Chương 102
Nó vang lên như tiếng gió rít qua khe hở của những tấm bia mộ mục nát, mang theo mùi vị kim loại tanh tưởi và sự thối rữa của thời gian đã bị nén chặt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Những sợi dây xích đen kịt phun ra từ vết thương trên vai anh không phải là máu, cũng không phải là năng lượng đấu khí thông thường.
Chúng lạnh lẽo, trơn trượt như da rắn chết khô, quấn lấy linh hồn Đan Lương với sức mạnh siết chặt đáng kinh ngạc.
Hắn lùi bước, gót chân va vào nền bê tông vỡ vụn, tạo ra một tiếng lách cách nghe chát chúa trong không gian tĩnh mịch tuyệt đối này.
Tiểu Hoa cố gắng mở mắt để nhìn rõ hơn, nhưng thị giác của anh bị che mờ bởi lớp sương mù trắng xóa đang dày đặc dần lên.
Sương mù này không chỉ là hơi nước ngưng tụ; nó mang theo ký ức.
Mỗi hạt sương nhỏ li ti đều chứa đựng một mảnh vỡ của quá khứ — tiếng cười trẻ con đã biến mất, mùi hương hoa mai nở trong mưa, và cả nỗi đau khi nhận ra rằng mọi thứ anh từng tin tưởng đều là những lời dối trá được xây dựng cẩn thận để che giấu sự thật ghê tởm.
Hắn cảm thấy lạnh.
Cái lạnh này không đến từ nhiệt độ môi trường xung quanh.
Nó xâm nhập vào xương sống, lan tỏa qua từng mạch máu, đóng băng cả ý chí chiến đấu vốn dĩ kiên cường của một kẻ sinh ra đã mang trên mình định mệnh chết chóc.
Tiểu Hoa biết rằng nếu hắn tiếp tục để những sợi dây xích kia leo lên cổ họng mình thêm vài centimet nữa thì linh hồn sẽ bị xé toạc thành từng mảnh vụn không thể nối lại được.
đừng." Tiếng nói của Đan Lương nghẹn ngào, đứt quãng.
Vẻ mặt lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt hắn giờ đây đã biến dạng hoàn toàn vì sự kinh hãi tột độ.
mắt vốn sắc bén như dao kiếm giờ trợn to, lộ ra đầy trắng dã, phản chiếu hình ảnh đáng sợ đang đứng trước mặt mình — một con quái vật nửa người nửa thần thú với đôi mắt vàng kim rực cháy và những dây xích tử thần quấn quanh thân thể gầy guộc nhưng đầy sức mạnh tiềm tàng.
Tiểu Hoa không hiểu tại sao cơ thể lại di chuyển theo ý muốn của giọng nói cổ xưa kia.
Hắn chỉ biết rằng mình đang kiểm soát nó, hay đúng hơn là cái gì đó bên trong hắn đã thức tỉnh và quyết định tiêu diệt mối đe dọa ngay lập tức mà không cần sự cho phép của chủ nhân xác thịt này.
Cảm giác quyền lực tuyệt đối ấy khiến anh vừa thích thú vừa sợ hãi tột độ.
Ánh sáng từ vết xăm trên lưng anh bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi rõ ràng từng chi tiết trong căn phòng học cũ nát đang sụp đổ dần xung quanh họ.
Những bức tường bê tông nứt nẻ lộ ra những lớp gạch đỏ bên dưới, giống như da thịt bị lột bỏ để hiển thị cấu trúc xương cốt thô ráp của thực tại giả tạo này.
Trần nhà sập xuống thành từng mảng lớn, nhưng chúng không rơi chạm đất mà tan biến vào hư không trước khi gây sát thương cho bất kỳ ai.
Đan Lương cố gắng rút kiếm ra khỏi vai Tiểu Hoa bằng cách quay ngược lại, hy vọng dùng lực quán tính để tự giải thoát mình khỏi những sợi dây xích đang siết chặt lấy linh hồn hắn.
Nhưng cử động đó chỉ làm tình hình trở nên tồi tệ hơn nhiều lần.
Những sợi dây đen kịt bứt mạnh lên, kéo theo phần da thịt và cả một mảng xương sườn của kẻ thù bay ra ngoài không trung cùng với máu tươi phun thành tia đỏ thẫm bắn đầy vào mặt Tiểu Hoa.
Mát-xa lạnh buốt lan tỏa khắp khuôn mặt anh khi những giọt máu nóng hổi chạm phải làn da nhợt nhạt của hắn.
Mùi tanh mùi thịt sống và sắt gỉ xâm nhập vào khứu giác, kích thích phản ứng sinh học nguyên thủy nhất trong não bộ con người — sự hung bạo vô lý dành cho kẻ thù đang yếu thế trước mắt mình.
Tiểu Hoa nâng tay lên lau máu trên má, ngón tay run rẩy không phải vì sợ hãi mà do quá tải cảm xúc hỗn độn đang bùng nổ bên trong đầu óc tỉnh táo đến đáng sợ của anh lúc này đây.
Hắn nhìn thấy bàn tay của chính mình đã thay đổi màu sắc.
Da thịt trở nên xám xịt như tro tàn sau đám cháy lớn, những mạch máu dưới da nổi lên ngoằn nghèo như mạng lưới rễ cây hút dinh dưỡng từ đất đai khô cằn xung quanh nơi chúng sinh sống tồn tại qua ngày tháng khó khăn thiếu thốn nguồn lực cần thiết cho sự phát triển bình thường của một cơ thể con người khỏe mạnh hoàn toàn tự nhiên không can thiệp y khoa hiện đại nào cả đâu kia sao?
"Ngươi." Tiểu Hoa mở miệng nói, nhưng giọng điệu trầm đục vang lên từ họng anh lại khác xa so với thanh âm vốn có trước đó.
Nó mang theo dư âm vọng lại từ ngàn năm trước đây khi những vị thần linh đầu tiên còn ngự trị trên bầu trời xanh rộng lớn bao la mênh mông không giới hạn biên cương lãnh thổ quốc gia dân tộc tôn giáo ngôn ngữ văn hóa truyền thống tập quán phong tục lối sống sinh hoạt hàng ngày của con người chúng ta đang tồn tại ở hiện tại này đâu kia sao?
Giọng nói ấy vang vọng khắp hành lang trường học cũ nát, làm rung chuyển những bụi bám trên trần nhà rơi xuống phủ lên vai áo khoác đen sẫm màu than bùn đã cháy hết sức chịu đựng trước sự tấn công dữ dội của ngọn lửa nội tâm đang bùng phát mãnh liệt bên trong lồng ngực hẹp hòi chật chội tù túng ngột ngạt khó thở không khí ô nhiễm nặng nề độc hại gây bệnh hiểm nghèo chết người nhanh chóng cho tất cả mọi sinh vật sống chung quanh khu vực nguy cơ tiềm ẩn cao nhất mức độ rủi ro tối đa chấp nhận được đối với sức khỏe thể chất tinh thần tâm lý tình cảm xã hội cộng đồng dân cư địa phương vùng miền tỉnh thành phố huyện quận phường xã thôn ấp bản làng xóm láng giềng hàng xóm bên cạnh nhau cùng sống chung một mái nhà rộng lớn bao la mênh mông vô tận không giới hạn biên cương lãnh thổ quốc gia dân tộc tôn giáo ngôn ngữ văn hóa truyền thống tập quán phong tục lối sống sinh hoạt hàng ngày của con người chúng ta đang tồn tại ở hiện tại này đâu kia sao?
Hắn thở dài, tiếng thở phào nhẹ nhõm nhưng lại mang theo nỗi u ám sâu thẳm.
Thế giới này không cho phép anh sống tự do; nó là một hệ thống giám sát khổng lồ, và anh chỉ đơn thuần là một file dữ liệu bị lỗi cần được định dạng lại hoặc xóa bỏ vĩnh viễn để đảm bảo tính toàn vẹn của cơ sở dữ liệu trung tâm đang lưu trữ tất cả ký ức đau thương mà Giáo Chủ Quên Đi mong muốn loại trừ khỏi nhận thức cộng đồng nhân loại.
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào vết xăm trên lưng, cảm giác nóng rực lan tỏa từ đó như một lời nhắc nhở rằng anh không còn là con người bình thường nữa.
Anh đã trở thành công cụ để mở khóa kỷ nguyên mới, dù điều này có nghĩa là hy sinh chính mạng sống của mình cũng không hề do dự 。 "Ta cần hiểu rõ hơn," Tiểu Hoa lẩm bẩm với bản thân trong bóng tối dày đặc bao quanh.
"Nếu đây là một trò chơi thì ta phải biết quy tắc." Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào sự tĩnh lặng bên trong tâm trí ồn ào hỗn loạn đang diễn ra không ngừng nghỉ giữa các luồng suy nghĩ trái ngược nhau va chạm tạo thành những tia sáng xanh lè nhấp nháy như đèn neon quảng cáo ở khu phố giải đêm khuya vắng vẻ chỉ còn lại tiếng bước chân đơn độc của kẻ lang thang vô gia cư ngủ trên hè phố bên dưới ánh đèn đường vàng hoe mờ ảo qua lớp sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn rõ ràng cần thiết để phân biệt thật giả trong thế giới ảo tưởng đầy lừa dối này kia sao?
Thầy Minh cầm một cuốn sổ da bò cũ kỹ, bìa đã bong tróc màu nâu sẫm do thời gian và mồ hôi tay của chủ nhân trước đó để lại dấu ấn rõ rệt trên bề mặt vật liệu hữu cơ tự nhiên phân hủy sinh học dễ dàng trong môi trường ẩm ướt nhiệt đới gió mùa mưa nhiều nắng ít ánh sáng yếu thiếu vitamin D dẫn đến bệnh còi xương loãng xương gãy khớp đau nhức khó chịu phiền toái rắc rối nan giải bế tắc bế quan tỏa cảng cô lập tự kỷ khép kín phòng thủ quá mức cần thiết không đáng có gây hậu quả nghiêm trọng tai hại khôn lường ảnh hưởng tiêu cực xấu xa độc ác tàn bạo dã man phi nhân tính trái luân thường đạo lý lẽ phải công bằng chính nghĩa lương tâm tín ngưỡng niềm tin hy vọng ước mơ mong muốn nguyện cầu khẩn khoản van nài xin lỗi tha thứ bỏ qua quên lãng xóa bỏ hủy diệt tan biến vào hư không vĩnh viễn mãi mãi đời đời kiếp kiếp Đan Lương đứng chết lặng giữa đống đổ nát của căn phòng thư viện cũ kỹ.
Không khí ở đây nặng nề đến mức khó thở, mang theo mùi ẩm mốc của giấy tờ mục rữa và một thứ hương vị kim loại lạ lùng — giống như máu khô đã đóng cặn từ hàng thập kỷ trước.
Ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trên trần nhà chiếu xuống, cắt ngang bóng đen dài ngoằng mà hắn đang tạo ra trên sàn gỗ thối nhũn.
Hắn cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay run rẩy của mình.
Những ngón tay trắng bệch đang nắm chặt một mảnh giấy rách nát vừa tìm được trong đống đổ vỡ phía dưới tủ sách.
Giấy này không thuộc về bất kỳ cuốn nhật ký nào mà hắn đã đọc trước đó.
Nó mỏng manh, dễ tan thành bột nếu chạm vào mạnh quá mức, nhưng lại có khả năng tồn tại qua sự hủy diệt của thời gian và những thực thể vô hình đang lảng vảng quanh đây.
Trên tờ giấy là một dòng chữ viết vội bằng mực đen tuyền, nét bút gãy khúc như thể người viết đang bị ai đó giật tay ra giữa chừng: *"Đừng tin vào bóng của chính mình."* Dan Lương nuốt nước bọt khan khốc.
Cổ họng hắn khô hạn như cát sa mạc cháy nắng.
Hắn nhớ lại cảm giác lạnh toát sống lưng lúc nãy khi quay lưng về phía cửa sổ.
Bóng đen trên tường không di chuyển theo nhịp bước chân của hắn.
Nó đứng yên, im lìm, và dường như đang quan sát anh từ một góc độ khác — một chiều không gian mà mắt thường con người không thể nhận biết được.
Hắn lùi lại một bước.
Giày da cũ kỹ của hắn cạ lên sàn gỗ tạo ra tiếng kẽo kẹt trong sự tĩnh lặng chết chóc này.
Âm thanh ấy vang vọng như tiếng chuông báo tử, đánh thức những thứ đang ngủ đông trong bóng tối dày đặc bao trùm căn phòng.
Khắp nơi trên tường xuất hiện những vết loang màu nâu sẫm.
Chúng không phải là nấm mốc thông thường.
Khi Đan Lương gần lại để quan sát kỹ hơn, hắn nhận ra chúng có hình dạng giống như những ngón tay nhỏ xío đang cố gắng bấu víu vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Hàng trăm, hàng ngàn vết tích ấy chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản đồ kinh hoàng mà không ai muốn giải mã.
"Mình phải rời khỏi đây," hắn tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm của mình nghe xa lạ và đầy hoảng loạn.
"Đây là bẫy." Nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào chỗ cũ.
Một lực vô hình đang kéo giữ lấy gót giày của anh, không cho phép lui bước thêm nữa.
Không phải là sự sợ hãi đơn thuần khiến cơ thể tê liệt mà là một thứ gì đó sâu xa hơn — một nỗi kinh đảm nguyên thủy thức tỉnh từ đáy tâm trí.
Hắn quay đầu nhìn quanh phòng tìm kiếm lối thoát duy nhất còn lại: cánh cửa sắt nặng nề phía sau tủ sách.
Cánh cửa kia luôn bị khóa chặt trong mọi ghi chép lịch sử của tòa nhà, nhưng hôm nay nó đang hé mở một khe hẹp.
Từ bên trong khe hở đó tỏa ra luồng khí lạnh giá khiến lông tay Đan Lương dựng đứng lên.
Hắn hít sâu để trấn an bản thân.
Lý trí mách bảo rằng đây là ảo giác do thiếu ngủ và căng thẳng quá mức gây ra.
Nhưng trực giác sinh tồn — thứ đã giúp ông tổ của hắn sống sót qua những đêm săn bắn dưới rừng già tối tăm — đang la hét trong đầu: *Chạy đi.* Đan Lương bắt đầu di chuyển về phía cánh cửa hé mở.
Mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo cả một gánh núi đá.
Hắn không dám nhìn xuống sàn nhà, sợ hãi sẽ thấy những vết máu hoặc dấu chân kỳ lạ xuất hiện dưới giày mình thay vì những tấm ván gỗ mục nát quen thuộc.
Khi tiến đến gần hơn, mùi hương từ khe cửa lan tỏa mạnh mẽ hơn.
Nó không còn là mùi kim loại nữa mà chuyển thành mùi hoa thối — ngọt ngào nhưng gây buồn nôn, gợi nhớ lại những buổi chiều hè oi bức khi xác động vật chết nằm dưới gốc cây và bắt đầu phân hủy trong ánh nắng gay gắt.
Hắn đưa tay ra để đẩy cánh cửa sắt.
vừa chạm vào bề mặt lạnh lẽo của kim loại thì một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo bàn tay trái, từ cổ tay lan lên vai như có ai đó cắm dao vào da thịt hắn.
Đan Lương rít lên một tiếng ngắn ngủi và giật tay về phía sau.
Trên mu bàn tay xuất hiện năm vết đỏ hằn rõ rệt, giống hệt hình dạng của những ngón tay nhỏ xío mà hắn đã nhìn thấy trên tường chỉ vài phút trước.
Chúng không chảy máu, nhưng nóng rát dữ dội như bị bỏng nhiệt độ cao nhất.
"Cái quái gì thế này?" Hắn thầm thì, giọng run rẩy bất thường.
Hắn cúi xuống soi kỹ vết thương dưới ánh sáng mờ ảo.
Những vết đỏ ấy bắt đầu chuyển màu thành tím sẫm, và từ trung tâm của từng ngón tay in dấu, những sợi tơ đen xì mỏng manh đang len lỏi ra ngoài như mạng nhện thu nhỏ bám vào da thịt hắn.
Chúng không chỉ nằm trên bề mặt mà dường như đang ăn sâu vào bên trong mạch máu, di chuyển chậm rãi về phía tim đập thình thịch trong lồng ngực Đan Lương.
Hắn cố gắng dùng tay phải để xé bỏ những sợi tơ đó nhưng chúng bền chắc bất thường, giống như dây thép nhỏ li ti được đan xen vào cơ thể hắn một cách vĩnh viễn.
Càng kéo mạnh thì cơn đau càng dữ dội hơn, kèm theo cảm giác tê dại lan tỏa khắp cánh tay trái khiến hắn không còn kiểm soát được cử động của bàn tay ấy nữa.
Đột nhiên, từ phía sau khe cửa hé mở phát ra tiếng cười.
Một âm thanh khô khan, nứt nẻ như hai cục đá ma sát vào nhau trong bóng đêm.
Tiếng cười đó ngắn ngủi và đầy sự châm biếm tàn nhẫn, khiến da gà nổi lên khắp người Đan Lương.
Hắn quay đầu lại nhìn về phía đống đổ nát nơi mình vừa tìm thấy tờ giấy bí ẩn.
Trong ánh sáng yếu ớt, hình ảnh những cuốn sách rơi vãi trên sàn bắt đầu chuyển động.
Chúng không tự di chuyển mà dường như đang bị một lực vô hình sắp xếp lại thành một hàng thẳng tắp hướng về phía anh.
Giữa đống sách đó, một khoảng trống hình tròn xuất hiện.
Và từ trong lòng khoảng trống ấy, một con mắt khổng lồ màu đỏ tươi mở to ra nhìn chằm chằm vào Đan Lương.
Con mắt không có mí, đồng tử co lại thành đường thẳng sắc lẹm phản chiếu ánh sáng yếu ớt của căn phòng như một viên kim cương vỡ vụn dưới mưa axit.
Hắn muốn hét lên nhưng thanh quản bị tê liệt hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi tột cùng.
Những sợi tơ đen trên tay trái giờ đây đã leo đến khuỷu tay và bắt đầu tỏa ra cảm giác lạnh giá xuyên thấu vào xương cốt.
Hắn biết rằng nếu không làm gì đó ngay lập tức thì những thứ này sẽ tiến sâu hơn nữa, xâm chiếm toàn bộ cơ thể hắn cho đến khi anh trở thành một phần của mạng lưới đen tối đang bao trùm tòa nhà ma quái này.
Trong tuyệt vọng, Đan Lương nhớ lại dòng chữ trên tờ giấy: *"Đừng tin vào bóng của chính mình."* Hắn liếc nhìn xuống sàn nhà trước mặt.
Bóng đen dưới chân anh không còn giữ nguyên hình dạng người nữa mà đã biến thành một sinh vật dài ngoằng với nhiều tay chân quỳu nhểu đang vươn ra về phía những cuốn sách xếp hàng.
Bóng ấy đang cố gắng chạm vào thực tại.
Và khi nó làm vậy, ranh giới giữa ảo ảnh và hiện thực bắt đầu mờ nhạt đi từng chút một.
Hắn phải cắt đứt mối liên hệ này trước khi quá muộn.
Đan Lương rút con dao đa năng từ túi quần bên trái — vật duy nhất còn lại mang tính chất phòng vệ mà hắn đã chuẩn bị từ buổi sáng hôm nay khi bước vào tòa nhà bị lãng quên này.
Lưỡi dao nhỏ bé tỏa ra ánh bạc lạnh lẽo dưới tia nắng yếu ớt cuối cùng lọt qua khe trần nhà.
Hắn nhắm mắt và chém mạnh xuống sàn gỗ ngay trước mũi bàn chân trái của mình, cố gắng cắt đứt kết nối giữa cơ thể thực với bóng đen đang thao túng phía sau lưng.
Cơn đau xé toạc khi lưỡi dao chạm vào da thịt thật sự — hắn đã vô tình tự cắt vào lòng bàn chân thay vì đánh trúng cái bóng ảo ảnh.
Máu tươi chảy ra đầm đìa trên tấm ván gỗ mục rữa, tạo thành một vệt đỏ thẫm hình dạng kỳ lạ giống như một ký tự cổ xưa mà Đan Lương không thể đọc hiểu được dù trí tuệ của anh vốn dĩ rất thông minh trong lĩnh vực ngôn ngữ học cổ điển.
Ngay khi vết cắt xuất hiện, những sợi tơ đen trên tay trái ngừng di chuyển đột ngột.
Con mắt đỏ khổng lồ phía sau đống sách cũng nhắm lại với vẻ thất vọng rõ rệt tỏa ra từ không gian xung quanh như một làn sóng áp lực nặng nề đè nén lên lồng ngực khiến Đan Lương khó thở hơn nữa.
Hắn quỳ xuống đau đớn vì vết thương mới tạo thành nhưng đồng thời cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ khi mối liên hệ đáng sợ kia dường như đã bị phá vỡ tạm thời.
Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng hơn, mùi hoa thối cũng giảm bớt nồng độ đến mức có thể chịu đựng được mà không gây nôn mửa nữa.
Một bóng đen từ trần nhà lao xuống, lưỡi dao lạnh lẽo chực cắt ngang cổ hắn.
Hắn giật mình lùi lại, tim co thắt vì kinh hãi trước sát khí.
Cánh cửa phòng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận