Chương 97

Hành lang không còn là nơi dẫn lối.

Nó đã trở thành một cái cổ họng khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh hợp lý.

Tiểu Hoa bước đi trên nền gạch men lạnh lẽo, nhưng dưới lòng bàn chân trần của hắn lại cảm nhận được sự trơn trượt nhầy nhụa như thể đang dẫm lên những lớp màng sinh học vừa mới lột bỏ.

Mùi hương nồng nặc vào mũi không phải là mùi đất ẩm hay sắt gỉ thông thường mà chương trước đã gợi ý, mà là mùi of formaldehyde pha lẫn với vị ngọt ngào thối rữa của hoa cúc héo úa — thứ mùi đặc trưng của những phòng giải phẫu nơi sự sống bị dissect thành từng mảnh nhỏ.

Bức tường hai bên không còn màu xanh da trời bong tróc nữa.

Chúng chuyển hóa thành một chất liệu mềm mại, xung quanh co giãn theo nhịp thở của chính Tiểu Hoa.

Khi hắn hít vào, hành lang hẹp lại; khi hắn thốt ra hơi thở run rẩy, nó nới rộng ra để lộ những khe nứt đen kịt bên trong lớp sơn giả tạo.

Những vết nứt đó không sâu xuống nền móng bê tông, mà xuyên thẳng vào ký ức.

Hắn nhìn thấy bóng dáng của mình ở tuổi mười hai đang khóc vì một cú ngã xe đạp.

Hình ảnh ấy bị kẹt lại trong tường, méo mó như gương vỡ phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy trên trần nhà.

Tiểu Hoa dừng bước.

Tim hắn đập thình thịch, không phải vì sợ hãi thuần túy mà vì sự nhận thức kinh hoàng rằng nơi này đang "đọc" lấy dữ liệu từ cơ thể anh ta.

Mỗi nhịp tim là một tín hiệu mã hóa, mỗi lần co thắt lồng ngực là một lệnh truy cập vào hệ thống lưu trữ của tòa nhà ma quái này.

Anh ta đưa tay lên chạm vào mặt nạ kim loại phản chiếu mà hắn vẫn đeo trên người — vật duy nhất còn sót lại từ thế giới cũ.

Bề mặt lạnh lẽo không hề ấm lên dưới lòng bàn tay, nhưng hình ảnh trong đó bị méo mó đáng sợ.

Phản chiếu của Tiểu Hoa không nhìn thẳng về phía trước.

Nó quay lưng lại, như thể đang cố gắng trốn chạy chính chủ nhân của nó.

"Cô ấy" — hay đúng hơn là cái bóng của kẻ Mù, người hướng dẫn viên di tích mà hắn từng gặp ở đầu hành trình — đã nói rằng ký ức có trọng lượng.

Nhưng giờ đây, Tiểu Hoa nhận ra một sự thật tàn khốc hơn: ký ức còn có thể ăn mòn thực tại.

Hành lang vô tận trước mặt bắt đầu phát ra những tiếng thì thầm.

Không phải là giọng nói rõ ràng, mà là sự chồng chéo của hàng ngàn đoạn hội thoại bị cắt xén.

Tiếng cười trẻ con xen kẽ với tiếng khóc than tuyệt vọng.

Những câu hỏi "Tại sao?" và "Ai đã làm điều này?" vang lên đều đặn như một bản nhạc nền ghê rợn được lập trình sẵn trong não bộ của hắn.

Hắn cố gắng tập trung vào hơi thở, áp dụng kỹ thuật kiểm soát tâm trí mà Tuyết Sơn từng dạy.

trong những buổi luyện kiếm căng thẳng dưới chân núi.

*Thở vào là sống.

Thở ra là chết.* Nhưng ở đây, quy tắc đó bị đảo ngược hoàn toàn.

Mỗi lần hắn hít sâu để bình tĩnh, không gian xung quanh lại trở nên dày đặc hơn, như thể bầu không khí đang đặc quánh thành một thứ chất lỏng vô hình ép chặt lấy phổi của anh ta.

Hắn cần phải di chuyển nhanh hơn trước khi bản thân hòa tan vào bức tường ký ức này.

Hắn lao bước về phía trước, bỏ mặc những tiếng thì thầm cố gắng bám vào tai hắn như những con kiến lửa nhỏ bé.

Những bóng đèn huỳnh quang trên đầu tắt dần một cách có chủ đích, tạo ra hiệu ứng stroe khiến mọi chuyển động trở nên giật cục và đáng sợ hơn.

Trong khoảng khắc ánh sáng tắt hẳn đó, Tiểu Hoa thấy rõ hình ảnh của một cánh cửa sắt gỉ sét nằm ngay trước mặt mình — thứ đã không hề tồn tại trong bóng tối trước đó.

Cửa không có tay nắm, chỉ có một khe hẹp ngang tầm mắt người lớn, nơi từ sâu thẳm bên trong phả ra luồng khí lạnh giá cùng với mùi máu tanh nồng nàn hơn bất kỳ đâu mà hắn từng ngửi thấy.

Cánh cửa sắt mở ra với tiếng rên rỉ kim loại kéo dài, nghe giống hệt như một lời than thở của người sắp chết đuối.

Bên trong không phải là phòng y tế sạch sẽ vô trùng mà Tiểu Hoa mong đợi tìm kiếm manh mối về vết xăm kỳ lạ trên tay mình.

Nó là một kho chứa hồ sơ bị bỏ rơi, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng lại cùng với sự thối rữa của giấy tờ và mực in.

Hàng ngàn ngăn kéo gỗ mục nát xếp chồng lên nhau thành những bức tường cao ngất nghểu, chặn đứng tầm nhìn của anh ta.

Trên mỗi ngăn đều dán nhãn tên bằng bút mực xanh đã phai màu theo thời gian: *Lớp 10A - Năm 2005*, *Học sinh vắng mặt - Tháng Ba*, *Những trường hợp xóa sổ*.

Tiểu Hoa rón rén bước vào, đôi chân trần của hắn dẫm lên những tờ giấy bay vương vãi khắp sàn nhà.

Chúng không phải là tài liệu học tập thông thường mà là các bản ghi chép y tế chi tiết đến mức đáng sợ: nhật ký theo dõi triệu chứng tâm lý, kết quả quét não bộ cho thấy sự mất mát vùng hippocampus (vùng hải mã chịu trách nhiệm về trí nhớ), và những bức ảnh chụp X-quang đầu với các nốt đen kỳ lạ được khoanh tròn bằng bút đỏ.

Hắn cúi xuống nhặt một tờ giấy gần đó.

Trên đó là tên của chính mình: *Tiểu Hoa - Mã số 097*.

Ngày sinh trùng khớp, nhưng ngày tử đã bị ghi đè lên bởi một dòng chữ nguệch ngoạc: *"Chưa xác định - Đang trong giai đoạn chuyển đổi"*.

Một cảm giác buồn nôn dâng lên mạnh mẽ.

Anh ta không hiểu tại sao hồ sơ của mình lại xuất hiện ở đây cùng với những người khác — những nạn nhân của Giáo Chủ Quên Đi hay là những thí nghiệm thất bại?

Hắn lục lọi nhanh chóng qua các ngăn kéo gần đó, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào liên quan đến vết xăm đang lan rộng trên cổ tay phải.

Máu từ vết thương nhỏ nơi da thịt bị xé rách khi chấm mực biến thành con mắt trước kia đã khô lại, nhưng vẫn còn để lại những vệt đỏ tươi như dẫn đường cho hắn trong mê cung hồ sơ này.

Trong một ngăn kéo sâu nhất ở góc phòng tối nhất, Tiểu Hoa tìm thấy một chiếc phong bì màu trắng ngà không có tem thư cũng không địa chỉ người gửi.

Bên trong là ba lá thư viết bằng mực tím nhạt, nét chữ nghiêng và mềm mại của phụ nữ.

Lá đầu tiên nói về niềm hy vọng khi sinh con.

Lá thứ hai mô tả nỗi sợ hãi trước những cơn ác mộng lặp đi lặp lại mà đứa trẻ chưa ra đời gặp phải ngay từ trong bụng mẹ.

Và lá cuối cùng.

trống trơn hoàn toàn ngoại trừ một hình vẽ đơn giản: Một vòng tròn đen bao quanh một chấm đỏ, giống hệt như cấu trúc của vết xăm trên.

Tiểu Hoa cầm bức thư run rẩy.

Giọng nói bên trong đầu hắn trở nên ồn ào hơn, lấn át cả tiếng động cơ thể ngoài kia.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng những lá thư này không phải là di chúc hay lời nhắn từ quá khứ xa vời.

Chúng được viết mới đây — mực còn ẩm ướt trên mặt giấy cũ kỹ đó.

Ai đã đặt chúng ở đây?

Và quan trọng hơn, ai đang chờ đợi hắn đọc xong để bắt đầu bước tiếp theo của nghi thức tái sinh mà anh ta vô tình trở thành một phần không thể thiếu?

Tiếng dép nhựa lách cách vang lên từ phía sau lưng Tiểu Hoa, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu anh.

Không phải là tiếng giày nặng nề của những thực thể quái dị trước đây, mà là âm thanh khô khốc, đều đặn và đầy tính kỷ luật y khoa: *cộc.

cộc.* Mỗi bước chân ấy dường như đánh dấu một nhịp đếm ngược cho sự kết thúc của lý trí còn lại trong anh ta.

Tiểu Hoa quay phắt người lại, nắm chặt chiếc phong bì màu trắng ngã trong lòng bàn tay trái đang run lên bần bật.

Đứng ở ngưỡng cửa kho hồ sơ là Bác Sĩ Linh — hay ít nhất đó là cách mà ký ức tập thể của tòa nhà này gọi tên hắn.

Ông ta không giống một con quái vật với bộ xương lộ ra ngoài da hoặc những chi tiết dị hình đáng sợ như trong các di tích cổ khác mà Tiểu Hoa từng khám phá trước kia.

Ông mặc áo blouse trắng dài đến mắt cá chân, sạch sẽ đến mức kinh ngạc giữa bầu không khí ô uế xung quanh.

Khuôn mặt của ông thanh tú nhưng thiếu đi biểu cảm hoàn toàn, hai hốc mắt sâu hoắm chứa đựng một sự trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ ánh nhìn thù địch nào mà Tiểu Hoa từng đối mặt trước đây.

"Đừng run lên," Bác Sĩ Linh nói với giọng điệu dịu dàng như đang trò chuyện với một bệnh nhân tâm thần dễ kích động.

Ông ta tiến về phía trước, đôi dép nhựa của mình tiếp tục phát ra những tiếng lách cách đều đặn trên nền gạch lạnh giá.

"Nỗi đau là phản ứng tự nhiên khi cơ thể từ chối chấp nhận sự thật mới.

Nhưng em cần hiểu rằng chúng tôi không gây hại cho em."

Tiểu Hoa lùi lại một bước, gót chân chạm vào đống giấy tờ mục nát dưới sàn nhà.

"Tôi không muốn nghe lý giải của kẻ xóa bỏ ký ức," anh đáp trả bằng giọng nói khàn đặc vì lo lắng nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh vốn có trong tính cách thản nhiên trước nguy hiểm của mình.

"Anh ta đã lấy đi mọi thứ từ tôi."

Bác Sĩ Linh lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn bã hiện lên trên khóe môi nhợt nhạt của ông.

"Sai lầm lớn nhất mà nhân loại mắc phải là nghĩ rằng ký ức định hình nên con người chúng ta.

Thực tế thì nó chỉ là gánh nặng cản trở sự tiến hóa tinh thần.

Chúng tôi đang giải phóng em khỏi những chuỗi liên kết đau khổ vô nghĩa để em có thể bước vào kỷ nguyên mới — nơi không còn khái niệm 'mất mát' nữa."

Lời nói của ông ta chứa đựng một sức thuyết phục đáng sợ, giống như loại độc tố từ từ thấm vào máu mà nạn nhân thậm chí không cảm thấy sự xâm nhập ngay lập tức.

Tiểu Hoa nhận ra rằng vết xăm trên tay mình đang nóng lên dữ dội hơn trước đây rất nhiều lần — nó phản ứng lại với những lời lẽ của Bác Sĩ Linh như thể bị thu hút bởi một nam châm cực mạnh nào đó ẩn sâu trong cơ thể người đàn ông này.

"Em đã đọc lá thư chưa?" Ông ta hỏi thêm, bước tiếp tục tiến vào phòng kho hồ sơ mà không hề e dè trước sự cảnh giác cao độ tỏa ra từ dáng vẻ nhỏ bé của cậu thiếu niên đang lùi dần về phía sau những bức tường ngăn kéo gỗ mục nát kia nữa đâu.

Vết xăm trên cổ tay phải của Tiểu Hoa bắt đầu chuyển màu nhanh chóng dưới ánh nhìn đầy tò mò nhưng lạnh lùng của Bác Sĩ Linh.

Từ đường chỉ đỏ sẫm ban đầu, nó giờ đây biến thành một mạng lưới phức tạp gồm vô số ký tự nhỏ li ti cuộn tròn quanh nhau như những con rắn độc đang tranh giành sinh tồn trên da thịt non nớt của anh ta.

Mỗi ký tự đều đại diện cho một mảnh ghép thông tin bị mất đi từ quá khứ: tên tuổi người thân yêu, địa điểm chôn cất tổ tiên, và thậm chí cả cảm giác hạnh phúc đơn giản nhất khi được ngồi dưới bóng cây râm mát sau những giờ học căng thẳng ở trường trung học cũ kia.

Tiểu Hoa nhìn chăm chú vào sự biến đổi kinh hoàng diễn ra trên chính cơ thể mình mà không hề chớp mắt dù chỉ một lần duy nhất trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó vừa rồi đâu.

Nỗi đau nhói lên bên trong đầu anh ta không phải là cảm giác vật lý thông thường mà giống như việc có ai đó đang dùng đục đá điêu khắc từng tế bào não bộ của hắn để tạc lại hình dáng mới phù hợp hơn với vai trò 'Chìa Khóa' mở ra kỷ nguyên đen tối sắp tới đây thôi!

mẹ tôi?" Tiểu Hoa lắp bắp, cố gắng gọi tên ký ức mờ nhạt nhất mà anh ta còn giữ được trước khi bị xóa sạch hoàn toàn bởi tác động của vết xăm lan rộng này nữa đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!

Bác Sĩ Linh dừng bước lại ngay trước mặt Tiểu Hoa, đưa tay ra chạm nhẹ vào vai run rẩy của cậu.

"Mẹ em đã chọn quên để bảo vệ em khỏi sự thật tàn khốc rằng thế giới này vốn dĩ không thể tồn tại lâu dài trong trạng thái cân bằng hiện tại," ông ta giải thích với giọng điệu đầy trắc ẩn nhưng lại chứa đựng một sự dứt khoát đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai nghe thấy đều phải shivering vì lạnh sống lưng ngay lập tức sau đó nữa đâu!

"Và em cũng sẽ làm như vậy nếu không muốn bị nuốt chửng bởi những ký ức đau thương chồng chất lên nhau hàng ngàn năm qua," Ông ta tiếp tục nói thêm, ánh mắt trống rỗng của mình dường như đang nhìn xuyên thấu vào linh hồn nhỏ bé nhưng mạnh mẽ bất ngờ trước biến cố này của Tiểu Hoa kia chứ gì nữa!

TiểuHoa nghiến răng chặt lại, cảm giác bị thao túng tâm lý từ cả hai phía — một bên là sức hút kỳ lạ từ vết xăm trên tay và một bên là lời khuyên dụ ngọt ngào đầy độc hại từ bác sĩ linh đứng trước mặt mình — đang đẩy anh ta đến bờ vực thẳm của sự mất kiểm soát hoàn toàn bất cứ lúc nào nữa đây!

Hắn nhớ lại khuôn mặt mỉm cười hiền hậu nhưng lạnh lùng vô cảm đó trong ký ức xa xăm nhất mà anh còn sót lại được giữ gìn cẩn thận như báu vật cuối cùng trước khi bị xóa sạch bởi tác động tàn khốc từ hệ thống đấu khí bí ẩn này đâu đúng không.

Bác Sĩ Linh lùi ra sau một bước, vẻ mặt bàng hoàng thoáng hiện lên trên khuôn mặt thanh tú vốn dĩ luôn vô cảm của ông ta.

Đám mây chữ ký tự bay vào người Tiểu Hoa như những con kiến lửa nhỏ bé nhưng mang theo sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng thấy trong bất kỳ ai đã từng gặp trước kia bao giờ cả dù cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm hay ít nhất là một dấu hiệu nhận biết con người còn sót lại trong cái vỏ bọc y tế đáng sợ ấy đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy được hai lỗ đen thăm thẳm như giếng khô cạn kiệt nguồn sống mà thôi!

Vết xăm trên cổ tay không còn là một đường chỉ đỏ đơn thuần nữa, mà biến thành một dòng mã số phức tạp, cuộn tròn quanh xương cẳng tay của anh ta với tốc độ đáng kinh ngạc.

Những ký tự đó phát ra ánh sáng xanh lợm giọng giống hệt màu sắc từ những bóng đèn huỳnh quang sắp hết hạn sử dụng trên trần nhà hành lang vô tận trước kia mà Tiểu Hoa vừa đi qua vậy đấy!

"Bản chỉnh sửa cuối cùng đã hoàn tất," Bác Sĩ Linh tuyên bố với giọng điệu đầy tự hào nhưng cũng không kém phần bi thương khi nhìn vào kết quả lao động tâm huyết suốt nhiều thập kỷ nghiên cứu về nghệ thuật quên lãng này của mình đâu.

"Em không còn là Tiểu Hoa nữa.

Em là Chìa Khóa."

Tiểu Hoa cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị đóng băng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó vừa rồi kia!

Không phải vì lạnh giá từ môi trường xung quanh mà bởi sự nhận thức kinh hoàng rằng anh ta đã mất đi quyền lựa chọn số phận của chính bản thân mình mãi mãi sau giờ phút quyết định này.

Nhưng khi ánh sáng xanh lóa bùng lên mạnh nhất, thứ nằm giữa hai dòng mã số trên da thịt Tiểu Hoa khiến hắn quên cả thở.

Lưới thép đen sẫm chui ra từ vết thương trên ngực hắn, xuyên thủng ánh hào quang bảo vệ trong tích tắc.

Tiểu Hoa cứng đờ, máu lạnh trong người anh ta bỗng bùng cháy thành nỗi kinh hãi tuyệt vọng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập