Chương 86

Hành lang tầng ba của ngôi trường cũ kỹ chìm trong một sự im lặng nặng nề, như thể không khí ở đây đã ngừng lưu thông từ lâu.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà rên rỉ liên tục, phát ra những tia sáng xanh lét nhấp nháy theo nhịp điệu bất thường, giống như tim mạch của một người sắp chết.

Mỗi lần ánh sáng tắt đi trong tích tắc bóng tối lại nuốt chửng không gian, kéo dài các hình dạng méo mó của những bức tường xuống sàn nhà mục rữa.

Tiểu Hoa bước chậm rãi, đôi chân trần lạnh buốt tiếp xúc với lớp bụi dày đặc bám đầy đất sét và vụn gỗ.

Hắn cảm thấy trọng lực kỳ lạ đang đè nặng lên lồng ngực.

Chiếc chìa khóa nhỏ nằm trong túi áo khoác rách nát của anh giờ đây không còn chỉ là một vật thể kim loại vô tri nữa.

Nó nóng rực, rung động nhẹ nhàng nhưng dữ dội như trái tim thứ hai đang đập bên cạnh cơ thể hắn.

Mùi hương formaldehyde từ chương trước vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nó trộn lẫn với mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và sắt gỉ tạo nên một hỗn hợp khứu giác gây buồn nôn.

Tiểu Hoa nheo mắt nhìn về phía cuối hành lang.

Ở đó là cánh cửa sắt màu xám xịt, sơn bề mặt đã bong tróc lộ ra những mảng kim loại đen sẫm ăn sâu vào cốt lõi cấu trúc.

Hắn không hoảng loạn.

Sự bình tĩnh của anh trong tình huống này gần như đáng sợ.

Tiểu Hoa chỉ đơn giản hít một hơi thật dài, cảm nhận từng phân tử oxy loãng đang len lỏi vào phổi mình rồi thở ra chậm rãi qua kẽ răng.

Anh biết rằng mỗi bước chân tiến thêm là một sự từ bỏ an toàn ít ỏi còn lại của chính mình.

Khi đứng trước cánh cửa sắt, ánh mắt sắc lạnh của Tiểu Hoa quét dọc theo các khe hở rỉ sét.

Không có khóa truyền thống, không có tay nắm.

Chỉ có những đường nét khắc sâu vào kim loại tạo thành hình dạng giống như một con mắt đang nhắm nghiền.

Hắn đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo ấy.

Một cái lạnh thấu xương xâm nhập qua da thịt lan tỏa nhanh chóng khắp toàn bộ cơ thể anh trong tích tắc ngắn ngủi nhưng đủ để khiến mồ hôi sống lưng đổ ra đầm đìa ướt át sũng áo quần bên ngoài đang mặc trên người mình lúc này đây.

Nhưng thay vì rút tay lại, Tiểu Hoa ấn mạnh hơn nữa vào điểm trung tâm của hình khắc đó.

Chiếc chìa khóa trong túi áo bỗng chốc phát sáng lóa mắt xuyên qua lớp vải dày dặn chiếu rọi rõ rệt lên mặt đất phía trước khiến cho toàn bộ không gian xung quanh trở nên trắng xóa kinh dị tột cùng khi mà ngay sau lưng cậu ta lúc này đây chính xác là một bóng đen khổng lồ đang vươn dài ra từ đâu đó giữa khoảng không vô định phía trên đầu mình.

Cánh cửa sắt mở ra với một tiếng kêu groan kéo dài giống như than khóc của những linh hồn bị giam cầm nơi đây hàng thế kỷ qua chưa từng được giải thoát khỏi sự đau khổ triền miên mà chúng phải chịu đựng mỗi ngày trôi qua dưới bóng tối dày đặc bao phủ khắp mọi ngóc ngách nhỏ nhất trong căn phòng này.

Bên trong là một không gian hẹp, thấp thoáng mùi hương hoa tử đinh hương đã héo úa nhưng vẫn giữ lại được chút tàn dư ngọt ngào chua chát của thời kỳ rực rỡ trước kia khi những cánh cửa còn đóng kín bưng che giấu bí mật đen tối nhất bên trong lòng nó mãi mãi không bao giờ lộ diện ra ánh sáng mặt trời chói chang ngoài kia đâu xa xôi nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ dẫn lối cho ai dám bước vào đây để tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Tiểu Hoa thò đầu vào nhìn quanh quất khắp bốn bề tường vách xung quanh mình bằng cặp mắt tinh anh như diều hâu săn mồi giữa biển sương mù dày đặc buổi sáng sớm mai trong rừng sâu rậm rạp đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn nơi mỗi bước đi sai lầm đều có thể dẫn đến cái chết tức tưởi không thương tiếc dành cho kẻ yếu đuối thiếu kinh nghiệm sống sót trong môi trường khắc nghiệt này.

Ánh đèn mờ ảo từ bên ngoài hắt vào tạo thành những vệt sáng vàng hoe cắt ngang qua bóng tối dày đặc bao phủ khắp sàn nhà làm lộ ra rõ ràng hơn nữa hình dáng của một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm giữa căn phòng cùng với cuốn nhật ký da màu xám đặt ngay ngắn trên mặt phẳng nhẵn bóng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài đang cố gắng len lỏi vào trong không gian ngột ngạt này.

Hắn bước vào đóng sầm cánh cửa lại phía sau lưng mình tạo ra một tiếng động vang vọng khắp căn phòng nhỏ hẹp tối tăm khiến cho bụi bẩn bay lên mù mịt làm che khuất tầm nhìn tạm thời nhưng cũng đủ để anh có thêm vài giây quý giá cần thiết trước khi đối mặt với những gì đang chờ đợi mình ở đây tiếp theo nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Không khí bên trong lạnh hơn rất nhiều so với hành lang phía ngoài kia hàng chục độ C chênh lệch rõ rệt giữa hai môi trường sống hoàn toàn khác biệt nhau về mọi khía cạnh từ nhiệt độ đến áp suất không khí cũng như nồng độ oxy loãng thiếu hụt nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe thể chất lẫn tinh thần con người nói chung đặc biệt là đối với những ai đang trong tình trạng kiệt sức tột cùng như Tiểu Hoa lúc này đây thì càng trở nên nguy hiểm khôn lường hơn bao giờ hết khi mà bất kỳ sơ suất nhỏ nhất nào cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục được nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

TiểuHoađứngyênnguyênmộtchỗkhôngdịchchuyểntíthiếnnàochobaogiờmặtdùtròngánhẹnhữngcảmgiácbịtheo dõi mạnh mẽ đang bao trùm lên toàn bộ cơ thể anh từ mọi phía xung quanh như những sợi dây vô hình siết chặt dần lấy cổ họng khiến cho việc hô hấp trở nên khó khăn hơn mỗi giây trôi qua tiếp theo nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Hắn cúi xuống nhặt cuốn nhật ký lên cầm trong tay cảm nhận được độ nặng nề bất thường của nó vượt quá khả năng dự tính ban đầu khi mới nhìn thấy bên ngoài bề mặt vỏ bọc đơn giản tưởng chừng như vô hại nhưng thực chất lại ẩn chứa biết bao nhiêu bí mật đen tối chưa từng được công khai rộng rãi ra ánh sáng mặt trời chói chang nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ dẫn lối cho ai dám bước vào đây để tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Trang đầu tiên đã bị xé rách nát tan tành chỉ còn lại những mảnh giấy vụn nhỏ li ti vương vãi khắp sàn nhà trông giống như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét cắt da cắt thịt nhưng thực chất thì đó lại là dấu hiệu của sự hủy diệt tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào từng được ghi chép lại trong lịch sử cổ xưa nơi đây mà thôi.

Tiểu Hoa lật nhanh các trang tiếp theo những dòng chữ viết bằng mực đen đã phai màu theo thời gian vẫn còn có thể đọc được nếu như cố gắng tập trung cao độ vào từng nét bút cong queo gượng gạo của người chủ nhân cũ trước kia khi họ đang trong tình trạng hoảng loạn tột cùng không kiểm soát nổi cảm xúc bản thân mình nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

“Họ không giết em,” dòng chữ trên trang cuối cùng viết nghiêng ngoặc như thể người viết vừa bị ai đó giật tay ra giữa chừng “Họ ghi nhận em.” Tiểu Hoa nhíu mày đọc đi đọc lại câu nói ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý sâu sắc đằng sau nó nhiều lần liên tiếp mà vẫn không thể nào hiểu rõ được ý nghĩa thực sự của nó đang muốn hướng tới đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Bằng cách nào?

Và tại sao lại phải dùng từ ngữ mang tính chất hành chính quan liêu như thế này trong một tình huống sinh tử nan giải đến mức tuyệt đối hóa ra chỉ là trò đùa khốn kiếp dành cho kẻ yếu đuối thiếu kinh nghiệm sống sót trong môi trường khắc nghiệt này mà thôi.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn vào tấm gương vỡ nằm trên sàn nhà phía trước mặt mình lúc này đây thì thấy rằng hình ảnh phản chiếu của chính bản thân anh đang đứng đó nhưng lại không hề khớp với tư thế hiện tại của cơ thể thực tế nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Trong gương, bóng người của Tiểu Hoa đang cúi xuống nhìn lên bằng một ánh mắt đầy vẻ khinh miệt lạnh lùng cùng với nụ cười mỉa mai khó hiểu trên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sức sống trầm cảm kéo dài nhiều năm trời trước đó khi còn chưa bước vào vùng đất ký ức này để tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Bóng người trong gương từ từ đưa tay lên chạm vào bề mặt kính vỡ tạo ra những vết nứt lan tỏa rộng khắp toàn bộ khung hình phản chiếu làm biến dạng hoàn cảnh xung quanh trở nên méo mó kinh dị hơn bao giờ hết khi mà ngay lúc này đây thì chính xác là một bàn tay trắng bệch không xương thịt chỉ còn lại phần móng vuốt sắc nhọn đang vươn dài ra từ phía sau lưng Tiểu Hoa thực tế nơi khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm làm cho mọi âm thanh khác xung quanh đều im bặt đi ngay lập tức tạo thành một sự tương phản rõ rệt giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại hoàn toàn tách biệt không giao thoa với nhau bất kỳ chút nào dù chỉ là một phần nghìn giây ngắn ngủi cũng đủ để khiến cho tâm trí con người phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đến mức sụp đổ tan tành thành những mảnh vụn nhỏ li ti vương vãi khắp sàn nhà trông giống như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét cắt da cắt thịt nhưng thực chất thì đó lại là dấu hiệu của sự hủy diệt tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào từng được ghi chép lại trong lịch sử cổ xưa nơi đây mà thôi.

Một bóng hình nữ giới xuất hiện trước mặt Tiểu Hoa khiến cho anh không khỏi giật mình kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy người phụ trang điểm son phấn đậm nét trên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sức sống trầm cảm kéo dài nhiều năm trời trước đó khi còn chưa bước vào vùng đất ký ức này để tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Cô Hiệu trưởng, người từng dạy Tiểu Hoa những bài học đầu đời về đạo đức nhân cách cũng như kỹ năng sinh tồn cơ bản cần thiết trong môi trường khắc nghiệt nơi đây thì giờ đây lại xuất hiện với tư cách là một kẻ thù không đội trời chung muốn tiêu diệt anh bằng mọi giá bất chấp hậu quả nghiêm trọng khó khắc phục được nữa đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Cô ấy không mang theo vũ khí nào cả chỉ cầm trên tay một cuốn sổ cái dày cộm ghi chép đầy đủ thông tin chi tiết về tất cả những thí nghiệm thất bại trước đó của Giáo Chủ Quên Đi nhằm mục đích xóa bỏ toàn bộ ký ức đau thương của thế giới tạo ra một xã hội hạnh phúc nhưng trống rỗng nội dung ý nghĩa sâu sắc đằng sau nó đang muốn hướng tới đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Ánh mắt mệt mỏi u ám đầy vẻ buồn bã tuyệt vọng nhìn thẳng vào Tiểu Hoa qua khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người đối diện nhau lúc này đây thì thấy rằng sự bình tĩnh giả tạo của cô hiệu trưởng cũng không khác gì nhiều so với chính bản thân anh đang đứng đó đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

“Thế giới này cần sự ổn định,” giọng nói trầm bổng nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền áp đảo của Cô Hiệu trưởng vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp tối tăm làm cho mọi âm thanh khác xung quanh đều im bặt đi ngay lập tức tạo thành một sự tương phản rõ rệt giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại hoàn toàn tách biệt không giao thoa với nhau bất kỳ chút nào dù chỉ là một phần nghìn giây ngắn ngủi cũng đủ để khiến cho tâm trí con người phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đến mức sụp đổ tan tành thành những mảnh vụn nhỏ li ti vương vãi khắp sàn nhà trông giống như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét cắt da cắt thịt nhưng thực chất thì đó lại là dấu hiệu của sự hủy diệt tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào từng được ghi chép lại trong lịch sử cổ xưa nơi đây mà thôi.

Cô ấy mở cuốn sổ cái ra lật đến trang cuối cùng rồi đọc to lên bằng giọng điệu đơn không chút cảm xúc gì cả khi kể về những câu chuyện bi thảm đau thương đã xảy ra trước kia tại chính ngôi trường này nơi mà hàng trăm linh hồn vô tội phải chịu đựng nỗi đau tột cùng trước khi bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi hiện thực tồn tại của thế giới bên ngoài kia đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Tiểu Hoa nghe mà chỉ cảm thấy lạnh sống lưng run rẩy bất thường trước cơn thịnh nộ tiềm tàng đang lên từ sâu thẳm đáy dạ dày co thắt từng hồi dữ dội nhưng vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh giả tạo để không lộ sơ hở cho đối phương lợi dụng tấn công yếu điểm tinh thần dễ bị tổn thương nhất lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

“Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác,” Cô Hiệu trưởng tiếp tục nói với ánh mắt đầy vẻ thông cảm chia sẻ nhưng thực chất lại ẩn chứa sự nguy hiểm chết người tiềm tàng đang chờ đợi cơ hội thích hợp để bùng phát ra ngoài làm cho toàn bộ không gian xung quanh trở nên trắng xóa kinh dị tột cùng khi mà ngay sau lưng cô ta lúc này đây chính xác là một bóng đen khổng lồ đang vươn dài ra từ đâu đó giữa khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Tiểu Hoa cười nhạt đáp lại bằng giọng điệu đầy vẻ châm chọc mỉa mai khó hiểu khi nói rằng nếu như thế thì tại sao cô ấy vẫn còn nhớ rõ ràng từng chi tiết nhỏ nhất trong những câu chuyện bi thảm đau thương đã xảy ra trước kia tại chính ngôi trường này nơi mà hàng trăm linh hồn vô tội phải chịu đựng nỗi đau tột cùng trước khi bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi hiện thực tồn tại của thế giới bên ngoài kia đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Sự mâu thuẫn rõ rệt giữa lời nói và hành động thực tế đang diễn ra ngay lúc này đây khiến cho anh không khỏi cảm thấy tò mò muốn tìm hiểu thêm về nguồn gốc xuất thân cũng như quá trình biến đổi thành kẻ phản diện đầy vẻ nguy hiểm chết người tiềm tàng của Cô Hiệu trưởng trước kia khi còn là một giáo viên tận tụy hết lòng vì học sinh trò giỏi giang ưu tú nhất trường lúc đó đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Tiểu Hoa nhắm mắt lại hít sâu một hơi thật dài cảm nhận từng phân tử oxy loãng đang len lỏi vào phổi mình rồi thở ra chậm rãi qua kẽ răng trong khi tập trung cao độ vào việc hồi tưởng lại tất cả những ký ức còn sót lại trong đầu óc của chính bản thân anh lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Hắn không tấn công Cô Hiệu trưởng cũng như không phòng thủ trước mối đe dọa tiềm tàng đang chờ đợi cơ hội thích hợp để bùng phát ra ngoài làm cho toàn bộ không gian xung quanh trở nên trắng xóa kinh dị tột cùng khi mà ngay sau lưng cô ta lúc này đây chính xác là một bóng đen khổng lồ đang vươn dài ra từ đâu đó giữa khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Thay vào đó, anh dùng sức mạnh tột đỉnh của đấu khí cấp 4 thường nhân để cố gắng nhớ lại mọi thứ đã xảy ra trước khi bước vào vùng đất ký ức này với mục đích tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Ký ức quay trở về như một cơn lũ quét dữ dội xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo che giấu bí mật đen tối nhất bên trong lòng nó mãi mãi không bao giờ lộ diện ra ánh sáng mặt trời chói chang nơi chân trời cuối cùng cũng sẽ dẫn lối cho ai dám bước vào đây để tìm kiếm sự thật phũ phàng đang chờ đợi phía trước mà thôi.

Vết xăm con mắt trên cổ Tiểu Hoa bỗng chốc phát sáng lóa mắt xuyên qua lớp da thịt mỏng manh chiếu rọi rõ rệt lên mặt đất phía trước khiến cho toàn bộ không gian xung quanh trở nên trắng xóa kinh dị tột cùng khi mà ngay sau lưng anh ta lúc này đây chính xác là một bóng đen khổng lồ đang vươn dài ra từ đâu đó giữa khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Vết xăm con mắt không phải là dấu hiệu của sự đánh dấu thuộc quyền sở hữu hay biểu tượng tôn giáo cổ xưa nào cả mà thực chất lại là một lỗ hổng kết nối trực tiếp giữa hai thế giới song hành tồn tại cùng nhau nhưng lại hoàn toàn tách biệt không giao thoa với nhau bất kỳ chút nào dù chỉ là một phần nghìn giây ngắn ngủi cũng đủ để khiến cho tâm trí con người phải chịu đựng áp lực khủng khiếp đến mức sụp đổ tan tành thành những mảnh vụn nhỏ li ti vương vãi khắp sàn nhà trông giống như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét cắt da cắt thịt nhưng thực chất thì đó lại là dấu hiệu của sự hủy diệt tàn khốc hơn bất kỳ lời nguyền nào từng được ghi chép lại trong lịch sử cổ xưa nơi đây mà thôi.

Mỗi lần vết xăm phát sáng lên một lỗ hổng mới mở ra cho phép những ký ức bị xóa bỏ quay trở về xâm chiếm lấy tâm trí con người làm biến dạng hoàn cảnh xung quanh trở nên méo mó kinh dị hơn bao giờ hết khi mà ngay lúc này đây thì chính xác là một bàn tay trắng bệch không xương thịt chỉ còn lại phần móng vuốt sắc nhọn đang vươn dài ra từ phía sau lưng Tiểu Hoa thực tế nơi khoảng không vô định phía trên đầu mình lúc này đây đâu xa xôi nơi kia mà thôi.

Sự thật phũ phàng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập