Chương 101

Máu không chảy ra ngay lập tức.

Nó tích tụ lại, một hồ đỏ thẫm nóng rực dưới vết thương trên vai trái của Tiểu Hoa, trước khi trào lên theo nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực hắn.

Lưỡi kiếm băng giá vẫn còn cắm đó, tỏa hơi lạnh xua tan sương mù trắng xóa bao quanh hành lang trường học cũ nát.

Tiểu Hoa không hét lên.

Hắn chỉ đứng im, mắt mở to nhìn vào lưỡi kiếm xuyên thấu da thịt mình.

Nhưng nó lại kỳ lạ đến mức khiến hắn cảm thấy.

tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào trong đời này.

"Hmm," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lớp sương mù đang tan biến dần.

"Ngươi vẫn còn biết đau.

Tốt lắm." Tiểu Hoa quay đầu chậm rãi, cổ họng phát ra tiếng lục lọc khó chịu khi khớp xương cựa quậy.

Ánh mắt hắn quét qua bóng tối dày đặc kia.

Không có quái vật sừng sững với móng vuốt sắc bén.

Cũng không phải Giáo Chủ Quên Đi trong bộ áo choàng trắng muốt đầy vẻ cao sang giả tạo ấy.

Đứng đó là một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest cũ kỹ màu xám tro, đeo cặp kính gọng dày cộp phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Ông ta cầm trong tay một tập hồ sơ mỏng bằng giấy A4 đã ngả vàng theo thời gian.

"Thầy Minh," Tiểu Hoa lắp bắp tên người đàn ông đó, dù hắn không hề nhớ mình từng gặp ai như thế này ở đời thực.

Ký ức của anh ấy về trường học là những buổi trưa ngủ gật và tiếng phấn viết bảng cào xé tai.

Nhưng trong khoảnh khắc này, cái tên 'Thầy Minh' xuất hiện trong đầu hắn rõ ràng như vừa mới được thêu kim chỉ đỏ vào vỏ não.

"Em đến muộn rồi," Thầy Minh nói, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Ông ta không nhìn Tiểu Hoa mà chăm chú đọc tập hồ sơ trên tay.

"Hơn hai mươi năm kể từ ngày em bỏ trốn khỏi lớp học này." "Bỏ trốn?" Tiểu Hoa nhíu mày, bàn tay phải vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.

Máu từ vết thương trên vai chảy xuống cánh tay, tạo thành những vệt đỏ tươi tắn trên nền da nhợt nhạt của hắn.

"Tôi không bao giờ đến trường học này." Thầy Minh finally ngẩng đầu lên.

Ánh mắt sau cặp kính gọng dày không có cảm xúc gì cả — trống rỗng như hai hố sâu thăm thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Đúng vậy," ông ta gật nhẹ đầu, trang giấy trong tập hồ sơ phát ra tiếng xào xạc khô khan.

"Em chưa bao giờ đến đây.

Nhưng ký ức của em thì có." Tiểu Hoa cảm giác một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khác hoàn toàn với cái lạnh từ lưỡi kiếm băng giá cắm trên vai hắn.

Hắn muốn rút kiếm ra khỏi vết thương để di chuyển, nhưng cơ thể anh ấy dường như bị tê liệt bởi một sức mạnh vô hình nào đó — không phải đấu khí, mà là sự kinh hãi thuần túy đang len lỏi vào từng tế bào thần kinh của hắn.

"Ký ức.?" Tiểu Hoa lặp lại từ ngữ đó với giọng run rẩy nhỏ nhẹ hơn bình thường rất nhiều lần so với trước kia nữa cả!

"Cái gì vậy hả ông già điên khùng ơi?!" Thầy Minh không đáp lời ngay lập tức.

Ông ta bước về phía trước, từng bước chân đều đặn vang lên tiếng echo rõ ràng trong không gian tĩnh mịch đầy ám ảnh nào đây vậy!

Mỗi bước đi của người đàn ông trung niên kia dường như kéo dài thời gian ra gấp bội phần khiến cho khoảng cách giữa hai người họ trở nên xa vời vợi dù thực tế chỉ còn vài mét nữa thôi đâu kia sao?

"Trong Vùng Đất Ký Ức này," Thầy Minh bắt đầu nói, giọng điệu trầm bổng mang theo âm hưởng của những câu chuyện cổ tích kinh dị được kể lại vào đêm khuya tĩnh mịch đầy bí ẩn nào đây vậy!

"Mọi thứ đều tồn tại dưới dạng ký ức.

Và em đang mang một ký ức không thuộc về mình." Tiểu Hoa cố gắng hiểu những gì người đàn ông trước mặt anh ấy vừa nói ra nhưng đầu óc hắn quay cuồng như bị đánh vào bằng búa tạ nặng nề vô lý đến mức đau đớn tột cùng xâm chiếm toàn bộ cơ thể yếu ớt dễ gãy đổ dưới áp lực khủng khiếp này đâu kia sao?

Hắn nhớ lại cảm giác "suy sụp" khi dùng sức mạnh trước đó — một khoảng trắng tuyệt đối nơi ý thức trôi nổi giữa hư không.

Bây giờ, nỗi sợ hãi ấy quay trở lại với cường độ gấp mười lần.

"Nói rõ ra," Tiểu Hoa gầm lên, cố gắng đè nén cơn đau đang xé toạc cơ thể mình để tập trung suy nghĩ mạch lạc hơn dù chỉ một chút ít thôi cũng được rồi đó chứ?

"Ký ức nào?

Của ai?" Thầy Minh mở trang đầu tiên của tập hồ sơ.

Trên đó là hình ảnh chụp đen trắng của một cậu bé khoảng mười hai tuổi đang đứng giữa sân trường với nụ cười ngây thơ vô tội không biết gì về tương lai phía trước chờ đợi mình nữa cả!

Cậu bé trong ảnh có cùng khuôn mặt với Tiểu Hoa, nhưng đôi mắt thì khác — chúng sáng rực lên thứ ánh kim loại lạnh lẽo mà hắn chưa từng thấy ở chính bản thân mình bao giờ đâu kia sao?

"Của em," Thầy Minh trả lời ngắn gọn.

"Cũng là của tất cả những người đã chết trong ngôi trường này." Không gian xung quanh bắt đầu co lại, bóp nghẹt mọi giác quan còn sót lại trên cơ thể Tiểu Hoa đang dần trở nên tê liệt hoàn toàn bởi nỗi kinh hoàng tột độ xâm chiếm tâm trí anh ấy lúc này đây nữa cả!

Bức tường bê tông mục rữa tan biến thành sương mù trắng xóa dày đặc hơn bao giờ hết và lạnh lẽo như băng giá của địa ngục sâu thẳm nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được đâu kia sao?

Tiểu Hoa cố gắng lùi lại, nhưng gót chân anh ấy bị dính chặt vào mặt đất bằng một lực vô hình nào đó.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình — những ký tự đen tối trên cánh tay trái bỗng bùng sáng mạnh hơn trước kia rất nhiều lần dường như muốn xuyên thủng da thịt và ăn sâu vào bên trong xương cốt yếu ớt dễ gãy đổ dưới áp lực khủng khiếp này đâu kia sao?

"Không," Tiểu Hoa thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm bất ngờ xuất hiện trong anh ấy lúc này đây nữa cả.

"Tôi không phải là họ." Thầy Minh mỉm cười — một nụ cười hiền lành đến mức đáng sợ với những nếp nhăn quanh khóe miệng nở ra như vết nứt trên bức tường cũ kỹ đang sụp đổ dần đi theo tốc độ chậm rãi đầy ám ảnh nào đây vậy!

"Em chưa từng là bất kỳ ai khác ngoài chính mình," ông ta nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang nặng ý nghĩa sâu xa khiến da lông gà trên tay chân Tiểu Hoa dựng đứng lên vì sợ hãi tột độ nào đây vậy!

"Nhưng em đang trở thành cái gì đó lớn hơn nhiều so với những gì mà con người bình thường có thể chịu đựng được đâu kia sao?" Tiểu Hoa cảm thấy đầu mình quay cuồng dữ dội khi nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Thầy Minh.

Trong khoảnh khắc ấy, anh ấy nhận ra một điều kinh hoàng: Người đàn ông trước mặt không phải là kẻ thù.

Hắn cũng không phải là nạn nhân.

Họ đều chỉ là những mảnh vỡ của cùng một bức tranh ký ức đang dần được ghép lại thành hình hài đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào mà Hội Bảo Quản từng săn lùng đâu kia sao?

"Em nhớ ra chưa?" Thầy Minh hỏi, giọng nói vang vọng qua những lớp sương mù dày đặc đang trở lại che khuất tầm nhìn rõ ràng cần thiết để phân biệt thật giả trong thế giới ảo tưởng đầy lừa dối này kia sao?

Tiểu Hoa mở miệng trả lời nhưng không có âm thanh nào phát ra từ cổ họng anh ấy nữa cả!

Thay vào đó, một giọng nói khác — tiếng khóc của Tuyết Sơn — vang lên từ phía sau lưng hắn, xen lẫn với âm thanh kim khí va chạm nhau phát ra từng nhịp đều đặn giống như bước chân của một người khổng lồ đang tiến về phía anh mỗi giây trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ cú nhấp chuột nào trên bàn phím máy tính giả tạo dùng để kiểm soát dòng chảy dữ liệu ký ức trong hệ thống Hội Đồng Ghi Nhận chết chóc này đâu kia sao?

Tiểu Hoa quay đầu lại.

Đứng sau lưng anh, xuyên qua lớp sương mù đang tan biến dần đi theo tốc độ chậm rãi đầy ám ảnh nào đây vậy!

Lưỡi kiếm băng giá lao ra từ hư không một lần nữa — nhưng lần này nó không cắm vào vai trái mà nhắm thẳng vào tim của Tiểu Hoa với sức mạnh gấp đôi so trước kia rất nhiều lần dường như muốn xé toạc cơ thể anh ấy thành hai nửa ngay tại chỗ đâu kia sao?

Hắn cố gắng né tránh, nhưng cơ thể tê liệt hoàn toàn khiến cho mọi nỗ lực trở nên vô nghĩa tuyệt đối đến mức đau đớn tột độ xâm chiếm toàn bộ ý thức của Tiểu Hoa lúc này đây nữa cả!

Máu tươi loang đỏ trên mắt khi lưỡi kiếm tiếp xúc với da thịt anh ấy một lần nữa — và trong khoảnh khắc đó, vết xăm trên lưng hắn bùng cháy lên thứ ánh sáng vàng rực rỡ chưa từng thấy bao giờ đâu kia sao?

Vết xăm không còn là hình vẽ tĩnh lặng trên da thịt nữa.

Những đường nét đen ngòm bắt đầu tách rời, như những con sâu nhỏ đang ngoáy mạnh dưới lớp biểu bì mỏng manh của hắn.

Cảm giác nóng rát lan tỏa nhanh chóng, phủ kín toàn bộ lưng Tiểu Hoa rồi tràn ra hai cánh tay.

Hắn muốn hét lên, nhưng thanh kiếm vẫn cắm sừng sững giữa ngực, chẹn chặt cổ họng lại thành một khối thịt nhão nát không thể phát ra âm thanh nào rõ ràng.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường đá lạnh lẽo của hầm mộ dường như đang thở phập phồng, co giãn theo nhịp đập điên cuồng trong tim hắn.

Mùi máu tanh tưởi hòa quyện với mùi hương thối rữa từ xác chết ở góc phòng tạo nên một thứ khí độc khiến đầu óc Tiểu Hoa quay cuồng.

Hắn cố gắng tập trung vào ánh sáng vàng phát ra từ vết xăm.

Đó không phải là sự cứu rỗi.

Đó là lời mời gọi của cái gì đó đói khát hơn cả bóng tối đang bao vây họ.

Đan Lương đứng ở phía bên kia căn phòng, mặt nạ sắt lạnh lẽo phản chiếu thứ ánh sáng kỳ lạ ấy.

Hắn ta không di chuyển.

Không hề run sợ trước cảnh tượng kinh dị đang diễn ra trên người bạn đồng hành của mình.

Thay vào đó, đôi mắt sau lớp kim loại tỏa ra vẻ tò mò thuần túy, giống như một nhà khoa học quan sát thí nghiệm cuối cùng trước khi kết thúc cuộc đời con chuột bạch.

"Đừng kháng cự," Đan Lương nói.

Giọng điệu trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ, nghe xa lạ và phi nhân tính đến mức khiến da đầu Tiểu Hoa dựng đứng lên.

"Nó cần một lối ra." Tiểu Hoa nghiến răng, cố gắng dùng ý chí cuối cùng để rút thanh kiếm ra khỏi cơ thể mình.

Nhưng mỗi lần hắn cử động nhẹ nhất, vết xăm lại bùng cháy mạnh hơn nữa.

Ánh sáng vàng không còn chỉ nằm trên lưng mà bắt đầu thẩm thấu vào xương cốt, ăn mòn từ bên trong.

Hắn cảm thấy các khớp xương kêu lên ken két, như thể chúng đang bị bẻ gãy và lắp ráp lại theo một cấu trúc hoàn toàn mới, thù địch với nhân loại.

Thời gian trôi qua chậm chạp đến đau đớn.

Mỗi giây đều dài lê thê như một thế kỷ.

Tiếng đồng hồ treo trên tường — thứ mà hắn tưởng đã ngừng hoạt động từ lâu — bỗng vang lên tiếng tích tắc rõ ràng hơn bao giờ hết.

Tắc.* Âm thanh đó không đánh dấu sự trôi qua của thời gian, mà là đếm ngược những gì còn sót lại trong linh hồn anh ấy.

Hắn nhớ đến lời cảnh báo trước đây về việc "thời gian là kẻ thù".

Bây giờ hắn mới hiểu ý nghĩa thực sự của nó.

Không phải vì họ sắp chết.

Mà vì mỗi giây trôi qua, thứ ký sinh bên trong vết xăm càng trưởng thành thêm một chút.

Nó đang ăn thời gian của hắn.

Ăn đi những ký ức, cảm xúc và nhân tính còn lại để nuôi dưỡng sức mạnh cho chính mình.

Tiểu Hoa nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong bóng tối.

Nhưng ngay cả khi không nhìn thấy thứ ánh sáng ghê tởm đó, anh ấy vẫn có thể cảm nhận được nó.

Nó hiện diện khắp nơi.

Trong hơi thở.

Trong nhịp tim.

Trong từng tế bào đang chết dần của cơ thể này.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

Không phải tiếng của Đan Lương.

Cũng không phải là tiếng của chính mình.

Đó là một âm thanh hỗn tạp, gồm hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, thì thầm những lời lẽ điên rồ bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa mà não bộ con người vốn dĩ không thể tiếp nhận được.

Tiểu Hoa mở mắt ra.

Hắn nhìn thấy bóng của mình trên tường phía sau.

Nhưng cái bóng ấy đang cử động khác biệt hoàn toàn so với cơ thể thực tại của hắn.

Nó đứng thẳng dậy, giang rộng hai tay và cười — một nụ cười đầy khinh bỉ và hung dữ mà Tiểu Hoa chưa bao giờ có trong đời.

"Đừng nghe theo nó," Đan Lương lên tiếng lần nữa, nhưng giọng nói này yếu đi rất nhiều, như thể bị gió thổi tắt giữa chừng.

Nhà thám hiểm bước về phía trước, chiếc roi da trên tay hắn phát ra âm thanh xì xèo khi quất vào không khí.

"Nó đang cố gắng chiếm đoạt ý thức của ngươi.

Ngươi phải chiến đấu lại." Tiểu Hoa muốn đáp lời, nhưng cổ họng chỉ nhả ra những bọt máu đỏ tươi.

Cơ thể anh ấy đã trở thành một lĩnh địa tranh chấp giữa hai thế lực: sự sống mong manh đang tàn lụi và cái chết đói khát đang vươn mình dậy từ đáy vực thẳm của vết xăm.

Ánh sáng vàng bắt đầu lan rộng xuống chân hắn, chạm vào sàn nhà đá lạnh giá.

Tại nơi tiếp xúc, những đám mây khói đen xì bốc lên nghi ngút, mang theo mùi khét của thịt cháy và mùi hương kỳ lạ giống như hoa tử đinh hương trong mộ phần.

Mùi thơm ngọt ngào nhưng chết chóc ấy khiến Tiểu Hoa cảm thấy say sưa đến mức đáng sợ.

Hắn muốn chìm vào đó.

Muốn buông xuôi tất cả gánh nặng của nỗi đau này.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một tia sáng hy vọng le lói bùng lên.

Không phải từ vết xăm.

Mà từ ký ức về những ngày tháng bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ.

Hình ảnh một căn phòng nhỏ với ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

Tiếng cười của ai đó mà hắn không thể nhớ rõ tên nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn nguyên vẹn trong tim.

Ký ức ấy như một ngọn lửa nhỏ bé chống lại dòng nước lũ lạnh giá đang tràn vào tâm trí anh ấy.

Hắn tập trung tất cả ý chí vào hình ảnh đó.

Cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Mùi bánh mì nướng buổi sáng.

Sự bình yên giản dị mà hắn đã đánh mất từ lâu.

Ánh sáng vàng trên lưng bắt đầu dao động, yếu đi một chút.

Bóng đen trên tường cũng co rúm lại, vẻ hung dữ của nó bị thay thế bằng sự bối rối và giận dữ.

"Nhanh lên!" Đan Lương hét lớn lần này, giọng nói vỡ vụn vì căng thẳng tột độ.

"Trước khi nó hoàn toàn kiểm soát ngươi thì chúng ta sẽ cùng chết ở đây!" Tiểu Hoa cố gắng nhấc tay trái của mình — bàn tay đang bị ánh sáng vàng bao phủ và biến đổi thành những cấu trúc xương sẫm màu kỳ quái.

Hắn cần chạm vào thứ gì đó thật sự.

Một vật thể thuộc về thế giới này, không phải thế giới ảo tưởng mà vết xăm đang tạo.

Hắn nhìn thấy một chiếc đèn dầu bằng đồng thau nằm trên nền nhà gần chân mình.

Nó đã tắt từ lâu nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong lớp bụi dày cộp phủ lên đó.

Đó là dấu hiệu duy nhất của sự hiện diện con người nơi đây — thứ gì đó được tạo ra bởi bàn tay và ý chí sống còn, không phải ma thuật hay lời nguyền rủa nào cả.

Hắn với lấy chiếc đèn dầu.

Cánh tay bên trái đau đớn kinh khủng khi những ngón tay biến dị chạm vào bề mặt lạnh lẽo của kim loại.

Cảm giác tiếp xúc ấy như một cú sốc điện chạy dọc theo cột sống anh ấy, đánh tan tạm thời sự mê man mà vết xăm đang gây ra.

Tiểu Hoa siết chặt nắm đấm quanh chiếc đèn dầu.

Trọng lượng thực tại của nó kéo hắn trở lại với thế giới này.

Bóng đen trên tường gào lên — một âm thanh vô hình nhưng khiến tai Tiểu Hoa đau nhói như muốn xé toạc màng nhĩ.

Ánh sáng vàng bùng nổ mạnh mẽ hơn nữa, phản ứng dữ dội trước nỗ lực kháng cự yếu ớt đó.

Đan Lương không bỏ lỡ khoảnh khắc này.

Hắn lao về phía trước, chiếc roi da tung ra như một con rắn lửa trong bóng tối.

Nó quấn quanh cổ Tiểu Hoa — hay chính xác là phần cơ thể đang bị ánh sáng vàng kiểm soát nhất — và kéo mạnh anh ấy lùi lại khỏi khu vực trung tâm của căn phòng nơi năng lượng ma thuật dày đặc nhất.

Cú va chạm khiến đầu Tiểu Hoa đập vào tường đá phía sau.

Máu chảy từ trán xuống mắt, làm mờ tầm nhìn thêm một lần nữa.

Nhưng lần này, hắn không cảm thấy sợ hãi.

Thay vào đó là sự giận dữ thuần túy.

Giận dữ vì đã để mình trở thành nạn nhân dễ dãi cho những thế lực siêu nhiên mà anh ấy chưa từng hiểu rõ bản chất của chúng bao giờ cả trong cuộc đời ngắn ngủi đáng khinh bỉ này!

Hắn ngồi dậy, gạt bỏ chiếc đèn dầu sang một bên và nhìn thẳng vào Đan Lương.

Đôi mắt của Tiểu Hoa giờ đây không còn màu đen nữa.

Chúng đã chuyển thành màu vàng kim — cùng sắc thái với ánh sáng phát ra từ vết xăm trên lưng anh ấy.

Nhưng trong đó là ý chí kiên cường chứ không phải sự cuồng loạn mù quáng của kẻ mất trí nhớ đang bị kiểm soát bởi bóng tối sâu thẳm nhất nơi đáy vực thẳm vô tận phía trước con đường dài đầy chông gai mà họ sẽ phải đi qua nữa đây!

"Ngươi." Đan Lương lẩm bẩm, lần đầu tiên vẻ mặt lạnh lùng sau lớp mặt nạ sắt của hắn xuất hiện sự bối rối thực sự.

"Mày đã làm gì vậy?" Tiểu Hoa không đáp lời.

Anh ấy quá mệt mỏi để nói chuyện.

Đột nhiên, vết thương trên người Tiểu Hoa không còn chảy máu mà phun ra những sợi dây xích đen kịt.

Dan Lương lùi bước, ánh mắt kinh hãi khi nhận ra những sợi dây kia đang quấn lấy linh hồn hắn.

Tiểu Hoa mở miệng, nhưng thay vì lời nói, một giọng nói cổ xưa vang lên:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập