Chương 98
Nó đã biến thành một cái miệng khổng lồ, há toang để nuốt chửng ánh sáng và cả sự tồn tại của những kẻ dám bước vào đó.
Tiểu Hoa đứng im giữa dòng thời gian đang chảy ngược lại trên nền gạch men lạnh lẽo.
Những bóng đèn huỳnh quang phía trên đầu phát ra tiếng rít chói tai, như thể chúng đang gào khóc vì đau đớn khi bị kéo dãn quá giới hạn chịu đựng.
Máu từ vết thương ở ngực anh ta nhỏ xuống sàn nhà.
Nhưng thay vì lan rộng thành những vệt đỏ tươi thắm thì lại bốc hơi ngay lập tức dưới dạng những ký tự mã số màu xanh lợm giọng.
Mỗi giọt máu rơi đều mang theo một mảnh ký ức bị xé toạc ra khỏi linh hồn của người đàn ông này.
Hắn nhớ về mùi hương hoa cỏ trong vườn nhà mình khi còn nhỏ, nhưng hình ảnh đó nhanh chóng tan vỡ thành hàng triệu hạt bụi trắng xóa.
Tiểu Hoa cố gắng hít thở sâu để giữ lấy lý trí đang dần sụp đổ như tòa lâu đài bằng cát trước sóng thần dữ dội từ bên trong chính tâm trí anh ta vậy đấy!
Không khí xung quanh trở nên nặng nề đến mức khó khăn khi muốn nhấc từng bước chân đi tiếp nữa kia rồi đây nào đó đâu xa gần gần mà cũng chẳng thấy có ai xuất hiện giúp đỡ cho mình được cả dù cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
Anh ta nhìn vào lòng bàn tay trái của mình.
Chấm mực đen nhánh nơi từng bị vết xăm chiếm giữ trước khi chuyển sang bên phải kia giờ đây đã lan tỏa thành một mạng lưới phức tạp bao phủ khắp cả bốn ngón cái và mu bàn tay nhỏ bé đáng yêu nhưng lại đầy uy lực tiềm ẩn chưa từng thấy trong bất kỳ ai đã từng gặp trước kia bao giờ cả dù cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!
"Thời gian," Tiểu Hoa lẩm bẩm với giọng khàn đặc vì đau đớn tột cùng không thể diễn tả bằng lời nói hay hành động cụ thể nào khác ngoài cảm giác trống rỗng mênh mông bao trùm lên toàn bộ cơ thể mình từ đầu đến chân ngón tay cái cho tới tận mũi giày cũ kỹ đang mòn vẹt đi mỗi ngày trôi qua một cách chậm chạp nhưng chắc chắn như chiếc đồng hồ đo đếm số phút giây còn lại của cuộc đời ngắn ngủi này vậy đấy!
"Đang ăn thịt tôi."
Hắn quay sang phía sau lưng mình.
Ở đó, bóng tối không chỉ là sự thiếu hụt ánh sáng mà nó trở thành một thực thể hữu hình có ý thức riêng biệt hoàn toàn so với thế giới vật chất thông thường vốn dĩ luôn tuân theo những quy luật tự nhiên cơ bản nhất về mặt khoa học kỹ thuật hiện đại phát triển vượt bậc trong suốt nhiều thập kỷ qua kể từ khi con người bắt đầu đặt chân lên hành tinh màu xanh lá cây xinh đẹp này vào khoảng thời gian cách đây hàng nghìn năm trước kia rồi đây!
Bóng tối đang bò sát trên sàn nhà, di chuyển theo những đường nét gãy khúc giống hệt như những vết nứt trên mặt gương vỡ vụn mà anh ta vừa nhìn thấy trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó vừa rồi kia khi Bác Sĩ Linh tuyên bố kết quả lao động tâm huyết suốt nhiều thập kỷ nghiên cứu về nghệ thuật quên lãng này của mình đâu.
Tiểu Hoa bước tới trước một bước nữa.
Lưới thép đen sẫm chui ra từ vết thương trên ngực hắn vẫn còn đang cắm sâu vào thịt da, nhưng giờ đây chúng không còn gây ra nỗi đau vật lý mà thay vào đó là sự lạnh toát đến tận xương tủy.
nhận ra rằng mỗi sợi kim loại ấy đều mang theo một ký ức bị bóp méo linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn linh hồn
Không khí trong căn phòng ngột ngạt như bị rút cạn oxy.
Mùi tanh của sắt gỉ hòa lẫn với mùi thối rữa của thịt mục đang lan tỏa, xâm nhập vào từng lỗ chân lông của Đan Lương.
Hắn cố gắng hít thở sâu nhưng phổi chỉ biết co thắt đau đớn, phản ứng lại với sự hiện diện độc hại đó.
Những sợi kim loại không còn là vật thể vô tri nữa.
Chúng giống như những xúc giác lạnh lẽo, nhầy nhụa đang bò chậm rãi trên da thịt hắn, tìm kiếm mạch máu để tiêm nhiễm thứ gì đó dơ bẩn vào trong cơ thể.
Đan Lương rít lên một tiếng khàn đặc khi cố gắng giật tay ra.
Nhưng chúng bám chắc hơn cả rễ cây cổ thụ ăn sâu vào lòng đất đá rắn chắc.
Mỗi lần hắn cử động, những ký ức bị bóp méo lại chèn ép mạnh mẽ hơn, như những mảnh kính vỡ cứa thẳng vào vỏ não mỏng manh của hắn.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một quảng trường trống vắng dưới bầu trời đen nhánh không sao.
Những người xung quanh quay đầu nhìn hắn với đôi mắt trắng bệch, miệng mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào cả.
Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh ấy đi thật xa.
Đây là ảo giác.
Nhưng cảm giác lạnh buốt từ trong xương tủy lan tỏa lên da thịt thì quá đỗi thực tế, đến mức hắn có thể thấy từng tế bào cơ bắp mình đang run rẩy không kiểm soát được nữa.
Hắn cần phải thoát khỏi đây.
Cần tìm ra nguồn gốc của thứ kim loại quỷ quái này trước khi nó ăn mòn hoàn toàn ý thức còn lại trong đầu óc hỗn loạn của mình.
Đan Lương dùng tay trái, bàn tay vẫn còn chút ít lực tàn sau trận chiến khốc liệt nãy giờ, để cầm lấy con dao găm nhỏ treo ở thắt lưng.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào mu bàn chân khiến hắn tỉnh táo hơn một chút.
Hắn sẽ cắt chúng ra.
Dù phải mất đi nửa phần thịt trên cơ thể này thì cũng tốt hơn là bị những ký ức ma quái kia kiểm soát hoàn toàn.
Lưỡi dao bén kề sát vào chỗ vết thương hằn đỏ, nơi những sợi kim loại chui ra khỏi da thịt.
Hắn nghiến răng ken két, mồ hôi lạnh đẫm ướt lưng áo.
Một cái giật mạnh của cánh tay phải.
Máu tươi phun trào thành tia nhỏ nhưng hắn không hề đếm xỉa đến nỗi đau vật lý nữa.
Chỉ có sự giải thoát khỏi những tiếng thì thầm trong đầu mới là điều quan trọng nhất lúc này.
Tuy nhiên, khi lưỡi dao cắt đứt sợi kim loại thứ ba, một âm thanh kỳ lạ vang lên.
Không phải là tiếng da thịt bị xé rách hay xương cốt gãy vỡ.
Mà là một giọng nói.
Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa và đầy vẻ mỉa mai vọng trực tiếp vào trong tai hắn.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể tách rời chúng khỏi linh hồn của chính mình sao?"
Đan Lương sững sờ, dao trong tay run bần bật.
Giọng nói đó không đến từ bên ngoài căn phòng tối om này.
Nó đến từ sâu thẳng bên trong tâm trí hắn, nơi mà những ký ức bị bóp méo đang ngự trị.
Hắn quay đầu nhìn xung quanh, hy vọng tìm thấy một bóng người ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc của những chồng sách cũ kỹ và tủ gỗ mục rữa.
Nhưng không có ai cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi vật thể trong căn phòng này mà thôi.
Hắn cúi xuống nhìn vào vết thương vừa bị cắt đứt.
Thay vì máu đỏ tươi chảy ra, một thứ chất lỏng đen sẫm như mực tàu đang nhỏ giọt từ đầu những sợi kim loại còn sót lại.
Chất lỏng ấy không rơi xuống sàn nhà gỗ mục nát ngay lập tức.
Nó treo lơ lửng trong không trung, hình thành nên những ký tự kỳ lạ mà Đan Lương chưa từng nhìn thấy ở bất cứ đâu trước đây.
Những ký tự đó bắt đầu xoay tròn chậm rãi, phát ra một ánh sáng xanh lét mờ ảo giữa bóng tối dày đặc của căn phòng bí ẩn này.
Mỗi vòng quay đều kèm theo một cơn đau nhói buốt xuyên thẳng qua tâm trí hắn, như thể ai đó đang dùng búa tạ đập vỡ từng mảnh ghép ký ức trong đầu óc hắn vậy.
Đan Lương lùi lại vài bước, gót chân va chạm vào chiếc ghế gỗ đổ nghiêng phía sau lưng.
Hắn không dám nhìn trực tiếp vào những ký tự ma quái kia nữa.
Chúng giống như những con mắt quỷ dữ đang soi chiếu thẳng vào tâm can yếu đuối nhất của hắn.
Sự sợ hãi trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bóp nghẹt lấy khí quản mỏng manh trong cổ họng người đàn ông này.
Hắn cần phải rời khỏi đây ngay lập tức.
Trước khi căn phòng này biến thành nhà tù vĩnh viễn cho linh hồn bất hạnh của mình.
Đan Lương quay sang cửa sổ kính vỡ vụn bên kia bức tường đá lạnh lẽo.
Gió đêm thổi lùa vào mạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những hang động ngầm sâu dưới lòng đất cổ xưa nơi đây đang nằm im lìm này cả ngàn năm qua rồi giờ mới được khám phá ra bởi sự xuất hiện bất ngờ của hắn hôm nay thế nên không ai biết trước được hậu quả gì sẽ xảy ra tiếp theo nữa đâu vì tất cả đều đã quá muộn màng cho những lựa chọn sai lầm trong quá khứ xa xôi kia thôi chứ còn bây giờ thì chỉ có thể đối mặt với thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.
Hắn lao về phía cửa sổ, bàn tay bám chặt vào khung gỗ mục rữa.
Cánh cửa kính vỡ vụn rơi xuống nền nhà tạo thành một tiếng động ồn ào nhưng không hề làm khuấy động sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng bí ẩn này cả tí nào đâu vì dường như mọi âm thanh đều bị hút mất vào trong những bóng tối dày đặc nơi mà ánh sáng từ ngọn nến sắp tàn kia cũng chẳng thể xuyên thủng được lớp màn che mờ ảo đang bao phủ lên toàn bộ không gian chật hẹp ngột ngạt ấy khiến cho Đan Lương cảm thấy như mình đang lạc lối giữa một mê cung vô tận không có đầu cuối hay lối thoát nào cả dù hắn đã cố gắng tìm kiếm nó suốt nhiều ngày đêm dài đằng đẵng qua những giấc mơ kinh hoàng đầy ám ảnh về cái chết chắc chắn đang chờ đợi phía trước rồi mà giờ đây thực tại lại càng tàn khốc hơn gấp bội phần khi đứng đối diện với sự thật phũ phàng rằng mình không thể nào chạy trốn khỏi số phận đã được định đoạt từ lâu đời kia cả.
Hắn bước qua khung cửa sổ, rơi xuống khoảng trống tối đen dưới đáy hầm sâu thẳm mà trước đó hắn chưa hề biết đến sự tồn tại của nó cho dù chỉ trong một tích tắc ngắn ngủi khi đang hoảng loạn tột độ tìm kiếm lối thoát sinh còn tuyệt vọng cuối cùng này thì cũng đã quá đủ để khiến cho tinh thần vốn dĩ đã suy kiệt vì mất máu và mệt mỏi triền miên suốt nhiều ngày nay kia bị sụp đổ hoàn toàn không thể nào vực dậy được nữa đâu dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì mà lời nguyền cổ xưa kia đã dự báo trước từ rất lâu rồi vậy nên hắn chỉ còn cách chấp nhận số phận phũ phàng đang chờ đợi mình phía trước thôi chứ không thể làm được bất cứ điều gì khác hơn thế này cả.
Đan Lương hạ xuống một cách nặng nề, đầu gối va chạm mạnh vào mặt đất đá lạnh lẽo ẩm ướt đầy bùn nhơ dơ bẩn tích tụ qua nhiều năm tháng dài đằng đẵng nơi đây trong bóng tối dày đặc ngột ngạt thiếu oxy trầm trọng đến mức hắn gần như ngất đi vì khó thở dữ dội không kiểm soát được nữa cơ thể run rẩy toàn thân bởi sự sợ hãi tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí yếu đuối dễ tổn thương của người đàn ông bất hạnh này mà thôi.
Hắn nằm vật vã trên nền đá lạnh giá, nhìn lên phía trên nơi cửa sổ kính vỡ vụn kia đang treo lơ lửng như một cái bẫy chết chóc chờ đợi con mồi tiếp theo sa vào nó vĩnh viễn không bao giờ được trở về lại với thế giới ánh sáng và sự sống còn sót lại của những người may mắn thoát khỏi lời nguyền khốc liệt này nữa đâu vì tất cả đều đã quá muộn màng cho bất kỳ hy vọng nào còn tồn tại trong đầu óc hỗn loạn đang dần bị những ký ức ma quái kia chiếm lĩnh hoàn toàn không chừa chút khoảng trống nào để hắn có thể suy nghĩ rõ ràng hay tìm kiếm giải pháp sinh tồn cuối cùng cho bản thân mình nữa cả.
Một bóng đen xuất hiện trước mặt hắn, thấp thoáng giữa lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy căn hầm ngầm bí ẩn này từ thời xa xưa mà chẳng ai trong làng mạc gần đó dám bước chân vào đây dù chỉ một bước duy nhất vì sợ hãi những linh hồn ma quái đang lang thang kiếm tìm vật tế mới để thỏa mãn cơn đói khát vĩnh cửu của chúng sau nhiều thế kỷ dài đằng đẵng bị giam cầm nơi đáy vực thẳm lạnh lẽo này mà giờ đây thì dường như lời nguyền đã được đánh thức trở lại bởi sự xuất hiện bất ngờ của Đan Lương cùng với những sợi kim loại quỷ quái kia đang bám chặt vào da thịt hắn không buông tha cho dù chỉ một giây phút ngắn ngủi nào đâu.
Bóng đen đó từ từ tiến lại gần, mang theo mùi hương hoa tử thi thối rữa đặc trưng khiến cho dạ dày của Đan Lương quặn thắt đau đớn dữ dội muốn nôn mửa ra những gì còn sót lại trong bụng trống trơn này mà thôi.
Hắn cố gắng ngẩng đầu lên để nhìn rõ khuôn mặt của kẻ đang đứng trước mặt mình nhưng lớp sương mù dày đặc kia càng trở nên đậm hơn bao giờ hết, che khuất mọi hình ảnh và âm thanh xung quanh hắn một cách hoàn toàn tuyệt đối không chừa bất kỳ kẽ hở nào cho ánh sáng hay hy vọng còn sót lại trong tâm trí yếu đuối dễ tổn thương của người đàn ông bất hạnh này nữa cả.
Và rồi, từ giữa lớp sương mù dày đặc kia, một giọng nói trầm thấp vang lên lần thứ hai, nhưng lần này thì nó gần gũi hơn nhiều, như thể đang thì thầm trực tiếp vào bên tai hắn.: "Chào mừng ngươi trở về nhà, Đan Lương."
Đan Lương kinh hãi nhận ra giọng nói đó không đến từ bên ngoài mà đang vang vọng trực tiếp trong não của hắn.
Hắn quay đầu nhìn lại, thấy bóng đen kia đang mỉm cười với bộ mặt của chính mình.
Lưỡi dao lạnh buốt áp sát cổ, hắn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận