Chương 80

Hành lang dài vô tận nuốt chửng ánh sáng, biến nó thành những mảng màu xanh lét bệnh hoạn.

Tiểu Hoa đứng giữa khoảng không ấy, nơi sàn gạch men cũ kỹ phản chiếu bóng dáng anh méo mó như một kẻ thù ẩn nấp dưới nước.

Mùi mốc meo của giấy tờ và mùi xà phòng khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, tạo nên một hương vị khó chịu giống hệt như cảm giác khi hít thở trong miệng một xác chết đã phân hủy ba ngày.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên nhấp nháy.

Nhịp điệu đều đặn đến đáng sợ, trùng khớp với nhịp đập của tim anh đang dần tăng tốc theo sự hoảng loạn vô hình.

Mỗi lần ánh sáng tắt đi một giây, bóng tối dường như dày đặc hơn, nặng nề hơn, ép chặt lấy lồng ngực khiến hơi thở trở nên cạn kiệt.

Cổ tay phải của Tiểu Hoa nóng rực lên.

Không phải là cảm giác ấm áp của mặt trời hay sức sống, mà là sự thiêu đốt từ bên trong da thịt.

Anh cúi đầu nhìn xuống.

Trên lòng bàn tay trắng bệch.

số màu đen đang hiện ra rõ rệt: .

Chúng không được xăm lên bằng mực thông thường.

Chúng trông giống như những vết loét sâu thẳm, lộ ra cấu trúc xương và cơ bắp bị ăn mòn bên dưới lớp da mỏng manh.

"Thời gian," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói của anh vang lên khô khốc trong sự im lặng chết chóc này.

"Luôn là kẻ thù tốt nhất."

Anh không hoảng loạn.

Sự sợ hãi chỉ dành cho những người còn hy vọng vào một kết cục khác biệt.

Với anh, cái chết đã là một thực tế hiển nhiên từ lâu đời nay, giống như trọng lực hay entropy của vũ trụ.

Vấn đề ở đây không phải là sự sống hay cái chết, mà là ý nghĩa trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi màn đen buông xuống.

Tiểu Hoa bước đi.

Giày vải cũ kỹ creak lên tiếng trên nền gạch lạnh lẽo.

Mỗi bước chân đều mang theo âm thanh của những ký ức bị xé toạc ra khỏi cơ thể anh.

Những hình ảnh mờ nhạt về một thời thơ ấu bình yên, nụ cười của mẹ, mùi hương bánh mì nướng buổi sáng.

tất cả đang tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời gay gắt của thực tại này.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Không phải là sự thanh thản của thiền định, mà là sự thiếu hụt khủng khiếp của một thứ gì đó vốn dĩ thuộc về anh.

Một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh đời sống đang bị mất đi, và khoảng trống ấy tạo ra lực hút mạnh mẽ đủ để kéo linh hồn anh vào vực sâu của sự quên lãng vĩnh cửu.

Phòng giám hiệu nằm ở cuối hành lang, nơi cánh cửa gỗ sẫm màu đóng kín như một miệng hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng còn lại từ bên ngoài.

Tiểu Hoa đẩy cánh cửa ra.

Tiếng bản lề kêu rít lên dài và đau đớn, giống như tiếng gào thét của những linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới không thể quay về được nữa.

Bên trong là một căn phòng nhỏ hẹp với tường sơn màu be nhạt đã bong tróc từng mảng lớn do ẩm mốc.

Trên bàn gỗ cũ kỹ đặt chiếc radio cổ điển bằng nhựa đen, đang phát ra tiếng ồn trắng đều đặn.

Tzzzt.* Tiếng tĩnh điện ấy không phải là âm thanh ngẫu nhiên của sóng vô tuyến bị nhiễu loạn tự nhiên đâu cả mà nó nghe giống như những lời thì thầm xa xăm đến từ một chiều kích khác hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới thực tại chúng ta đang tồn tại mỗi ngày trôi qua đều mang theo bóng ma quá khứ ám ảnh con người mãi mãi không bao giờ thoát được vòng xoáy định mệnh ấy.

Lâm ngồi đối diện Tiểu Hoa bên kia chiếc bàn rộng lớn đầy giấy tờ lộn xộn và hồ sơ bệnh án cũ nát bởi thời gian tác động mạnh mẽ lên tâm trí dễ bị tổn thương của những nạn nhân đáng thương này mỗi ngày trôi qua đều mang theo bóng ma quá khứ ám ảnh con người mãi mãi không bao giờ thoát được vòng xoáy định mệnh ấy.

Đôi mắt Lâm đỏ hoe vì thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài suốt nhiều tuần liền trước khi sự kiện thảm khốc xảy ra tại khu di tích cổ xưa kia làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tất cả mọi người liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến vụ việc kinh hoàng này mãi mãi không thể nào quên được dù cho có cố gắng xóa bỏ ký ức đau thương như thế nào đi chăng nữa thì nỗi ám ảnh vẫn luôn tồn tại dai dẳng trong tiềm thức sâu thẳm nhất của mỗi cá nhân chúng ta hiện hữu trên hành tinh xanh xinh đẹp nhưng đầy rẫy những bí ẩn chưa từng giải đáp thỏa đáng cho đến nay.

"Cậu lại đây," Lâm nói, giọng lạc trầm và khàn đặc vì mệt mỏi tột cùng.

"Ngồi xuống đi.".

Không khí trong căn phòng đóng kín như bị đông cứng lại bởi sự hiện diện của Lâm.

Mùi hương ẩm mốc pha lẫn vị kim loại sắt gỉ từ vết thương cũ trên tay cậu ta len lỏi vào mũi, kích thích những dây thần kinh vốn đã căng thẳng đến mức đứt gãy của người ngồi đối diện.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên đầu phát ra tiếng rè rít đều đặn, như một con côn trùng đang cố gắng thoát khỏi lồng kính mỏng manh trước khi vỡ tan.

Đan Lương nhìn xuống sàn nhà.

Những vệt bóng tối kéo dài từ góc tường giống như những ngón tay gầy guộc của một kẻ muốn tóm lấy cổ hắn.

Hắn không di chuyển ngay.

Cơ thể dường như bị đóng băng bởi nỗi sợ vô hình, thứ cảm giác mà da thịt mấp máy dưới ánh sáng nhân tạo lạnh lẽo.

Thời gian ở đây trôi khác biệt.

Nó không chảy mượt mà như dòng nước trong những câu chuyện đồng thoại xưa cũ.

Thay vào đó, nó quặn thắt lại, từng giây một trở thành một khối rắn chắc đè nặng lên lồng ngực.

"Cậu nghe tôi nói," Lâm lặp lại lần nữa, giọng điệu không còn là mệnh lệnh mà gần giống với sự cầu cứu yếu ớt của kẻ sắp chìm trong vực thẳm.

"Đừng nhìn vào những góc tối."

Hắn nháy mắt thật mạnh, cố gắng xua tan đi ảo giác về hình bóng đen sẫm đang đứng sau lưng Lâm.

Nhưng khi mở mắt ra, thứ duy nhất còn lại là bức tường bê tông xám xịt và những vết nứt chạy dọc theo chiều dài của nó như mạng nhện khổng lồ.

"Thời gian," Đan Lương thì thầm, giọng nói khô khốc tự cổ họng phát lên mà hắn thậm chí không nhận ra đó là tiếng mình.

"Nó đang ăn mòn chúng ta."

Lâm gật đầu chậm chạp, tóc mai đổ xuống che nửa khuôn mặt đầy mồ hôi lạnh.

Hắn rút từ trong túi áo ra một chiếc đồng hồ cơ cũ kỹ, kim giây vẫn quay nhưng ngược chiều.

Tiếng tích tắc phát ra không phải là âm thanh khô khan của kim loại va chạm mà giống như tiếng bước chân nhỏ nhẹ trên nền đất ẩm ướt.

"Ba ngày trước," Lâm bắt đầu kể, ánh mắt dán chặt vào mặt đồng hồ chứ không nhìn Đan Lương.

"Tôi tìm thấy cuốn nhật ký này trong hầm cũ của bệnh viện tâm thần đã đóng cửa từ năm 1974."

Hắn đưa chiếc đồng hồ ra gần hơn.

Mặt kính có một vết nứt nhỏ hình chữ thập.

Khi ánh sáng đèn chiếu vào, những phản xạ lóa lên tạo thành các đường kẻ cắt ngang qua số liệu thời gian.

Con số hiển thị không phải là giờ phút thông thường mà là một chuỗi ký tự vô nghĩa: 04-13-99.

"Người bệnh cuối cùng," Lâm nói, giọng run rẩy nhẹ nhàng.

"Tên cậu ta là K."

Đan Lương cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ trong phòng giảm đi đột ngột, mà bởi một ký ức mơ hồ đang cố gắng trồi lên từ đáy tiềm thức sâu thẳm nhất của hắn.

Tên chữ cái đơn độc đó vang vọng trong đầu như tiếng chuông báo động nguy hiểm.

Hắn nhớ đến mùi formaldehyde nồng nặc và âm thanh kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt trần trụi.

"K là ai?" Đan Lương hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng nhịp tim đang đập mạnh như muốn phá vỡ lồng xương sườn.

Lâm không trả lời ngay.

Hắn quay chiếc đồng hồ lại, lật mặt.

thấy một tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu được dán bên trong nắp lưng.

Trong bức ảnh là một người đàn ông gầy nhom với đôi mắt trũng sâu và hàm răng bị mòn sứt sẹo.

Người đó đang nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh với nụ cười kinh hoàng, môi đỏ chát như vừa nếm máu tươi.

"Đó không phải là bệnh nhân," Lâm thì thầm, giọng nói thấp đến mức gần như nghe không rõ nếu có tiếng ồn bên ngoài.

"Đó là kẻ bảo vệ thời gian."

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề hơn.

Những hạt bụi lơ lửng trong ánh sáng dường như dừng lại giữa chừng, treo lơ lửng trong không trung như những vì sao chết trong vũ trụ thu nhỏ này.

Đan Lương nhìn vào khuôn mặt trên bức ảnh và cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội tấn công não bộ.

Khuôn mặt đó.

hắn đã từng gặp nó ở đâu đó.

Trong giấc mơ?

Hay là ký ức bị chèn ép bởi chấn thương tâm lý?

"Thời gian không phải là dòng chảy," Lâm tiếp tục, mắt mở to bất thường trong bóng tối.

"Nó là một mê cung.

Và chúng ta đang lạc lối."

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào mặt đồng hồ.

Kim giây đột ngột dừng lại.

Sự im lặng bao trùm căn phòng lúc này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào.

Nó không phải là sự vắng lặng của hòa bình mà là khoảng trống trước khi một cơn bão lớn ập đến.

Những bức tường dường như tiến gần lại hơn, thu hẹp không gian sống còn của họ từng milimet một.

"Cậu nói K là kẻ bảo vệ," Đan Lương ngắt lời, giọng nói sắc bén hơn.

"Vậy ai đang bị giam cầm?"

Lâm cười nhạt, nụ cười đầy bi kịch và mệt mỏi.

Hắn rút từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp nhỏ màu vàng úa, viền rách nát vì ẩm mốc.

Trên đó chỉ có duy nhất một dòng chữ viết bằng mực đen đậm đặc, nét chữ ngoằn ngoèo như những con giun đang quẫy đạp: *Đừng tin vào đồng hồ.*

"Chúng ta," Lâm nói đơn giản.

"Và mọi người khác đã quên đi chính mình."

Hắn gấp tờ giấy lại và đặt nó lên bàn giữa hai người.

Tờ giấy nằm đó, tĩnh lặng nhưng toát ra một aura nguy hiểm như thể nó là đầu mối của một quả bom sắp nổ tung.

Đan Lương nhìn vào dòng chữ đó và nhận thấy mực viết vẫn còn ướt.

Không thể nào.

Cuốn nhật ký này đã cũ hơn bốn mươi năm tuổi.

"Đây là bẫy," Đan Lương nói, lùi lại phía sau ghế, cơ bắp chân co duỗi sẵn sàng cho việc chạy trốn hoặc chiến đấu.

"Cậu đang cố gắng đưa tôi vào cái bẫy đó."

Lâm lắc đầu chậm chạp.

Ánh mắt hắn buồn bã và chấp nhận số phận.

"Tôi không thể thoát ra một mình.

Thời gian cần hai người để khóa lại.

Một người ở bên ngoài, một người ở bên trong vòng xoáy."

Hắn chỉ tay về phía cánh cửa đóng kín của căn phòng.

Trên tấm bảng tên bằng kim loại gắn trên khung cửa, dòng chữ *PHÒNG WAY OUT* đang bị mờ dần đi từng ký tự một dưới tác động của sự ăn mòn vô hình nào đó mà mắt thường khó nhận thấy nhưng trực giác lại cảnh báo rõ ràng.

"Nghe này," Lâm nói khẩn cấp hơn, giọng điệu gấp gáp lạ thường.

"Nếu cậu muốn sống để nhìn thấy mặt trời lên ngày mai, thì hãy làm điều tôi sắp nói."

Hắn đưa tay ra phía trước, lòng bàn tay mở rộng như mời gọi sự tin tưởng hoặc có thể là một lời nguyền rủa cuối cùng.

Trong lòng bàn tay Lâm xuất hiện một vật nhỏ bé, sáng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang.

Đó không phải là kim cương hay ngọc trai đắt tiền mà là một chiếc răng sữa trắng muốt, sạch sẽ đến mức đáng sợ giữa bầu không khí ô uế này.

Đan Lương nhìn chiếc răng với sự ghê tởn dấy lên trong dạ dày.

Ý tưởng ăn một bộ phận cơ thể người khác, dù chỉ là một chiếc răng sữa vô tri, vượt quá giới hạn của lý trí bình thường.

Nhưng nỗi sợ hãi về những gì đang diễn ra xung quanh họ lại lớn hơn cảm giác e ngại bản năng đó gấp bội phần.

"Nếu tôi không làm thì sao?" Hắn hỏi, giọng run rẩy nhưng cố tỏ vẻ cứng rắn.

Lâm chỉ cần nhìn vào chiếc đồng hồ ngược chiều trên tay mình để trả lời câu hỏi đó.

Kim giờ bắt đầu quay nhanh hơn, tạo ra tiếng vo ve ngày càng lớn như âm thanh của một đàn ong bị giam cầm trong hũ kín.

Những vết nứt trên tường lan rộng thêm nữa, phát ra những tiếng kêu réo rắt khó chịu khi bê tông vỡ vụn từng mảnh nhỏ.

"Cậu sẽ trở thành phần còn lại," Lâm nói lạnh lùng.

"Một bóng ma thời gian lang thang giữa quá khứ và hiện tại mà không có cơ hội chết."

Đan Lương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để tập trung tinh thần.

Mùi hương của sự thối rữa từ những vết nứt tường lan tỏa mạnh hơn, kèm theo đó là tiếng thì thầm xa xôi phát ra từ khắp nơi trong căn phòng.

Những giọng nói đó không dùng ngôn ngữ nào mà hắn hiểu được, nhưng cảm giác chúng truyền tải lại rõ ràng đến đáng sợ: *Quay trở lại.

Quay trở lại.*

Hắn mở mắt ra và nhìn thẳng vào Lâm.

Trong đôi mắt đồng nghiệp cũ của mình, hắn thấy sự tuyệt vọng tột cùng nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá lạ thường.

Đây không phải là trò đùa hay ảo giác do căng thần kinh gây ra.

Thứ gì đó siêu nhiên đang diễn ra ngay trước mặt họ, và giờ đây đã quá muộn để chạy trốn.

"Cho tôi biết lý do," Đan Lương nói chậm rãi, từng từ một như thể chúng có trọng lượng vật lý đè lên lưỡi của hắn.

"Tại sao lại là chiếc răng này?"

Lâm mỉm cười, nụ cười đau đớn và đầy bi kịch trên khuôn mặt gầy guốc.

Hắn đưa chiếc răng gần hơn đến trước mũi Đan Lương.

Mùi hương thơm nhẹ nhàng của sữa tươi và sự ngây thơ tuổi ấu thơ tỏa ra từ nó, tương phản hoàn toàn với bầu không khí u ám xung quanh.

"Đó là của con tôi," Lâm nói thì thầm, giọng nghẹn ngào vì nước mắt sắp rơi xuống nhưng vẫn cố giữ vững vẻ mặt khô khan.

"Trước khi cậu ấy biến mất khỏi thời gian."

Cú sốc thông tin đánh sập toàn bộ phòng thủ tinh thần còn lại của Đan Lương.

Hắn không thể nghĩ ra câu trả lời phù hợp trong khoảnh khắc đó.

Tất cả những gì hắn có thể làm là nhìn vào chiếc răng trắng muot nằm trên lòng bàn tay run rẩy của Lâm, chờ đợi quyết định cuối cùng sẽ thay đổi số phận của họ mãi mãi.

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng mở rộng một cách đột ngột mà không hề có âm thanh còi báo động hay tiếng kim loại va chạm nào cả.

Một luồng gió lạnh buốt thổi vào từ bên ngoài, mang theo mùi hương của hoa hồng tươi mới nở và máu tanh nồng nặc.

Hình bóng đen sẫm đứng trong khung cửa chắn hết ánh sáng duy nhất chiếu vào căn phòng nhỏ bé này.

Lâm hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi bị kéo văng ra khỏi ghế bởi một sức mạnh vô hình từ phía sau cánh cửa vừa mở.

Chiếc đồng hồ trên tay hắn vỡ tan thành muôn mảnh, và cùng lúc đó, tất cả các kim chỉ trỏ thời gian trong căn phòng bắt đầu quay ngược lại với tốc độ chóng mặt.

Đan Lương cố gắng đứng dậy nhưng chân tay tê liệt hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi tột cùng khi thấy hình bóng kia bước vào phòng.

Vị trí của hắn đột nhiên bị chiếm bởi một người khác đang cầm đao lạnh lẽo.

Hắn lùi về phía sau, lưng va mạnh vào tường, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.

Lưỡi đao đã
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập