Chương 83

Tiểu Hoa mở mắt.

Không có sự chuyển tiếp mượt mà từ giấc ngủ sang tỉnh táo, chỉ là một cú ngắt kết nối đột ngột như dây cáp bị cắt đứt giữa chừng.

Hắn nằm trên sàn gỗ mục rữa của một phòng học cũ kỹ.

Mùi hương bao trùm không phải là mùi bụi bặm hay ẩm mốc thông thường, mà là hỗn hợp nồng nặc của vụn phấn trắng và mồ hôi lạnh — thứ mùi đặc trưng của sự sợ hãi đã ngấm sâu vào từng thớ vải rèm cửa từ thập kỷ trước.

Cổ họng hắn khô khốc như nuốt phải cát sa mạc.

Mỗi lần nháy mắt đều mang lại cảm giác rát buốt, như thể có ai đó đang rắc muối lên mí mắt đóng băng ấy.

Tiểu Hoa ngồi dậy chậm rãi, tay sờ soạng quanh người để tìm kiếm vũ khí hoặc ít nhất là một manh mối về nơi này.

Nhưng bàn tay hắn chỉ chạm vào không khí lạnh lẽo và những tấm bảng đen cũ kỹ treo nghiêng ngả trên tường.

Hắn cúi đầu nhìn xuống cổ mình.

Ở đó, hệt như một vết thương vừa mới lành nhưng vẫn còn sưng tấy, con số hiện ra rõ rệt dưới lớp da trắng bệch.

Nó không phải là mực xăm thông thường.

Những đường nét đen nhánh ấy dường như nằm sâu bên trong mạch máu, pulsating theo nhịp đập hoảng loạn của tim hắn.

Đây không chỉ là một ký hiệu chương trình hay mã định danh.

Đó là một con dấu.

Một lời nguyền được ghi khắc bằng chính sự tồn tại của hắn.

Tiểu Hoa cười khẽ, tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng im lặng đáng sợ.

"Tuyệt vời," anh tự nhủ với bản thân, giọng điệu đầy chất hài hước đen tối mà chỉ có những người sắp chết mới hiểu rõ.

"Ít nhất bây giờ tôi biết mình đang ở trang nào của câu chuyện này rồi."

Nhưng sự bình tĩnh giả tạo đó nhanh chóng tan biến khi hắn nhận ra một điều kinh hoàng: Hắn không nhớ cách mình đến được đây.

Ký ức cuối cùng là cánh cửa số 081 đóng sầm lại, và bàn tay xương khô vươn tới linh lực trong cơ thể anh.

khoảng trống trắng xóa.

Một khoảng trống đáng sợ hơn cả bóng tối.

Cánh cửa gỗ nặng nề ở phía sau lớp học creak mở ra.

Âm thanh đó nghe giống như tiếng than thở của một xác chết đang bị kéo lê qua sàn nhà.

Tiểu Hoa quay đầu lại, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào.

Nhưng người bước vào không phải là quái vật hay ma quỷ mang hình thù dị dạng.

Đó là một cô giáo chủ nhiệm.

Bà ta mặc bộ đồ vest màu be cũ mèm, tóc được búi cao gọn gàng nhưng sợi bạc lòa xõa ra hai bên thái dương.

Khuôn mặt bà ta toát lên vẻ nghiêm nghị và kỷ luật đặc trưng của những người phụ nữ từng dạy học suốt cả đời.

Tuy nhiên, điều khiến da Tiểu Hoa nổi gai ốc không phải là trang phục hay dáng đi chầm chậm của bà, mà là đôi mắt.

Đôi mắt ấy trống rỗng hoàn toàn.

Không có con ngươi, không có tròng trắng, chỉ còn lại hai hốc đen thăm thẳm như những cái lỗ khoan sâu vào hư vô.

Ánh sáng từ bên ngoài phản chiếu vào đó nhưng bị nuốt chửng, không hề ra bất kỳ tia sáng nào.

Cô giáo bước tới hàng ghế đầu tiên, nơi Tiểu Hoa đang ngồi.

Bà ta cầm trên tay một chiếc bút lông lớn, ngòi bút còn vương lại những giọt mực đen sẫm đang nhỏ xuống từng chút một, tạo thành những vệt bẩn trên sàn gỗ sạch sẽ đáng ngạc nhiên của căn phòng này.

"Tiểu Hoa," bà ta gọi tên anh.

Giọng nói không phải là âm thanh phát ra từ dây thanh quản mà giống như tiếng máy phát thanh bị nhiễu sóng, đứt đoạn và đầy tĩnh điện.

"Con quên mất bài tập về nhà rồi."

Bà ta đưa chiếc bút lông lại gần mặt Tiểu Hoa.

Ngòi mực dao động nhẹ nhàng trong không khí lạnh lẽo, hướng thẳng vào mắt anh.

Mùi hương của loại mực này khác hẳn với mùi máu hay thối rữa trước đó.

Nó mang vị kim loại chua chát và một cảm giác kỳ lạ — giống như mùi ozone sau cơn bão sét, nhưng đậm đặc hơn gấp trăm lần.

"Em không làm bài," Tiểu Hoa nói, giọng anh bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Anh không lùi lại, dù bản năng sinh tồn đang hét lên trong đầu rằng phải tránh xa thứ mực chết người kia.

"Hay đúng hơn là em đã quên mất mình có bao giờ được dạy dỗ chưa."

Cô giáo nghiêng đầu, động tác cơ học như một con búp bê bị lỗi khớp nối.

"Sai lầm lớn nhất của ký ức là sự lãng phí," bà ta thì thầm, đưa bút lại gần hơn nữa.

Mũi mực chạm nhẹ vào da má Tiểu Hoa, lạnh buốt cắt da thịt.

"Chúng ta cần sửa chữa nó."

Tiểu Hoa nhận ra rằng cô giáo này không định giết anh ngay lập tức.

Mục đích của bà ta là 'chữa trị'.

Trong thế giới Vùng Đất Ký Ức nơi đấu khí thao túng quá khứ, việc xóa bỏ hoặc viết lại ký ức được coi là một hình thức phẫu thuật tinh thần tàn khốc nhất.

Và cô giáo chủ nhiệm này chính là bác sĩ phẫu thuật cầm dao mổ bằng mực và bút lông.

Bà ta lùi ra sau, bước tới chiếc piano cũ kỹ đặt ở góc phòng.

Cánh cửa kính của đàn đã vỡ từ lâu, những phím đen trắng bên trong bị mục nát và mọc đầy nấm mốc xanh lá cây.

Cô giáo ngồi xuống ghế dài phía trước đàn, hai bàn tay gầy guộc đặt lên các phím nhạc một cách nhẹ nhàng.

Những âm thanh phát ra không phải là giai điệu du dương hay bản sonata kinh điển.

Đó là những nốt nhạc vỡ vụn, chói tai và đầy sự méo mó.

Mỗi lần ngón tay bà ta nhấn xuống một phím piano mục rữa, một luồng năng lượng đấu khí màu xám xịt lan tỏa khắp phòng học.

Năng lượng này không tấn công cơ thể vật lý của Tiểu Hoa mà trực tiếp xâm nhập vào tâm trí anh.

Tiểu Hoa ôm lấy đầu, răng nghiến ken két.

Hắn cảm thấy những ký ức quý giá nhất trong đời mình đang bị xé toạc ra khỏi não bộ như những trang giấy bị giật mạnh từ cuốn sổ tay cũ kỹ.

Ký ức về mùi hương hoa hồng của Tuyết Sơn biến mất.

Ký ức về sự mỉa mai cay độc nhưng ấm áp của Kẻ Mù tan thành mây khói.

Chỉ còn lại khoảng trống trắng xóa và nỗi đau tủy xương do việc mất mát đó gây ra.

"Đúng rồi," cô giáo nói, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn một cách đáng sợ khi bà ta tiếp tục chơi những nốt nhạc tàn nhẫn ấy.

"Khi con loại bỏ nỗi đau của quá khứ, con sẽ thấy nhẹ nhõm.

Khi con quên đi lỗi lầm, con sẽ tìm được hạnh phúc giả tạo nhưng bền vững."

Tiểu Hoa quỳ xuống sàn nhà, hai tay bấu víu lấy mái tóc rối bời của mình.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo sơ mi.

Hắn nhận ra sự nguy hiểm thực sự ở đây không phải là cái chết thể xác, mà là việc bị tước đoạt đi nhân tính — những gì làm nên con người anh trong quá trình sống ngắn ngủi và điên rồ này.

Giáo Chủ Quên Đi muốn xóa bỏ ký ức đau thương để tạo ra một xã hội trống rỗng.

Và cô giáo chủ nhiệm này chính là công cụ hoàn hảo nhất cho ý đồ đó: bắt đầu từ những đứa trẻ, hoặc những linh hồn lạc lối như Tiểu Hoa, bằng cách 'sửa chữa' chúng thành phiên bản không có quá khứ.

Tiểu Hoa cười trong nỗi đau cắt xé nội tạng của mình.

"Hạnh phúc giả tạo?" anh rên rỉ, nước mắt chảy ròng ròng nhưng không phải vì sợ hãi mà vì sự phẫn nộ tột cùng trước ý tưởng đó.

"Thì ra đây là cách các ngươi cứu nhân loại?

Bằng cách biến chúng thành những cái xác sống biết đi bộ?"

Cô giáo ngừng chơi đàn trong một tích tắc.

Đôi mắt trống rỗng của bà ta quay sang nhìn Tiểu Hoa với vẻ thương cảm vô tận, giống như khi nhìn một đứa trẻ đang khóc vì đau bụng dạ mà không hiểu nguyên do.

"Con chưa sẵn sàng để buông bỏ," bà ta nói, giọng đầy kiên nhẫn của người giáo viên dạy lớp học yếu kém nhất.

"Hãy để mực này giúp con."

Tiểu Hoa biết rằng anh không thể thắng cô giáo chủ nhiệm bằng lực lượng vật lý hay đấu khí thuần túy.

Năng lượng ký ức trong phòng học này quá dày đặc và được kiểm soát bởi quy tắc 'đúng lẽ' của nơi đây — tức là sự tuân thủ kỷ luật và trật tự giả tạo.

Nếu anh chống cự trực tiếp, hắn sẽ bị nghiền nát dưới sức nặng của những ký ức bị ép buộc xóa bỏ.

Hắn cần một cách thoát khác.

Một cách để phá vỡ hệ thống từ bên trong bằng chính quy tắc của nó: Sự chấp nhận cái chết như là sự tái sinh.

Tiểu Hoa nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc không chiến đấu với những ký ức đang bị xóa đi, mà ngược lại — anh chủ động gọi chúng về.

Anh kéo nỗi đau, sự mất mát và cả những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của mình trở lại tâm trí.

Nhưng thay vì giữ chúng để bảo vệ bản thân, anh quyết định hy sinh chúng.

Hắn cắn mạnh vào lưỡi mình lần nữa.

Vị mặn chát của máu tươi lan tỏa trong khoang miệng, nhưng lần này không phải là để tỉnh táo hay kích thích thần kinh như trước đây.

Tiểu Hoa nhai nát phần thịt mềm dưới hàm cho đến khi nỗi đau vật lý nỗi đau tinh thần đang bị xâm lấn bởi tiếng đàn piano.

"Máu là ký ức sống động nhất," anh thì thầm trong đầu, nhớ lại lời lẽ mơ hồ của Kẻ Mù về việc 'nhìn thấy' thông qua tổn thương.

"Nếu các ngươi muốn xóa bỏ quá khứ bằng mực đen, thì ta sẽ viết lên nó bằng đỏ."

Tiểu Hoa phun một ngụm máu ra khỏi miệng.

Dòng máu tươi rơi xuống sàn nhà gỗ mục rữa, hòa lẫn với những giọt mực đen đang nhỏ từ đầu bút lông của cô giáo chủ nhiệm khi bà ta vô ý để tuột tay trong khoảnh khắc xao nhãng do âm thanh tiếng răng nghiến ken két phát ra từ Tiểu Hoa.

Máu và mực gặp nhau trên tấm ván sàn cũ kỹ.

Một phản ứng hóa học kỳ lạ xảy ra ngay lập tức, tạo thành một chất lỏng màu tím sẫm tỏa ra hơi lạnh tê cóng.

Năng lượng đấu khí xung quanh bắt đầu rung động dữ dội, không còn là sự kiểm soát tĩnh tại của cô giáo mà trở nên hỗn loạn và đầy sát khí — thứ sát khí được sinh ra từ ý chí sống sót điên cuồng của Tiểu Hoa.

Vết xăm trên cổ anh bỗng nhiên nóng rực lên như than hồng.

Nó bắt đầu chảy ra, không phải là máu, mà là một chất lỏng ánh kim loại đen nhánh lan tỏa dọc theo xương đòn xuống ngực trái.

Đó không còn là con số nữa, đó là một cánh cửa đang mở rộng trong cơ thể anh — cánh cửa dẫn đến vùng ký ức sâu thẳm nhất nơi Giáo Chủ Quen Đi chưa bao giờ dám chạm tới: Vùng Ký Ức Của Sự Chết.

Tiểu Hoa đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì áp lực nội tại.

Hắn không nhìn cô giáo chủ nhiệm nữa mà nhìn thẳng vào hư vô phía sau bà ta.

"Con đã học bài rồi," anh nói, giọng lạnh băng và đầy uy quyền bất ngờ của một kẻ nắm giữ bí mật tử thần.

"Và giờ thì lớp học kết thúc."

Cánh cửa lớp học đóng sầm lại phía sau lưng Tiểu Hoa khi hắn bước ra khỏi hàng ghế đầu tiên.

Tiếng động đó vang lên như tiếng sét ngang không khí, cắt đứt hoàn toàn sự kiểm soát âm thanh mà cô giáo chủ nhiệm đang duy trì.

Bà ta ngồi chết lặng trước chiếc piano mục rữa, đôi tay vẫn đặt trên các phím đàn nhưng giờ đây chỉ tạo ra những âm thanh câm nín tuyệt đối.

Tiểu Hoa đứng thẳng người, vết xăm vừa mới hiện lên trên cổ anh thay thế cho con số 083 cũ kỹ.

Nó không còn là một con dấu bị áp đặt từ bên ngoài mà là sự khẳng định chủ quyền của linh hồn hắn đối với dòng thời gian ký ức này.

Ánh sáng trong phòng học dần tắt đi, chỉ để lại bóng đen dài và nỗi sợ hãi tột cùng trong ánh mắt trống rỗng của cô giáo — lần đầu tiên bà ta biểu lộ cảm xúc: Sự kinh hoàng trước điều không thể kiểm soát được.

" Ai là Tiểu Hoa?" Bà ta hỏi, giọng lạc điệu hoàn toàn so với sự tự tin ban nãy, như một người mất đi tất cả bản sắc và đang cầu xin sự xác nhận từ chính nạn nhân mà mình định hủy hoại.

Tiểu Hoa không trả lời câu hỏi đó.

Anh bước qua cô giáo chủ nhiệm đang run rẩy, tiến thẳng về phía cánh cửa ra khỏi lớp học dẫn vào hành lang tối om bên ngoài..

nắm lấy quai cửa lạnh lẽo, một cảm giác kỳ lạ ập đến — như thể có ai đó đang đứng chờ ở đầu kia của cánh cổng thực tại này với vẻ mặt đầy tò mò và ác ý khó hiểu.

Hắn đẩy mạnh cánh cửa ra và bước vào bóng tối dày đặc phía trước, nơi mà tiếng thở dài không rõ nguồn gốc vang lên từ khắp mọi hướng, như hàng ngàn linh hồn đang thì thầm tên anh trong cùng một lúc.

Một bóng đen cao lớn bước ra từ bóng tối, tay cầm thanh kiếm máu còn đang nhỏ giọt.

Hắn nhận ra đó là khuôn mặt của chính mình trong quá khứ, nhưng đôi mắt lại lạnh băng như băng vĩnh cửu.

Thanh kiếm hướng thẳng vào tim
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập