Chương 88
Nó lạnh buốt, tựa như một miếng băng đã đóng cứng vào thịt da từ hàng thế kỷ trước đó.
Màu đỏ sẫm ấy không phải là máu tươi đang chảy, mà giống hệt mực tàu bị đốt cháy, ăn sâu vào từng thớ cơ bắp, lan tỏa ra những đường gân xanh ngoằn ngoèo dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Hắn đứng giữa hành lang tầng ba của trường học ma quái này.
Không khí ở đây không còn mùi ẩm mốc hay sắt gỉ nữa.
Thay vào đó là một mùi hương ngọt ngào đến (khó chịu), giống như hoa hồng đã thối rữa bên trong chiếc hộp kim loại kín mít suốt cả mùa đông.
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Chữ "87" vừa mới biến mất, để lại khoảng trống trắng bệch giữa lòng bàn tay.
Và ngay lập tức, con số 88 xuất hiện.
Nó không phải là một nhãn dán tạm thời.
Nó là sự thật được khắc ghi bằng đau đớn.
"Cười đi," hắn tự nhủ với chính mình, giọng nói khô khan vang lên trong đầu.
"Nếu đây là phiên bản cập nhật thứ tám mươi tám của cuộc đời anh, thì ít nhất chúng ta cũng nên có một chút kịch tính hơn."
Hắn giơ tay phải lên trước mặt ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Bóng đổ dài ra phía sau, méo mó như một sinh vật đang cố gắng thoát khỏi cơ thể chủ nhân.
Ánh sáng xanh lét chiếu rọi vào con số 88 khiến nó dường như phát sáng từ bên trong, tạo nên hiệu ứng kỳ lạ giống như những ký tự ma thuật cổ đại bị giam cầm trong da thịt.
Tiểu Hoa không hoảng loạn.
Sự sợ hãi là một phản xạ sinh tồn của những kẻ còn hy vọng sống lâu hơn ngày mai.
Hắn đã chấp nhận rằng cái chết chỉ là một hạn chót cần quản lý hiệu quả.
Vấn đề bây giờ không phải là làm sao để thoát ra, mà là tìm hiểu xem ai đang viết kịch bản cho vở hài kịch đen tối này trước khi màn curtain rơi xuống vĩnh viễn.
Hắn bắt đầu di chuyển.
Những bước chân trần chạm xuống sàn gạch lạnh lẽo phát ra tiếng *lách cách* đều đặn.
Mỗi bước đi là một lần hắn cảm nhận được sự kháng cự từ không gian xung quanh.
Không khí trở nên đặc quánh, như thể nước đang dâng lên chậm rãi nhưng vô hình.
Áp lực đè nặng lên lồng ngực, ép phổi co lại từng chút một.
Đây không phải là hành lang bình thường nữa.
Những bức tường bê tông xám xịt bắt đầu nứt nẻ.
Từ những khe hở đó, không phải ánh sáng hay bóng tối tuôn ra, mà là những mảnh vỡ của thời gian.
Tiểu Hoa nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của chính mình trong tương lai gần — một phiên bản khác đang nằm bất động trên sàn nhà, mắt trợn tròn đầy kinh hãi.
Hắn bước qua cái xác đó mà không chớp mắt.
Đó chỉ là một khả năng chưa xảy ra, hoặc đã bị xóa bỏ.
Trong Vùng Đất Ký Ức này, quá khứ và tương lai đan xen như những sợi dây thừng rối bời trong bóng tối.
Tiểu Hoa cần tìm nguồn gốc của âm thanh *lách tách* đó.
Nó không đến từ bất kỳ phòng học nào trên sơ đồ mà hắn đã ghi nhớ trước khi lạc vào đây.
Nó vang lên từ một điểm trống rỗng, nơi logic thông thường sụp đổ hoàn toàn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào giác quan thứ sáu — khả năng cảm nhận dòng chảy ký ức xung quanh.
Âm thanh dẫn lối cho hắn đến cuối hành lang, nơi cửa ra vào an ninh vốn dĩ phải mở ra sân trường hiện giờ là một bức tường đá nguyên khối.
Trên đó không có tay nắm cửa, chỉ có một vòng tròn khắc bằng những ký tự cổ xưa mà mắt thường khó nhận diện.
Nhưng với cặp mắt đã từng chứng kiến sự sụp đổ của tám mươi bảy thế giới ảo, Tiểu Hoa thấy rõ ràng cấu trúc năng lượng bên trong nó.
Hắn đặt lòng bàn tay mang con số 88 lên bề mặt đá lạnh giá.
Con số ấy rung động nhẹ nhàng, phát ra một âm thanh tần suất cao khiến tai người thường có thể bị chảy máu nếu đứng gần đó.
Bức tường không mở ra theo cách cơ học.
Nó tan biến đi như sương mai dưới ánh nắng sớm, để lộ ra một cánh cửa gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi thời gian.
Tiểu Hoa hít thở sâu, mùi hương hoa thối rữa càng đậm đặc hơn khi hắn bước qua ngưỡng cửa.
Hắn biết mình đang tiến vào vùng cấm kỵ của hệ thống.
Nơi đây không có quy tắc an toàn nào áp dụng được nữa.
Phòng học số 0 nằm ở trung tâm của sự trống rỗng.
Không gian bên trong rộng lớn bất thường, vượt xa kích thước kiến trúc bên ngoài của tòa nhà trường học.
Trần nhà cao vút lên đến vô tận, hòa lẫn vào bầu trời đen kịt không sao không trăng.
Không có bàn ghế.
Không có sách vở.
Chỉ duy nhất một tấm bảng đen khổng lồ chiếm trọn bức tường phía trước.
Nó lớn đến mức hai đầu của nó đều biến mất trong bóng tối ở hai bên rìa tầm nhìn.
Bề mặt đá hoa cương trơn nhẵn phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ con số 88 trên tay Tiểu Hoa, tạo nên những đốm sáng li ti như những vì sao chết yểu.
Chúng được viết bằng phấn trắng, nhưng mỗi dòng chữ đều dường như đang chảy ra, giống như máu đông tan dần trong nước ấm.
Hàng trăm, hàng nghìn cái tên chồng chéo lên nhau, xóa bỏ và ghi lại liên tục theo nhịp đập của một trái tim khổng lồ nào đó ở đâu xa xôi mà không ai nghe thấy được ngoại trừ những kẻ đã mất đi linh hồn.
Tiểu Hoa bước vào phòng học, cảm giác cô đơn bao trùm lấy hắn như một tấm vải liệm dày cộp.
Tiếng *lách tách* vang lên rõ hơn lúc này đây, phát ra trực tiếp từ chính bề mặt của tấm bảng đen.
Mỗi lần tiếng động ấy cất lên, lại có thêm một cái tên mới xuất hiện, và đồng thời một cái tên khác bị xóa mờ vĩnh viễn vào hư không.
Hắn tiến chậm rãi về phía trước.
Đôi mắt sắc sảo quét qua những dòng chữ đầu tiên mà hắn kịp nhận ra.
Chúng là những cái tên thuộc về các sinh viên đã biến mất trong vòng vài tuần trở lại đây tại khu vực này.
Những người được coi là "đã tốt nghiệp" theo cách hiểu tàn khốc nhất của hệ thống nơi đây — họ đã bị tiêu hóa bởi ký ức tập thể để nuôi dưỡng sự tồn tại của thế giới giả tạo này.
Nhưng càng đi sâu vào trung tâm, những cái tên trở nên quen thuộc hơn.
Không phải vì Tiểu Hoa từng biết họ trong cuộc sống bình thường trước khi lạc vào vùng đất ký ức.
Mà vì hắn nhận ra một mẫu hình đáng sợ ẩn sau chúng: tất cả đều là những người có khả năng cảm nhận sự bất thường của thế giới này mạnh mẽ nhất.
Hắn dừng lại trước một dòng chữ vừa mới được viết lên, mực phấn còn đang ướt đẫm và chảy dài xuống dưới như nước mắt màu trắng đục.
Dòng chữ đó không phải là tên của ai khác ngoài chính mình: .
Mồ hôi lạnh tuôn ra trên trán Tiểu Hoa.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn chăm chắm vào dòng chữ ấy với vẻ mặt thản nhiên đến rợn người.
Nếu đây là chu kỳ thứ tám mươi chín dự kiến, thì điều đó có nghĩa là hắn không chỉ đang sống trong một vòng lặp đơn giản.
Hắn đang ở giữa một quy trình thí nghiệm dài hạn, nơi mỗi lần chết đi sinh lại đều được ghi chép và phân tích chi tiết như những dữ liệu khoa học lạnh lùng.
"Hài hước," Tiểu Hoa mỉm cười, nụ cười cong lên khóe môi đầy vẻ mỉa mai đen tối.
"Vậy ra chúng ta không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của một thế giới điên rồ.
Chúng ta là chuột thí nghiệm trong phòng lab của ai đó."
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào dòng chữ tên mình trên bảng.
(ngón tay) lập tức tê buốt, như thể đang chạm vào dây điện cao áp đã tắt nguồn nhưng vẫn còn dư nhiệt tử thần.
Một luồng thông tin khổng lồ ùa vào đầu hắn — không phải là ký ức của chính Tiểu Hoa, mà là tổng quan về toàn bộ hệ thống quản lý dữ liệu cảm xúc và nỗi đau trong vùng đất này.
Hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: Giáo Chủ Quên Đi không đơn thuần chỉ muốn xóa bỏ ký ức để tạo ra hạnh phúc giả tạo.
Anh ta đang xây dựng một cơ chế tái sinh dựa trên việc thu thập và tinh luyện nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng của con người thành năng lượng sạch sẽ nhất cho thế giới mới sắp tới.
Và những kẻ như Tiểu Hoa, với khả năng chịu đựng sự nhận thức rõ ràng về cái chết mà không bị vỡ vạc tâm trí, chính là những "Chìa Khóa" quý giá để mở khóa cánh cửa chuyển giao kỷ nguyên đó.
Tiểu Hua rút tay lại, thở dài một tiếng nhẹ nhàng nhưng đầy chất bi hài kịch.
"Thế ra tôi không phải anh hùng cứu thế giới đây này.
Tôi chỉ là pin dự phòng cho cuộc cách mạng tâm linh của bọn cuồng tín."
Không gian trong phòng học số 0 đột ngột đóng băng hoàn toàn.
Những dòng chữ trên bảng đen ngừng chảy, treo lơ lửng giữa hư không như những con giun trắng đang chết dần.
Tiếng *lách tách* im bặt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong mạch của chính mình.
Từ phía sau tấm bảng đen khổng lồ, bóng tối bắt đầu (quy tụ) lại thành hình dáng con người.
Không phải là quái vật với những vuốt sắc nhọn hay hàm răng nanh nhô ra đầy đe dọa mà Tiểu Hoa đã đối mặt nhiều lần trước đây.
Lần này, thứ xuất hiện mang một vẻ đẹp kinh dị của sự hoàn hảo toán học tuyệt đối.
Cô Hiệu trưởng bước ra từ bóng tối, nhưng không còn diện mạo con người như những gì hắn từng biết ở tầng ba phòng giam nữa.
Cơ thể cô ta giờ đây bao phủ bởi một lớp áo choàng dài thướt tha màu đen tuyền, dệt bằng chính những sợi dây ký ức bị cắt đứt của hàng ngàn nạn nhân trước đó.
Khuôn mặt vẫn thanh tú và lạnh lùng đến vô cảm, nhưng đôi mắt thì trống rỗng — không có đồng tử, chỉ là hai hố sâu thăm thẳm hút lấy mọi ánh sáng trong phòng học số 0 này.
Trong tay cô ta cầm một cuốn sổ cái khổng lồ bằng da bò già, được đóng gáy bằng xương ngón tay của những kẻ từ chối tuân thủ giao thức sinh tồn trước đây.
Cuốn sách nặng trĩu ký ức đau thương đến mức không gian xung quanh nó bị cong lại nhẹ nhàng, tạo nên hiệu ứng thị giác giống như lỗ đen thu nhỏ đang hấp thụ ánh sáng và thời gian chung quanh mình..
Hắn thọc ngón tay vào vết nứt trên bìa sách, máu tươi lập tức bị hút vào như nước chảy về nguồn.
Một giọng nói khàn khàn vang lên trực tiếp trong sọ não, gọi tên hắn bằng bí danh đã chết từ trăm năm trước.
Hắn quay đầu nhìn bóng đen đang vươn ra từ cuốn sách, tay run rẩy rút kiếm nhưng lưỡi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận