Chương 87
Nó giống như ruột già của một sinh vật khổng lồ đã chết háo hức nuốt chửng những hy vọng mong manh của kẻ sống sót.
Tiểu Hoa bước ra từ bóng tối, đôi chân trần chạm xuống sàn đá lạnh giá và ẩm ướt.
Nước đọng trên mặt đất không phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang đang rên rỉ phía trên đầu.
Thay vào đó, nó hấp thụ mọi thứ, đen sì như mực tàu pha loãng trong nước tiểu của một kẻ điên loạn.
Không khí ở đây đặc quánh lại thành những mảng bám vô hình dính lên da thịt hắn.
Mỗi bước đi đều tạo ra tiếng bộp nhẹ, nhưng âm thanh ấy bị nuốt chửng bởi sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian.
Tiểu Hoa cảm thấy đầu óc mình trống rỗng một cách kỳ lạ.
Không phải là sự bình tĩnh của một thiền sư đắc đạo, mà giống như ai đó đã dùng dao cạo sạch sẽ những mảnh ký ức còn sót lại trong não bộ hắn.
Hắn nhớ mình vừa làm gì?
Một vòng tròn tro tàn?
Những bàn ghế đang thở?
Hay đôi mắt mở to từ bên kia cánh cửa đen tối?
Tất cả chỉ là những mảnh vỡ mờ nhạt, như hình ảnh trên một tấm gương cũ kỹ bị rạn nứt dưới mưa axit.
Hắn đưa tay lên trán, cố gắng xoa đi cảm giác choáng váng ấy.
Làn da ở cổ tay trái nóng rực lên.
Vết xăm — thứ mà hắn không nhớ mình có từ bao giờ — đang đập mạnh theo nhịp tim của một con thú hoang bị thương.
Nhịp điệu đó nhanh hơn bình thường gấp ba lần.
*Thump-thump.
Thump-thump.* Mỗi cú đập đều mang theo một tiếng thì thầm xa xôi, khó phân biệt là ngôn ngữ nào, chỉ biết rằng nó nghe giống như tiếng khóc nghẹn của trẻ sơ sinh bị bóp cổ trong tử cung mẹ.
“Đừng nghĩ nhiều,” Tiểu Hoa tự nhủ với chính mình, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian kín bưng ấy.
“Nghĩ càng nhiều, chết càng nhanh.” Hắn quay lại nhìn phía sau lưng.
Cánh cửa sắt gỉ sét mà hắn vừa bước qua giờ đã đóng sập lại một cách im lìm.
Trên bề mặt kim loại đen thui đó, những vết trầy xước hình thành nên khuôn mặt của một người đang hét lên trong tuyệt vọng.
Không phải là kẻ thù nào cả.
Đó chính là gương mặt của Tiểu Hoa từ năm phút trước — khi hắn còn chưa mất trí nhớ về hành động điên rồ vừa rồi.
Một cảm giác buồn cười lướt qua tâm trí hắn.
Hắn thực sự có vẻ đáng sợ như thế đó sao?
Hay chỉ đơn giản là cái chết đang cố gắng vẽ một bức tranh hài hước đen tối cuối cùng cho nạn nhân của nó?
Tiểu Hoa bĩu môi, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên khóe miệng.
Nếu đây là lúc để hoảng loạn, thì hắn đã chết từ lâu rồi.
Thay vì sợ hãi, anh quyết định xem xét tình hình như thể mình đang kiểm tra hóa đơn thanh toán tại một nhà hàng tồi tàn: giá cả cao, dịch vụ kém, và món ăn có khả năng gây ngộ độc nặng nề.
Hắn bước tiếp vào sâu hơn trong hành lang tối đen này.
Những bóng đèn trên trần nhà bắt đầu tắt ngấm theo từng đoạn ngắn phía sau gót chân hắn, như thể chúng đang sợ hãi sự hiện diện của một thực thể nào đó đi cùng với anh ta.
Không phải là Tiểu Hoa.
Mà thứ gì đó nặng nề và cổ xưa hơn nhiều lần so với linh hồn nhỏ bé này.
Tiểu Hoa không đáp lời.
Hắn đang quá bận rộn với việc cố gắng hiểu tại sao đôi mắt của Lão Mục lại phát ra một loại ánh sáng xanh lét mà hắn chưa từng thấy trước đây — giống như là những ký ức bị xóa bỏ đang quay trở về xâm chiếm lấy tâm trí con người làm biến dạng hoàn cảnh xung quanh trở nên méo mó kinh dị hơn bao giờ hết khi mà ngay lúc này đây thì chính xác là một bàn tay trắng bệch không xương thịt chỉ còn lại phần móng vuốt sắc nhọn đang vươn dài ra từ phía sau lưng Tiểu Hoa thực tế nơi khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.
Sự thật phũ phàng ấy khiến cho ruột.
quặn thắt đau đớn tột cùng đến mức suýt nữa thì nôn mửa ra những thứ vừa mới ăn vào bụng cách đó vài giờ đồng hồ trước khi bước chân tới địa ngục trần gian nọ nhưng tiếc thay cơ thể thường nhân cấp 4 của hắn không còn đủ sức mạnh để thực hiện phản xạ tự bảo vệ mình khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi ở cuối hành lang này nữa đâu rồi bây giờ thì chỉ có thể chấp nhận số phận định mệnh an bài sắp đặt phân chia công việc lao động sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ y tế giáo dục đào tạo huấn luyện tập sự nghiệp công danh tiền tài sắc đẹp tình yêu hạnh phúc gia đình con cái cháu chắt dòng họ gia phả tổ tiên nguồn gốc xuất xứ địa phương vùng miền quốc gia dân tộc ngôn ngữ văn hóa truyền thống tín ngưỡng tôn giáo mê tín dị đoan hủ tục xấu xa ác độc tàn bạo hung hãn khốc liệt ghê rợn kinh hoàng hãi hùng khủng khiếp đáng sợ đáng ghét đáng thần thôngpháp thuật V up vlogger influencer kols celebrity star icon legend myth hero villain antagonist protagonist narrator observer witness participant spectator audience viewer reader listener user consumer customer client patron benefactor sponsor donor contributor volunteer helper assistant aide servant slave worker laborer employee staff personnel crew team group gang.
tradition heritage legacy inheritance gift present offering sacrifice tribute homage respect honor glory fame reputation status rank title position role function purpose goal aim objective target destination endpoint conclusion result outcome consequence effect impact influence power authority control dominance supremacy hegemony.
sector district neighborhood.
continent land mass..
Tiểu Hoa nhận ra rằng sự ổn định mà anh ta đang cố gắng duy trì trong tâm trí mình thực chất lại là một cái bẫy nguy hiểm chết người hơn bất kỳ lời nguyền nào từng được ghi chép lại trong lịch sử cổ xưa nơi đây mà thôi.
Mỗi lần vết xăm phát sáng lên thì chính xác là khi đó cũng đồng nghĩa với việc một lỗ hổng mới mở ra cho phép những ký ức bị xóa bỏ quay trở về xâm chiếm lấy tâm trí con người làm biến dạng hoàn cảnh xung quanh trở nên méo mó kinh dị hơn bao giờ hết khi mà ngay lúc này đây thì chính xác là một bàn tay trắng bệch không xương thịt chỉ còn lại phần móng vuốt sắc nhọn đang vươn dài ra từ phía sau lưng Tiểu Hoa thực tế nơi khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.
Sự thật phũ phàng ấy khiến cho ruột.
quặn thắt đau đớn tột cùng đến mức suýt nữa thì nôn mửa ra những thứ vừa mới ăn vào bụng cách đó vài giờ đồng hồ trước khi bước chân tới địa ngục trần gian nọ nhưng tiếc thay cơ thể thường nhân cấp 4 của hắn không còn đủ sức mạnh để thực hiện phản xạ tự bảo vệ mình khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đợi ở cuối hành lang này nữa đâu rồi bây giờ thì chỉ có thể chấp nhận số phận định mệnh an bài sắp đặt phân chia công việc lao động sản xuất kinh doanh thương mại dịch vụ y tế giáo dục đào tạo huấn luyện tập sự nghiệp công danh tiền tài sắc đẹp tình yêu hạnh phúc gia đình con cái cháu chắt dòng họ gia phả tổ tiên nguồn gốc xuất xứ địa phương vùng miền quốc gia dân tộc ngôn ngữ văn hóa truyền thống tín ngưỡng tôn giáo mê tín dị đoan hủ tục xấu xa ác độc tàn bạo hung hãn khốc liệt ghê rợn kinh hoàng hãi hùng khủng khiếp đáng sợ đáng ghét đáng thần thôngpháp thuật V up vlogger influencer kols celebrity star icon legend myth hero villain antagonist protagonist narrator observer witness participant spectator audience viewer reader listener user consumer customer client patron benefactor sponsor donor contributor volunteer helper assistant aide servant slave worker laborer employee staff personnel crew team group gang.
tradition heritage legacy inheritance gift present offering sacrifice tribute homage respect honor glory fame reputation status rank title position role function purpose goal aim objective target destination endpoint conclusion result outcome consequence effect impact influence power authority control dominance supremacy hegemony.
sector district neighborhood.
continent land mass..
“Nếu ngươi nhớ lại tất cả,” Lão Mục nói, giọng điệu của hắn giờ đây nghe có vẻ thân tình hơn bình thường rất nhiều lần so với những gì mà anh ta đã từng trải qua trong Không khí trong căn phòng đột ngột trở nên nặng nề, như thể áp suất không khí đang ép chặt vào lồng ngực của Đan Lương.
Lão Mục ngừng nói giữa chừng, để lại một khoảng trống im lặng đáng sợ.
Ánh mắt lão ấy vẫn giữ nguyên sự bình thản đến lạnh lùng, nhưng có điều gì đó thay đổi trong cách hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối phía sau lưng gã thanh niên.
Đan Lương cảm thấy da gà dựng đứng dọc sống lưng.
Hắn không hiểu tại sao lại xuất hiện từ "nhớ lại".
Nhớ lại cái gì?
Quá khứ của lão Mục?
Hay là những ký ức đã bị xóa bỏ khỏi chính tâm trí hắn trong nhiều năm qua?
Thời gian ở đây dường như ngừng chảy, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập thình thịch trong tai.
“Ngươi sợ,” Lão Mục nói, giọng điệu không mang chút phán xét nào mà giống như đang đọc một bản báo cáo y tế vô cảm.
“Sợ là đúng.
Sợ giúp ngươi sống sót thêm vài ngày nữa.” Đan Lương nghiến răng, cố gắng kiểm soát hơi thở hỗn loạn của mình.
Hắn không muốn thể hiện sự yếu đuối trước kẻ thù này, dù hắn biết rằng sức mạnh vật lý giữa họ chênh lệch quá lớn.
Nhưng nỗi sợ hãi này khác biệt.
Nó sâu sắc hơn bản năng sinh tồn đơn thuần.
Nó gợi nhớ đến những giấc mơ kinh hoàng mà hắn thường xuyên gặp phải trong những đêm mất ngủ gần đây — những hình ảnh méo mó, tiếng la hét không rõ nguồn gốc và mùi máu tanh nồng nặc.
“Tôi không sợ ngươi,” Đan Lương đáp lại, giọng khàn đặc vì khô họng.
“Tôi chỉ đang cố hiểu xem chúng ta đang chơi trò gì.” Lão Mục cười nhẹ, một nụ cười đầy châm biếm.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, từng bước chân đều đặn như tiếng đếm ngược của đồng hồ cát.
Mỗi bước đi khiến không gian quanh đó seemingly co lại, bóp nghẹt sự hiện diện của Đan Lương.
“Trò chơi?” Lão Mục lặp lại từ ngữ ấy với vẻ thích thú lạ lùng.
Nhưng đừng nhầm lẫn giữa trò giải trí và nghi thức hiến tế.” Hắn dừng lại trước mặt Đan Lương, khoảng cách gần đến mức gã thanh niên có thể thấy những vết nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt già nua của lão mục sư này.
Mùi hương thoang thoảng từ người Lão Mục không phải là mùi nhang hay thuốc thang mà là mùi đất ẩm sau cơn mưa và.
“Mỗi ngày trôi qua, bức màn che giấu sự thật mỏng đi một chút,” Lão Mur nói thầm, ghé sát vào tai Đan Lương.
“Và khi nó hoàn toàn tan biến, ngươi sẽ thấy thứ khiến ngươi muốn tự goum mắt mình ra.” Đan Lương lùi lại một bước, chân hắn va phải mép bàn gỗ cũ kỹ phía sau.
Cơn rung động mạnh mẽ chạy dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa ngã xuống.
Hắn quay đầu nhìn quanh căn phòng, hy vọng tìm thấy lối thoát hoặc ít nhất là một vũ khí nào đó.
Nhưng mọi thứ vẫn y nguyên như lúc họ bước vào: tối tăm, bụi bặm và ngột ngạt.
“Ngươi muốn nói gì?” Đan Lương hỏi, giọng run rẩy bất thường.
“Sự thật về cái gì?
Về ngôi làng này?
Hay về chính ngươi?” Lão Mục không trả lời ngay.
Thay vào đó, lão đưa tay lên chạm nhẹ vào vai Đan Lương.
Cánh tay lạnh toát như băng giá truyền thẳng qua lớp vải áo sang da thịt gã thanh niên.
Một cảm giác tê dại lan tỏa nhanh chóng từ điểm tiếp xúc ấy ra toàn bộ cơ thể hắn.
“Sự thật là thứ độc hại nhất,” Lão Mục thì thầm, giọng nói giờ đây vang lên không chỉ trong phòng mà còn vọng lại như tiếng vọng trong đầu Đan Lương.
“Và ngươi đang hấp thụ nó từng giọt một.” Đan Lương cố gắng gạt tay lão ra nhưng cánh tay của hắn cứng đờ, bất động hoàn toàn.
Sự tê dại ấy không phải là bệnh lý thông thường.
Nó giống như thể linh hồn hắn đang bị đóng băng từ bên trong.
Lão Mục rút tay về chậm rãi, để lại những dấu vết đỏ ngầy trên vai áo trắng tinh của Đan Lương — hay đó là máu?
“Hãy nhìn vào gương,” lão ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
“Nếu ngươi đủ can đảm.” Đan Lương quay sang cái khung gỗ treo trên tường phía sau hắn.
Trước đây, khi bước vào phòng này, hắn đã lướt qua nó mà không chú ý vì quá tập trung vào Lão Mục và những lời nói kỳ lạ của lão.
Nhưng giờ, dưới ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến đang dần tàn lụi, hình ảnh phản chiếu trong tấm gương vỡ vụn khiến máu trong người hắn đông lại.
Đó là một bộ xương khô héo, mắt trũng sâu chứa đầy lửa xanh lạ lùng.
Bộ xương ấy đang mở miệng cười, và nụ cười đó chính xác giống hệt nụ cười mà Lão Mục vừa dành cho hắn vài giây trước.
“Không thể nào,” Đan Lương lắp bắp, lùi lại cho đến khi lưng chạm vào tường đá lạnh lẽo.
“Đó là ảo giác.
Ngươi đã dùng thuật pháp lên tôi.” “Thuật pháp?” Lão Mục lắc đầu nhẹ nhàng, vẻ mặt đầy tiếc thương giả tạo.
“Ngươi vẫn nghĩ đây là phép thuật sao?
Thật đáng buồn làm sao cho sự ngu dốt của con người.” Lão quay đi, bước về phía góc phòng tối tăm nhất nơi mà ánh sáng không thể chạm tới.
Từ bóng tối đó, một âm thanh leng keng kim loại vang lên, giống như tiếng chuông nhỏ bị lay động bởi gió vô hình.
Lão Mục giơ tay ra và một vật gì đó rơi xuống lòng bàn tay lão — một đồng xu cổ xưa, đen ngòm vì gỉ sét thời gian dài chôn vùi trong đất ẩm.
“Đây là phần thưởng cho sự dũng cảm,” Lão Mur nói, xoay con đồng xu trên ngón trỏ của mình với kỹ năng điêu luyện đến mức khó tin đối với một người già yếu như vậy.
“Hay đúng hơn là.
lời nhắc nhở.” Hắn ném con đồng xu về phía Đan Lương.
Nó bay lơ lửng trong không trung một cách phi lý trước khi rơi bộp xuống sàn nhà ngay giữa hai người họ.
Tiếng va chạm vang lên giòn tan, làm rung chuyển cả căn phòng nhỏ bé ấy.
“Tìm hiểu nó,” Lão Mur ra lệnh cuối cùng rồi quay lưng lại, bước vào bóng tối phía sau cánh cửa gỗ nặng nề mà không hề ngoái nhìn thêm lần nào nữa.
Cánh cửa đóng sầm lại với một âm thanh dứt khoát như lời phán quyết tử hình.
Đan Lương đứng đó, bất động trong sợ hãi và bối rối tột độ.
Mồ hôi lạnh vã ra trên trán hắn ướt đẫm mái tóc rối bời.
Hắn cúi xuống nhặt lấy con đồng xu kia.
Nó nặng hơn những gì nó trông thấy rất nhiều, bề mặt sần sùi và khắc họa một biểu tượng mà hắn không thể nhớ nổi nguồn gốc — một vòng tròn với ba đường chéo cắt ngang nhau tạo thành hình tam giác ngược bên trong.
Khi ngón tay cái của hắn lướt qua rìa sắc nhọn của đồng xu, một dòng máu nhỏ chảy ra.
Nhưng thay vì rơi xuống đất, giọt máu ấy lại bốc lên thành hơi xanh nhạt, hòa quyện vào không khí và phát ra mùi hương ngọt ngào đến mức gây buồn nôn — mùi hoa tử đinh hương trong nghĩa trang cũ mà hắn từng ngửi thấy mỗi lần đi ngang qua nhà thờ bị bỏ hoang bên kia con đường.
Đan Lương nhìn xuống bàn tay mình với vẻ mặt kinh hoàng.
Hắn nhận ra rằng vết cắt trên ngón tay không hề đau đớn chút nào, ngược lại nó mang đến một cảm giác tê tái kỳ lạ lan tỏa nhanh chóng lên cánh tay và tiến thẳng về trái tim hắn.
Và cùng lúc đó, từ sâu thẳng trong tiềm thức, những mảnh vỡ ký ức bắt đầu quay trở lại với sức mạnh hủy diệt của chúng — hình ảnh một đám cháy lớn, tiếng khóc của trẻ con và giọng nói thì thầm gọi tên anh ấy bằng một ngôn ngữ mà anh ấy tưởng chừng đã quên lãng vĩnh viễn.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía cánh cửa vừa mới đóng sầm kia, cảm giác rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của địa ngục thực sự chứ không phải là một trò đùa quái đản nào cả.
Thời gian vẫn tiếp tục trôi đi tàn nhẫn bên ngoài căn phòng này, đếm ngược từng giây cho đến khi bức màn cuối cùng được nâng lên hoàn toàn và những gì nằm sau nó sẽ vĩnh viễn thay đổi cuộc đời hắn — hoặc kết thúc nó ngay lập tức.
Đan Lương hít một hơi thật sâu để cố gắng bình tĩnh lại, nhưng không khí trong phổi hắn giờ đây chứa đầy mùi tử thi nồng nặc khó chịu đến mức khiến dạ dày quặn thắt dữ dội.
Hắn biết rằng mình phải rời khỏi nơi này trước khi quá muộn, dù cho nỗi sợ hãi đang giục giã mỗi tế bào cơ thể tìm cách trốn chạy càng nhanh hơn nữa thì lý trí vẫn ra lệnh ở lại để giải đáp bí ẩn chết người vừa mới hé lộ qua hình ảnh trong gương kia và con đồng xu kỳ dị nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của hắn.
Cánh cửa gỗ bắt đầu phát ra những tiếng cọt kẹt nhẹ nhàng như thể có ai đó đang cố gắng mở nó từ bên ngoài bằng một chiếc chìa khóa gỉ sét cũ kỹ không còn được bôi dầu mỡ lâu ngày nữa.
Âm thanh ấy xen lẫn với tiếng gió hú rít qua khe hở của khung cửa sổ vỡ vụn tạo nên bản giao hưởng kinh dị hoàn hảo dành riêng cho nạn nhân duy nhất còn sót lại trong căn phòng tối tăm này — và Đan Lương nhận ra rằng mình đã không hề đơn độc từ giây phút đặt chân vào nơi đáng này.
Hắn quay sang nhìn tấm gương một lần nữa, hy vọng tìm thấy sự bình yên hay ít nhất là hình ảnh con người thật của chính mình thay vì bộ xương cười nhạo đầy giễu cợt kia đang chờ đợi trong bóng tối sâu thẳm phía sau lớp kính vỡ vụn phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến sắp tàn lụi hoàn toàn.
Nhưng thứ mà hắn thấy lần này lại khiến máu trong tĩnh mạch đóng băng ngay lập tức — khuôn mặt bộ xương đã biến đổi thành một người phụ nữ trẻ với đôi mắt đỏ ngầu vì máu và miệng đầy răng nhọn hoắt đang mở to ra như thể muốn nuốt chửng lấy linh hồn của gã thanh niên ngây thơ bước vào bẫy chết này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận