Chương 104
Nó giống như một cái miệng khổng lồ đang há ra để nuốt chửng mọi khái niệm về logic và lý trí.
Tiểu Hoa đứng sững giữa đống đổ nát của những chiếc bàn ghế vỡ vụn, tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận chiến cổ xưa.
Mùi vị kim loại tanh tưởi từ vết cắt trên lòng bàn chân lan tỏa, hòa quyện với mùi hương hoa thối nồng nặc đang dần biến thành một thứ gì đó ngọt ngào đến ghê rợn — giống như mật ong pha lẫn máu tươi.
Hắn cúi xuống nhìn vào đống tro tàn xám xịt nằm im lìm trong lòng bàn tay trái của mình.
Nơi mà trước đó, Vết Xăm bí ẩn từng phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn dầu yếu ớt giờ chỉ còn là một vết sẹo đen ngòm, lạnh toát da thịt.
Và ngay giữa lòng đống tro tàn ấy, mảnh giấy nhỏ bé được gấp lại cẩn thận thành hình khối lập phương hoàn hảo tuyệt đối vẫn nằm đó.
Nó không di chuyển.
Nó không phát sáng.
Nhưng nó khiến mọi giác quan của Tiểu Hoa trở nên tê liệt.
Ký tự duy nhất trên mặt ngoài của nó — viết bằng mực đỏ tươi còn ướt đẫm chưa kịp khô — đang chậm rãi thấm vào da thịt ngón tay cái của hắn.
Không phải là cảm giác đau đớn hay nóng rát, mà là một sự lạnh buốt lan tỏa từ đầu ngón tay lên tận xương sống.
Hắn cố gắng xé nát tờ giấy đó ra, nhưng nó bám chặt như thể đã được khâu trực tiếp vào mô tế bào của anh.
"Đây không phải là giấy," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ không gian rộng lớn nơi đây hiện giờ rồi.
Hắn cảm nhận được độ dày đặc bất thường của vật thể này.
Nó nặng hơn cả một khối chì cùng kích thước.
Và quan trọng nhất là nó mang theo mùi vị.
quen thuộc đến kinh khủng.
Hắn ngửi thấy mùi của những buổi sáng chủ nhật trong ký túc xá cũ, khi mà nắng vàng rơi xuống tấm nệm mỏng manh và tiếng cười nói của bạn bè xung quanh vẫn còn vang vọng đâu đó ở hành lang xa thẳm.
Nhưng giờ đây, tất cả đều đã biến mất.
Chỉ còn lại sự trống rỗng này — một khoảng chân không nơi thời gian bị ngưng đọng hoàn toàn bởi sức mạnh hủy diệt tiềm ẩn bên trong tờ giấy nhỏ bé kia.
Tiểu Hoa cố gắng mở nó ra bằng hai ngón tay run rẩy của mình.
Những sợi tơ đen trên lưng hắn bắt đầu di chuyển trở lại, chậm chạp và đầy ác ý, như thể chúng đang tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đầy mệt mỏi.
Con mắt đỏ khổng lồ phía sau đống sách cũng hé mở một phần nhỏ li ti — đủ để quan sát mọi hành động của con mồi sắp chết đói trước khi bị nuốt trọn vào bụng dạ hung dữ nhất của nó.
"Đừng làm ," một giọng nói trầm thấp vang lên từ đâu đó sâu thẳm trong ý thức của hắn.
Không phải là lời cảnh báo thông thường nào cả — đây chính xác đúng định nghĩa về sự đe dọa tối thượng dành cho bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh địa riêng tư nguy hiểm nhất thế giới này!
Tiểu Hoa giật mình lùi lại vài bước chân, gót giày chạm mạnh vào sàn gỗ mục nát tạo thành tiếng kêu leng keng kỳ lạ giống như xương cốt gãy vỡ dưới áp lực cực lớn đè nén lên toàn bộ cơ thể yếu ớt của hắn.
Hắn quay đầu nhìn xung quanh — tất cả đều trở về trạng thái bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy: những bức tường trắng bong bóng, bàn ghế sạch sẽ tinh tươm không chút bụi bặm nào bám dính lại trên bề mặt gỗ sần sùi kia.
Nhưng khi Tiểu Hoa cúi xuống nhìn vào lòng bàn tay trái của mình — thứ mà trước đó còn chứa đựng Vết Xăm bí ẩn đang phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn dầu yếu ớt chiếu rọi xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ lúc nãy kia!
— thì hắn chỉ thấy một đống tro tàn xám xịt lạnh toát da thịt nằm im lìm tại vị trí đó thôi!
Và ngay giữa lòng đống tro tàn ấy.
là một mảnh giấy nhỏ bé được gấp lại cẩn thận thành hình khối lập phương hoàn hảo tuyệt đối giống hệt như những phong thư mật mã cổ điển thường thấy trong các bộ phim trinh thám kinh dị nổi tiếng khắp thế giới hiện nay vậy!
Trên mặt ngoài của nó không có bất kỳ dòng chữ nào cả — chỉ trừ một ký tự duy nhất được viết bằng mực đỏ tươi còn ướt đẫm chưa kịp khô hoàn toàn đâu:
Ba từ đơn giản nhưng mang theo sức nặng ngàn cân đè ép lên vai gầy guộc của người thanh niên trẻ tuổi đang đứng giữa căn phòng học cũ kỹ nơi đây.
Tiểu Hoa cảm thấy máu trong tĩnh mạch mình bắt đầu đông cứng lại từng chút một khi nhận ra ý nghĩa thực sự đằng sau câu nói đáng sợ này — nó không phải là lời khuyên tốt bụng cho những ai muốn tránh xa nguy hiểm rình rập xung quanh đâu.
Mà ngược lại chính xác đúng định nghĩa về sự mời gọi tham vọng điên cuồng nhất mà bất kỳ kẻ nào dám bước vào vùng đất ký ức đều sẽ phải đối mặt với hậu quả thảm khốc khôn lường nếu không đủ bản lĩnh chịu đựng được thử thách khắc nghiệt nhất đời người vậy đó chứ?
Hắn hít sâu một hơi thật dài để trấn an thần trí đang lung lay chông chênh trước những ảo ảnh ma quái đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí yếu ớt của mình thông qua con đường ngắn nhất có thể tìm thấy trong mê cung phức tạp này!
"Ta biết ngươi muốn hỏi gì," giọng nói trầm thấp ấy lại vang lên lần nữa, closer hơn rất nhiều so với lúc nãy khi nó chỉ mới xuất hiện mơ hồ đâu đó sâu thẳm nơi đáy lòng.
giờ đây thì rõ ràng quá mức cần thiết rồi kìa!
"Ngươi đang tìm kiếm chân tướng ẩn giấu phía sau lớp vỏ bọc giả tạo này phải không nào?
Nếu vậy hãy mở ra đi — nhưng nhớ kỹ điều ta vừa nói nhá: đừng bao giờ quay đầu lại nhìn vào những gì đã bị lãng quên vĩnh viễn bởi chính bàn tay tàn khốc của thời gian trôi qua nhanh chóng như chớp giật đấy."
Tiểu Hoa nghiến chặt hàm răng đến mức men răng cạo sát nhau tạo thành âm thanh rít lên chói tai trong không khí tĩnh lặng đáng sợ bao la mênh mông xung quanh đây thôi!
Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngã rẽ quan trọng nhất cuộc đời — một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh khốc liệt sắp nổ ra bất cứ lúc nào giữa hai phe phái đối đầu nhau gay gắt đến mức không ai dám tin nổi vào mắt thấy tai nghe của chính bản thân mình nữa đâu!
Nhưng đồng thời cũng là cơ hội duy nhất để bí mật lớn lao nhất liên quan trực tiếp tới số phận tương lai gần trước mắt sắp diễn ra bất cứ lúc nào đây thôi kìa các bạn thân mến ài ơi!!!
Hắn chậm rãi đưa hai ngón tay cái và trỏ lên phía trên bề mặt phẳng lì của tấm giấy nhỏ bé kia — nơi mà ký tự đang dần biến mất đi từng chút một dưới tác động mạnh mẽ không thể cưỡng lại được từ nguồn năng lượng đấu khí dồi dào tiềm ẩn bên trong cơ thể yếu ớt mong manh này!
Khi đầu ngón tay chạm vào bề mặt lạnh buốt của tờ giấy, Tiểu Hoa cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng mình — giống như đang bị sét đánh trúng vậy đó chứ?
Không phải là nỗi sợ hãi thông thường nào cả mà chính xác đúng định nghĩa về sự kích thích tột độ dành cho những ai dám đối diện với chân tướng trần trụi nhất của thế giới này!
Hắn nhắm chặt đôi mắt lại để chuẩn tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi hậu quả có thể xảy ra tiếp theo từ hành động liều lĩnh điên rồ này đây rồi kìa!!!
Chỉ cần một cử động nhỏ thôi là đủ để màn che bí ẩn bao phủ lên toàn bộ lịch sử đen tối nhất của vùng đất ký ức đầy ma quái này rồi!
Tiểu Hoa cắn chặt môi dưới cho đến khi máu tươi chảy ra đầm đìa trên cằm gầy guộc của mình — biểu tượng rõ ràng nhất cho sự quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển được dù có bất kỳ áp lực nào đè nén lên vai nặng nề kia đi chăng nữa cũng đều trở thành vô nghĩa hoàn toàn trước ý chí kiên cường phi thường đến mức đáng khâm phục này!
Bên trong tờ giấy không có chữ viết nào cả.
Chỉ là khoảng trống trắng xóa — nhưng khi Tiểu Hoa nhìn kỹ hơn, hắn nhận ra rằng đó không phải là màu trắng thông thường.
Nó giống như một tấm gương phản chiếu lại chính tâm trí của anh ta, nơi những ký ức đau thương nhất được lưu giữ cẩn thận trong từng tế bào não bộ suy yếu dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng như chớp giật đấy.
Hắn thấy hình ảnh cha mẹ mình đang mỉm cười hạnh phúc bên cạnh hồ nước xanh biếc nơi làng quê yên bình ngày xưa — nhưng ngay lập tức sau đó là cảnh tượng họ bị cuốn trôi vào dòng chảy đen ngòm của những sợi tơ ma quái giống hệt loại mà hắn đã từng chạm phải lúc trước kia!
Không có lời giải thích.
Không có sự thương cảm dành cho nạn nhân bất hạnh này cả đâu.
thân mến ài ơi!!!
Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ bao la mênh mông xung quanh đây thôi kìa!!!
Tiểu Hoa cố gắng quay mặt đi chỗ khác để tránh nhìn thấy những hình ảnh tàn khốc ấy nữa — nhưng vô ích hoàn toàn!
Những sợi tơ đen trên lưng hắn bắt đầu bấu víu vào da thịt nóng bỏng đang đỏ rực lên vì nhiệt độ cao bất thường lan tỏa từ bên trong cơ thể yếu ớt mong manh này ra ngoài thế giới thực tại đầy nguy hiểm rình rập khắp nơi xung quanh đây thôi kìa!!!
"Cậu không thể trốn tránh mãi được đâu," giọng nói trầm thấp ấy lại vang lên lần nữa, closer hơn rất nhiều so với lúc nãy khi nó chỉ mới xuất hiện mơ hồ đâu đó sâu thẳm nơi đáy lòng.
giờ đây thì rõ ràng quá mức cần thiết rồi kìa!
"Mỗi ký ức bị chôn vùi đều là một mảnh ghép quan trọng để chân tướng lớn lao nhất liên quan trực tiếp tới số phận tương lai gần trước mắt sắp diễn ra bất cứ lúc nào đây thôi kìa các bạn thân mến ài ơi!!!"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận