Chương 100

Không gian xung quanh co lại, bóp nghẹt mọi giác quan.

Tiểu Hoa không còn đứng trong hành lang trường học cũ nát nữa.

Bức tường bê tông mục rữa tan biến thành sương mù trắng xóa, dày đặc và lạnh lẽo như băng giá của địa ngục.

Ánh sáng ở đây không đến từ mặt trời hay ngọn đèn điện.

Nó phát ra từ chính cái màu trắng kia – một sự trống rỗng mang tính áp đảo, nuốt chửng mọi bóng tối và cả hy vọng.

Hắn đứng im lặng.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng nhịp điệu đó nghe xa lạ, như thể trái tim đang thuộc về người khác.

Trước mặt hắn là Người Đầu Tiên.

Không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ một khối hình nhân bằng xương trắng muốt, không da thịt, không biểu cảm.

Nhưng Tiểu Hoa biết rằng nó đang nhìn mình.

Cảm giác bị soi mót từ sâu thẳm nội tâm khiến lông gà trên tay chân dựng đứng lên.

"Ngươi đã đi được rất xa," giọng nói vang lên.

Không phải qua tai mà cộng hưởng trong hộp sọ.

"Hơn bất kỳ ai khác trong thế hệ này." Tiểu Hoa cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc như cháy than.

Hắn nuốt nước bọt, một cử động nhỏ bé nhưng đầy nỗ lực sinh tồn.

"Đây là đâu?" Câu hỏi thoát ra khỏi môi với giọng run rẩy, không giống chút nào so với sự thản nhiên thường ngày của hắn.

"Nơi khởi đầu," Người Đầu Tiên đáp lại.

Giọng điệu phẳng lì, thiếu đi mọi xúc cảm con người.

"Và nơi kết thúc." Tiểu Hoa nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Những vết mực đen trên cánh tay trái đang lan rộng hơn, ăn sâu vào da thịt như những rễ cây độc hại tìm kiếm nguồn dinh dưỡng từ ký ức.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Kẻ Mù trước khi họ bước vào di tích này: *"Đừng tin vào thứ ngươi thấy trong sương mù.

Đừng tin vào giọng nói mời gọi sự quên lãng."* Nhưng bây giờ, sương mù đã tan biến.

Chỉ còn lại cái trắng xóa này.

Và sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Hắn nhận ra rằng không gian này không tuân theo quy luật vật lý thông thường.

Không có trọng lực thật sự, chỉ là một cảm giác giả tạo giữ chân hắn ở đó.

Nếu hắn muốn, hắn có thể bay lên hoặc chìm xuống sâu thẳm vào nền trắng kia.

Nhưng bản năng sinh tồn mách bảo hắn đứng yên bất động.

Mỗi cử động đều tiêu tốn đấu khí – thứ đang cạn kiệt nhanh chóng trong cơ thể yếu ớt này.

"Cô sợ hãi," Người Đầu Tiên nói.

Không phải một câu hỏi, mà là một tuyên bố sự thật hiển nhiên.

"Đó là phản ứng tự nhiên của linh hồn khi đối mặt với cái vô hạn." Tiểu Hoa cười nhạt.

Nụ cười chua chát trên môi hắn trong không gian chết chóc này.

"Ta không sợ cái chết," hắn đáp lại, giọng trầm hơn một chút.

"Ta chỉ ghét những kết thúc thiếu ý nghĩa." Người Đầu Tiên nghiêng đầu – nếu đó là hành động của khối xương trắng kia có thể được gọi là nghiêng đầu.

Trong vùng đất ký ức, ý nghĩa là thứ duy nhất bị xóa bỏ trước tiên." Một cơn gió lạnh buốt thổi qua, mặc dù không hề có sự lưu thông khí trong phòng kín này.

Tiểu Hoa rùng mình.

Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, như thể hàng triệu năm lịch sử đang chờ đợi hắn gánh chịu.

Đây không phải là một nơi để trốn chạy.

Đây là bàn giao dịch cuối cùng giữa hiện thực và ảo tưởng.

Hắn nháy mắt, cố gắng tập trung vào những chi tiết nhỏ nhất.

Mùi hương hoa tử thi từ chương trước đã biến mất, thay bằng mùi ozone nồng nặc – mùi của sự tĩnh điện tích tụ trước khi sét đánh.

Không khí trở nên nặng nề hơn mỗi giây trôi qua.

Thời gian ở đây không chảy tuyến tính.

Nó xoáy tròn quanh Tiểu Hoa như một cơn lốc mắt bão, chờ đợi khoảnh khắc hắn sụp đổ để hút lấy linh hồn còn sót lại.

"Vì sao là ta?" Tiểu Hoa hỏi.

Câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng sự thách thức ngầm ẩn trong giọng điệu của kẻ sắp bước vào vực thẳm mà không hề run sợ thật sự – chỉ là giả bộ cho an toàn thôi.

Người Đầu Tiên đưa ra một cánh tay xương dài ngoằng, chỉ thẳng vào ngực Tiểu Hoa.

"Bởi vì ngươi là Chìa Khóa.

Và khóa thì phải được mở." TiểuHoa ngồi xuống sàn nhà trắng xóa.

Một cái lạnh thấu xương, không phải từ nhiệt độ môi trường mà lan tỏa từ sâu thẳm trong các tế bào của hắn ra bên ngoài.

Nó ăn mòn ý chí, xói mòn ranh giới giữa 'ta' và 'không-ta'.

Hắn đưa tay lên chạm vào mặt sàn.

Bề mặt trơn láng như gương soi, phản chiếu lại hình ảnh gầy guộc, nhợt nhạt của một người đàn ông đang đối diện với sự hư vô.

Nhưng hình ảnh trong tấm gương trắng đó không di chuyển cùng hắn.

Nó đứng im, nhìn chằm chằm vào Tiểu Hoa với ánh mắt trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào mà hắn từng gặp phải ở tầng hầm của trường học cũ kia trước đây bao giờ hết đâu!

"Cô không còn là 'Tiểu Hoa' nữa," giọng nói trong đầu vang lên lần thứ hai.

"Ngươi chỉ là một chứa đựng những ký ức thừa thãi." Hắn nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của mí mắt, hắn cố gắng nhớ về khuôn mặt Tuyết Sơn.

Cô ấy nghiêm khắc bên ngoài nhưng có trái tim ấm áp.

Hắn nhớ về nụ cười giả tạo của Giáo Chủ Quên Đi khi tuyên bố xóa bỏ đau khổ là cứu rỗi nhân loại khỏi chính bản thân họ nữa cả!

Nhưng những ký ức đó đang mờ dần, như mực viết trên giấy ướt bị nước mưa làm tan chảy đi mất hẳn rồi kia sao?

Hắn mở mắt ra.

Sự hoảng loạn thực sự bắt đầu len lỏi vào tâm trí khi hắn nhận ra rằng mình không thể nhớ rõ lý do tại sao lại ở đây.

Không phải quên lãng tạm thời mà là một lỗ hổng lớn trong logic suy nghĩ của chính bản thân mình vậy!

Hắn biết tên mình.

Biết mục tiêu sống sót.

Nhưng 'tại sao' thì đã biến mất vào hư vô trắng xóa này rồi kia à?

Tiểu Hoa cắn nhẹ vào môi dưới cho đến khi cảm thấy mùi máu tanh nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng đắng chát khó tả nào đâu kia nữa!

Đau đớn giúp hắn tỉnh táo hơn một chút xíu thôi.

Hắn dùng ngón tay cái đầy máu tươi từ vết thương nhỏ trên môi để viết lên mặt sàn trắng trơn láng trước mặt mình đang bị bởi sự trống rỗng đáng sợ này đâu kia sao?

Máu đỏ thẫm chảy dài, tạo thành những dòng chữ ngoằn ngoèo trên nền trắng tinh khiết.

Nhưng ngay khi hắn vừa viết xong ký tự cuối cùng, vệt máu đó bắt đầu biến màu.

Đỏ chuyển sang xám, rồi thành trắng hoàn toàn, hòa quyện vào sàn nhà không để lại dấu vết gì cả!

Không có bằng chứng về sự tồn tại của anh ta trong thế giới này nữa đâu kia sao?

Hắn nhìn vào ngón tay cái còn dính máu.

Nó cũng đang dần nhạt màu đi trông thấy trước mắt kinh hãi tột độ của chính mình lúc này đây vậy!

Cảm giác mất mát xé toạc nội tâm hắn mạnh hơn bất kỳ vết thương thể xác nào từng gây ra cho cơ thể yếu đuối dễ tổn thương dưới áp lực khủng khiếp này đâu kia sao?

"Đau khổ là nền tảng của nhận thức," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe thật nhỏ bé và vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối của sự quên lãng đang bao trùm lấy tâm trí hắn từng chút một mỗi giây trôi qua nơi đây kia vậy!

"Nếu xóa bỏ nó, ta sẽ trở thành gì?" "Trở thành hạnh phúc," Người Đầu Tiên đáp lại.

"Một xã hội không có quá khứ là một xã hội không có gánh nặng." Tiểu Hoa cười bitterly.

Nụ cười của kẻ biết mình đang thua cuộc nhưng vẫn chọn cách chơi bài theo quy tắc riêng của mình để giữ chút ki hãnh cuối cùng trước khi bị tiêu diệt hoàn toàn bởi sức mạnh áp đảo kia sao?

"Hạnh phúc giả tạo là một cái bẫy chết chóc dành cho những linh hồn yếu đuối dễ tổn thương trước bất kỳ sự cám dỗ nào dù chỉ là nhỏ nhất trong hoàn cảnh hiện tại này nữa cả!" Người đàn ông không ép buộc Tiểu Hoa.

Khối xương trắng kia đứng im lìm, như một bức tượng đài vĩnh cửu của sự vô tri và vô cảm đối với nỗi đau con người vậy!

Anh ta chỉ đưa ra cho cô một lựa chọn duy nhất còn lại trong tay trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào hư vô đáng sợ này đâu kia sao?

Tự nguyện hiến dâng ký ức để gia nhập “Hội Đồng Ghi Nhận”, hoặc bị đào thải và biến mất vĩnh viễn khỏi thực tại cùng với tất cả những người thân yêu mà anh ta từng biết đến suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình trước khi bước vào di tích cấm kỵ này nữa cả!

"Tôi có thể cho cô nhớ lại mọi thứ," giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo sức nặng của một lời hứa cứu rỗi giả tạo nhưng đầy lực đối với kẻ đang đứng bên bờ vực thẳm mất trí nhớ hoàn toàn lúc này đây vậy.

"Nhưng cái giá phải trả là sự tự do lựa chọn số phận tương lai của chính mình sau khi rời khỏi nơi đây kia sao?" Tiểu Hoa nhìn vào con dao găm nằm trên sàn nhà trắng trước mặt hắn – vật phẩm duy nhất còn sót lại từ thế giới thực bên ngoài bước vào không gian giao dịch ký ức chết chóc này đâu kia à?

Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, sắc bén hơn bất kỳ ý chí sinh tồn nào đang tàn lụi dần trong tâm trí yếu đuối dễ tổn thương trước áp lực khủng khiếp này nữa cả!

Hắn biết rằng nếu cô cầm nó lên và cắt vào tay mình, đó sẽ là lời hứa với Giao Thức: *Tôi chấp nhận bị xóa bỏ.* Một cái chết tinh thần êm ái hơn bất kỳ sự tra tấn thể xác nào mà Giáo Chủ Quên Di từng đe dọa đối với những kẻ phản bội lại lý tưởng hạnh phúc giả tạo của hắn.

Nhưng trước khi cô hành động, Tiểu Hoa nhìn thẳng vào mắt Người Đầu Tiên – dù khối xương trắng đó không có hốc mắt để chứa đựng nhãn cầu sinh học con người nữa đâu!

Hắn thấy sự trống rỗng sâu thẳm trong đó.

Và bên trong sự trống rỗng ấy là một nỗi buồn cổ xưa hơn cả lịch sử của vùng đất ký ức này kia sao?

"Anh cũng từng là người," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm bất ngờ xuất hiện trong anh ấy lúc này đây nữa cả.

"Trước khi trở thành cái vỏ bọc cho sự quên lãng." Người Đầu Tiên sững sờ – nếu một khối xương có thể biểu lộ cảm xúc ngạc nhiên thì đó chính là khoảnh khắc này kia sao?

Sự im lặng kéo dài thêm vài giây, đủ để không khí trong phòng trắng xóa trở nên nặng nề hơn bao giờ hết dưới áp lực của những bí mật chôn sâu bị xé toạc ra ánh sáng mặt trời giả tạo nơi đây vậy!

"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác," Người Đầu Tiên lặp lại câu nói quen thuộc nhưng lần này giọng điệu có chút dao động nhỏ bé khó nhận biết đối với người bình thường dễ dàng bỏ qua chi tiết tinh tế quan trọng này đâu kia sao?

"Bằng cách xóa ký ức, tôi đang cứu nhân loại khỏi chính mình." Tiểu Hoa gật đầu nhẹ.

Hắn hiểu lý do của kẻ thù.

Giáo Chủ Quên Đi không phải là một kẻ điên loạn vô tri mà là một nạn nhân của hệ thống xã hội bệnh hoạn coi sự đau khổ là điều xấu cần được tiêu diệt bằng mọi giá bất kể hậu quả thảm khốc nào xảy ra sau đó nữa cả!

"Nhưng anh đã quên mất," Tiểu Hoa tiếp lời, giọng nói vang lên rõ ràng hơn trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này kia sao?

"Đau khổ cũng là nguồn gốc của tình yêu thương chân thật và sự phát triển vượt bậc về tinh thần con người trước những thử thách khốc liệt nhất mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta mỗi ngày trôi qua nơi đây vậy!" Tiểu Hoa đứng dậy.

Cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng ý chí thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế trong suốt cả hành trình phiêu lưu đầy nguy hiểm chết người của anh ấy từ khi bước vào di tích cổ bí ẩn này đâu kia sao?

Cô nhìn vào con dao găm nằm trên sàn nhà trắng trước mặt mình đang phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ tột độ nào đây vậy!

Hắn biết rằng nếu cô cầm nó lên và cắt vào tay trái – nơi những ký tự đen đang ăn sâu vào da thịt mỗi giây trôi qua như một lời nguyền chết chóc không thể gỡ bỏ khỏi thân xác yếu đuối dễ tổn thương dưới áp lực khủng khiếp này nữa cả!

Đó sẽ là nghi lễ máu cuối cùng: *Tôi chấp nhận bị xóa bỏ để đổi lấy sự sống còn tạm thời trong thế giới giả tạo hạnh phúc trống rỗng kia sao?* Máu chảy.

Không phải từ vết cắt trên tay mà từ mắt Tiểu Hoa.

Những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống sàn nhà trắng, hòa quyện với vệt máu đỏ thẫm trước đó đã biến thành màu xám xịt đáng sợ tột độ nào đây vậy!

Hắn không khóc vì đau đớn thể xác hay nỗi sợ hãi cái chết sắp đến gần kề bên tai mình lúc này nữa cả mà là vì sự mất mát vĩnh viễn của chính bản sắc riêng biệt duy nhất khiến anh trở nên khác biệt so với đám đông vô danh kia sao?

"Ta chọn sống," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm bất ngờ xuất hiện trong anh ấy lúc này đây nữa cả.

"Dù phải mang theo nỗi đau tột độ đang ăn mòn tâm hồn mỗi giây phút trôi qua nơi đây kia vậy!" Người Đầu Tiên lùi lại một bước – cử động hiếm hoi và đầy ý nghĩa biểu tượng cho sự thay đổi cân bằng quyền lực giữa hai bên tham gia giao dịch ký ức chết chóc này đâu kia sao?

Khối xương trắng bắt đầu nứt vỡ, những mảnh vụn rơi xuống sàn nhà tạo thành âm thanh khô khốc nghe giống như tiếng cười của một người điên loạn cuối cùng trước khi bị tiêu diệt hoàn toàn bởi sức mạnh nội tại tiềm ẩn sâu thẳm trong linh hồn con người yếu đuối dễ tổn thương kia sao?

thất bại," giọng nói vang lên lần cuối, mang theo sự tiếc nuối chân thành đáng ngạc nhiên đối với một thực thể vô cảm như Người Đầu Tiên trước đây từng tuyên bố xóa bỏ mọi xúc cảm nhân tính khỏi cơ thể mình để trở thành công cụ phục vụ lý tưởng hạnh phúc giả tạo kia sao?

Tiểu Hoa ngã xuống.

Không phải vì kiệt sức mà vì sự giải phóng áp lực tâm lý khủng khiếp đè nặng lên vai anh từ khi bước vào không gian trắng xóa đáng sợ tột độ này đâu kia sao?

Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết đến lấy đi linh hồn còn sót lại trong cơ thể xác thịt yếu đuối dễ gãy đổ dưới trọng lượng của những ký ức đau thương chồng chất dày đặc như núi cao che khuất ánh sáng hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đang dần mờ nhạt kia sao?

Nhưng cái lạnh không biến mất.

Sự trống rỗng vẫn hiện diện.

Chỉ khác là bây giờ, Tiểu Hoa cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với thế giới xung quanh – như thể hắn đang trở thành một phần của chính vùng đất ký ức này vậy!

Những dòng chảy thời gian xoáy tròn quanh anh chậm lại, cho phép hắn nhìn rõ những hình ảnh quá khứ lướt qua trước mắt: khuôn mặt cha mẹ đã mất, nụ cười Tuyết Sơn, lời châm chọc của Kẻ Mù.

Tất cả đều sống động hơn bất kỳ ảo tưởng hạnh phúc giả tạo nào mà Giáo Chủ Quên Di từng hứa hẹn mang đến cho nhân loại khổ nạn kia sao?

Hắn mở mắt ra.

Người Đầu Tiên không còn đứng đó nữa.

Chỉ còn lại một cuốn sách cũ kỹ nằm trên sàn nhà trắng trước mặt Tiểu Hoa đang phản chiếu ánh sáng yếu ớt cuối cùng của thế giới thực bên ngoài bước vào không gian giao dịch ký ức chết chóc này đâu kia sao?

TiểuHoa với tay ra chạm vào cuốn sách.

Bìa da sần sùi, mang theo mùi hương cũ kỹ của thời gian và sự im lặng đáng sợ tột độ nào đây vậy!

Hắn mở trang đầu tiên ra xem thử nội dung bên trong chứa đựng những bí mật gì liên quan đến số phận tương lai bất định đầy nguy hiểm chết người đang chờ đợi anh ở phía trước kia sao?

Trang giấy trắng bệch.

Không có chữ viết nào cả ngoại trừ một dòng tên được khắc sâu vào giữa trang bằng mực đỏ thẫm trông giống như máu tươi vừa mới vẽ lên đây vậy!

Tiểu Hoa kinh hãi nhận ra rằng cuốn sách đó không thuộc về bất kỳ ai khác ngoài chính hắn – hoặc ít nhất là phiên bản quá khứ của người đàn ông mang tên Đan Lương trong ký ức mơ hồ xa lạ nào kia sao?

Giọng nói trầm thấp vang lên lần thứ hai, nhưng lần này nó gần gũi hơn nhiều, như thể đang thì thầm trực tiếp vào bên tai anh từ phía sau lưng trần trụi không che chắn trước sự tấn công bất ngờ của kẻ thù ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao quanh khu vực an toàn giả tạo tạm thời này đâu kia sao?

"Chào mừng trở về nhà," giọng nói ấy vang lên, mang theo âm điệu mỉa mai đầy ám ảnh khiến da lông gà trên tay chân Tiểu Hoa dựng đứng lên vì sợ hãi tột độ nào đây vậy!

"Chúng ta còn nhiều việc phải làm." Nhưng Tiểu Hoa không nghe thấy giọng nói đó nữa.

Hắn nghe thấy một giọng nói khác – từ xa, vang vọng qua những lớp sương mù dày đặc đang trở lại che khuất tầm nhìn rõ ràng cần thiết để phân biệt thật giả trong thế giới ảo tưởng đầy lừa dối này kia sao?

Đó là tiếng khóc của Tuyết Sơn.

Và bên cạnh nó, âm thanh kim khí va chạm nhau phát ra từng nhịp đều đặn giống như bước chân của một người khổng lồ đang tiến về phía anh mỗi giây trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ cú nhấp chuột nào trên bàn phím máy tính giả tạo dùng để kiểm soát dòng chảy dữ liệu ký ức trong hệ thống Hội Đồng Ghi Nhận chết chóc này đâu kia sao?

Tiểu Hoa quay đầu lại.

Đứng sau lưng anh, xuyên qua lớp sương mù đang tan biến dần đi theo tốc độ chậm rãi đầy ám ảnh nào đây vậy!

Lưỡi kiếm băng giá lao ra từ hư không, cắm thẳng vào vai Tiểu Hoa.

Anh ngẩng lên, máu tươi loang đỏ trên mắt, nhìn thấy khuôn mặt đang mỉm cười kia.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập