Chương 78

Chương bắt đầu trong một sự im lặng đáng sợ, nơi âm thanh của thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt hoàn toàn.

Tiểu Hoa không mở mắt ngay lập tức.

Cơ thể anh vẫn nằm gọn trên sàn nhà lạnh lẽo, nhưng ý thức thì đang trôi dạt giữa hai bờ vực: thực tại và ký ức.

Cái "đau" mà anh cảm nhận không phải là nỗi đau cơ bắp thông thường do vết thương gây ra.

Nó sâu hơn, độc hại hơn.

Đó là cảm giác như những dây kẽm gai nhỏ li ti được kéo căng bên trong hệ thần kinh, mỗi lần tim đập lại càng siết chặt thêm một chút nữa.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mang mùi vị của sắt gỉ và ozone – mùi của những tia sét vừa đánh xuống đất.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà vẫn phát ra tiếng rè rè khó chịu, nhưng giờ đây âm thanh ấy nghe giống như lời thì thầm đầy ác ý từ một thực thể vô hình nào đó đang quan sát anh.

Tiểu Hoa hít thở sâu.

Hơi lạnh trong phổi khiến anh rùng mình, nhưng nó cũng giúp anh giữ được chút lý trí cuối cùng còn sót lại.

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là thứ xa xỉ mà người sắp chết không thể có đủ tiền để mua.

Thay vào đó, một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn bao phủ lấy tâm trí anh.

Anh cần biết điều gì đang xảy ra trước khi cơ thể này bị xé nát bởi những ký ức lạ lẫm vừa xâm nhập vào não bộ.

Anh từ từ mở mắt.

Thị giác của anh mờ ảo, mọi thứ đều bị biến dạng qua một lăng kính màu đỏ tía máu.

Những bức tường lớp học số 13 không còn là bê tông xám xịt nữa.

Chúng đang chảy nhão ra như sáp nến dưới nhiệt độ cao, tiết ra những chất lỏng đen sẫm bốc lên mùi thối rữa của xác thịt mục nát.

“Thời gian,” Tiểu Hoa lẩm bẩm trong cổ họng khô khốc.

Giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể nó phát ra từ một nơi rất sâu bên trong lồng ngực chứ không phải từ dây thanh quản.

“Họ đã mua được bao nhiêu?”

Câu hỏi này vang lên trong đầu anh mà không có câu trả lời rõ ràng.

Nhưng cảm giác thì hiện hữu khắp nơi – sự gấp gáp, tuyệt vọng của những giây phút cuối cùng đang đè nặng lên từng tế bào da thịt.

Anh ngồi dậy, chậm chạp nhưng dứt khoát.

Mỗi cử động đều gây ra tiếng lạo xạo từ bên trong xương cốt, như thể cơ thể anh đang cố gắng tự sửa chữa hoặc có lẽ là.

tái cấu trúc lại theo một hình mẫu mới nào đó mà anh không hề kiểm soát được.

Tiểu Hoa ngồi phịch xuống sàn nhà, tay run rẩy chạm vào vết xăm đen sẫm trên cổ tay trái của mình.

Cảm giác đau đớn bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết khi ngón tay tiếp xúc với bề mặt da thịt nóng rực kia.

Không phải là một cơn đau đơn thuần.

Nó giống như việc nhúng bàn tay trần vào giữa đám cháy đang bùng lên dữ dội nhất, kèm theo cảm giác kiến bò dưới da – hàng ngàn con côn trùng nhỏ bé đang đào bới tổ bên trong mạch máu anh.

Luồng ký ức ồ ạt ùa về, thô ráp và ngột ngạt đến mức nghẹt thở.

Tiểu Hoa không thấy một câu chuyện rõ ràng với nhân vật hay cốt truyện logic.

Thay vào đó, hắn chỉ thấy *cảm giác*.

Những mảnh vỡ cảm xúc bị ép buộc hòa quyện vào nhau tạo thành một hỗn loạn kinh hoàng: mùi máu tanh nồng nặc của chiến trường cổ đại; tiếng hét xé toạc không khí từ những linh hồn đang tuyệt vọng cầu xin sự tha thứ; và lạnh lẽo nhất là cái chạm tay mềm mại nhưng đầy ám ảnh của ai đó – có thể là người yêu, hoặc kẻ thù – trước khi lưỡi dao cắt đứt mọi liên kết vĩnh viễn.

*Cảm giác bị phản bội.*
Đó là cảm xúc chủ đạo xuyên suốt những đoạn ký ức này.

Nó không đến từ một mối quan hệ tình cảm hay gia đình bình thường.

Nó mang tính chất nghi thức, trang trọng và đáng sợ hơn nhiều lần so với sự dối trá thông thường trong cuộc sống hàng ngày tại Vùng Đất Ký Ức nơi đây vậy đó!....

Không gian xung quanh bắt đầu co lại.

Những bức tường đá xám xịt, trước kia còn rộng lớn và âm u như một nghĩa địa cổ xưa, giờ đây đang chậm chạp nhưng chắc chắn ép vào hai bên vai của Đan Lương.

Tiếng ma sát giữa đá và xương sống vang lên rít tai, giống như tiếng than thở của những linh hồn không thể siêu thoát.

Hắn hít sâu một hơi dài.

Không khí ở đây lạnh cóng, mang theo mùi ẩm mốc của đất sét bị xé toạc và mùi kim loại gỉ sét — mùi của máu khô từ hàng thế kỷ trước.

Mỗi bước chân hắn dấn xuống đều tạo ra tiếng vang hõm hõm, như thể đang giẫm lên những lớp xác chết mỏng manh phủ dưới nền đá.

"Thời gian," Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc vì sợ hãi và nỗ lực giữ tỉnh táo.

"Cái thứ duy nhất còn lại."

Đồng hồ trên cổ tay hắn vẫn tick tock đều đặn.

Nhưng kim giây dường như đang quay nhanh hơn bình thường.

Hắn không dám nhìn kỹ.

Chỉ cần một cái liếc mắt vào mặt số, nỗi ám ảnh về sự kiệt quệ sẽ nuốt chửng lý trí của hắn.

Hắn phải tập trung vào mục tiêu phía trước: cánh cửa sắt đen ngòm nằm sâu trong hành lang tối om kia.

Hắn lao bước nhanh hơn.

Bàn chân trần chạm xuống những viên đá lạnh buốt, cảm giác tê cóng lan tỏa lên đùi, nhưng nỗi sợ hãi về cái chết sắp đến đã lấn át mọi cảm giác vật lý khác.

Hành lang này không thẳng tắp mà xoắn ốc như ruột của một con sên khổng lồ đang hấp hối.

Những bức tường hai bên xuất hiện những vết nứt dài ngoằng, và từ sâu thẳm trong đó, ánh sáng màu xanh lét yếu ớt hắt ra, chiếu rọi lên những hình khắc kỳ dị trên đá.

Đó không phải là chữ viết.

Chúng giống như những móng vuốt cào nham nhở, hoặc có lẽ là tiếng hét được đóng băng vĩnh viễn trong đá.

Đan Lương cố gắng tránh nhìn chúng.

Trong Vùng Đất Ký Ức, sự chú ý là một dạng năng lượng mà hắn đang thiếu hụt trầm trọng.

Nếu hắn dừng lại để suy ngẫm về nguồn gốc của những hình khắc này, ký ức của hắn sẽ bị xói mòn thêm nữa.

Hắn nhớ ra lời cảnh báo của người dẫn đường — nếu có thể gọi tên gã đó là "người" thì đúng hơn: *Đừng nhìn vào quá khứ khi ngươi đang chạy trốn tương lai.*

Tuy nhiên, sự tò mò và bản năng sinh tồn lại đẩy hắn đến gần một khoảng trống trên tường.

Tại đó, một tấm gương vỡ vụn nằm nghiêng, phản chiếu hình ảnh méo mó của Đan Lương.

Khuôn mặt trong gương không phải là khuôn mặt hiện tại của cậu.

Nó già nua hơn, hốc hác hơn, với đôi mắt trũng sâu chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ.

Và trên cổ người đàn ông trong gương, một vết cắt ngang qua thanh quản chảy máu tươi.

Đan Lương giật mình lùi lại, va mạnh vào bức tường phía sau.

Cơn đau nhói lên ở vai trái khiến cậu rít lên.

Nhưng cơn đau ấy không kéo hắn trở về thực tại mà ngược lại, nó mở ra một cánh cửa ký ức khác trong tâm trí hỗn loạn của hắn.

*Hắn đứng trước tấm gương này.*
*Đúng chính xác vị trí này.*
*Cầm con dao găm bằng đồng đen.*

Ký ức ập đến dữ dội như một trận lũ quét.

Hắn thấy bàn tay mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích bệnh hoạn.

Trong ký ức đó, hắn đang cười.

Một nụ cười điên cuồng, méo mó và đầy khinh miệt dành cho chính hình ảnh phản chiếu của mình.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát sao?" Tiếng nói từ trong đầu vang lên, trầm ấm nhưng lạnh lẽo như băng hà.

"Mỗi lần ngươi chạy trốn, ta lại tiến gần hơn một bước."

Đan Lương lắc mạnh đầu, cố gắng xua đuổi giọng nói đó.

Hắn không còn thời gian để đấu tranh với những ảo giác này.

Cánh cửa sắt phía cuối hành lang giờ đã rõ ràng hơn.

Nó được bao phủ bởi những biểu tượng ma thuật sáng lấp lánh — ánh sáng đỏ tía, màu của sự nguy hiểm và cấm kỵ.

Hắn lao về phía đó, bỏ mặc nỗi đau ở vai trái đang ngày càng lan rộng như một vết bỏng lạnh.

Khi hắn chạm tay vào cánh cửa, cảm giác đầu tiên không phải là độ cứng của kim loại mà là sự ấm áp đáng sợ.

Như thể cánh cửa đang sống, đang thở cùng nhịp đập với tim hắn.

Hắn đẩy mạnh.

Cánh cửa mở ra với tiếng groàn dài, giống như tiếng than vãn của một sinh vật bị thương nặng.

Bên trong không phải là một căn phòng trống rỗng mà là một thư viện ngầm khổng lồ.

Những kệ sách bằng gỗ đen cao chạm trần nhà xếp san sát nhau, tạo thành những hành lang hẹp và bí ẩn.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng máu chảy trong tĩnh mạch của mình.

Nhưng điều khiến Đan Lương dừng bước không phải là quy mô của nơi này, mà là thứ nằm giữa lối đi chính.

Một chiếc bàn đá hình tròn, trên đó đặt một cuốn sách da màu đỏ sẫm đang mở ra hai trang trắng bệch.

Quanh chiếc bàn là bảy ngọn nến bằng xương người đang cháy xanh lét, khói tỏa lên không mùi hương thông thường của sáp ong hay dầu động vật mà mang theo mùi hôi thối của xác phân hủy.

Hắn tiến lại gần, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn để thoát ra ngoài.

cuốn sách đó.

Hắn cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ từ nó, giống như nam châm với sắt.

Nhưng trực giác sinh tồn thì hét lên cảnh báo: *Đừng chạm vào.*

Trên trang giấy trắng bệch của cuốn sách, mực đen bắt đầu hiện hình trước mắt kinh ngạc của hắn.

Không phải do ai đó đang viết ra mà chúng tự động xuất hiện, giống như máu từ một vết thương cũ bị xé toạc.

Đan Lương nhíu mày.

Hắn không nhớ mình từng bán điều gì cả.

Cuộc đời hắn tại Vùng Đất Ký Ức chỉ có những mảnh vỡ rời rạc, những cơn đau đầu và nỗi sợ hãi triền miên về việc mất đi chính mình.

Nhưng khi đọc dòng chữ đó, một cảm giác quen thuộc, ghê tởm nhưng lại đầy hấp dẫn xâm chiếm tâm trí cậu.

Hắn đưa tay ra, ngón trỏ run rẩy chạm nhẹ vào trang giấy.

Ngay lập tức, những ký tự đen sẫm như có sự sống, bò lên cánh tay hắn và tiến về phía cổ họng.

Nỗi đau bỏng rát lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cùng lúc đó, một dòng thông tin khổng lồ ập vào đầu cậu.

*Không phải là ngươi.*
*Câu trả lời sai lệch sẽ dẫn đến cái chết tức thì trong ký ức vĩnh cửu.*

Đan Lương rút tay ra vội vàng, những vết bỏng hình dạng chữ cái còn đỏ rực trên da thịt cậu.

Hắn lùi lại một bước, thở hổn hển.

Không gian thư viện bắt đầu rung chuyển nhẹ.

Những ngọn nến xương người leo lét và tắt dần theo thứ tự từ xa đến gần.

Bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng xanh lét kia.

Hắn phải tìm câu trả lời khác.

Hoặc tốt hơn nữa, chạy trốn khỏi nơi chết này trước khi bóng tối hoàn toàn bao phủ.

Nhưng cánh cửa phía sau đã đóng sầm lại với một tiếng động chói tai, cắt đứt mọi hy vọng quay lui.

Hắn bị mắc kẹt trong thư viện của những ký ức mang đàng.

Hắn nhìn quanh.

Những kệ sách bắt đầu dịch chuyển.

Chúng trượt trên sàn đá âm thanh khô khốc, thay đổi vị trí và tạo thành mê cung mới.

Và giữa sự hỗn loạn đó, một bóng đen cao lớn xuất hiện ở cuối hành lang xa nhất của thư viện.

Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khối tối tăm đang hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Bóng đen ấy bắt đầu di chuyển về phía Đan Lương.

Không chạy bộ, mà trôi nổi như khói thuốc lá trong gió.

Mỗi bước nó tiến lại gần hơn, tiếng tick tock của đồng hồ trên cổ tay Đan Lương càng trở nên ồn ào và rõ ràng hơn, đập vào tai cậu như những cú búa nện xuống nhịp tim đang yếu dần.

Hắn quay sang nhìn cuốn sách một lần nữa.

Trang giấy giờ đã đổi màu thành đỏ tươi, giống như thịt sống mới mổ ra.

Dòng chữ hiện lên khác hẳn: *Nếu không trả lời, ngươi sẽ trở thành trang giấy tiếp theo.*

Đan Lương cắn chặt răng, nước bọt trong miệng đắng chát.

Hắn nhận ra rằng sự lựa chọn này không chỉ đến mạng sống vật lý mà còn là bản thể của hắn.

Nếu bị hấp thụ vào cuốn sách, ký ức của hắn sẽ mãi mãi nằm yên tại đây, trở thành một phần trong bộ sưu tập kinh hoàng của cái bóng đen kia.

Hắn sực nhớ lại cảm giác phản bội lúc đầu.

Cảm giác lạnh lẽo khi lưỡi dao cắt đứt liên kết.

Có phải đó là manh mối?

Kẻ đã bán linh hồn hắn.

hay chính hắn là người tự phản bội bản thân để tồn tại trong thế giới này?

Bóng đen tiến gần hơn nữa, giờ đây chỉ còn cách cậu vài mét.

Mùi hôi thối của sự hư vô tràn ngập không gian, làm cho Đan Lương cảm thấy buồn nôn.

Hắn nhìn vào đôi mắt trống rỗng của bóng đen và nhận ra một điều kinh khủng: hắn có thể thấy chính phản chiếu của mình trong đó.

Không phải là hình ảnh già nua trước kia, mà là hình ảnh hiện tại — sợ hãi, tuyệt vọng và đang trên bờ vực sụp đổ.

Hắn cần một lựa chọn.

Một hành động quyết đoán để phá vỡ cái vòng lặp này.

Thay vì chạm vào cuốn sách lần nữa hoặc chạy trốn vô ích trong mê cung đang co lại, Đan Lương làm điều mà hắn chưa từng nghĩ đến trước đây: Hắn rút con dao găm từ thắt lưng ra — thứ vũ khí duy nhất còn sót lại của mình — và cắt đứt sợi dây đồng hồ đeo trên cổ tay.

Tiếng kim loại va vào đá vang lên giòn giã trong sự tĩnh lặng đáng sợ của thư viện.

Đồng hồ rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Kim giây ngừng chuyển động.

Tick tock biến mất.

Sự im lặng đột ngột ấy khiến bóng đen dừng lại ngay lập tức.

Nó nghiêng đầu về phía Đan Lương, một cử chỉ đầy tò mò và nguy hiểm.

Không có tiếng tick tock, mối liên kết giữa thời gian thực tại và sự phân rã ký ức bị gián đoạn tạm thời.

Đan Lương không lãng phí khoảnh khắc quý giá này.

Hắn lao thẳng vào mê cung những kệ sách đang dịch chuyển, bỏ lại phía sau cuốn sách máu và bóng đen kinh hoàng.

Những đầu thư bay ra xung quanh hắn như những con rắn giấy độc, nhưng cậu né tránh chúng bằng bản năng sinh tồn đã được tôi luyện qua vô số lần gần chết trong Vùng Đất Ký Ức này.

Hắn không biết mình đang chạy về đâu.

Chỉ biết rằng nếu dừng lại, sự thật sẽ giết chết hắn nhanh hơn bất kỳ lưỡi dao nào.

Và sâu thẳm trong tâm trí hỗn loạn ấy, một nghi ngờ nham hiểm bắt đầu nảy nở: Có phải đồng hồ đó thực sự là của hắn?

Hay nó thuộc về kẻ đã đặt cái bẫy này từ lâu đời trước kia?

Hắn nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau, lan tỏa khắp thư viện như gió mùa đông giá buốt.

Và rồi, trong bóng tối dày đặc nhất của mê cung sách, một giọng nói quen thuộc gọi tên hắn — nhưng lại không phải là giọng của bất kỳ ai mà cậu từng biết trên thế giới này.

Một bàn tay xương xốc lạnh giá bỗng chộp lấy cổ hắn, kéo mạnh vào bóng tối.

Hắn gào lên, linh lực bùng nổ nhưng chỉ thấy vô số cuốn sách máu tươi bay tứ tung.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập