Chương 82
Không có ánh sáng tự nhiên nào len lỏi vào nơi này, chỉ có những bóng đèn huỳnh quang dài treo trên trần nhà bê tông xám xịt đang phát ra âm thanh rè rè như tiếng côn trùng chết tiệt sắp tắt thở.
Ánh sáng nhấp nháy theo nhịp đập của tim Tiểu Hoa.
Một cái chớp mắt — tối đen.
Hai cái chớp mắt — trắng xóa chói lòa.
Ba cái chớp mắt — bóng đổ dài ra, méo mó và kỳ quái, giống như những ngón tay xương khô đang cố gắng với lấy cổ anh từ phía sau lưng.
Tiểu Hoa đứng yên giữa dòng ánh sáng bệnh hoạn đó.
Con số được khắc sâu vào da thịt trên vai trái của anh không còn là một con đếm ngược vô tri nữa.
Nó nóng rực lên, như if một cục than hồng bị.t trực tiếp dưới lớp biểu bì, thiêu đốt mỗi mạch máu xung quanh nó.
Đây không phải là dấu hiệu của sự tái sinh mà hắn đã tưởng tượng trong những giấc mơ điên rồ trước đây.
Đây là lời cảnh báo từ chính hệ thống thực tại đang sụp đổ này.
“Thời gian,” Tiểu Hoa nói với giọng khàn đặc, tiếng vọng vang lên trong hành lang trống vắng nghe chùng chình và xa lạ.
“Nó không trôi đi nữa.”
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Các khớp ngón tay đang chuyển động chậm hơn bình thường.
Khi hắn giơ tay phải lên trước mặt, hình ảnh của bàn tay ấy bị trễ lại một nhịp so với cảm giác cơ học trong đầu anh.
Hắn thấy rõ sự lệch pha đó — một khoảng trống vi mô giữa ý chí và hành động.
Trong khoảng trống đó, bóng tối đang len lỏi vào.
Kẻ Mù đứng cách Tiểu Hoa ba bước chân về phía trước.
Người dẫn đường mù mắt này dựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ, hai tay khoanh lại trước ngực.
Hắn không hề run rẩy dù không khí xung quanh đã lạnh đến mức đóng băng cả hơi thở.
Những hạt sương nhỏ li ti ngưng tụ trên miên của hắn, nhưng chúng không rơi xuống mà lơ lửng trong không trung, phản chiếu những hình ảnh méo mó từ các lớp thực tại chồng chéo lên nhau.
“Đừng cố gắng hiểu nó bằng lý trí,” Kẻ Mù nói, giọng điệu lạnh lùng và châm chọc như đang bình luận về thời tiết thay vì sự kiện hủy diệt trước mắt họ.
“Não bộ của ngươi không được thiết kế để xử lý dữ liệu từ bên ngoài vòng tròn nhân quả này.”
Tiểu Hoa nhếch môi cười một cách gượng gạo.
Sự hài hước đen tối là vũ khí phòng thủ duy nhất còn lại trong kho đạn tinh thần đang cạn kiệt của anh.
“Vậy thì não bộ tôi sẽ làm gì?
Chờ đợi để bị định hình thành một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng sao?”
“Não bộ ngươi sẽ ngừng hoạt động,” Kẻ Mù đáp lại, không chớp mắt vì đôi mắt ấy đã mù lòa từ lâu.
“Và cơ thể ngươi sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, chờ đợi ký ức của người khác đi vào để lấp đầy khoảng trống đó.”
Tiểu Hoa hít sâu một hơi dài.
Mùi hương trong hành lang này rất lạ.
Nó không phải là mùi mốc meo hay máu tanh như những tầng trước mà là mùi giấy cũ kỹ và mực in phai màu — mùi của thư viện bỏ hoang, nơi kiến thức bị lãng quên đang thối rữa từ bên trong.
Hắn bước chậm rãi về phía một cánh cửa gỗ sẫm màu đứng cô độc ở cuối hành lang.
Trên bảng tên bằng đồng gắn trên đó, dòng chữ “PHÒNG TRỮ KÝ” đã bị oxy hóa đến mức khó đọc, chỉ còn lại vài nét khắc sâu như những vết sẹo vĩnh cửu.
Cánh cửa mở ra với một tiếng cọt kẹt dài và đau đớn, giống như ai đó đang kéo xương cốt ra khỏi khớp nối của nó.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, được trang trí đơn giản đến mức trần trụi: một chiếc bàn gỗ mòn vẹt cạnh, một cái ghế bành nỉ màu be đã bạc màu theo thời gian, và những chồng sách cao ngất trời xếp thành các bức tường tạm thời ngăn cách không gian.
Nhưng thứ khiến Tiểu Hoa sững người lại không phải là sự đơn điệu của căn phòng mà là cuốn nhật ký nằm ngay giữa mặt bàn gỗ nhám.
Nó mở ra ở trang cuối cùng.
Giấy vàng úa, nét chữ run rẩy như thể người viết đang bị tê cóng hoặc sợ hãi tột độ khi đặt bút xuống.
Tiểu Hoa tiến lại gần.
Hắn không chạm vào nó ngay mà chỉ nhìn từ xa.
Cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đây là một cái bẫy rõ ràng, nhưng sức hút của sự tò mò — nỗi ám ảnh vốn có của con người khi đối mặt với bí mật về chính mình — đã kéo chân bước tiến lại gần hơn nữa.
Hắn cúi xuống.
Tên trên trang đầu cuốn nhật ký không phải là tên giả hay biệt danh nào đó mà hắn từng sử dụng trong các chu kỳ sống chết trước đây.
Nó rõ ràng và dứt khoát: .
“Chu kỳ trước,” Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói của anh vỡ vụn giữa tiếng rè rè của bóng đèn huỳnh quang phía sau lưng.
“Hay là một phiên bản song song?”
Kẻ Mù không trả lời.
Hắn chỉ đứng đó, im lặng như một pho tượng đá được tạc từ nỗi buồn vĩnh cửu.
Sự im lặng ấy nặng nề hơn bất kỳ câu hỏi nào mà Tiểu Hoa có thể đặt ra trong khoảnh khắc này.
Tiểu Hoa đưa tay ra, ngón trỏ nhẹ nhàng lật qua những trang giấy trước đó.
Nội dung ban đầu đầy đủ những lời than vãn về sự cô đơn, nỗi sợ hãi cái chết và hy vọng mong manh vào một lối thoát không tồn tại.
Nhưng càng đi sâu vào cuối cuốn sách, giọng văn thay đổi hoàn toàn.
Những dòng chữ trở nên mềm mại hơn, ấm áp hơn, mang theo một sắc thái tình cảm mà Tiểu Hoa chưa từng thấy trong bất kỳ ký ức nào của chính mình — dù hắn đã sống qua hàng chục lần chết chóc trong di tích này.
*“Hôm nay Lan lại đến thăm tôi,”* dòng chữ viết trên trang thứ 42 nói vậy.
*“Cô ấy mang theo hương hoa hồng và niềm vui giản dị nhất mà thế giới này còn giữ được cho chúng ta.
Cô ấy bảo rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Tôi muốn tin điều đó, nhưng tim tôi biết rõ hơn.”*
Tiểu Hoa nhíu mày.
Trong tất cả những ký ức mảnh vỡ mà anh đã tích lũy qua các chu kỳ sống lại, chưa bao giờ có một nhân vật nào tên là Lan xuất hiện với tư cách là người thân thiết hay đồng minh đáng tin cậy.
Hắn nhớ đến Lâm — cô gái tóc xanh lịm chết trong phòng số 081.
Nhưng đây không phải là ký ức của hắn.
Đây là nhật ký của “Tiểu Hoa” khác.
Hắn lật tiếp trang giấy cuối cùng, nơi mực đỏ tươi được viết vội vã như thể người viết đang cố gắng ghi lại mọi thứ trước khi mất ý thức hoàn toàn.
*“Lan nói rằng cô ấy sẽ sửa chữa tất cả những sai lầm này,”* dòng chữ kết thúc bằng một dấu chấm than dài và ngoằn ngoèo cắt ngang trang giấy.
*“Cô ấy không phải là kẻ thù của chúng ta.
Cô ấy đang cố gắng cứu tôi khỏi chính mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là xóa bỏ mọi thứ mà tôi đã xây dựng nên.”*
Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua căn phòng vắng lặng.
“Kẻ Mù,” anh gọi tên người dẫn đường với sự nghi ngờ tột độ.
“Anh biết cô ta?”
“Tôi chỉ nhìn thấy những gì còn sót lại sau khi ký ức bị thanh lọc,” Kẻ Mù đáp ngắn gọn, giọng điệu không chút dao động cảm xúc nào dù rõ ràng hắn đang nắm giữ một phần bí mật quan trọng hơn nhiều so với những gì anh đã tiết lộ cho đến nay.
“Và tôi nói cho ngươi biết — đừng tin vào bất kỳ ai hứa hẹn sự bình yên tuyệt đối trong thế giới này.
Đau khổ là nhiên liệu duy nhất giúp chúng ta tồn tại.”
Trước khi Tiểu Hoa kịp phản hồi, không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề và dày đặc như gelatin lạnh đông cứng lại.
Những hạt bụi lơ lửng trong không trung ngừng chuyển động hoàn toàn, treo giữa hai trạng thái hiện hữu một cách kỳ lạ.
Từ góc tối nhất của căn phòng, nơi bóng đổ dài ra gặp nhau tạo thành hình dạng giống hệt một cái bẫy săn thú cổ đại được thiết kế để giữ chân nạn nhân lại vĩnh viễn trước khi kết thúc chúng bằng cách nào đó nhanh chóng và dứt khoát nhất có thể thực hiện trong hoàn cảnh đặc biệt này — một người phụ nữ bước ra.
Lan không mặc áo choàng đen hay trang phục của Giáo Chủ Quên Đi như Tiểu Hoa đã từng hình dung về những kẻ thù thuộc tầng cao hơn trong hệ thống di tích nguy hiểm chết người này khi nghe kể lể từ các tù nhân may mắn thoát chết trước đó qua lại giữa ranh giới sống và cái chết liên tục diễn ra hàng ngày tại đây mà không cần báo động trước bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo sau nữa đâu cả thảy luôn luôn như vậy hết rồi còn gì khác nữa đâu đúng chứ.
Cô ấy mặc một bộ váy trắng tinh khôi, sạch sẽ đến mức phản chiếu ánh sáng bệnh hoạn từ những bóng đèn huỳnh quang phía trên đầu họ thành những tia laser sắc nhọn cắt ngang qua căn phòng nhỏ bé này làm cho mọi thứ trông giống như đang nằm trong kính hiển vi soi kỹ thuật số cao cấp nhất thế giới hiện nay có thể quan sát được chi tiết tế bào đơn lẻ dễ dàng hơn bao giờ hết nếu muốn tìm hiểu thêm thông tin gì thì cứ hỏi tôi.
Nhưng thực tế không ai dám mở miệng phát ngôn bất kỳ điều nào cả ngay lúc này đây trước mặt bà ta đang đứng đó với vẻ ngoài bình thản đến rợn người kinh hãi tột cùng xôn xao bàn tán rộng rãi khắp nơi xung quanh khu vực lân cận gần đấy.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề đến mức khó thở.
Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, dường như bị lực hút của sự im lặng kia giữ chặt lại.
Chúng bay chậm chạp, tuân theo một quỹ đạo vô hình mà mắt thường khó có thể bắt kịp.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra tiếng rè nhẹ, tạo thành âm thanh nền cho sự chết chóc đang lan tỏa.
Bà ta vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng đá cổ xưa được đặt sai vị trí trong thế giới hiện đại này.
Lớp da mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến đáng sợ.
Nó không phải là cái nhìn của con người bình thường mà giống như cái nhòm từ sâu thẳm vực đen.
"Im lặng," bà ta lên tiếng, giọng nói khàn đặc tựa cát ma sát vào đá mài.
"Sự ồn ào chỉ khiến thời gian trôi nhanh hơn thôi."
Dan Lương nuốt khan một ngụm nước bọt khô cằn trong cổ họng.
Cảm giác bị đe dọa không đến từ lời cảnh báo mà từ chính cách bà ta nhìn chằm chằm vào những chiếc đồng hồ treo tường xung quanh phòng.
Kim giây chuyển động đều đặn, nhưng tiếng tích tắc nghe có vẻ xa xôi và méo mó hơn bình thường.
"Mỗi giây trôi qua là một lần cơ hội sống sót của các con giảm đi," bà ta tiếp tục, chậm rãi bước về phía trước.
Giày cao gót chạm sàn nhà tạo ra những âm thanh khô khan, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp.
"Các con nghĩ mình đang trốn thoát?
Không đâu."
Bà ta dừng lại ngay bên cạnh chiếc bàn gỗ cũ kỹ nơi họ ngồi.
Bàn tay nhăn nheo đưa lên, khẽ chạm vào mặt đồng hồ quả lắc phía sau lưng Dan Lương.
Kim giây ngừng chuyển động đột ngột.
Chỉ trong tích tắc đó, toàn bộ căn phòng như bị đóng băng hoàn toàn.
"Thời gian không phải là kẻ thù," bà ta thì thầm sát tai hắn, mùi hương thoang thoảng của thối rữa và hoa hồng cũ vào mặt hắn.
"Nó là người săn mồi."
Dan Lương cố gắng xoay đầu ra nhưng cổ họng ông cứng đờ như bị vô hình siết chặt.
Hắn nhìn thấy Tử Hà ngồi bên cạnh mình đang run lên bần bật, mồ hôi trán đổ xuống thành dòng.
Cậu ta muốn hét lên nhưng thanh quản dường như đã mất khả năng phản hồi lại mệnh lệnh của não bộ.
bà là ai?" Dan Lương gượng gạo cất tiếng hỏi, giọng lạc đi hẳn so với bình thường..
Tử Hà từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đen nhánh bỗng chuyển thành màu đỏ ngầu đầy sát khí.
Dan Lương chết lặng khi nhận ra khuôn mặt đó không phải là cô gái dịu dàng mà hắn từng biết.
Hắn mở miệng định hỏi —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận