Chương 81
Tiểu Hoa đứng sững người trước cánh cửa số 081, nơi mà bản thân hắn vừa mới đi qua trong ký ức mờ mịt của mình.
Không khí ở đây nặng trĩu, đặc quánh như một lớp bùn đen đang cố gắng bò vào phổi.
Mùi nước vôi mới pha trộn với mùi thối rữa của gỗ mục tạo nên một hương vị độc hại, kích thích những đầu dây thần kinh nhạy cảm nhất trong cơ thể hắn.
Cậu nắm chặt cổ tay phải.
Vết xăm hình con số 081 hằn sâu dưới da, nóng rực như vừa được khắc bằng sắt nung đỏ.
Đau nhói lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến vai, nhưng cơn đau đó lại là thứ duy nhất khiến Tiểu Hoa cảm thấy mình còn sống.
Trong thế giới này, nơi ký ức có thể bị xóa bỏ và thực tại bị bẻ cong, nỗi đau vật lý trở thành neo giữ lấy ý thức.
“Thời gian đang chảy ngược,” giọng nói của Kẻ Mù vang lên từ phía sau, lạnh lẽo và thiếu chút nhiệt tình nào đó thường thấy ở những người dẫn đường tử thần này.
“Cậu đã bước vào khu vực ‘Người Sàng Lọc’.
Ở đây, quá khứ không chỉ là lịch sử.
Nó là vũ khí.”
Tiểu Hoa quay đầu lại.
Kẻ Mù đứng trong bóng tối, đôi mắt mù loá hướng về phía trước nhưng dường như đang nhìn thấu từng tế bào của Tiểu Hoa.
Vị hướng dẫn viên di tích này luôn mang theo một sự chán chường đặc trưng, như thể anh ta đã chứng kiến đủ mọi bi kịch để trở nên miễn dịch với nỗi sợ hãi.
“Tại sao nó lại đau?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói nghẹn ngào vì mùi máu tanh đang nồng nặc hơn trong không khí.
“Vì đó là dấu hiệu nhận biết,” Kẻ Mù đáp, bước đi nhẹ nhàng trên nền gạch men nứt vỡ mà không hề tạo ra âm thanh.
“Con số 081 không phải là mã số tù nhân hay thí nghiệm thông thường.
Đó là tọa độ của một ký ức bị cấm.
Ký ức về cái ngày thế giới này bắt đầu chết.”
Tiểu Hoa quay lại nhìn cánh cửa.
Cánh gỗ cũ kỹ đang rung động nhẹ, phát ra những tiếng rít ken két như xương khớp người già cử động.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa.
Ngay lập tức, một luồng điện tĩnh chạy dọc sống lưng.
Không phải là đấu khí, mà là cảm giác của hàng ngàn giọng nói thì thầm đồng thời trong đầu hắn.
Bên trong không phải là một căn phòng học hay kho lưu trữ như tên gọi “Lớp 081” gợi ý.
Đó là một khoảng trống hình tròn, sàn nhà được lát bằng những mảnh gương vỡ ghép lại chắp vá.
Chính giữa khoảng trống đó là một chiếc bàn gỗ mục rỗng ruột, và trên bàn chỉ có duy nhất một thứ: một tấm ảnh đen trắng đang trôi lơ lửng trong không trung, xoay chậm rãi như thể bị mắc kẹt trong dòng thời gian riêng của nó.
Tiểu Hoa bước vào phòng.
Những mảnh gương dưới chân hắn phản chiếu ra vô số hình bóng của chính anh ta.
Nhưng những hình bóng đó không giống nhau.
Có người trẻ trung, có già nua, có kẻ mang vết thương hở trên mặt, và có một bóng dáng hoàn toàn đen sẫm, thiếu đi khuôn mặt rõ ràng.
“Đừng nhìn vào gương,” Kẻ Mù cảnh báo từ bên ngoài cửa, giọng nói đột ngột trở nên căng thẳng hơn bình thường.
“Nếu cậu thấy phiên bản của mình đang khóc, hãy nhắm mắt lại ngay lập tức.”
Tiểu Hoa phớt lờ lời khuyên đó.
Sự tò mò và cảm giác nguy hiểm kích thích trí tuệ của anh ta.
Hắn tiến về phía tấm ảnh lơ lửng.
Khi đến gần, hắn nhận ra bức ảnh không hề bị mờ đi theo thời gian như những vật thể khác trong di tích này.
Nó sắc nét đến mức kinh hoàng.
Đó là một gia đình nhỏ ba người.
Người cha mặc vest cũ kỹ, nụ cười gượng gạo nhưng đầy kiên cường.
Người mẹ ngồi bên cạnh, tay ôm chặt lấy đứa bé gái đang cười tươi rạng rỡ trước ống kính.
Bức ảnh đen trắng ấy lại mang theo một màu sắc rực rỡ trong tâm trí Tiểu Hoa — màu đỏ của máu và màu xanh thẳm của sự mất mát.
Tiểu Hoa cúi xuống nhìn kỹ hơn.
Máu trong người cậu dường như đông cứng lại khi nhận ra khuôn mặt đứa bé gái đó không phải là ai khác, chính là Tuyết Sơn lúc còn nhỏ.
Nhưng điều khiến hắn chết lặng hoàn toàn là người cha đứng ở phía sau — gương mặt ấy giống hệt Giáo Chủ Quên Đi, kẻ đang nỗ lực xóa bỏ ký ức của cả thế giới để tạo ra một thiên đường trống rỗng.
“Đây không phải công thức,” Tiểu Hoa thì thầm, giọng run bần bật.
“Đây là bằng chứng.”
“Bằng chứng cho điều gì?” Kẻ Mù hỏi từ phía sau cánh cửa, bước vào phòng với vẻ mặt dè dặt hơn bình thường.
“Hãy cẩn thận, Tiểu Hoa.
Ký ức trong di tích này không tự do trao tặng thông tin.
Chúng lấy đi cái giá của chúng ta.”
Tiểu Hoa giơ tay lên, định chạm vào tấm ảnh.
Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp cận bề mặt giấy bóng loáng, một cơn đau dữ dội xé toạc não bộ anh ta.
Những hình ảnh flash về những vụ nổ, tiếng khóc than và mùi cháy khét ập đến như lũ lụt không thể kiểm soát.
Hắn lùi lại một bước, thở hồng hộc.
“Cha của Tuyết Sơn,” hắn nói, giọng nghẹn họng.
“Giáo Chủ Quên Đi… anh ta là cha cô ấy.”
Kẻ Mù nhíu mày, lần đầu tiên biểu cảm trên gương mặt cynical của người đàn ông mù lòa bị xáo trộn.
“Không đúng hoàn toàn.
Giáo Chủ không xóa ký ức để cứu con gái mình.
Anh ta xóa nó vì chính đứa bé trong bức ảnh này là nguyên nhân khiến thế giới bắt đầu sụp đổ.”
Tiểu Hoa rung động, cảm giác ghê rợn trào dâng từ sâu thẳm dạ dày lên cổ họng.
Nếu An — tên gọi bí mật mà Kẻ Mù vừa nhắc đến một cách mơ hồ — đúng, thì mọi hành động của Tiểu Hoa cho đến nay đều là sự vô tình hỗ trợ kẻ thù.
Mỗi lần hắn sử dụng sức mạnh đấu khí để chiến đấu hoặc phòng thủ, cậu không chỉ đánh mất ký ức cá nhân.
Cậu đang trao quyền năng cho cơ chế vận hành của thế giới này, bằng cách vô thức mở ra những khe nứt trong bức tường ngăn cách giữa hiện thực và ảo tưởng.
“Cậu hiểu ý ta nói chưa?” Kẻ Mù tiếp tục, giọng điệu trở nên sắc bén hơn.
“Giáo Chủ Quên Đi không phải là kẻ phản bội thuần túy.
Anh ta đang cố gắng chữa trị một căn bệnh ung thư mà chính chúng ta đã mang theo từ khi sinh ra.
Và con số 081 trên tay cậu… đó là liều thuốc độc cuối cùng.”
Tiểu Hoa nhìn vào vết xăm của mình.
Nó giờ đây không còn chỉ là một hình vẽ đơn giản nữa.
Những đường nét mực đen đang bò lan tỏa, tạo thành những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy nhưng lại cảm giác quen thuộc đến đau lòng.
Chúng giống như những con sâu ăn mòn da thịt, đào bới vào ý thức của anh ta để tìm kiếm thứ gì đó quý giá hơn là máu hay thịt thể xác.
“Tôi phải làm gì?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói không còn sự bối rối ban đầu mà thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng đáng sợ.
Anh ta đã quen với việc chấp nhận những thực tế tàn khốc nhất trong vòng vài giờ đồng hồ trước khi chúng kịp gây ra chấn thương tâm lý nghiêm trọng.
“Cậu phải chọn,” Kẻ Mù nói, đưa tay ra phía sau lưng và rút ra một vật kim loại nhỏ xíu lấp lánh dưới ánh sáng xanh lét bệnh hoạn từ trần nhà cao vút.
“Nhớ lại ký ức thật sự của chính mình để phá vỡ vòng lặp này… hoặc để cho nó trôi đi theo dòng chảy mà Giáo Chủ đã định sẵn.”
Tiểu Hoa nhìn vào thứ vật thể đó.
Đó không phải là vũ khí, cũng không phải công cụ pháp thuật.
Đó là một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, kim giây đang quay ngược lại với tốc độ chóng mặt, phát ra âm thanh tích tắc đều đặn như nhịp đập của trái tim sắp ngừng hoạt động.
Ánh đèn trên trần nhà nhấp nháy mạnh hơn, chiếu những bóng đen dài và méo mó lên sàn gương vỡ.
Một âm thanh rít lên xuyên suốt phòng, như thể chính tòa nhà đang kêu gào trong nỗi đau đớn tột cùng khi bị xé lẻn ra khỏi nền tảng hiện thực của nó.
Tiểu Hoa cảm thấy sức mạnh đấu khí trong cơ thể mình dâng trào một cách hỗn loạn, cuốn trôi mọi lý trí và sự bình tĩnh vốn có của anh ta.
Anh ta không còn là một tu sĩ cấp 4 yếu ớt nữa.
Trong khoảnh khắc này, hắn trở thành một cổng nối cho những ký ức bị lãng quên của cả thế giới.
Kẻ Mù đưa chiếc đồng hồ về phía Tiểu Hoa.
“Mở nó ra,” vị hướng dẫn viên nói, giọng run rẩy lần đầu tiên trong cuộc đời cynic đầy dằn vặt của mình.
“Nhưng cẩn thận.
Một khi cậu nhìn vào bên trong, không có gì quay trở lại được.”
Tiểu Hua với tay về phía chiếc đồng hồ.
Bàn tay cậu run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ — sự hấp dẫn chết người của những điều chưa biết.
Cậu nhìn sâu vào mắt Kẻ Mù qua lớp lông mi dài bết dính mồ hôi lạnh.
Trong ánh mắt mù lòa ấy, Tiểu Hoa nhìn thấy nỗi buồn vô tận và sự chấp nhận bi thảm rằng tất cả đều đã được định sẵn từ lâu trước.
bước vào di tích này.
Cậu cắn mạnh vào lưỡi mình.
Vị mặn chát của máu lan tỏa trong khoang miệng, kích thích hệ thần kinh tê liệt trở lại trạng thái cảnh giác tối đa.
Nhưng ngay trước khi đầu ngón tay chạm vào nắp đồng hồ lạnh lẽo và trơn trượt đó, một ký ức ập đến như sét đánh ngang tai — không phải từ quá khứ xa xôi, mà là từ chính khoảnh khắc hiện tại này: Hắn nhớ rõ mình đã từng đứng ở đây, cầm chiếc đồng hồ này, và nhìn thấy khuôn mặt của Giáo Chủ Quên Đi đang mỉm cười với sự thương cảm đầy bi kịch.
Và rồi, cánh cửa phòng số 081 đóng sầm lại phía sau lưng hắn, khóa chặt mọi lối thoát trước.
kịp thở phào nhẹ nhõm.
Làn khói màu tím đột ngột bốc lên từ đỉnh kim đồng hồ, hình thành nên một bàn tay xương khô vươn thẳng về phía hắn.
Hắn hét lên khi cảm thấy linh lực trong cơ thể bị hút kiệt, gân xanh nổi bạnh trên trán.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận