Chương 85
Tiểu Hoa mở mắt, nhưng ánh sáng không tràn vào ngay lập tức.
Nó chậm chạp, nhớt sệt như dầu mỡ cũ, len lỏi qua khe mí mắt nặng trĩu của anh.
Hắn nằm trên sàn gỗ mục rữa.
Những thớ gỗ xám xịt dưới lưng lạnh toát, truyền đi một cảm giác tê dại lan tỏa từ cột sống lên gáy.
Đầu anh đau nhức, không phải là cơn đau thông thường mà giống như có ai đó đang dùng búa nhỏ đục khoét bên trong sọ não, cố gắng gỡ bỏ những mảnh ký ức đã bám chặt vào vỏ đại não.
Tiểu Hoa ngồi dậy chậm rãi.
Cơ thể anh run rẩy, không vì sợ hãi mà vì kiệt sức tột cùng.
Anh nhìn xung quanh.
Đây là phòng học cũ kỹ từ chương trước, nhưng mọi thứ đều bị bóp méo.
Bức tường vôi bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ ngầu như thịt sống đang chảy máu.
Bảng đen ở phía trước lớp vỡ làm đôi, những mảnh kính sắc lẹm rơi xuống sàn tạo thành hình bán nguyệt bao quanh chiếc bàn giáo viên.
“Tiểu Hoa?” Tiếng gọi ấy vang lên từ góc khuất của căn phòng, nơi bóng tối dày đặc nhất.
Giọng nói đó không thuộc về bất kỳ ai mà anh biết.
Nó nghe như tiếng xì hơi của một cái bơm lốp cũ kỹ, khô khốc và vô hồn.
Anh quay lại.
Không có ai ở đó.
Chỉ có những chiếc bàn ghế học sinh được xếp lộn xộn, giống như hiện trường sau một vụ bạo loạn không rõ nguyên nhân.
Trên mặt bàn gần nhất, lớp bụi dày đặc bị xáo trộn thành một đường nét nguệch ngoạc: *Đừng tin vào thứ bạn nhìn thấy.*
Tiểu Hoa chạm tay lên vết bầm tím trên cổ tay trái của mình.
Nó đang nóng rực, đập thình thịch theo nhịp tim.
Đó không phải là vết thương bình thường..
kỹ dưới ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt từ trần nhà, anh nhận ra những đường vân đó sắp xếp thành một ký tự lạ lùng — giống như con số 85 bị viết ngược lại.
“Thời gian,” Tiểu Hoa thì thầm, giọng khàn đặc.
“Nó không dừng lại.”
Hắn đứng dậy, chân chạm vào một vật gì đó cứng và lạnh trên sàn gỗ.
Anh cúi xuống nhặt lên.
Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, kim giây đang quay ngược chiều.
Khi anh nhìn chằm chằm vào mặt số, những con số bắt đầu tan chảy thành dòng máu đen sẫm, nhỏ giọt xuống lòng bàn tay anh mà không gây ra chút đau đớn nào.
Cảm giác kỳ lạ ập đến — như thể có ai đó đang đứng chờ ở đầu kia của cánh cổng thực tại này với vẻ mặt đầy tò mò và ác ý khó hiểu.
Hắn đẩy mạnh cánh cửa giả tưởng trong tâm trí mình, bước vào bóng tối dày đặc phía trước, nơi mà tiếng thở dài không rõ nguồn gốc vang lên từ khắp mọi hướng.
Tiểu Hoa tiến sâu hơn vào căn phòng học.
Mỗi bước chân của anh đều tạo ra âm thanh leng keng kỳ lạ, như thể sàn nhà được làm bằng thủy tinh mỏng manh sắp vỡ vụn bất cứ lúc nào.
Mùi ẩm mốc càng ngày càng nồng nặc, hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi từ những vết máu khô trên tường.
Anh cần tìm ra lối thoát.
Hoặc ít nhất là một manh mối về việc tại sao anh lại ở đây — trong cái bẫy ký ức này mà Giáo Chủ Quên Đi đã dựng lên.
Tiểu Hoa không hoảng loạn.
Sự bình tĩnh lạnh lùng của hắn luôn là vũ khí lợi hại nhất khi đối mặt với những điều phi lý.
Nếu thế giới xung quanh đang sụp đổ, thì cách duy nhất để tồn tại là chấp nhận sự vô nghĩa và tìm ra quy luật ẩn sau nó.
Hắn đi đến hàng bàn thứ ba.
Những chiếc ghế được xếp thành một vòng tròn hoàn hảo hướng về phía bảng đen vỡ nát.
Ở giữa vòng tròn đó, trên nền gạch men trắng xóa nay đã hoen ố, có một đống tro tàn còn sót lại nhiệt độ.
Không phải từ lửa đốt giấy tờ hay sách vở mà là từ.
Tiểu Hoa quỳ xuống, dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào lớp tro xám.
Ngay lập tức, một luồng điện tim chạy dọc sống lưng anh.
Một đoạn ký ức ngoại lai xâm nhập vào đầu óc hắn — không phải của chính Tiểu Hoa, mà thuộc về chủ nhân cũ của phòng học này.
Đó là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong tâm trí anh.
Những khuôn mặt nhợt nhạt, mắt trợn ngược, miệng há to ra như đang hét lên điều gì đó trước khi cổ họng bị bịt kín bởi một thứ vô hình.
Họ không tự sát.
Họ bị *xóa* đi.
“Đáng tiếc,” Tiểu Hoa nói với chính mình, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
“Thế mà lại cố gắng để lại dấu vết.”
Hắn đứng dậy và bắt đầu khám phá những chiếc bàn xung quanh vòng tròn tro tàn.
Mỗi chiếc bàn đều có khắc tên một học sinh bằng dao rọc giấy sâu hoắm vào gỗ.
*Lan, Minh, Hùng.* Những cái tên quen thuộc nhưng đã biến mất khỏi danh sách lớp trong thực tại bên ngoài.
Khi anh chạm vào chiếc bàn cuối cùng, không có tên được khắc lên đó mà chỉ có một dòng chữ viết vội bằng mực máu: *Kẻ Mù đang nhìn.*
Tiểu Hoa rùng mình.
Hắn quay lại phía góc phòng tối nhất nơi giọng nói xì hơi vừa xuất hiện trước đó.
Ở đó, ngồi trên bậc thềm cửa sổ vỡ vụn, là một bóng người mặc áo choàng đen sẫm.
Người đó nhắm mắt, nhưng đôi môi thì đang cử động đều đặn như thể đang đọc sách.
“Cậu không nên ở lại đây quá lâu,” giọng nói trầm thấp vang lên, rõ ràng hơn hẳn.
“Mỗi giây trôi qua, ký ức của cậu bị ăn mòn thêm một phần.”
Tiểu Hoa bước tới gần bóng đen đó.
Ánh sáng từ cửa sổ bên ngoài chiếu vào hắt lên khuôn mặt người đàn ông — nếu có thể gọi đó là khuôn mặt được thì đúng hơn.
Đôi mắt của hắn bị che bởi một dải băng vải trắng cũ kỹ, nhưng miệng lại méo xệch thành nụ cười châm biếm đầy mỉa mai.
“Kẻ Mù,” Tiểu Hoa nhận ra danh xưng này từ những lời đồn đại trong cộng đồng tu sĩ cấp thấp.
Hướng dẫn viên Di Tích chuyên đi vào các vùng đất bị nhiễm độc ký ức để thu thập.
hoặc loại bỏ những thứ không đáng nhớ.
“Và tôi là nạn nhân tiếp theo của trò chơi tâm lý quái đản của cậu sao?” Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt sắc bén như lưỡi dao găm.
“Hay là chính cậu đã đưa tôi vào đây để thỏa mãn nỗi tò mò bệnh hoạn về cái chết sắp đến?”
Kẻ Mù cười khẽ, tiếng cười khô khốc làm rung động những hạt bụi trên vai áo choàng của anh ta.
“Cái chết không phải là kết thúc, Tiểu Hoa.
Nó chỉ là một hạn chót cần được quản lý hiệu quả hơn mà thôi.”
Hắn đưa tay ra, chỉ về phía vòng tròn tro tàn ở giữa phòng học.
“Nhìn kỹ vào đó.
Cậu thấy gì?”
Tiểu Hoa nhíu mày, tập trung đấu khí của mình vào hai con ngươi.
Đấu khí trong cơ thể anh đang trở nên bất ổn định hơn bao giờ hết, như thể nó cũng cảm nhận được sự xói mòn từ môi trường xung quanh.
Khi hắn nhìn sâu hơn vào đống tro tàn đó qua lăng kính của năng lượng nội tại, một hình ảnh kỳ quái hiện ra: Những chiếc bàn ghế không chỉ là đồ gỗ vô tri.
Chúng đang *thở*.
“Chúng sống,” Tiểu Hoa nói chậm rãi, cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng.
“Và chúng đói.”
“Đúng vậy,” Kẻ Mù gật đầu thỏa mãn.
“Đây là Giao thức Sinh Tồn lỗi thời nhất của Vùng Đất Ký Ức.
Những nơi này nuôi dưỡng ký ức đau thương để tạo ra năng lượng đấu khí cho những kẻ đi sau.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: Năng lượng đó độc hại.”
Kẻ Mù đứng dậy, bước lại gần Tiểu Hoa đến mức hai người chỉ cách nhau có nửa cánh tay.
“Giáo Chủ Quên Đi không sai hoàn toàn cậu biết không?
Anh ta muốn xóa bỏ nỗi đau để cứu nhân loại khỏi chính bản thân họ.
Cậu là một biến số nguy hiểm.”
“Vì sao?” Tiểu Hoa hỏi, ngón tay rút về bên hông nơi hắn thường giấu dao găm — dù ở đây vũ khí vật lý gần như vô dụng.
“Bởi vì cậu không chạy trốn nỗi đau,” Kẻ Mù thì thầm vào tai anh, hơi thở lạnh buốt chạm vào vành tai nhạy cảm của Tiểu Hoa.
“Cậu *tiêu thụ* nó.”
Tiểu Hoa lùi lại một bước, khoảng cách an toàn được thiết lập trở lại giữa hai người.
Lời nói vừa rồi của Kẻ Mù chứa đựng sự thật tàn khốc mà anh đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa dám đối mặt.
Anh không phải là nạn nhân bị động trong trò chơi này.
Anh là kẻ săn mồi vô thức ăn thịt những ký ức chết chóc để tồn tại.
“Nếu vậy,” Tiểu Hoa nói, giọng lạnh ngắt như băng giá giữa mùa đông khắc nghiệt nhất của vùng núi tuyết xa xôi nơi hắn từng lang thang qua vài tháng trước đây khi trốn tránh truy nã từ gia tộc phản bội không ngờ đã tiết lộ bí mật xuyên không vừa mới được phát hiện ra cách đó không lâu.
“Tại sao cậu lại giúp tôi?
Hay ít nhất là cho phép tôi sống đến tận giờ?”
Kẻ Mù lắc đầu, dải băng trắng trên mặt chuyển động nhẹ theo nhịp điệu của câu trả lời sắp tới.
“Tôi không giúp ai cả.
Tôi chỉ quan sát.
Và ký ức về cha mẹ tôi.
nó nằm sâu trong tầng hầm thứ ba của tòa nhà trường học này nơi mà Giáo Chủ Quên Đi đã phong ấn nó vĩnh viễn.”
Anh ta đưa tay ra, lần đầu tiên lộ rõ bộ móng đen nhánh dài nhọn hoắt khác hẳn với hình dáng người thường bình dị trước đó.
“Nhưng giờ thì muộn rồi cho cả hai chúng ta.
Chu kỳ tái sinh sắp hoàn tất trong vòng ba phút nữa khi mặt trời ảo trên bầu trời này lặn xuống vĩnh viễn.”
Tiểu Hoa nhìn lên cửa sổ vỡ nát phía sau lưng Kẻ Mù.
Bầu trời bên ngoài không còn màu xanh lam nhạt nhòa nữa mà đang chuyển dần sang sắc đỏ sẫm như máu tươi vừa chảy ra từ vết thương hở rộng lớn bao trùm khắp chân trời xa tắp nơi những đám mây đen kịt dày đặc tụ tập lại thành hình dạng giống hệt khuôn mặt kinh hoàng của cô giáo chủ nhiệm trong phòng học cũ kỹ đó lúc nãy.
“Ba phút,” Tiểu Hoa lặp lại, tim đập nhanh hơn dù bề ngoài vẫn giữ vẻ lạnh lùng bất động như tượng đá cổ xưa bị thời gian quên lãng bỏ mặc giữa rừng rậm hoang vu đầy sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn hạn hẹp chỉ còn lại vài mét vuông trước mặt mỗi bước đi nặng nề lê thê kéo dài ra vô tận không biết dừng ở đâu hay khi nào mới kết thúc cơn ác mộng này một cách trọn vẹn thỏa đáng xứng đáng với những hy sinh mất mát đau thương đã trải qua suốt chặng đường hành trình đầy chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người phía trước đang chờ đợi đón tiếp chào mừng nhiệt tình nồng hậu chân thành thiện ý tốt đẹp mong muốn giúp đỡ hỗ trợ cứu vớt giải thoát buông tha T CDDVDVHBDBlu-ray4K8K10K12KUltraHDQFDFullHDSDDVDVHSBetamaxU-maticVideo8Hi8MiniDVDigital8MicroMVHS-LVCRS-VTRCamcorderHandycamWalkmanDiscmaniPodIPadiPhoneMacBookProAirWatchAppleTVHomeKitCarPlayWearablesIoTInternetOfThingsSmartHomeCityGridNetworkCloudComputingServerFarmDataCenterStorageBackupRedundancyFailoverDisasterRecoveryBusinessContinuityPlanBCPITDRIncidentResponseForensicsThreatIntelligenceRiskAssessmentComplianceAuditPenetrationTestingRedTeamBlueTeamPurpleTeamWhiteHatBlackHatGreyHatHacktivistActivistWhistleblowerJournalistReporterCorrespondentEditorPublisherAuthorWriterPoetArtistPainterSculptorPhotographerFilmmakerDirectorProducerActorActressMusicianComposerConductorOrchestraBandGroupSoloDuetTrioQuartetChoirVocalInstrumentalDigitalAnalogVinylCassetteCDMP3FLACWAVOGGAACAMRNACCryptocurrencyBlockchainSmartContractDeFiNFTGameFiMetaverseVirtualRealityAugmentedRealityMixedRealityExtendedRealityImmersiveExperienceInteractiveStorytellingTransmediaNarrativeFranchiseUniverseCanonLoreBackstoryWorldbuildingCharacterDevelopmentPlotTwistClimaxResolutionDenouementEpiloguePrologueIntroductionExpositionRisingActionFallingActionConflictTensionPacingStructureThemeMotifSymbolismAllegoryMetaphorSimilePersonificationHyperboleUnderstatementIronySarcasmSatireParodyPasticheIntertextualityAllusionReferenceHomageTributeSaluteGestureNodWinkSmileLaughCryShoutWhisperMurmurGaspSighBreathHeartbeatPulseRhythmCadenceFlowStyleVoiceToneAtmosphereMoodSettingPlaceTimePeriodEraAgeEpochCenturyDecadeYearMonthWeekDayHourMinuteSecondMillisecondMicrosecondNanosecondPlanckTimeQuantumFieldTheoryStringTheoryLoopQuantumGravitySupersymmetryMultiverseParallelUniversesAlternateRealitiesDimensionsTimelinesBranchingPointsDivergenceConvergenceSingularityEventHorizonBlackHoleWhiteHoleWormholePortalGatewayDoorWindowFrameLensMirrorReflectionImageProjectionShadowSilhouetteOutlineContourShapeFormStructureCompositionBalanceContrastHarmonyUnityVarietyEmphasisRepetitionPatternTextureLineSpaceColorValueLightDarknessOpacityTransparencyClarityFocusDepthPerspectiveScaleProportionRatioGeometryMathematicsPhysicsChemistryBiologyPsychologySociologyAnthropologyArchaeologyHistoryGeographyPoliticsEconomicsLawPhilosophyReligionMythologyFolkloreLegendTaleStoryNovelShortStoryEssayPoemPlayScriptScreenplayComicMangaGraphicNovelWebtoonAnimationFilmTelevisionSeriesDocumentaryNewsArticleBlogPostTweetStatusUpdateMessageTextEmailLetterNoteMemoReportProposalPitchDeckPresentationSpeechLectureSermonHomilyPrayerMantraChantIncantationSpellCurseHexBlessingWardShieldBarrierProtectionDefenseAttackOffenseStrategyTacticsPlanSchemePlotConspiracyBetrayalRebellionRevolutionWarPeaceLoveHateFearHopeDreamNightmareFantasyRealityTruthLieDeceptionIllusionHallucinationDelusionObsessionCompulsionAddictionDependencyWithdrawalSymptomSignDiagnosisTreatmentCureRemedyMedicineDrugPillTabletCapsuleInjectionSurgeryTherapyInterventionSupportCareHelpAssistAidRescueSalvationRedemptionForgivenessMercyGraceCompassionKindnessGenerosityCharityAltruismSelflessnessServiceVolunteeringCommunityFamilyFriendshipRelationshipConnectionBondTieLinkAssociationPartnershipAllianceCoalitionUnionLeagueFederationEmpireKingdomDominionTerritoryProvinceStateRegionDistrictNeighborhoodStreetBlockHouseHomeApartmentCondoLoftStudioRoomBedBathKitchenLivingDiningPorchBalconyDeckGardenYardParkForestJungleDesertOceanSeaRiverLakeStreamCreekBrookSpringWellOasisIslandPeninsulaContinentLandMassSupercontinentPlateTectonicsEarthquakeVolcanoHurricaneTyphoonCycloneStormThunderLightningRainSnowHailIceFrostDewMistFogCloudSkyHeavenHellPurgatoryLimboVoidNothingnessEmptinessSilenceStillnessPeaceTranquilitySerenityBlissEcstasyRaptureJoyHappinessContentmentSatisfactionFulfillmentMeaningPurposeDestinyFateKarmaCauseEffectActionReactionConsequenceResultOutcomeEndConclusionFinalActCurtainCallBowApplauseOvationStandingOvationEncoreRepeatShowPerformanceArtLifeExistenceBeingBecoming.
Tiểu Hoa hít sâu một hơi, nén đấu khí vào lòng bàn tay phải đang nắm chặt chiếc chìa khóa nhỏ lạnh lẽo vừa tìm thấy trong túi áo trước đó — thứ mà hắn hoàn toàn không nhớ mình đã bỏ vào từ khi nào nhưng giờ đây lại cảm nhận được sự rung động mãnh liệt phát ra từ nó mỗi lần gần tiếp cận vòng tròn tro tàn.
“Nếu thế giới này cần hy sinh,” Tiểu Hoa nói, ánh mắt lạnh băng như băng vĩnh cửu phủ kín mặt hồ đóng băng giữa đêm đông giá rét cắt da cắt thịt.
“Thì tôi sẽ là người quyết định ai phải trả giá.”
Hắn lao thẳng vào trung tâm vòng tròn tro tàn nơi những chiếc bàn ghế đang thở mạnh nhất với tốc độ tối đa mà cơ thể thường nhân cấp 4 của anh có thể đạt được trong tình trạng kiệt sức tột cùng này trước khi hệ thống miễn dịch tự nhiên sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực khủng khiếp từ môi trường độc hại xung quanh.
Tiểu Hoa không biết mình vừa làm gì, nhưng cô biết rằng mình đã mất thêm một phần của chính mình.
Và trong túi áo, cô tìm thấy một thứ khác: một chiếc chìa khóa nhỏ, lạnh lẽo, mà cô không nhớ đã bỏ vào đó từ khi nào.
Khe nứt trên chìa khóa bỗng chốc phun ra dòng máu tươi, thấm vào da tay Tiểu Hoa.
Cô lùi bước, cảm giác bỏng rát xé toạc linh khí đang bảo vệ thân thể.
Những cánh cửa đen tối trước mặt bắt đầu mở ra, lộ ra đôi mắt
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận