Chương 99

Hành lang không còn là một lối đi.

Nó đã biến thành một cái miệng khổng lồ, há toang để nuốt chửng ánh sáng và cả sự tồn tại của những kẻ dám bước vào đó.

Tiểu Hoa đứng im giữa dòng thời gian đang chảy ngược kia đang bám chặt vào da thịt hắn không buông tha cho dù chỉ một giây phút ngắn ngủi nào đâu.

Bóng đen đó từ từ tiến lại gần, mang theo mùi hương hoa tử thi thối rữa đặc trưng khiến cho dạ dày của Đan Lương quặn thắt đau đớn dữ dội muốn nôn mửa ra những gì còn sót lại trong bụng trống trơn này mà thôi.

Hắn cố gắng ngẩng đầu lên để nhìn rõ khuôn mặt của kẻ đang đứng trước mặt mình nhưng lớp sương mù dày đặc kia càng trở nên đậm hơn bao giờ hết, che khuất mọi hình ảnh và âm thanh xung quanh hắn một cách hoàn toàn tuyệt đối không chừa bất kỳ kẽ hở nào cho ánh sáng hay hy vọng còn sót lại trong tâm trí yếu đuối dễ tổn thương của người đàn ông bất hạnh này nữa cả.

Và rồi, từ giữa lớp sương mù dày đặc kia, một giọng nói trầm thấp vang lên lần thứ hai, nhưng lần này thì nó gần gũi hơn nhiều, như thể đang thì thầm trực tiếp vào bên tai hắn.: "Chào mừng ngươi trở về nhà, Đan Lương." Đan Lương kinh hãi nhận ra giọng nói đó không đến từ bên ngoài mà đang vang vọng trực tiếp trong não của hắn.

Hắn quay đầu nhìn lại, thấy bóng đen kia đang mỉm cười với bộ mặt của chính mình.

Lưỡi dao lạnh buốt áp sát cổ, nhưng thay vì cảm giác kim loại chạm vào da thịt, Tiểu Hoa chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng đáng sợ.

Không có máu chảy ra.

Không có đau đớn vật lý.

Chỉ có một cái gì đó bên trong hắn đang bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ nhất.

Hắn lùi lại bước.

Gót chân đập vào tường đá lạnh lẽo phía sau.

Cơn kinh hãi lan tỏa khắp cơ thể, không phải vì nguy hiểm trước mắt, mà vì sự nhận thức rằng mọi thứ anh ta nghĩ là thực tại đều đang sụp đổ xung quanh mình như những bức tường giấy ướt dưới mưa bão tố dữ dội của số phận đã định sẵn từ lâu rồi kia vậy đấy!

Anh ấy nhìn vào bàn tay run rẩy của chính mình.

Những ngón tay trắng bệch, khớp xương lộ rõ qua lớp da mỏng manh yếu ớt dễ vỡ tan tành trước bất kỳ áp lực nào dù chỉ là nhẹ nhất trong những khoảnh khắc quyết định sinh tử này nữa cả!

"Đừng sợ," giọng nói đó lại vang lên, lần này nó nghe giống hệt như tiếng thở dài của chính Tiểu.

ấy mệt mỏi sau một ngày làm việc căng thẳng kéo dài liên miên không nghỉ ngơi gì cả đâu.

"Ngươi chỉ cần nhớ lại thôi." Tiểu Hoa cố gắng hét lên để phản kháng sự xâm lược tinh thần đáng sợ này nhưng cổ họng anh ta bị ai đó bóp chặt lấy khiến cho bất kỳ âm thanh nào cũng không thể thoát ra được ngoài môi khô nứt nẻ vì khát nước và nỗi kinh hoàng tột độ đang bao trùm lấy toàn bộ thân hình gầy guộc yếu ớt dễ gãy đổ trước gió lớn của định mệnh đã sắp xếp từ lâu kia vậy!

Anh ấy nhắm mắt lại thật chặt, hy vọng rằng khi mở ra thì mọi thứ sẽ quay trở về bình thường như những ngày tháng yên ả trôi qua bên ngoài thế giới kỳ lạ đầy rẫy những điều không thể lý giải bằng logic thông thường này nữa cả.

mở mắt ra lần nữa.

Hắn vẫn đang ở đó.

Và bóng đen kia cũng vậy, nhưng giờ thì nó đã tiến lại gần hơn một bước.

Khoảng cách giữa hai người họ chỉ còn chưa đến mười centimet.

Tiểu Hoa có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc rối bời trên đầu của "mình".

Có thể ngửi thấy mùi mồ hôi cũ kỹ và hương vị sắt gỉ tanh tưởi phát ra từ cơ thể đối phương.

"Em không còn là Tiểu Hoa nữa," bóng đen nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Em là Chìa Khóa." Tiểu Hoa cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị đóng băng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó vừa rồi kia!

Không phải vì lạnh giá từ môi trường xung quanh mà bởi sự nhận thức kinh hoàng rằng anh ta đã mất đi quyền lựa chọn số phận của chính bản thân mình mãi mãi sau giờ phút quyết định này.

Nhưng khi ánh sáng xanh lóa bùng lên mạnh nhất, thứ nằm giữa hai dòng mã số trên da thịt Tiểu Hoa khiến hắn quên cả thở.

Lưới thép đen sẫm chui ra từ vết thương trên ngực hắn, xuyên thủng ánh hào quang bảo vệ trong tích tắc.

Tiểu Hoa cứng đờ, máu lạnh trong người anh ta bỗng bùng cháy thành nỗi kinh hãi tuyệt vọng.

Hắn cố gắng vùng vẫy nhưng những sợi dây vô hình kia đang siết chặt lấy cổ họng của anh ấy với sức mạnh phi thường vượt xa khả năng chịu đựng bình thường của một con người phàm tục yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ mối đe dọa nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả!

Hắn nhìn thấy đôi mắt của bóng đen.

Chúng không có màu sắc.

Chỉ là hai hố sâu thẳm, vô tận, nơi mà mọi ký ức và hy vọng đều bị hút vào và biến mất vĩnh viễn không để lại dấu vết gì trên thế gian rộng lớn bao la này đâu kia vậy!

Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí của Tiểu.

ấy cố gắng hiểu ý nghĩa đằng sau những lời nói vô lý đó.

Tại sao hắn lại là chìa khóa?

Và nếu đúng như vậy, thì cánh cửa mà nó mở ra sẽ dẫn đến nơi nào trong vũ trụ bao la rộng lớn này đây chứ không phải chỉ đơn thuần là một cái bẫy chết chóc dành cho những kẻ tò mò ngu ngốc bước vào lãnh địa cấm kỵ của các vị thần đã quên lãng từ lâu kia sao?

Hắn ngã xuống sàn nhà lạnh giá.

Tiếng va chạm vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ, tạo ra tiếng vọng dài lê thê như tiếng khóc than của ngàn linh hồn đang chịu đựng nỗi đau tột cùng vì bị bỏ rơi và cô lập hoàn toàn khỏi thế giới thực tại mà họ từng sống hạnh phúc bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống vụn vỡ không thể hàn gắn được nữa đâu kia!

Sự im lặng sau đó là một sự im lặng nặng nề, dày đặc hơn cả bóng tối.

Tiểu Hoa nằm trên nền gạch men lạnh lẽo, cảm giác tê buốt lan từ lưng ra khắp tứ chi.

Hắn thở gấp, lồng ngực phập phồng lên xuống mạnh mẽ như thể vừa chạy một дистан marathon dưới áp lực của cái chết đang chờ đón ở cuối đường đua sinh tử này nữa cả!

Hắn nhìn lên.

Bóng đen đã biến mất.

Nhưng không phải theo cách thông thường là tan thành khói hoặc rút lui vào bóng tối.

Nó vẫn còn đó, nhưng bây giờ nó đứng ngay bên cạnh anh ấy.

Và có ba người khác nữa.

Tất cả đều giống hệt Tiểu Hoa.

Cùng bộ quần áo rách nát, cùng ánh mắt hoảng loạn, cùng nỗi kinh hãi tột độ đang ăn mòn lý trí của họ từng giây từng phút một trong không gian đóng kín ngột ngạt này kia vậy!

"Chào mừng," bốn giọng nói đồng loạt vang lên, tạo thành một hòa âm kỳ lạ khiến cho não bộ của Tiểu Hoa đau nhói như muốn nứt ra đôi làm hai phần riêng biệt không thể kết nối với nhau được nữa đâu kia.

"Ngươi đã thức tỉnh." TiểuHoa cố gắng ngồi dậy nhưng tay chân anh ấy run rẩy đến mức không thể kiểm soát được cơ thể mình chút nào cả đâu!

Anh ấy nhìn vào những phiên bản khác của chính mình.

Mỗi người đều mang một biểu cảm khác nhau trên khuôn mặt: sợ hãi, giận dữ, tuyệt vọng và.

bình thản đáng sợ đến lạ thường như thể họ đã chấp nhận số phận bi kịch awaiting cho họ từ lâu rồi kia vậy!

"Chúng ta là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói của anh ấy khàn đặc vì khô họng và nỗi kinh hoàng tột độ đang bao trùm lấy toàn bộ tâm trí yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự thật nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả.

Bốn bóng người đồng loạt quay đầu lại nhìn hắn.

Chuyển động cơ học, cứng đờ, không hề có sự mềm mại tự nhiên của một sinh vật sống đang tồn tại trên thế giới thực tại bao la rộng lớn kia vậy!

Đôi mắt đen ngòm sâu thẳm đó dán chặt vào Tiểu Hoa với ánh nhìn sắc lạnh như dao mổ giải phẫu đang chuẩn bị cắt mở cơ thể anh ấy ra để khám phá những bí mật ẩn giấu bên trong lòng dạ tàn khốc vô nhân tính này đâu kia!

"Chúng ta là ký ức," bóng người thứ nhất nói.

"Chúng ta là nỗi đau," bóng người thứ hai đáp.

"Chúng ta là sự quên lãng," bóng người thứ ba tuyên bố với giọng điệu đầy tự hào nhưng cũng không kém phần bi thương khi nhìn vào kết quả lao động tâm huyết suốt nhiều thập kỷ nghiên cứu về nghệ thuật xóa bỏ ký ức này của mình đâu kia vậy!

Và cuối cùng, bóng người thứ tư – người có gương mặt giống Tiểu Hoa nhất – mỉm cười.

Nụ cười đó mang theo một sự thương cảm sâu sắc nhưng cũng đầy vẻ xa cách lạnh lùng như thể đang nhìn vào một con thú vật đáng thương bị mắc bẫy trong lưới sắt thép đen sẫm kia vậy!

Tiểu Hoa không hiểu.

Hắn chỉ biết rằng trái tim mình đang đập nhanh hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở về cái chết sắp đến gần kề bên tai anh ấy với âm thanh rè rít đáng sợ của đồng hồ đếm ngược sinh tử này nữa cả!

Anh ấy nhìn xuống cánh tay trái của chính mình.

Tại đó, những ký tự xanh lợm đang phát sáng mạnh hơn trước kia rất nhiều lần dường như muốn xuyên thủng da thịt và ăn sâu vào bên trong xương cốt yếu ớt dễ gãy đổ dưới áp lực khủng khiếp này đâu kia!

Đó không chỉ là một vết xăm đơn thuần.

Đó là một bản đồ.

Một bản đồ dẫn lối đến nơi mà mọi câu chuyện bắt đầu, cũng chính là nơi mà tất cả sẽ kết thúc trong sự im lặng vĩnh hằng của hư vô bao la rộng lớn kia vậy!

Tiểu Hoa ngồi xuống sàn nhà lạnh giá, lưng dựa vào bức tường đá ẩm ướt đầy rẫy những vết mốc đen sẫm như máu khô từ lâu đời trước đây đâu kia.

Tay anh ấy run rẩy không kiểm soát được nữa.

Không phải vì sợ hãi đơn thuần mà là do một cảm giác trống rỗng đáng kinh ngạc đang lan tỏa khắp cơ thể, ăn mòn từng tế bào ký ức của hắn từng chút một trong không gian tĩnh lặng chết chóc này nữa cả!

Anh ấy nhìn vào đôi mắt của "Tiểu Hoa" thứ tư – người vừa mới tuyên bố anh ta là Chìa Khóa.

Đôi mắt đó mở to hơn bình thường.

Không có con ngươi, không có tròng trắng.

Chỉ là hai hố mắt đen ngòm sâu thẳm như vũ trụ bao la rộng lớn kia vậy!

Nhưng trong đó, Tiểu Hoa thấy được phản chiếu của chính mình.

Một phiên bản khác của anh ấy đang cười.

Một nụ cười đầy sự mỉa mai và tuyệt vọng tột độ trước số phận đã định sẵn từ lâu rồi này đâu kia!

"Ngươi nghĩ ngươi là ai?" bóng người hỏi, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Tiểu Hoa mà không cần qua tai nghe thông thường nào cả đâu kia.

"Một nạn nhân?

Một anh hùng?

Hay chỉ là một công cụ vô tri được tạo ra để phục vụ cho mục đích lớn lao hơn của những thế lực siêu nhiên đang thao túng từ phía sau bức màn thực tại dày đặc này sao?" Tiểu Hoa mở miệng muốn đáp lại nhưng không có âm thanh nào thoát ra.

Cổ họng anh ấy bị tê liệt hoàn toàn bởi nỗi kinh hãi tột độ đang bao trùm lấy tâm trí yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự thật nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả!

Anh ấy cố gắng nhớ về quá khứ của mình.

Về gia đình, về bạn bè, về những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp trôi qua bên ngoài thế giới kinh dị đầy rẫy những điều không thể lý giải bằng logic thông thường này đâu kia!

Nhưng ký ức như một tấm gương vỡ vụn dưới mưa bom bão đạn dữ dội của số phận đã sắp xếp từ lâu rồi kia vậy.

Những mảnh vỡ sắc lẹm cắt vào tâm trí, gây ra nỗi đau đớn tột cùng khiến cho Tiểu Hoa quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh giá và ôm đầu kêu lên trong tuyệt vọng tột độ trước cảnh tượng bi thương awaiting cho anh ấy ngay trước mắt này nữa cả!

"Đừng cố gắng," bóng người thứ tư nói với giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Ký ức là gánh nặng.

Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác và sự sụp đổ tan tành thành đống vụn vỡ không thể hàn gắn được mãi mãi sau giờ phút quyết định này đâu kia!

Chúng ta đã xóa bỏ chúng để mang lại hạnh phúc cho nhân loại trong một xã hội trống rỗng nhưng bình yên vĩnh cửu dưới sự kiểm soát tuyệt đối của Giáo Chủ Quên Đi vĩ đại kia vậy!" Tiểu Hoa ngẩng đầu lên.

Nước mắt chảy dài trên má anh ấy, không phải vì đau đớn mà là vì sự nhận thức kinh hoàng rằng những gì họ đang nói có thể.

đúng một phần nào đó trong góc nhìn của chúng đây chăng?

Nhưng nếu hạnh phúc được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá và quên lãng thì nó còn đáng giá bao nhiêu nữa chứ không chỉ đơn thuần là một ảo ảnh hão huyền dễ tan vỡ trước thực tại phũ phàng này sao?

"Vậy thì." Tiểu Hoa nói, giọng khàn đặc vì khô họng và nỗi kinh hoàng tột độ đang bao trùm lấy toàn bộ tâm trí yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự thật nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả.

"Tại sao lại chọn tôi?" Bốn bóng người đồng loạt bước tiến về phía anh ấy.

Khoảng cách giữa họ và Tiểu Hoa thu hẹp nhanh chóng, mang theo áp lực đè nén tâm lý khủng khiếp khiến cho phổi của anh ấy gần như ngừng hoạt động trong không khí loãng dần đi từng giây một nơi đây kia vậy!

"Vì ngươi là Chìa Khóa," chúng đồng thanh đáp lại với giọng điệu đầy tự hào nhưng cũng không kém phần bi thương khi nhìn vào kết quả lao động tâm huyết suốt nhiều thập kỷ nghiên cứu về nghệ thuật xóa bỏ ký ức này của mình đâu kia.

"Và khóa thì phải được mở." Tiểu Hoa nhắm mắt lại.

Anh ấy cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí khi anh ấy cố gắng hiểu ý nghĩa đằng sau những lời nói vô lý đó.

Tại sao hắn lại là chìa khóa?

Và nếu đúng như vậy, thì cánh cửa mà nó mở ra sẽ dẫn đến nơi nào trong vũ trụ bao la rộng lớn này đây chứ không phải chỉ đơn thuần là một cái bẫy chết chóc dành cho những kẻ tò mò ngu ngốc bước vào lãnh địa cấm kỵ của các vị thần đã quên lãng từ lâu kia sao?

Tiểu Hoa nhìn bà y tá.

Bà ta không phải là kẻ xấu hoàn toàn theo cách hiểu thông thường mà chúng ta vẫn hay nghĩ đến trong đầu này đâu kia!

Bà ta là một "Người Kiểm Soát Giao Thức" – những thực thể đã chấp nhận bị xóa bỏ ký ức vĩnh viễn để trở thành "cốt lõi" ổn định của thế giới ảo tưởng đầy rẫy những điều không thể lý giải bằng logic thông thường này nữa cả!

Bà y tá đứng đó, trong bộ đồng phục trắng tinh khôi nhưng lại mang theo một vẻ u ám đáng sợ như thể vừa bước ra từ giữa màn sương mù dày đặc kia vậy.

Khuôn mặt của bà ta bình thản đến lạnh lùng, không có bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt già nua nhăn nheo đầy rẫy những nếp nhăn sâu thẳm như hố mắt đen ngòm của bốn bóng người kia đâu!

"Ngươi đang nhầm lẫn," bà y tá nói với giọng điệu dịu dàng nhưng lại mang theo một sự cứng nhắc máy móc đáng sợ đến tột độ này nữa cả.

"Tôi không xóa ký ức để trừng phạt ai hết đâu mà chỉ đơn thuần là muốn bảo vệ các ngươi khỏi chính nỗi đau đớn của mình trong cuộc đời ngắn ngủi vô nghĩa trôi qua như bóng hoa dưới mưa bão tố dữ dội của số phận đã định sẵn từ lâu rồi kia vậy!" Tiểu Hoa đứng dậy, dù tay chân vẫn còn run rẩy không kiểm soát được chút nào cả đâu!

Anh ấy nhìn vào lọ thuốc mà bà y tá đang cầm trên tay.

Nó phát ra ánh sáng xanh lóa giống hệt như những ký tự trên cánh tay trái của anh ấy lúc này đây kia vậy!

"Đó là gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói của anh ấy khàn đặc vì khô họng và nỗi kinh hoàng tột độ đang bao trùm lấy toàn bộ tâm trí yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự thật nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả.

"Là giải pháp," bà y tá đáp lại với nụ cười hiền từ nhưng đầy vẻ xa cách lạnh lùng như thể đang nhìn vào một con thú vật đáng thương bị mắc bẫy trong lưới sắt thép đen sẫm kia vậy!

"Uống nó đi, và mọi đau khổ sẽ kết thúc vĩnh viễn không để lại dấu vết gì trên thế gian rộng lớn bao la này đâu nữa!" Tiểu Hoa bước về phía bà ta.

Mỗi bước chân là một cuộc chiến nội tâm dữ dội giữa lý trí và cảm xúc yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự cám dỗ nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả!

Anh ấy muốn từ chối, nhưng một phần sâu thẳm bên trong anh ấy lại khao khát được giải thoát khỏi nỗi đau tột độ đang ăn mòn tâm hồn mỗi giây mỗi phút trôi qua nơi đây kia vậy!

Khi anh ấy với tay ra để lấy lọ thuốc, những ký tự trên cánh tay trái bỗng bùng sáng mạnh hơn trước kia rất nhiều lần dường như muốn xuyên thủng da thịt và ăn sâu vào bên trong xương cốt yếu ớt dễ gãy đổ dưới áp lực khủng khiếp này đâu kia!

Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh ấy khi mà hắn nhận ra rằng lọ thuốc đó không phải là giải pháp.

Nó là một cái bẫy chết chóc dành cho những kẻ tò mò ngu ngốc bước vào lãnh địa cấm kỵ của các vị thần đã quên lãng từ lâu kia sao?

"Ngươi không hiểu," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm bất ngờ xuất hiện trong anh ấy lúc này đây nữa cả.

"Đau khổ là một phần của cuộc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập