Chương 79
Nó là một thực thể sống, nặng nề và suffocating, bao phủ lấy Tiểu Hoa như lớp bùn đen đặc quánh.
Cậu mở mắt ra, nhưng ánh sáng không đến từ bất kỳ nguồn nào mà cậu có thể nhận diện được.
Không có bầu trời xám xịt của Vùng Đất Ký Ức, cũng chẳng phải trần nhà bê tông nứt nẻ của những di tích cổ đại nơi hắn vừa thoát chết.
Thay vào đó, là một màu trắng xóa, vô tận và sterile đến mức đau mắt.
Tiểu Hoa ngồi dậy chậm rãi.
Cơ thể cậu nặng trịch, mỗi cử động đều phát ra tiếng kẽo kẹt lạ lùng, giống như khớp xương của một con búp bê cũ kỹ bị tháo rời rồi lắp lại sai cách.
Cậu nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng vẫn là bàn tay của Tiểu Hoa — gầy guộc, đầy những vết sẹo nhỏ li ti từ các trận chiến trước đó, và cái đồng hồ đeo tay kim loại lạnh lẽo đang đếm ngược thời gian còn sót lại trong người cậu.
Cậu đứng giữa một hành lang dài vô tận.
Hai bên là những cánh cửa gỗ sẫm màu, đóng chặt, mỗi cánh đều có gắn biển tên bằng đồng khắc chìm: *Phòng Thí Nghiệm 1*, *Kho Lưu Trữ Ký ức B*, *Vùng Cách Ly*.
Sàn nhà được lát gạch men bóng loáng phản chiếu hình ảnh méo mó của cậu.
Không khí mang mùi hương của xà phòng sát trùng và một thứ gì đó ngọt ngào, thối rữa — mùi của hoa tươi đang héo úa trong bình nước bẩn.
“Đó không phải là bệnh viện,” Tiểu Hoa thì thầm.
Giọng nói của anh vang lên khàn đặc, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch ngột ngạt nơi đây.
“Và cũng chẳng phải là nhà tù.”
Hắn bước đi.
Tiếng giày lê trên sàn gạch tạo ra âm thanh *cộc – cộc* đều đặn, như nhịp đập của một quả tim đang hoảng loạn nhưng cố giữ vẻ bình thản.
Tiểu Hoa không hoảng loạn.
Sự sợ hãi là một xa xỉ phẩm mà hắn không thể chi trả khi đồng hồ đếm ngược vẫn đang chạy.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong lồng ngực — sự tò mò đen tối, giống như khi bạn nhìn thấy một cái hộp đóng kín với nhãn cảnh báo nguy hiểm nhưng lại không thể cưỡng sức hút muốn mở nó ra.
Hắn dừng lại trước cánh cửa đầu tiên.
*Phòng Thí Nghiệm 1*.
Tay nắm cửa lạnh buốt.
Khi cậu xoay nó, cánh cửa mở ra mà không có tiếng động, trượt vào bên trong như một con mắt đang nheo lại.
Bên trong là một căn phòng trống trơn.
Chỉ có duy nhất một chiếc ghế bành da màu nâu sẫm đặt giữa phòng.
Và trên mặt bàn nhỏ cạnh đó, nằm gọn gàng một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ cùng bút máy ngòi vàng đang rỉ máu đỏ thẫm.
Tiểu Hoa bước vào.
Cửa đóng lại phía sau lưng anh với tiếng *cạch* nhẹ, dứt khoát như một chiếc khóa an toàn được kích hoạt.
Hắn ngồi xuống ghế bành.
Da lạnh và dính đờm dãi khô cứng từ những lần trước đó ai đó đã từng ngồi đây.
Cậu cầm lấy cuốn sổ tay.
Bìa sách mềm mại nhưng nặng chịch, như thể chứa đựng khối lượng của hàng tấn ký ức bị nén ép lại.
Mở trang đầu tiên, chữ viết nguệch ngoạc hiện lên, không phải bằng mực đen mà là một chất lỏng sẫm màu đang chuyển động chậm rãi trên giấy:
*“Họ nói rằng quên đi là giải phóng.
Nhưng nếu nỗi đau là giá bạn trả để tồn tại, thì hạnh phúc vô tri có khác gì cái chết?”*
Tiểu Hoa nhíu mày.
Chữ viết này.
nó quen thuộc.
Không phải vì phong cách, mà vì cảm giác đằng sau từng nét chữ — sự tuyệt vọng tột cùng pha lẫn với một niềm kiêu hãnh bệnh hoạn.
Hắn lật sang trang tiếp theo.
Hình ảnh bắt đầu hiện ra không dưới dạng văn bản, mà là những mảnh vỡ của thị giác xâm nhập trực tiếp vào não bộ anh.
Một đám đông người đứng im lìm trong sương mù trắng.
Họ không khóc, không cười.
Mặt họ trơn nhẵn như tượng sáp, thiếu hẳn các đặc điểm biểu cảm.
Giáo Chủ Quên Đi xuất hiện giữa họ, áo choàng đen bay phấp phới dù chẳng có gió nào.
Người đàn ông đó giơ tay lên, và từ lòng bàn tay tỏa ra một làn sóng ánh sáng mờ đục, lan tỏa khắp không gian.
Khi sóng chạm vào người dân, đôi mắt họ đóng lại.
Và khi chúng mở ra lần nữa, sự trống rỗng trong đó đáng sợ hơn bất kỳ nỗi đau nào mà Tiểu Hoa từng chứng kiến.
kế hoạch của hắn,” Tiểu Hoa thì thầm, ngón tay run nhẹ trên trang giấy.
“Không phải xóa bỏ ký ức cá nhân.
Hắn đang chuẩn bị một cuộc tẩy trắng toàn cầu.”
Cậu tiếp tục lật nhanh các trang.
Mỗi trang là một bước trong nghi thức.
Những biểu tượng ma thuật phức tạp được vẽ bằng máu và nước mắt.
Và ở góc dưới cùng của mỗi trang, có chữ ký nhỏ li ti: *Mù*.
Tim Tiểu Hoa co thắt lại.
Người hướng dẫn viên di tích với đôi mắt mù loá nhưng trái tim vàng đó sao?
Hắn không thể là đồng lõa.
Nhưng những dòng chữ trong cuốn sổ thì rõ ràng vô cùng, từng nét mực như dao khắc vào tâm trí cậu: *“Chỉ bằng cách loại bỏ gốc rễ của đau khổ, chúng ta mới có thể xây dựng một thiên đường thực sự trên tro tàn.”*
Đột nhiên, ánh sáng trong phòng bắt đầu nhấp nháy.
Mùi hương hoa thối rữa trở nên nồng nặc hơn, kích thích khứu giác đến mức Tiểu Hoa muốn nôn mửa.
Từ phía sau lưng anh, tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
cộc.* Giống hệt như nhịp điệu mà cậu vừa tạo ra khi đi vào phòng này.
Kẻ Mù đang đứng ở cửa.
Nhưng không phải là hình ảnh quen thuộc của người đàn ông mù loá với cây gậy trúc và nụ cười chua chát.
Bộ đồ rách rưới của hắn giờ đây được thay bằng một bộ vest đen bóng lưỡng, cắt may hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Đôi mắt hắc ám kia đã biến mất, thay vào đó là hai hố sâu thẳm không đáy đang xoay tròn như những lỗ khoan vũ trụ.
“Cậu tìm thấy nó rồi,” Kẻ Mù nói.
Giọng điệu vẫn y nguyên sự châm chọc cũ, nhưng giờ thì lạnh lùng đến mức băng giá.
“Tôi biết cậu sẽ tò mò.
Tò mò là lỗi lầm đầu tiên của con người sau khi bị đuổi ra khỏi thiên đường.”
Tiểu Hoa đứng dậy, đấu khí trong cơ thể bùng lên thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh người.
“Cậu đang nói gì?
Tôi không hiểu.”
“Không cần phải hiểu ngay bây giờ,” Kẻ Mù bước vào phòng, di chuyển với sự duyên dáng của một kẻ săn mồi đã biết chắc con mồi không có đường thoát.
“Chỉ cần nhớ rằng.
thời gian là kẻ thù chung của chúng ta.
Và tôi đang cố gắng cứu cậu khỏi nó.”
Hắn giơ tay lên, và lần này, bàn tay đó không cầm gậy trúc mà nắm chặt một vật gì đó phát ra ánh sáng xanh lét, dữ dội.
Tiểu Hoa nhận ra ngay lập tức — đó là một mảnh vỡ từ chiếc đồng hồ đếm ngược của chính anh đang nằm trong túi quần hắn.
“Tại sao?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói chùng xuống nhưng mắt vẫn sắc bén như lưỡi dao.
Kẻ Mù cười.
Một nụ cười đau khổ và giải tỏa cùng lúc.
“Vì nếu cậu chết trước khi hết giờ, tất cả những ký ức mà cậu mang theo sẽ bị nuốt chửng bởi vòng lặp này.
Và thế giới sẽ mãi mãi mắc kẹt trong nỗi sợ hãi của chính nó.”
“Vậy nên,” Kẻ Mù dậm chân xuống đất, và sàn nhà bắt đầu nứt vỡ, lộ ra một vực thẳm tối đen bên dưới.
“Cậu phải chọn.
Hoặc là để tôi xóa đi ký ức về cái chết này để cậu có thể tiếp tục sống thêm vài ngày nữa với sự vô tri.”
“Hoặc?” Tiểu Hoa nghẹn họng hỏi khi thân hình hắn bắt đầu bị lực hút từ vực thẳm kéo xuống.
Kẻ Mù đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng, ánh sáng xanh từ mảnh đồng hồ chiếu rọi vào khuôn mặt méo mó của hắn.
“Hoặc là cậu chấp nhận rằng.
cái chết không phải là kết thúc.”
Vực thẳm gầm lên như một con thú đói khát.
Tiểu Hoa nhìn xuống đôi chân mình đang dần trượt ra khỏi nền gạch men an toàn.
Hắn có thể nhảy lùi lại, quay trở về hành lang và chạy trốn khỏi sự thật đáng sợ này.
Hắn nhắm mắt lại.
Không phải vì sợ hãi.
Mà để tập trung vào cảm giác cuối cùng trước khi bước vào vực thẳm của tri thức cấm đoán.
Khi cậu mở mắt ra lần nữa, hắn đã không còn đứng trên nền gạch trắng sạch sẽ kia.
Mà đang rơi tự do trong một dòng chảy ký ức hỗn loạn, nơi những khuôn mặt vô số nạn nhân của Giáo Chủ Quên Đi đang hét lên trong im lặng.
Và giữa tiếng gầm gào đó, cậu nghe thấy rõ ràng giọng nói của chính mình từ tương lai xa xôi vọng về: *“Đừng tin vào sự yên bình.”*
Khi Tiểu Hoa đập mạnh xuống một bề mặt cứng rắn bên dưới vực thẳm ký ức, thứ đầu tiên mà anh cảm nhận không phải là đau đớn.
Mà là mùi máu tươi tanh tưởi và tiếng cười điên dại của chính mình vang lên từ khắp mọi hướng trong bóng tối dày đặc nhất.
Bóng tối ở đây không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.
Nó là một thực thể hữu hình, dày đặc như dầu nhớt lạnh giá, bám dính vào da thịt Tiểu Hoa.
Hắn cố gắng hít thở nhưng phổi chỉ nạp được mùi tanh nồng nặc của sắt rỉ và thối rữa.
Tiếng cười đó vẫn vang vọng, không phải từ bên ngoài mà từ sâu trong xương tủy hắn.
Đó là giọng nói của chính hắn, một phiên bản (biến dạng) đến mức khó nhận ra đang chế giễu sự yếu đuối hiện tại.
Hắn mở mắt ra.
Không có bầu trời sao nào cả.
Chỉ có những bức tường bằng thịt sống, nhô lên xung quanh như thành trì của một cơ thể khổng lồ đã chết từ lâu nhưng vẫn chưa ngừng co giật.
Mỗi nhịp đập của tim nơi đây tạo nên rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn chân trần của hắn.
Máu chảy thành suối nhỏ trên sàn nhà được lát bằng những ngón tay trắng bệch, vô số ngón tay chồng chất lên nhau, khớp xương bị gãy và tái sinh liên tục trong một vòng lặp bệnh hoạn.
Tiểu Hoa quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào mặt đất lạnh lẽo.
Những ngón tay dưới chân hắn bỗng nhiên chuyển động.
Chúng không còn là những khối thịt vô tri nữa mà uốn lượn như con rắn nhỏ, tìm kiếm nhiệt độ cơ thể sống để bám víu.
Hắn lùi lại nhanh chóng, gót giày trượt trên vũng máu trơn láng.
Một tiếng rít chói tai xé toạc không khí khi một trong những ngón tay đó suýt nữa là móc vào mắt cá chân hắn.
“Không,” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì sợ hãi và sự khó tin.
“Đây chỉ là ảo giác.
Là bẫy của Quên Đi.”
Nhưng mùi máu quá thật.
Sự lạnh lẽo trên da thịt quá rõ ràng.
Và nỗi kinh hoàng trong trái tim hắn càng trở nên cụ thể hơn bất kỳ điều nào khác.
Hắn đứng dậy, lưng dựa vào bức tường thịt đang pulsating (nhịp đập) theo nhịp sinh học đáng sợ của mình.
Bức tường này ấm áp và ẩm ướt, giống như bên trong một chiếc bụng mẹ khổng lồ bị nhiễm độc.
Hắn cần phải tìm lối ra.
Hoặc ít nhất là hiểu rõ tại sao ký ức tương lai lại đưa hắn đến nơi chết chóc này.
Trong túi áo khoác, ngón tay trỏ của hắn chạm vào vật kim loại lạnh giá mà anh đã lấy từ phòng thí nghiệm trước khi bước vào vực thẳm.
Đó không phải là vũ khí truyền thống nào cả.
Nó nhỏ bé, hình dạng kỳ lạ và tỏa ra một aura (halo) tĩnh điện yếu ớt khiến tóc trên đầu hắn dựng đứng lên.
Tiểu Hoa rút nó ra dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính những vết nứt trên tường thịt.
Đó là một chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh đen, nhưng bên trong không phải là cát vàng hay trắng.
Mà là máu đông đặc, đỏ thẫm và đang chuyển động ngược chiều trọng lực.
Những hạt máu nhỏ.
lên phía đỉnh của đồng hồ thay vì rơi xuống đáy.
Khi hắn nhìn kỹ hơn, hắn nhận ra mỗi hạt máu đó chứa đựng một khuôn mặt cực kỳ thu nhỏ, những gương mặt đang mở miệng trong nỗi thống khổ vĩnh cửu.
“Thời gian,” Tiểu Hoa thì thầm, cảm giác buồn nôn dâng trào dữ dội.
“Giáo Chủ không chỉ ăn ký ức.
Hắn đang nghiền nát thời gian.”
Hắn quay lại nhìn phía sau mình.
Nơi hắn vừa ngã xuống giờ đã biến mất vào bóng tối dày đặc hơn trước kia gấp bội phần.
Những ngón tay trên sàn nhà bắt đầu di chuyển nhanh hơn, tạo thành một dòng chảy đỏ tươi cuốn hút mọi thứ xung quanh về trung tâm của căn phòng thịt này.
Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chạy thẳng tiến sâu vào mê cung sinh học quái dị này.
Mỗi bước chân của Tiểu Hoa đều gây ra những âm thanh ướt át, dính dợ như tiếng giẫm lên gan thối.
Không khí càng ngày càng trở nên nặng nề hơn, khó thở đến mức phổi hắn cháy xốt.
Hắn cố gắng giữ lý trí bằng cách đếm từng nhịp tim của mình, nhưng chúng dường như đang đồng bộ hóa với nhịp đập của những bức tường xung quanh.
Thump-thump.
Thump-thump.
Nhịp điệu đó dần lấn át suy nghĩ logic trong đầu hắn, thay thế nó bằng một bản năng nguyên thủy: chạy hoặc chết.
Bỗng nhiên, trước mặt hắn xuất hiện một cánh cửa.
Nó không được làm từ gỗ hay kim loại mà là từ những mảnh xương sườn cong vút, được gắn kết với nhau bởi dây chằng màu tím sẫm đang co giãn liên tục.
Trên khung cửa, có khắc dòng chữ bằng tiếng Việt nhưng viết ngược lại như thể nhìn trong gương: *Đừng quay lại khi nghe thấy tên mình.*
Tiểu Hoa dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa xương đó.
Tim hắn đập mạnh đến mức đau nhói ở lồng ngực.
Hắn nhớ rõ lời cảnh báo từ giọng nói tương lai của chính mình.
*“Đừng tin vào sự yên bình.”* Nhưng nơi đây không có gì là yên bình cả.
Chỉ có sự hỗn loạn sinh học và mùi tử khí.
Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt xương lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một luồng điện tê buốt chạy dọc theo cánh tay trái của hắn.
Những ký tự trên cửa bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy như đèn báo hiệu nguy hiểm trong bóng tối.
Hắn rút tay lại nhanh chóng, vết đỏ hằn rõ trên da thịt nơi ngón tay vừa chạm vào.
“Tại sao?” Hắn tự hỏi mình, giọng run rẩy vang lên trong không gian kín mít này.
“Tại sao tôi lại ở đây?
Tại sao tôi có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thể?”
Cánh cửa xương bắt đầu mở ra một cách chậm chạp và đau đớn, phát ra tiếng kêu cọt kẹt giống như tiếng than van của con vật bị giết mổ.
Bên trong là một hành lang dài vô tận, được chiếu sáng bởi những quả cầu ánh sáng lơ lửng mà thực chất là các cơ quan nội tạng đang phát huỳnh quang bệnh hoạn.
Tiểu Hoa biết rằng hắn không thể quay lại.
Bóng tối phía sau đã nuốt chửng lối đi cũ của hắn, chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt đối và tiếng cười điên dại vẫn tiếp tục vang vọng từ mọi hướng.
Hắn bước qua ngưỡng cửa xương.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi những bức tường hành lang bắt đầu co thắt lại như muốn nghiền nát bất kỳ thứ gì đi vào bên trong cơ thể của chúng.
Hắn phải di chuyển nhanh hơn, đẩy mạnh hai cánh tay về phía trước để giữ thăng bằng trên sàn nhà trơn trượt đầy chất dịch sinh học màu xanh lá cây nhạt.
Ở cuối hành lang, một bóng dáng đứng đó từ xa.
Nó cao lớn, gầy guộc và mặc chiếc áo choàng đen dài quét đất.
Dáng vẻ của nó rất quen thuộc, đến mức khiến dạ dày Tiểu Hoa quặn đau vì sự nhận ra kinh hoàng này.
Bóng dáng ấy không cử động.
Chỉ đứng yên bất động trong ánh sáng bệnh hoạn của những quả cầu nội tạng phát sáng kia.
Tiểu Hoa chậm lại, nín thở.
Hắn cố gắng phân tích từng chi tiết nhỏ nhất về hình dáng đó.
Cái đầu cúi xuống quá mức tự nhiên, hai bàn tay gầy guộc buông thõng bên hông với những ngón tay dài bất thường giống hệt như những chiếc móc câu bằng sắt đen ngòm.
Và mùi hương.
một mùi hương hoa nhài ngọt ngào đến khó chịu đang lan tỏa từ phía bóng dáng đó, che lấp tạm thời mùi tanh tưởi của máu và thịt thối xung quanh.
“Tiểu Hoa,” giọng nói phát ra từ bóng dáng ấy trầm thấp, êm ái nhưng mang theo một sự lạnh lùng cắt da cắt thịt không thể nhầm lẫn được.
“Cậu đã mất quá nhiều thời gian rồi.”
Hắn nhận ra đó là giọng nói của chính mình trong hiện tại.
Không phải tương lai xa xôi mà ngay lúc này, nơi đây.
Nhưng hắn đang đứng trước mặt bóng dáng kia.
Và bóng dáng kia cũng nhìn thẳng vào mắt hắn với đôi tròng đen hoàn toàn trống rỗng, không có đồng tử hay củng mạc nào cả.
“Tôi là ai?” Tiểu Hoa hỏi, giọng nói của mình nghe xa xăm và mờ nhạt trong khoảng cách ngắn ngủi giữa họ.
Bóng dáng đó chậm rãi nâng đầu lên.
Khuôn mặt lộ ra dưới lớp tóc dài bết dính là gương mặt của chính Tiểu Hoa nhưng bị biến dạng nghiêm trọng bởi nỗi đau đớn tột cùng từng trải qua những năm tháng mà hắn chưa hề sống.
Răng nanh sắc nhọn nhô ra từ hàm trên, mắt trợn ngược trắng toát và miệng rộng mở đến tận mang tai trong một nụ cười đầy khinh miệt.
“Cậu là nạn nhân tiếp theo,” bóng dáng kia nói, đồng thời đưa bàn tay dài ngoằng về phía Tiểu Hoa như mời gọi hắn bước vào cái ôm tử thần cuối cùng của chính linh hồn mình đang bị xé lẻn ra khỏi xác thịt.
“Và tôi là người thu thập.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận