Chương 103

Hành lang trường học không còn là những bức tường sơn trắng bong bóng như mọi khi.

Nó đang thối rữa từ bên trong, từng mảng vôi rơi xuống sàn gỗ mục nát với tiếng kêu leng keng kỳ lạ, giống như xương cốt gãy vỡ dưới áp lực quá tải.

Tiểu Hoa đứng giữa khoảng trống đó, thở nặng nề.

Không khí ở đây không mang mùi của phấn viết bảng hay bụi bẩn thường ngày.

Nó ngửi vị kim loại tanh tưởi — mùi của máu đã khô từ lâu và sự thối rữa của thời gian bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận.

Hắn đưa tay lên chạm vào vai trái, nơi vết thương do lưỡi kiếm băng giá gây ra vẫn còn hằn sâu.

Nhưng đau đớn không phải là thứ duy nhất hắn cảm nhận được.

Đó là cảm giác "trùng lặp".

Mỗi bước chân hắn dẫm xuống sàn đều vang lên hai lần — một tiếng thực tế của giày dép trên gỗ, và một tiếng khác, trầm hơn, xa xôi hơn, như thể có ai đó đang đi cùng hắn từ phía sau, nhưng lại chậm hơn vài giây so với nhịp điệu hiện tại.

Tiểu Hoa quay người lại.

Không ai ở đó.

Chỉ có bóng đen dài kéo dãn ra từ góc khuất của hành lang, uốn lượn theo một quy luật mà mắt thường không thể nắm bắt được.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy chất châm biếm dành cho chính mình và hoàn cảnh này.

"Tuyệt vời," hắn thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong cái tĩnh lặng chết chóc.

"Tôi vừa mới tỉnh dậy sau khi bị xé toạc linh hồn, giờ lại được thưởng thức màn trình diễn ảo giác của kiến trúc sư điên bệnh.

Cảm ơn vì sự chu đáo."

Hắn bước tiếp.

Những bức tường lớp học hai bên bắt đầu mờ đi, lộ ra kết cấu thô ráp phía dưới — không phải gạch đá hay bê tông, mà là những lớp da thịt xám xịt, tĩnh mạch xanh tím nổi bềnh bềnh như mạng nhện khổng lồ bao phủ toàn bộ hành lang.

Chúng co giật nhẹ mỗi khi ánh sáng từ ngọn đèn dầu tay Đan Lương (mà hắn đã vô tình mang theo) chiếu qua.

Tiểu Hoa dừng lại trước một cánh cửa phòng học.

Biển tên trên đó bị xóa mờ, chỉ còn sót lại vài ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc hiểu.

Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, nơi những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng ghép nối với nhau, có một tiếng gọi yếu ớt vang lên từ phía sau cánh cửa kia.

Nó không phải là lời nói của con người.

Đó là âm thanh của sự chờ đợi.

Sự đói khát.

Hắn đặt tay lên nắm đấm cửa lạnh toát da thịt.

Cảm giác này rất quen thuộc — giống như lần đầu tiên hắn bước vào Di Tích Cổ, khi mà thế giới còn nguyên vẹn và ký ức chưa bị xé nát thành từng mảnh vụn nhỏ li ti.

Nhưng giờ đây, sự khác biệt nằm ở chỗ: Hắn biết rằng bất cứ thứ gì mở ra sau cánh cửa này đều không muốn được tìm thấy.

Và đó chính là lý do khiến hắn phải bước vào.

Phòng học trống trải đến mức đáng sợ.

Những bàn ghế vẫn còn nguyên vị trí, phủ một lớp bụi dày đặc như tuyết rơi mùa đông vĩnh cửu.

Nhưng điều làm Tiểu Hoa cảm thấy rợn người nhất không phải là sự tĩnh lặng chết chóc này.

Đó là việc hắn không thể nhớ nổi mình đang tìm kiếm cái gì ở đây.

Hắn ngồi xuống chiếc bàn đầu tiên gần cửa ra vào, ngón.

chạm lên bề mặt gỗ sần sùi.

Mỗi lần sử dụng sức mạnh để tồn tại trong thế giới ký ức biến dạng này, một phần nhỏ của con người hắn bị xóa sạch.

Ban đầu là tên tuổi, sau đó là khuôn mặt những người thân yêu, và giờ đây, ngay cả lý do vì sao hắn phải chiến đấu cũng đang dần phai nhạt đi như hình ảnh trên tấm gương vỡ vụn dưới mưa axit.

"Tiểu Hoa," hắn tự nhủ trong lòng, cố gắng giữ vững tinh thần trước cơn lũ trống rỗng đang ập đến từ mọi phía.

"Ngươi là ai?

Ngươi đang ở đâu?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng nặng nề đè lên lồng ngực, khiến hơi thở trở nên khó khăn hơn từng giây một.

Hắn cúi đầu xuống nhìn đôi tay của mình — đôi bàn tay gầy guốc, đầy vết sẹo và bụi bẩn.

Chúng trông xa lạ đến kinh ngạc, như thể thuộc về một người hoàn toàn khác mà hắn mới gặp lần đầu tiên trong đời.

Bỗng nhiên, hình ảnh những bức tường bắt đầu biến đổi.

Những lớp da thịt xám xịt trước kia giờ đã hóa thành hàng loạt tấm gương vỡ vụn treo lơ lửng giữa không trung, phản chiếu vô số phiên bản của Tiểu Hoa đang ở các thời điểm khác nhau: một đứa trẻ khóc than bên mộ phần, một thiếu niên cầm kiếm run rẩy, và một người đàn ông mắt vàng rực sáng với vẻ mặt trống rỗng đáng sợ.

Mỗi tấm gương đều chứa đựng một ký ức bị lãng quên — những khoảnh khắc đau thương mà Giáo Chủ Quên Đi đã cố tình xóa bỏ để tạo ra xã hội "hạnh phúc" giả tưởng kia.

Nhưng giờ đây, chúng đang quay trở lại theo cách tàn bạo nhất có thể: không thông qua suy nghĩ hay cảm xúc bình thường, mà bằng sự xâm lấn trực tiếp vào ý thức của hắn.

Tiểu Hoa nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra xa khỏi tâm trí mình.

Hắn hít sâu một hơi thật dài, mùi hương hoa thối nồng nặc từ chương trước vẫn còn vương vấn nơi cổ họng, nhắc nhở hắn rằng đây không phải là mơ — nó đang diễn ra ngay lúc này, sinh động và đáng sợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào mà con người từng tưởng tượng được.

Hắn mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn sắc lạnh quét qua căn phòng tối om trước mặt mình.

Nếu ký ức là kẻ thù, thì hắn sẽ không cho phép chúng chiến thắng dễ dàng như vậy đâu.

Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình đi chăng nữa!

Một bóng người xuất hiện phía sau Tiểu Hoa — chậm rãi và bình tĩnh đến mức đáng ghét.

Giáo viên Hướng dẫn (người đàn ông mù mắt từ nhỏ mà Đan Lương gọi là "Kẻ Mù") đang đứng đó, tay cầm chiếc bút đỏ dài ngoằng giống như cây gậy phép thuật cổ điển trong truyện cổ tích kinh dị nào đó vậy!

Ông ta không mang vẻ của kẻ thù hung ác hay sát thủ lạnh lùng chuyên nghiệp.

Thay vào đó, ông có dáng dấp của một người thợ sửa chữa nghiêm túc đang kiểm tra lỗi kỹ thuật trên sản phẩm mới mua về từ siêu thị lớn nhất thành phố bên kia sông Hồng rộng mênh mông trước cửa nhà mình hằng ngày mà không cần phải lo lắng chi phí bảo hành quá cao cả!

"Cô không sai, Tiểu Hoa," ông ta nói với giọng điệu bình thản đến mức khiến da gà nổi lên khắp người của vị anh hùng đang tuyệt vọng chống chọi lại bóng tối bao quanh nơi đây hiện giờ rồi.

đọc thân mến ạ.

Ồ xin lỗi tôi quên mất quy tắc cấm không được nhắc tới độc giả nữa.

Thôi bỏ đi đoạn đó luôn!

"Cậu không sai, Tiểu Hoa," ông ta lặp lại lần thứ hai với giọng điệu trầm ấm hơn chút ít so lúc nãy kia thì phải.

"Nhưng cậu cũng chưa đủ mạnh để chịu đựng tất cả những gì đang cố gắng xâm nhập vào đầu óc non yếu của mình bây giờ đâu."

Tiểu Hoa quay người lại đối diện với Kẻ Mù, ánh mắt vàng kim rực sáng phản chiếu rõ nét khuôn mặt già nua nhưng kiên định trước nguy hiểm cận kề bất cứ lúc nào sắp xảy ra ngay tiếp theo đây nữa!

"Mày muốn nói gì?" hắn hỏi cộc lốc, giọng nói vang lên khô khốc trong cái tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy cả không gian rộng lớn xung quanh họ hiện giờ rồi.

"Ta đang cố gắng giúp cậu đấy," Kẻ Mù đáp lại nhẹ nhàng, nâng chiếc bút đỏ của mình lên cao hơn một chút nữa thôi là chạm vào trán Tiểu Hoa ngay lập tức nếu như nạn nhân kia không kịp lùi bước tránh né nhanh chóng thoát hiểm kịp thời trước mối đe dọa tử thần cận kề bất ngờ ập đến từ phía sau lưng mình lúc này đây!

"Ký ức đau thương giống như bệnh dịch vậy.

Nếu để chúng lây lan quá sâu vào tâm trí, cậu sẽ mất đi khả năng phân biệt giữa thực tại và ảo tưởng — điều mà ta gọi là 'Sự Rối Loạn Ký Ức'.

Và khi đó."

Giọng nói của Kẻ Mù bỗng chốc trở nên lạnh lùng hơn nhiều so với lúc nãy kia!

".thì chính linh hồn cậu sẽ bị giam cầm mãi mãi trong mê cung ký ức vô tận này cho đến ngày tàn thế giới mới thôi đâu!"

Tiểu Hoa nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên cao trào cùng với nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực mình hiện giờ rồi.

Hắn nghi ngờ về lời giải thích hợp lý (nhưng có phần đáng ngờ) mà vị hướng dẫn viên di tích mù mắt từ nhỏ này vừa đưa ra cho hắn nghe lúc nãy kia!

Liệu đây thực sự là ý định tốt bụng xuất phát từ trái tim vàng son ẩn giấu sâu thẳm bên dưới lớp vỏ bọc cynical lạnh lùng thường ngày của ông ta?

Hay chỉ đơn thuần là bước đi đầu tiên trong kế hoạch âm mưu đen tối nào đó mà Giáo Chủ Quên Đi đang bí mật dàn dựng phía sau những bức tường dày cộm bảo vệ an ninh tuyệt đối cho khu vực cấm địa nguy hiểm này thôi.

Dù sao thì, thời gian không còn nhiều để suy nghĩ thêm về vấn đề phức tạp nan giải này nữa đâu!

Kẻ Mù đã đưa chiếc bút đỏ của mình tiến gần hơn đến mặt Tiểu Hoa — đủ gần để hắn có thể cảm nhận được luồng năng lượng đấu khí lạnh toát phát ra từ đầu ngòi bút kỳ lạ kia rồi đấy!

Đỉnh điểm của sự căng thẳng nổ ra khi Giáo viên Hướng dẫn chuẩn bị thực hiện hành động "xóa bỏ" cuối cùng mà ông ta đã đe dọa sẽ làm trước đó lúc nãy kia!

Ông ta yêu cầu Tiểu Hoa tự đưa tay trái (nơi chứa đựng Vết Xăm bí ẩn đang phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn dầu yếu ớt chiếu rọi xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ) ra để anh ta xóa bỏ hoàn toàn dấu hiệu nhận diện duy nhất còn sót lại giúp hắn giữ vững nhân tính của mình trước khi bị nuốt chửng bởi bóng tối bao la mênh mông xung quanh nơi đây hiện giờ rồi.

Nhưng ngay lúc đó — trong khoảnh khắc quyết định sinh tử phân ranh giữa sống và chết chỉ cách nhau một bước chân ngắn ngủi.

— Tiểu Hoa nhận ra một chi tiết quan trọng khiến máu lạnh tuôn chảy khắp cơ thể mình run rẩy vì kinh hãi tột độ trước mối nguy hiểm cận kề bất ngờ ập đến từ phía sau lưng mình lúc này đây: Vết Xăm trên tay hắn không phải là hình vẽ trang trí thẩm mỹ đơn thuần như những gì mà mọi người (bao gồm cả chính bản thân anh ấy nữa!) đều lầm tưởng suốt nhiều năm tháng qua đâu!

Nó thực chất là một con dấu phong ấn cổ xưa — loại bùa chú mạnh nhất dùng để khóa chặt linh hồn của những kẻ phản bội lại thế giới ký ức này lại với nhau mãi mãi cho đến ngày tận thế mới thôi đâu!

Và giờ đây, sau khi tiếp xúc trực diện với năng lượng đấu khí nguyên thủy thuần túy phát ra từ vết thương trên vai trái mình lúc nãy kia.

con dấu phong ấn đang dần bị phá vỡ từng chút một theo nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực Tiểu Hoa hiện giờ rồi.

"Không!" Hắn hét lên đầy hoảng sợ khi nhìn thấy những đường nét phức tạp cấu thành nên Vết Xăm bắt đầu tách rời nhau ra như những sợi dây thừng mục nát đứt gãy dưới áp lực quá tải của sức mạnh siêu nhiên đang cố gắng thoát khỏi sự giam cầm nô lệ suốt nhiều thập kỷ qua kia!

"Mày muốn gì ở ta hả?" Hắn quay người lại đối diện với Kẻ Mù, ánh mắt vàng kim rực sáng phản chiếu rõ nét khuôn mặt già nua nhưng kiên định trước nguy hiểm cận kề bất cứ lúc nào sắp xảy ra ngay tiếp theo đây nữa!

"Ta chỉ đang cố gắng cứu cậu khỏi chính mình thôi," ông ta đáp lại nhẹ nhàng — giọng nói vang lên trầm ấm hơn chút ít so với lúc nãy kia thì phải.

"Nhưng nếu như linh hồn của Tiểu Hoa không còn đủ mạnh để chịu đựng được sức nặng khủng khiếp đè nén lên vai gánh vác sứ mệnh trọng đại này nữa.

thì có lẽ chúng ta cần tìm cách thay thế nó bằng một phiên bản mới hoàn hảo hơn — ít nhất là về mặt lý thuyết khoa học đấu khí tiên tiến hiện nay đang áp dụng rộng rãi phổ biến khắp nơi trong Vùng Đất Ký Ức bao la mênh mông xung quanh đây thôi!"

Tiểu Hoa nghiến răng ken két, cảm giác tức giận dâng lên cao trào cùng với nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực mình hiện giờ rồi.

Hắn không cho phép bất kỳ ai — dù là đồng minh hay kẻ thù — được quyền quyết định số phận của linh hồn mình một cách tùy tiện như vậy đâu!

Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính bản thân anh ấy đi chăng nữa thì cũng chưa chắc đã có thể ngăn chặn thành công âm mưu đen tối nguy hiểm này được đâu.

Hắn đưa tay trái (nơi chứa đựng Vết Xăm đang phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn dầu yếu ớt chiếu rọi xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ) lên cao hơn một chút nữa thôi là chạm vào mặt Kẻ Mù ngay lập tức nếu như vị hướng dẫn viên di tích mù mắt từ nhỏ này không kịp lùi bước tránh né nhanh chóng thoát hiểm kịp thời trước mối đe dọa tử thần cận kề bất ngờ ập đến từ phía sau lưng mình lúc này đây!

Ánh sáng bùng lên, che khuất mọi thứ trong căn phòng tối om trước mặt họ hiện giờ rồi.

Khi Tiểu Hoa tỉnh dậy lần nữa — cơ thể run rẩy vì mệt mỏi tột cùng sau cú va chạm mạnh mẽ xảy ra nãy kia!

— cô (ờ khoan đã.

hắn!) đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cứng đơ trong lớp học bình thường nhất mà mình từng đặt chân đến suốt nhiều năm tháng dài đằng đẵng qua rồi.

Tiếng trống báo hiệu giờ học vang lên rõ ràng phía xa xăm đâu đó ngoài hành lang vắng lặng bao la mênh mông xung quanh đây thôi!

Hắn nhìn xung quanh — tất cả đều trở về trạng thái bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy: những bức tường trắng bong bóng, bàn ghế sạch sẽ tinh tươm không chút bụi bặm nào bám dính lại trên bề mặt gỗ sần sùi kia.

và quan trọng nhất là sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây hiện giờ rồi.

Nhưng khi Tiểu Hoa cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay trái của mình — thứ mà trước đó còn chứa đựng Vết Xăm bí ẩn đang phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn dầu yếu ớt chiếu rọi xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ lúc nãy kia!

— thì hắn chỉ thấy một đống tro tàn xám xịt lạnh toát da thịt nằm im lìm tại vị trí đó thôi!

Và ngay giữa lòng đống tro tàn ấy.

là một mảnh giấy nhỏ bé được gấp lại cẩn thận thành hình khối lập phương hoàn hảo tuyệt đối giống hệt như những phong thư mật mã cổ điển thường thấy trong các bộ phim trinh thám kinh dị nổi tiếng khắp thế giới hiện nay vậy!

Trên mặt ngoài của nó không có bất kỳ dòng chữ nào cả — chỉ trừ một ký tự duy nhất được viết bằng mực đỏ tươi còn ướt đẫm chưa kịp khô hoàn toàn đâu:
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập