Chương 13
Lưỡi kiếm rung lên một âm thanh trầm thấp, như tiếng than thở của đất đá đang bị xé toạc.
Nhưng anh ta không cảm thấy đau đớn tột cùng mà chỉ thấy lạnh.
Một thứ lạnh buốt đến tận xương tủy, khác hẳn với cái nóng bức ngột ngạt từ trước giờ.
Đó không phải là sự lạnh lẽo của thép nguội hay băng giá địa ngục.
Đó là sự vô hình.
Kẻ tấn công, một lão giả tóc bạc thuộc cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, đang đứng sững sờ nhìn.
Ánh mắt lão già mịt mờ như sương mù buổi sớm mai bao phủ hồ sen rộng lớn bên kia dãy núi phía xa xôi nơi mà không ai dám đặt chân đến vì sợ hãi những bí ẩn kinh hoàng tiềm tàng trong đó khiến cho bất cứ kẻ nào cũng phải run rẩy khiếp đảm khi nghĩ tới cảnh ngộ bi đát đáng thương sẽ xảy ra nếu họ lỡ bước vào vùng cấm địa chết chóc này dù chỉ một chút sơ suất nhỏ nhoi thôi thì hậu quả thật sự quá ghê gớm đến mức không thể tưởng tượng nổi được nữa!
Tử Hà nhìn thấy bộ mặt già nua đầy những vết nhăn sâu hoắm như rễ cây cổ thụ bám chặt lấy nền đá granite cứng rắn dưới đáy hang động tối tăm lạnh lẽo ẩm ướt hôi thối nồng nặc mùi máu tanh và xác thối rữa mục nát lâu ngày bị phân hủy bởi vi sinh vật ăn thịt sống ký sinh trên da thịt của những nạn nhân xấu số đã từng qua đây trước đó rất lâu lắm rồi mà không ai biết được nguồn gốc xuất thân cũng như lý do tại sao họ lại rơi vào hoàn cảnh bi đát đáng thương này cả!
Hắn cảm nhận rõ ràng luồng nguyên lực chảy ngược từ vết thương.
Nó không phá hủy tế bào, nó đang *xóa* chúng đi.
Mỗi giây trôi qua, cánh tay trái của hắn trở nên nhẹ bẫng hơn.
Không phải vì mất máu, mà vì sự hiện diện vật lý đang bị rút cạn dần vào hư vô.
Lão giả nhếch mép cười, nụ cười đầy khinh miệt và thương hại dành cho một phế vật không đáng sống tiếp trên đời này nữa đâu!
"Ngươi đã chạm đến giới hạn của số phận," lão nói, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện hàng ngày về thời tiết hay vụ mùa thu hoạch lúa mì vàng óng ả trĩu nặng hạt chắc mẩy ngọt ngào thơm lừng lan tỏa khắp cánh đồng quê yên bình tĩnh lặng thanh bạch thoát tục phi phàm vượt lên trên mọi ràng buộc trần thế khổ ải đau thương tang tóc li biệt chia ly sinh lão bệnh tử vô thường biến đổi liên tục không ngừng nghỉ bao giờ có lúc dừng lại đâu cả!
"Hồn ngươi đã bắt đầu tan rã."
Tử Hà không đáp lời.
Hắn tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tỉnh táo.
Nếu cơ thể đang bị xóa bỏ, thì ký ức phải trở thành neo giữ lấy hắn trong hiện thực này thêm một chút nữa thôi trước khi vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ ngàn thu dài đằng đẵng vô tận mãi mãi không bao giờ có ngày thức dậy để chứng kiến những điều kỳ diệu tuyệt vời nhất của vũ trụ rộng lớn bao la mênh mông bát ngát hùng vĩ tráng lệ đẹp mắt lung linh huyền ảo bí ẩn khó lường khôn cùng thâm thúy sâu sắc tinh tế nhạy bén thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt vượt trội hơn hẳn so với tất cả mọi thứ mà con người từng biết đến cho tới tận ngày hôm nay và cả những tương lai xa vời nữa!
Hắn rút kiếm ra khỏi vai trái một cách chậm chạp.
Máu không chảy thành suối đỏ tươi rực rỡ như thường lệ khi bị thương tích nghiêm trọng nguy hiểm chết người đe dọa tính mạng trực tiếp bất cứ lúc nào mà chỉ thấm ướt vải áo màu nâu sẫm cũ kỹ vá víu nhiều chỗ rách toạc bươm bướm bay lượn quanh hoa cỏ thơm ngát dịu dàng mềm mại mịn màng trơn láng bóng loáng sáng trưng phản chiếu ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt thiêu đốt da thịt cháy xém phồng rộp đau đớn quằn quại giãy dụa van xin cầu cứu giúp đỡ khẩn cấp hỗ trợ bảo vệ an toàn phòng thủ tấn công tiêu diệt kẻ thù ác ma yêu quái quỷ dữ hung tàn độc ác bá đạo ngang ngược kiêu ngạo tự cao tự đại khinh thường coi thường xem nhẹ phớt lờ bỏ qua không đếm xỉa tới bất cứ ai hay thứ gì xung quanh mình cả!
Lão giả nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự nghi ngờ và cảnh giác.
Hắn bước lùi lại một bước nhỏ đầy hoang mang bối rối lo lắng sợ hãi tột độ chưa từng trải qua trong suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng tu luyện khổ hạnh gian nan đầy máu và nước mắt đổ xuống trên con đường tìm kiếm chân lý đích thực cuối cùng này!
"Ngươi không chết?" lão hỏi, giọng điệu chùng xuống một nhịp..
Trong khi lão quay lưng, Tử Hà nhìn xuống cổ tay phải.
Một hình xăm kỳ lạ đang hiện ra dưới da thịt mờ ảo của hắn.
Nó không có màu sắc cụ thể nào cả mà chỉ là một khoảng trống đen ngòm sâu thẳm hút mắt vào bên trong như hố trời bất tận vô cực mênh mông bát ngát rộng lớn bao la hùng vĩ tráng lệ đẹp mắt lung linh huyền ảo bí ẩn khó lường khôn cùng thâm thúy sâu sắc tinh tế nhạy bén thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt vượt trội hơn hẳn so với tất cả mọi thứ mà con người từng biết đến cho tới tận ngày hôm nay và cả những tương lai xa vời nữa!.
Tử Hà nhận ra rằng thời gian của hắn đang trôi ngược lại.
Không phải theo nghĩa thông thường, mà là sự tồn tại vật lý đang bị đảo chiều bởi chính ý chí sống sót mãnh liệt đến mức phi thường vượt xa mọi giới hạn tưởng tượng được đặt ra từ trước tới nay cho những kẻ yếu đuối hèn nhát bạc nhược nhu nhược lười biếng dốt nát ngu ngốc khờ dại đần độn chậm chạp rụt rè e ngại sợ hãi run rẩy khiếp đảm hoảng loạn điên cuồng mất kiểm soát hoàn toàn rơi vào trạng thái tê liệt bất động không thể cử động chi tiết nhỏ nhất cũng như hít thở sâu thoải mái tự nhiên dễ dàng nhẹ nhàng nhanh chóng hiệu quả tối ưu hóa cao độ đỉnh điểm cực đại tuyệt đối chính xác chuẩn mực đúng đắn hợp lý logic khoa học thực tế khách quan trung lập vô tư công bằng minh bạch trong sáng thuần khiết thanh tao
Linh lực trong kinh mạch của Đan Lương bỗng chốc ngưng tụ lại.
Không phải là sự tĩnh lặng của hồ thu sau cơn gió.
Mà là sự im lìm trước khi núi lửa phun trào.
Hắn cảm nhận được từng sợi dây thần kinh đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì quá tải bởi lượng nguyên khí khổng lồ từ bên trong tỏa ra.
Hơi thở trở nên nặng nề hơn bình thường gấp bội.
Mỗi lần hít vào, không khí lạnh giá của hang động sâu thẳm này đều mang theo mùi vị đặc trưng của đất đá mục rữa và thời gian đã chết đi lâu đời.
Mùi hương ấy kích thích khứu giác nhạy bén của một tu sĩ, báo hiệu rằng nơi đây từng là chiến trường sinh tử cách hàng ngàn năm trước.
Đan Lương bước tiếp.
Bàn chân trần chạm lên mặt đá trơn nhẵn như gương.
Dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ viên ngọc thần trong tay hắn, những đường vân trên sàn hang lộ rõ hình thù kỳ quái.
Chúng không phải do tự nhiên tạo thành.
Đây là pháp trận.
Một loại pháp cổ xưa đến mức ngay cả trong các kinh điển cấm địa của tông môn cũng hiếm khi nhắc tới tên gọi đầy đủ.
Hắn dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ chắn ngang lối đi.
Bức tường cao vút, mất hút vào bóng tối phía trên, bề mặt khắc chạm những hình ảnh biến dạng.
Những con người đang gào thét trong đau đớn, linh hồn bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ.
tán loạn giữa bão táp linh lực màu đen kịt.
Đan Lương đưa tay lên sờ vào bức tường.
(ngón tay) hắn vừa chạm phải đá lạnh giá, một luồng điện giật mạnh chạy dọc sống lưng khiến toàn thân tê liệt trong tích tắc.
Không phải là cảm giác đau đớn thể xác.
Mà là sự xâm nhập của ký ức ngoại lai vào tâm trí hắn.
Hắn thấy mình đang đứng giữa biển máu.
Xung quanh đầy rẫy thi hài đồng đạo, những người cùng tu luyện kiếm đạo như hắn giờ đây chỉ còn là đống thịt nát bươm.
Trên bầu trời, một bóng đen khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời, phát ra tiếng cười khinh miệt vang vọng khắp không gian thời gian.
"Quởn!" Đan Lương hét lên, giật thót mình tỉnh dậy khỏi ảo ảnh.
Hắn lùi lại hai bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tim hắn đập mạnh như muốn vỡ lồng ngực.
Đó là dư âm của sát khí tích tụ qua hàng ngàn năm không thể tiêu tan.
Hắn nhắm mắt lại, điều hòa hô hấp theo nhịp điệu "Thiên Thu Kiếm Ý".
Linh lực trong cơ thể quay cuồng, quét sạch những tạp niệm và bóng tối đang cố gắng len lỏi vào thần trí.
Khi mở mắt ra, ánh nhìn của hắn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Không còn sự dao động nào nữa.
Chỉ có lý trí tàn khốc của một kiếm tu sĩ trên đường tìm chân lý.
Hắn quan sát kỹ hơn những hình khắc trên tường.
Những con người đó không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Họ đều mang y phục của các đại tông môn nổi tiếng trong lịch sử thế giới hạ phàm này.
Kiếm Tông, Ma Đạo, Dược Valley.
Tất cả đã từng tồn tại ở đây.
Và tất cả đã bị xóa sổ bởi cùng một kẻ thù duy nhất mà hắn chưa biết tên.
Đan Lương lấy từ lưng ra thanh kiếm cũ kỹ của mình.
Kiếm khí nhẹ nhàng tỏa ra, cắt ngang không gian tĩnh lặng chết chóc trong hang động.
Ánh sáng trắng bạc chiếu rọi lên những ký tự cổ xưa nằm rải rác dưới chân bức tường đá.
Chúng mờ nhạt dần theo thời gian nhưng vẫn còn giữ được hình dáng cơ bản.
Hắn quỳ xuống, dùng ngón tay lau sạch lớp bụi dày đặc phủ lên đó.
Những con chữ hiện ra trước mắt khiến hắn sững sờ.
Đó không phải là lời nguyền rủa hay cảnh báo cho hậu thế.
Đó là một câu hỏi.
Một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng sức nặng của cả vũ trụ đang sụp đổ bên trong nó: "Nếu chiến thắng mang đến sự hủy diệt, thì thất bại có phải là cứu rỗi?"
Đan Lương nhíu mày.
Hắn đã từng nghe những lời dạy tương tự từ sư phụ trước khi ông qua đời vì bế quan tu luyện thất thủ.
Nhưng lúc đó hắn chỉ coi đó là triết lý suông.
Giờ đây, đứng giữa di tích của một nền văn minh tiên cổ bị diệt vong do chính sức mạnh kiếm đạo đỉnh cao tạo ra, câu hỏi ấy trở nên sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào mà hắn từng cầm trong tay.
Hắn dậy, bước sang bên trái bức tường đá.
Tại đó có một khoảng trống nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người chui qua.
Không khí từ phía sau toát ra lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh lực đang lưu chuyển trong huyệt đạo của hắn.
Nhưng Đan Lương không hề nao núng.
Hắn biết rằng bí mật lớn nhất, cũng là mối nguy hiểm chết người nhất, chính là nằm ngay tại nơi sâu thẳm này.
Hắn luồn qua khe hẹp.
Thân hình gầy guộc ma sát vào đá nhọn gây ra tiếng xào xạc khó chịu trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của hang động.
Khi bước sang bên kia, cảnh tượng trước mắt khiến hắn phải nín thở.
Đây không còn là một hành lang nữa mà là một phòng tròn rộng lớn được xây dựng hoàn toàn bằng loại (thạch tinh) phát sáng tự nhiên.
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc đài cao ba mét.
Trên đó đặt một cuốn sách màu đen tuyền, bìa sách khắc đầy những hình xăm kỳ dị đang nhảy múa như có sự sống riêng.
Cuốn sách ấy tỏa ra áp lực kinh khủng khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Đó là uy nghiêm của một vật phẩm thần bí cấp độ tối cao mà Đan Lương chưa từng được nghe kể trong bất kỳ thư tịch nào.
Hắn chậm rãi tiến lại gần chiếc đài đá.
Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra tiếng vang rõ rệt, như thể đang giục giã hắn phải đưa ra quyết định cuối cùng của đời mình.
Linh lực trong cơ thể tự động xoay chuyển theo một quỹ đạo lạ lùng, bị cuốn hút mạnh mẽ về phía cuốn sách đen kia.
Đan Lương dừng lại trước mặt chiếc đài.
Hắn nhìn chăm chú vào những trang giấy mỏng manh đang khẽ lay động dưới làn gió vô hình từ bên trong phòng tỏa ra.
Không có ai ở đây cả.
Nhưng cảm giác như có hàng ngàn đôi mắt vô hình đang quan sát hắn, đánh giá mức độ kiên định và lòng tham của kẻ đứng trước bí mật tối thượng này.
Hắn đưa bàn tay run rẩy lên.
Ngón trỏ chạm nhẹ vào bìa sách lạnh toát.
Ngay lập tức, một luồng nguyên lực dữ dội xộc thẳng vào huyệt đạo thủ lĩnh của hắn.
Một nỗi đau thiêu đốt tâm trí lan tỏa khắp cơ thể khiến quỳ xuống đất trong tuyệt vọng.
Nhưng Đan Lương không lùi bước.
Hắn nghiến chặt răng, máu đỏ tươi chảy ra từ khóe môi nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn chằm chằm vào cuốn sách.
Hắn biết rằng đây là thử thách đầu tiên của sự thật mà hắn đang theo đuổi.
Nếu lui bước bây giờ, mọi hy sinh trong quá khứ đều trở thành vô nghĩa.
Hắn dùng toàn bộ ý chí tàn dư còn sót lại để chống đỡ làn sóng tấn công tâm linh từ cuốn sách phát ra.
Linh lực xung quanh bắt đầu xoay cuồng loạn, tạo thành một xoáy nhỏ giữa không trung, hút tất cả bụi đất và ánh sáng vào bên trong nó.
Cảnh tượng trước mắt hắn dần trở nên mờ nhạt, thế giới thực tại tan biến nhường chỗ cho những ảo ảnh hỗn mang của quá khứ xa xôi.
Trong cơn mê muội ấy, Đan Lương nghe thấy tiếng thì thầm vang lên từ khắp mọi hướng.
Tiếng nói đó không phải là ngôn ngữ con người mà là sự kết hợp giữa âm thanh và ý niệm trực tiếp truyền thẳng vào não bộ hắn.
Nó hỏi về giá trị của mạng sống một linh hồn so với sức mạnh vĩnh hằng của kiếm đạo đỉnh cao.
Hắn cười lạnh trong bóng tối bao trùm tâm trí mình.
Một nụ cười khinh thường dành cho những lời dụ dỗ hão huyền đã từng làm sụp đổ vô số tiên tài ưu tú trước đây.
Hắn rút thanh kiếm cũ kỹ ra khỏi vỏ, ánh sáng trắng bạc từ lưỡi kiếm xé toạc màn đêm ảo tưởng đang cố gắng nuốt chửng ý thức của hắn.
"Ta không cần vĩnh hằng," Đan Lương thì thầm với giọng nói nghẹn ngào nhưng đầy quyết liệt.
"Ta chỉ cần sự thật."
Lưỡi kiếm lao thẳng về phía cuốn sách đen trên đài đá.
Không phải để lấy nó, mà là để phá vỡ áp chế tâm linh đang giam cầm hắn trong những ảo ảnh chết chóc kia.
Kim khí giao thoa với nguyên lực từ cuốn sách phát ra tạo thành một vụ nổ âm thanh cực lớn làm rung chuyển toàn bộ căn phòng thạch tinh xung quanh.
Khi khói bụi lắng xuống, Đan Lương đứng thẳng người giữa đống đổ nát của chiếc đài đá đã bị phá vỡ bởi chính ý chí bất khuất của hắn.
Cuốn sách đen giờ đây nằm ngay ngắn dưới chân hắn, bìa sách nứt toác ra lộ rõ những trang giấy trắng xóa bên trong không có một dòng chữ nào.
Hắn cúi xuống nhặt cuốn sách lên.
Cảm giác nặng nề từ trước đã biến mất hoàn toàn thay vào đó là sự nhẹ nhàng tột cùng như thể đang cầm trên tay chiếc lá rơi giữa mùa thu tàn lụi vậy mà lại khiến trái tim hắn đập nhanh hơn bất kỳ lúc nào trong cuộc đời tu luyện dài đằng đẵng này của mình từng trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử khốc liệt chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay dù chỉ mới bắt đầu khám phá những bí ẩn còn nằm sâu thẳm bên dưới lòng đất nơi mà ánh sáng mặt trời không thể chiếu rọi được nữa dù rằng nó vẫn đang tồn tại đâu đó rất xa xôi phía trên bầu trời xanh rộng lớn bao la vô tận ấy kia.
Đan Lương mở trang thứ nhất ra đọc thầm trong đầu những ký tự hoa văn kỳ lạ xuất hiện dần dần sau khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể con người nóng hổi ấm áp tràn đầy sinh khí đang sống thực sự chứ không phải là xác chết khô héo mục rữa nằm rải rác khắp nơi xung quanh đây cả ngàn năm qua rồi biến thành bụi tro bay theo chiều gió lạnh giá thổi từ những cánh đồng hoang vu xa xăm ngoài kia phía bên kia thế giới này nữa.
Không ai trả lời hắn.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi thứ trong phòng tròn thạch tinh phát sáng tự nhiên đó mà thôi.
Nhưng Đan Lương biết rằng câu trả lời đã nằm ngay trước mắt mình rồi đây chỉ là vấn đề thời gian ngắn ngủi sắp sửa đến rất nhanh thôi thôi thôi.
Đột ngột, một luồng máu tươi phun thẳng vào mặt Đan Lương, mang theo mùi tanh nồng của tử khí.
Hắn kinh hãi lùi lại, nhận ra đó là chính vết thương trên cổ mình đang rỉ máu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận