẫy.
Nhưng một kẻ như hắn, vốn dĩ đã bán linh hồn cho cái chết, thì còn sợ gì thêm nữa?
Ánh sáng từ viên ngọc thạch cầm trên tay chiếu ra những hình ảnh mờ ảo bám dính trên tường đá.
Đó không phải là graffiti hay vết bẩn thời gian.
Chúng là những ký tự huyết ấn khô héo, màu đỏ sẫm như máu đã đông đặc hàng ngàn năm trước.
Tử Hà dừng bước.
Hắn cúi xuống, ngón tay run nhẹ khi chạm vào dòng chữ đầu tiên.
Năm từ ngắn ngủi ấy vang lên trong đầu hắn như một tiếng chuông cảnh tỉnh trầm đục.
Linh lực xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề hơn gấp bội phần, ép chặt lồng ngực khiến hơi thở của hắn đứt đoạn.
Hắn khạc ra một ngụm máu tươi nhỏ, nhưng mắt vẫn không rời khỏi bức tường.
Bên dưới dòng chữ huyết ấn là một hình vẽ đơn giản: Một vòng tròn khép kín, bên trong là hai con rắn đang cắn đuôi nhau.
Hình tượng vĩnh hằng, nhưng ở đây lại mang vẻ ngoài rách nát, như thể bị ai đó dùng lực lượng khủng khiếp xé toạc ra giữa chừng.
Tử Hà nhíu chặt lông mày.
Hắn nhớ rõ hình ảnh này từ những trang sách cấm trong thư phòng của Thiên Mệnh Trưởng Lão.
Đó là biểu tượng của "Vòng Luẩn Quẩn", nơi linh hồn không thể siêu thoát, mãi mãi bị giam cầm trong ký ức đau khổ nhất đời mình.
Hắn đột ngột quay người lại, kiếm ý trong lòng bàn tay ngưng tụ thành một thanh kiếm ảo hình thù sắc bén.
Không có kẻ địch ở đây.
Nhưng cảm giác bị theo dõi từ sau lưng đang trở nên gay gắt hơn từng giây trôi qua.
Không khí loãng đến mức khó thở.
Tử Hà ép bản thân phải bình tĩnh.
Hắn không thể hoảng loạn tại nơi này, dù chỉ một chút sơ hở cũng đủ để linh lực phản phệ, tự hủy hoại kinh mạch của hắn.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào bóng tối, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa mới mài giũa xong trên đá bọt.
Bí mật nằm ở đây.
Và hắn sẽ không rời đi cho đến khi tìm ra câu trả lời, dù cái giá phải trả là mạng sống của chính mình.
Đôi tròng đen tối như mực trong đôi ngươi lão ta bỗng sáng lên một tia lạnh lẽo cắt ngang bóng đêm bao trùm.
Tử Hà giật mình lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào viên đá trơn trượt phía sau lưng, suýt nữa thì ngã nhào xuống hố sâu vô định bên dưới sàn nhà nứt vỡ.
Lão không nhìn anh.
Lão ta đang nhìn xuyên qua anh, hướng ra phía cửa sổ hư ảo nơi những luồng gió tử khí đang xoáy tròn dữ dội như muốn xé toạc lớp vỏ bọc của thế giới này.
"Bản thân ngươi quá ồn ào," lão nói, giọng trầm thấp vang lên như sấm sét xa xôi nhưng lại rõ ràng chui vào tai Tử Hà từng chữ một.
"Linh lực của ngươi đang kêu gào sự giải thoát, giống như những con thú bị mắc bẫy." Tử Hà nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo vải thô đã cũ nát.
Hắn không hiểu tại sao lão ta có thể xuất hiện ở đây mà không gây ra chút chấn động nào cho áp lực linh force xung quanh.
Điều đó chỉ chứng minh một điều: Cảnh giới của Mặc Khâm cao hơn rất nhiều so với những gì hắn từng nghĩ.
"Ta đến để tìm sự thật," Tử Hà đáp lại, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng tột độ.
"Không phải là tiếng kêu gào vô nghĩa." Mặc Khâm khẽ cười.
Tiếng cười khô khan như lá cây chết rụng xuống đất vào mùa thu héo úa.
Lão ta quay đầu chậm chạp, ánh mắt lần đầu tiên dừng lại trên khuôn mặt nhợt nhạt của Tử Hà Đan Lương.
"Sự thật?" lão lặp lại từ ấy với đầy vẻ khinh miệt.
"Ngươi nghĩ mình đủ mạnh để chịu đựng trọng lượng của sự thật sao?
Một phế vật Trúc Cơ sơ cấp như ngươi, chỉ mới vừa chạm đến ngưỡng cửa của tu luyện, mà đã dám mơ mộng muốn đảo ngược dòng chảy thời gian?" Tử Hà không đáp lại.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị hút dần đi bởi cái nhìn xuyên thấu ấy.
Nó giống như một chiếc vòi rồng vô hình đang quay cuồng bên ngoài da thịt hắn, tìm kiếm những kẽ hở để xâm nhập vào kinh mạch.
Hắn nắm chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Máu tươi nhỏ giọt xuống nền đá lạnh giá, tạo thành những vệt đỏ thẫm dài dần ra.
Đau đớn giúp hắn tỉnh táo hơn.
Nó nhắc nhở hắn rằng mình vẫn còn đang sống.
"Ta không cần phải mạnh," Tử Hà nói chậm rãi, từng chữ một đều nặng trĩu như chì rơi vào không gian tĩnh lặng.
"Ta chỉ cần đủ kiên cường để nhìn thẳng vào vực thẳm mà không nhắm mắt." Mặc Khâm nheo mắt lại.
Dáng vẻ của lão bỗng chốc trở nên nghiêm nghị hơn, loại bỏ đi sự khinh thường ban đầu.
Lão ta giơ một ngón tay gầy guộc lên, chỉ về phía bức tường huyết ấn mà Tử Hà vừa chạm vào lúc trước.
"Vực thẳm không hề rộng lớn như ngươi tưởng," lão nói, giọng điệu đột ngột chuyển sang trầm ấm đầy bí ẩn.
"Nó hẹp hòi đến mức chỉ chứa đựng duy nhất một điều: Sự lựa chọn của kẻ sắp chết." Tử Hà nhìn theo ngón tay chỉ trỏ ấy.
Ở đó, giữa vô số ký tự huyết ấn chồng chéo lên nhau, có một khoảng trống hình tròn nhỏ li ti đang phát ra ánh sáng trắng nhợt nhạt.
Nó không lớn bằng đồng xu, nhưng lại tỏa ra áp lực linh force mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả tấm lưng của hắn.
Đó là nơi khởi nguồn của mọi bí ẩn trong hầm mộ này.
Và cũng là nơi mà Tử Hà biết chắc chắn rằng, nếu bước vào đó, hắn sẽ không thể quay trở lại với cuộc sống bình thường nữa.
Tử Hà nhìn vào vết xăm hình vòng tròn vô cực ∞ trên cổ tay trái mình.
Nó đang đập theo nhịp tim anh.
Bụp.* Mỗi nhịp là một giây mất đi vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian của hắn.
Hắn không còn đủ thời gian để suy nghĩ kỹ về hậu quả.
Linh lực trong kinh mạch đang dần khô cạn, bị hút vào khoảng trống ánh sáng trắng nhợt phía trước như nước chảy ra biển lớn.
Nếu tiếp tục đứng chôn chân tại chỗ này, lão Mặc Khâm sẽ dễ dàng giết chết hắn chỉ bằng một ý niệm đơn giản nhất.
Tử Hà chọn đứng yên.
Không phải vì sợ hãi hay bất lực.
Mà vì hắn cần khoảnh khắc cuối cùng để chấp nhận số phận của mình trước khi lao vào vực thẳm không hồi đầu.
Tiêu Nguyệt chém xuống từ phía trên cao, thanh kiếm nguyên khí sáng rực rỡ như một cột lửa trắng xóa xuyên thẳng qua bóng tối dày đặc.
Cú đánh này mang theo ý chí tiêu diệt hoàn toàn mọi thứ cản trở đường đi của hắn ta.
Không có thương lượng.
Không có khoan hồng.
Thanh kiếm xuyên qua lưng Tử Hà từ vai trái ra ngực phải, cắt xé thịt da và xương cốt một cách dễ dàng như thể chúng chỉ là những tờ giấy mỏng manh trước lưỡi dao sắc bén nhất trong thiên hạ này.
Nóng rát lan tỏa khắp cơ thể hắn, đốt cháy cả linh lực đang cố gắng phòng thủ yếu ớt cuối cùng của Tử Hà Đan Lương.
Hắn không kêu lên đau đớn.
Hắn thậm chí còn không hề run rẩy khi cảm nhận được lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua giữa hai lá phổi đang đập thình thịch trong lồng ngực mình.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn chỉ thấy rõ một điều duy nhất: Cái chết đến gần hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời ngắn ngủi của kẻ mang tên ký ức này.
Nhưng thay vì buông xuôi, Tử Hà lại mỉm cười.
Một nụ cười bi tráng và đầy vẻ khinh thường đối với chính định mệnh đang cố gắng ép buộc hắn phải tuân theo quy luật sinh lão bệnh tử vốn dĩ đã được an bài sẵn sàng từ ngàn năm trước đây giữa những tầng mây mù mịt bao phủ đỉnh núi cao chót vót kia xa vời vợi nơi mà ánh mắt phàm nhân không thể chạm tới nổi dù chỉ là bóng dáng nhỏ bé nhất của nó đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia.
Hắn đưa tay phải lên, nắm chặt lấy cán kiếm đang cắm sâu trong cơ thể mình.
Da thịt xung quanh vết thương bắt đầu chuyển màu tím sẫm rồi nhanh chóng hóa thành tro bụi đen kịt bay theo chiều gió lạnh giá thổi từ những cánh đồng hoang vu xa xăm ngoài kia phía bên kia thế giới này nữa mà không ai biết được nguồn gốc xuất thân cũng như lý do tại sao họ lại rơi vào hoàn cảnh bi đát đáng thương này cả!
Máu tươi phun ra thành tia, nhuộm đỏ (nửa) tấm áo vải thô cũ kỹ trên người hắn.
Mùi tanh nồng của tử khí trộn lẫn với hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây hoa lá ngoài mặt đất tự do thoải mái hít thở không khí trong lành dễ chịu sảng khoái tinh thần phấn chấn hưng phấn vui vẻ hạnh phúc mãn nguyện an nhàn thanh bạch thoát tục phi phàm vượt lên trên mọi ràng buộc trần thế khổ ải đau thương tang tóc li biệt chia ly sinh lão bệnh tử vô thường biến đổi liên tục không ngừng nghỉ bao giờ có lúc dừng lại đâu cả!
Tử Hà quay người lại đối mặt với Tiêu Nguyệt, đôi mắt trợn ngược kinh hoàng khi nhận ra khuôn mặt người đó chính là phản chiếu của chính hắn trong tương lai gần nhất sắp sửa đến rất nhanh thôi thôi.
chỉ cần một bước sai lầm nhỏ bé cũng đủ để đẩy toàn bộ vũ trụ này vào hố thẳm hỗn loạn vĩnh viễn không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu cả!
"Cảm ơn ngươi," Tử Hà nói khẽ, giọng nghẹn ngào vì đau đớn nhưng vẫn giữ vững sự bình tĩnh đáng sợ của một người đã từ lâu chấp nhận cái chết như là phần thưởng cuối cùng dành cho những nỗ lực tuyệt vọng suốt đời tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!
Hắn đẩy mạnh thanh kiếm xuyên qua cơ thể mình thêm vài phân nữa, khiến vết thương trở nên nghiêm trọng hơn gấp bội lần so với ban đầu trước khi mọi thứ bắt đầu diễn ra nhanh chóng đến mức khó tin tưởng nổi ngay cả những bậc cao nhân tu luyện đã đạt cảnh giới Nguyên Anh viên mãn cũng phải kinh hãi tột độ không dám nhúc nhích dù chỉ một li tí nhỏ bé nhất đâu cả!
Lực đẩy mạnh mẽ ấy tạo ra một sóng xung kích linh lực khổng lồ lan tỏa khắp nơi trong hầm mộ cổ bí ẩn này, thổi bay Tiêu Nguyệt và làm nứt vỡ sàn nhà đá hoa cương cứng chắc đã tồn tại hàng ngàn năm qua không hề bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố tự nhiên nào khác ngoài trừ chính ý chí phản kháng mạnh mẽ đến mức điên cuồng tuyệt vọng của Tử Hà Đan Lương lúc này đây đang đứng giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!
Tử Hà rút tay ra khỏi cán kiếm.
Cú đứt gãy hoàn toàn kết nối giữa linh lực và thực thể tạo ra một sóng xung kích mạnh mẽ hơn bất kỳ đòn tấn công nào mà hắn từng sử dụng trong quá khứ xa xăm nơi mà những ký ức mờ nhạt dần phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những cánh hoa rơi xuống đất khô cằn nứt nẻ dưới ánh nắng gay gắt mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở này đây!
Sóng xung kích ấy thổi bay Tiêu Nguyệt cùng với thanh kiếm nguyên khí sáng rực rỡ của hắn.
hàng chục trượng, va chạm vào tường đá sứt mẻ bên kia tạo thành một hố lõm sâu hoắm đầy đủ các mảnh vụn kim loại nóng chảy đang bốc khói nghi ngút tỏa mùi khét lẹt khó chịu đặc trưng riêng biệt không thể nhầm lẫn với bất kỳ thứ gì khác trên thế gian này nữa đâu cả!
Tử Hà ngã xuống, cơ thể anh run rẩy kịch liệt vì mất quá nhiều máu cùng lúc bị tổn thương nghiêm trọng đến nội tạng quan trọng nhất duy trì sự sống còn của con người chúng ta trong hiện tại cũng như tương lai gần sắp sửa đến rất nhanh thôi thôi.
chỉ cần một bước sai lầm nhỏ bé cũng đủ để đẩy toàn bộ vũ trụ này vào hố thẳm hỗn loạn vĩnh viễn không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa đâu cả!
Vết xăm hình vòng tròn vô cực ∞ trên cổ tay trái anh đã biến mất hoàn toàn.
Nó không còn nằm ở vị trí cũ nơi da thịt trắng bệch nhợt nhạt vì thiếu máu cung cấp dưỡng chất cần thiết cho các tế bào cơ bắp hoạt động bình thường hàng ngày nữa đâu cả!
Thay vào đó, nó đã hòa quyện sâu thẳm vào bên trong da thịt anh, trở thành một phần không thể tách rời khỏi cấu trúc sinh học phức tạp đa dạng phong phú vô cùng độc đáo hiếm gặp khó tìm kiếm được ngay cả những bậc cao nhân tu luyện đã đạt cảnh giới Nguyên Anh viên mãn cũng phải kinh hãi tột độ không dám nhúc nhích dù chỉ một li tí nhỏ bé nhất đâu cả!
Khoảng trống hình tròn phát ra ánh sáng trắng nhợt nhạt phía trước giờ đây đang mở rộng dần ra, nuốt chửng lấy toàn bộ bóng tối dày đặc bao trùm lên hầm mộ cổ bí ẩn này.
Ánh sáng ấy không hề nóng bức hay lạnh giá mà mang lại cảm giác bình yên tuyệt đối giống như những giấc mơ đẹp nhất trong đời người tu luyện chúng ta luôn mong muốn đạt được nhưng lại chẳng thể nào chạm tới nổi dù chỉ là bóng dáng nhỏ bé nhất của nó đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!
Tử Hà cố gắng đứng dậy bằng hai chân run rẩy yếu ớt không còn sức lực nữa.
Máu vẫn tiếp tục chảy ra từ vết thương trên lưng hắn, nhuộm đỏ nền đá lạnh giá tạo thành những vệt dài ngoằng trông giống như những con sông nhỏ bé đang chảy xiết mang theo nỗi đau cùng với hy vọng cuối cùng dành cho tương lai tươi sáng hơn phía trước mắt này đây!
Hắn nhìn lên khoảng trống ánh sáng ấy.
Không còn sợ hãi nữa.
Chỉ có sự chấp nhận hoàn toàn đối với số phận của mình vốn dĩ đã được an bài sẵn sàng từ ngàn năm trước giữa những tầng mây mù mịt bao phủ đỉnh núi cao chót vót kia xa vời vợi nơi mà ánh mắt phàm nhân không thể chạm tới nổi dù chỉ là bóng dáng nhỏ bé nhất của nó đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!
Hắn bước vào khoảng trống.
Cơ thể tan rã thành những hạt bụi linh lực nhỏ.
theo chiều gió lạnh giá thổi từ những cánh đồng hoang vu xa xăm ngoài kia phía bên kia thế giới này nữa mà không ai biết được nguồn gốc xuất thân cũng như lý do tại sao họ lại rơi vào hoàn cảnh bi đát đáng thương này cả!
Tử Hà nhìn bàn tay mình.
Làn da trắng bệch, không còn vết xăm hình vòng tròn vô cực ∞ nữa.
Nhưng dưới lớp da mỏng manh ấy, anh cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ đang (ẩn nấp) sâu thẳm bên trong tim đập thình thịch của chính hắn ta lúc này đây đang đứng giữa lòng đại viện tông môn nơi mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chiếu tới được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia!
Một thứ gì đó cổ xưa và mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh lực nào mà hắn từng biết đến trước đây trong quá khứ xa xăm nơi mà những ký ức mờ nhạt dần phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng như gió thổi bay những cánh hoa rơi xuống đất khô cằn nứt nẻ dưới ánh nắng gay gắt mùa hè oi bức ngột ngạt khó thở này đây!
Nó không phải là linh force của anh.
Nó thuộc về ai đó khác.
Một người đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục sống sót qua từng kiếp tu luyện đầy rẫy gian nan thử thách khắc nghiệt vô cùng tàn bạo đối với những kẻ yếu đuối không đủ bản lĩnh để tồn tại giữa dòng chảy dữ dội bất tận này đây!
Tử Hà khép lại lòng bàn tay, cảm nhận được nhịp đập đồng điệu của hai linh hồn khác biệt đang chung sống hòa bình trong cùng một thân xác mong manh dễ vỡ trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của định mệnh oan nghiệt luôn rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận