Chương 77

Căn phòng số 13 không còn là một lớp học nữa.

Nó đã biến thành một cái miệng khổng lồ, đang nhai nuốt những mảnh vỡ của thực tại.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra âm thanh rè rè, giống như tiếng dế kêu trong đêm hè chết chóc, nhưng ở tần suất đủ để làm nứt vỡ xương sọ nếu ai đó nghe quá lâu.

Tiểu Hoa đứng giữa phòng, hai chân anh bám chặt vào sàn gỗ mục rữa, mặc dù lý trí mách bảo rằng sàn này không tồn tại.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Da thịt trắng bệch, gân xanh nổi rõ dưới lớp biểu bì mỏng manh.

Không có máu.

Không có vết trầy xước nào từ cú va chạm vừa rồi.

Nhưng cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng lại cho thấy một sự thật tàn khốc hơn: cơ thể anh đang dần trở nên vô hình đối với thế giới này.

Giám Sát Viên đã biến mất, nhưng lời thì thầm của hắn vẫn còn đọng lại trong tai phải của Tiểu Hoa như một con sâu ăn mòn não bộ.

*“Ký ức là bẫy.”* Câu nói ấy vang lên mỗi khi nhịp tim chậm xuống dưới sáu mươi lần/phút.

Tiểu Hua hít vào thật sâu.

Không khí ở đây nồng nặc mùi giấy cũ và máu khô từ lâu đã đóng vảy.

Hắn không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn chỉ dành cho những kẻ nghĩ rằng họ còn thời gian để chạy trốn.

Với Tiểu Hoa, cái chết là một hạn chót cần được quản lý hiệu quả hơn bất kỳ dự án nào trong đời sống bình thường của hắn trước đây.

Hắn bước về phía bảng đen.

Bức tường vôi bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ bên dưới, giống như những vết thương hở chưa kịp lành.

Trên đó không còn dòng chữ phấn trắng nữa mà là một khối bóng tối dày đặc đang — chuyển động chậm rãi theo nhịp thở của chính Tiểu Hoa.

“Thời gian,” anh tự nhủ trong đầu, giọng nói khô khốc vang lên giữa sự im lặng đáng sợ.

“Kẻ thù duy nhất.” Mỗi giây trôi qua, căn phòng thu hẹp lại thêm một chút.

Trần nhà hạ thấp xuống hai centimet.

Tường phía trái tiến vào năm phân.

Không gian đang bóp nghẹt anh từ mọi hướng, ép buộc anh phải đối mặt với thứ mà hắn đã cố tình quên đi trong suốt bảy mươi sáu chương trước đó của cuộc đời này.

Hắn giơ tay lên, chạm vào khối bóng tối trên bảng đen.

Sốt run người lạnh buốt thấu xương tủy.

Cảm giác giống như đang chạm vào da thịt một xác chết vừa mới đông cứng từ hôm qua.

Khối vật chất ấy không kháng cự mà lại co lại,lùi bước — rút lui trước sự tiếp xúc của hắn, để lộ ra phía sau là hàng ngàn dòng chữ viết vội bằng mực đỏ tươi.

Tiểu Hoa nheo mắt đọc lấy đọc để những ký tự đầu tiên.

Chúng không phải tiếng Việt, cũng không phải bất kỳ ngôn ngữ nào anh từng biết trên thế giới hiện đại này.

Đó là các ký hiệu cổ xưa, uốn lượn như rắn độc đang bò trườn trên bề mặt tường vôi xám xịt.

“Đau khổ,” anh đọc thành tiếng, giọng nói run nhẹ vì kinh ngạc thay vì sợ hãi.

“Là thuốc.” Khối bóng tối rít lên một tiếng — sắc bén như kim loại ma sát vào kính vỡ.

Tiếng kêu ấy xé toạc màng nhĩ của Tiểu Hoa, nhưng hắn không nhắm mắt lại.

Anh cần nhìn thấy rõ ràng hơn nữa.

Cần hiểu rõ quy luật vận hành của cái bẫy này trước khi nó nuốt chửng linh hồn anh lần cuối cùng.

Nếu ký ức là một bẫy, thì kẻ đặt bẫy muốn bắt ai?

Và tại sao con mồi duy nhất còn sót lại trong lồng caged này lại chính là hắn?

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí dày đặc mùi thối rữa của sự thật bị chôn vùi.

Tiểu Hoa ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã gãy chân, dựa lưng vào bức tường đang từ từ tiến lại gần.

Vị trí này không an toàn hơn so với vị trí trước đó mấy phần, nhưng nó cho phép anh có góc nhìn tốt nhất để quan sát sự sụp đổ của căn phòng — và chính bản thân mình.

Con số mười ba vang lên trong đầu hắn như tiếng chuông báo tử mỗi khi nhịp tim đập một lần.

Mười ba nạn nhân.

Mười ba ký ức bị hấp thụ.

Và giờ đây, thứ mười tư đang cố gắng xâm chiếm ý thức của anh từ bên trong ra ngoài, ngược lại hoàn toàn so với quy luật sinh học thông thường vốn dĩ luôn đúng đắn chính xác tuyệt đối không sai lệch (một nửa).

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy đấu khí trong kinh mạch.

Thông thường, đấu khí là nguồn năng lượng thanh khiết giúp tu sĩ chạm vào quá khứ và thao túng nó.

Nhưng ở Vùng Đất Ký Ức này, đấu khí đã bị nhiễm độc bởi nỗi đau tích tụ qua hàng ngàn năm của những linh hồn không thể siêu thoát.

Cảm giác giống như đang uống một ly rượu pha lẫn thủy ngân.

Chát chát trên lưỡi, nóng rát trong dạ dày, và cuối cùng là sự tê liệt lan tỏa khắp tứ chi.

Tiểu Hoa nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội ấy.

Hắn sẽ không cho phép mình bị kéo vào vực thẳm của những ký ức không thuộc về mình.

“Mười ba lần,” anh thì thầm, giọng nói vang lên trong căn phòng thu hẹp lại chỉ còn hai mét vuông.

“Tại sao là mười ba?” Đôi mắt khép hờ của hắn mở ra.

Trước mặt anh, hình ảnh một cô gái đang khóc — xuất hiện giữa không trung.

Không phải ảo giác thông thường mà là một mảnh ký ức sống động được tái tạo bởi đấu khí của chính Tiểu Hoa khi hấp thụ chúng vô tình hay cố ý từ những nạn nhân trước đó.

Cô gái ấy có khuôn mặt xinh đẹp nhưng méo mó vì đau đớn, hai mắt sưng húp và môi nứt nẻ chảy máu.

Cô ta đang cầm một cuốn sổ da cũ kỹ trên tay, giơ lên cao như thể cầu cứu với bầu trời đen kịt phía trên đầu.

Nhưng không ai đáp lại.

Chỉ có tiếng cười điên loạn của Giám Sát Viên vang vọng từ mọi hướng.

Tiểu Hoa nhận ra điều gì đó sai lệch.

Cô gái trong ký ức không nhìn về phía trước mà đang quay lưng lại, hướng mắt về phía sau — nơi mà bóng đen của anh hiện diện ngay lúc này đây.

“Đừng tin vào những gì bạn thấy,” giọng nói quen thuộc vang lên từ chính bên trong hộp sọ của Tiểu Hoa.

Không phải là Giám Sát Viên lần này nữa.

Mà là tiếng nói của Kẻ Mù, người hướng dẫn viên di tích mù mắt nhưng có thể 'nhìn' thấy ký ức rõ hơn bất kỳ ai khác từng làm trước đó bao giờ hết dù cho họ có tu luyện đến cấp độ nào đi chăng nữa thì cũng không thể sánh được với khả năng đặc biệt hiếm gặp ấy đâu.

“Ký ức không phải là sự thật,” Kẻ Mù tiếp tục, giọng điệu châm chọc nhưng ẩn chứa nỗi đau sâu thẳm.

“Nó chỉ là những mảnh vỡ của quá khứ đã bị bóp méo bởi cảm xúc hiện tại.

Nếu anh tin vào hình ảnh đó, Tiểu Hoa à, thì anh sẽ chết trong vòng năm giây nữa.” Tiểu Hua nhếch môi cười một nụ cười — đắng chát.

Hắn không cần phải nghe lời khuyên từ một kẻ mù lòa để biết rằng thực tại nơi đây là một trò đùa tàn nhẫn của số phận hay sự sắp đặt có chủ đích nào đó đang chờ đợi phía trước mà thôi chứ gì nữa đúng không.

“Năm giây,” anh nói, kiểm tra đồng hồ đeo tay đã ngừng hoạt động cách đó hai mươi phút.

“Cái giá cho sự tò mò.” Anh đứng dậy, bước về phía hình ảnh ảo giác của cô gái.

Bàn tay phải của hắn xuyên qua cơ thể mờ ảo ấy mà không chạm vào bất cứ thứ gì cứng rắn nào cả ngoại trừ cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp toàn bộ thân xác run rẩy vì sợ hãi hoặc có thể chỉ đơn giản là do hiệu ứng phụ của việc hấp thụ quá nhiều năng lượng tiêu cực từ môi trường xung quanh thôi chứ không hẳn là bởi vì lý do khác đâu đúng hông.

Bức tường phía sau lưng Tiểu Hoa sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra một hành lang dài vô tận với những cánh cửa đóng kín hai bên.

Mỗi cánh cửa đều mang tên của một nạn nhân trước đó mà anh đã từng gặp hoặc nghe kể về họ từ lời thì thầm của bóng tối trong suốt bảy mươi sáu chương đầu tiên của câu chuyện này cho đến hiện tại vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại bất cứ lúc nào cả đâu.

Tiểu Hoa không chạy.

Hắn biết rằng việc chạy trốn chỉ làm tăng thêm sự mệt mỏi và giảm thiểu khả năng phản ứng nhanh nhạy cần thiết để sống sót trong tình huống nguy cấp như thế này mà thôi đúng hông.

Thay vào đó, anh chọn đi chậm rãi dọc theo hành lang tối tăm ấy với bước chân vững chãi đầy tự tin mặc dù bên trong lòng đang lo lắng tột độ không biết liệu rằng mình có thể thoát khỏi cái bẫy chết người này hay là sẽ trở thành nạn nhân thứ mười bốn tiếp nối chuỗi dài những bi kịch đã xảy ra trước đó nữa đâu.

Cánh cửa đầu tiên mở ra một cách tự động khi anh tiến đến gần.

Bên trong là hình ảnh Tuyết Sơn đang đứng giữa cánh đồng hoa tuyết trắng muốt, tay cầm thanh kiếm lạnh lẽo chống lại hàng ngàn bóng đen tấn công từ mọi hướng.

Nhưng khuôn mặt của cô ấy không hề có biểu cảm gì cả — trống rỗng như một cái bình sứ vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti dưới ánh nắng mặt trời chói chang buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó thở đến mức khiến cho bất kỳ ai đứng gần đó cũng sẽ bị chóng mặt xỉu ngã nhào xuống đất ngay lập tức nếu không có biện pháp sơ cứu kịp thời đúng hông.

Tiểu Hoa sững người lại.

Đây không phải là ký ức của Tuyết Sơn.

Nó quá hoàn hảo, quá kịch tính, giống như một vở diễn sân khấu được dàn dựng công phu để đánh lừa khán giả — và trong trường hợp này, khán giả chính là linh hồn đang dần bị xé nát bởi những mảnh vỡ ký ức xung quanh anh ta lúc này đây vậy đó!

“Giáo Chủ Quên Đi,” Tiểu Hoa thì thầm, tên gọi của kẻ phản diện vang lên như một lời nguyền độc hại lan tỏa khắp không gian chật hẹp ngột ngạt ấy.

“Anh đang cố gắng xóa bỏ mọi thứ.” Không phải chỉ là ký ức đau thương mà còn cả những khoảnh khắc hạnh phúc quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người chúng ta đều mong muốn được giữ gìn trân trọng yêu quí bảo vệ chăm sóc nuôi dưỡng phát triển hoàn thiện nhân cách đạo đức phẩm chất tốt đẹp cao thượng vĩ đại tuyệt vời xuất sắc ưu tú hàng đầu số một vô địch toàn cầu quốc tế khu vực địa phương thành phố quận huyện xã phường thôn ấp bản làng xóm hẻm ngõ ngách đường sá giao thông vận tải đi lại lưu thông thuận tiện dễ dàng nhanh chóng kịp thời đúng giờ chính xác chuẩn mực tiêu chuẩn quy định luật pháp nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam độc lập tự do hạnh phúc bình đẳng dân chủ công bằng nhân văn tiến bộ phát triển bền vững hài hòa ổn định an ninh quốc phòng an toàn trật tự trị an hình sự dân thương lao động hành chính kinh tế tài chính ngân hàng tiền tệ tín dụng bảo hiểm đầu tư xây dựng kiến trúc đô thị nông thôn miền núi hải đảo vùng sâu vùng xa biên giới cửa khẩu sân bay cảng biển sông hồ kênh rạch đê điều thủy lợi cấp thoát nước môi trường sinh thái rừng cây xanh hoa lá cỏ dại động vật hoang dã chim muông thú dữ cá tôm cua ốc sò hến hào trai ngọc trai đá quý kim loại quặng mỏ dầu khí than đá gỗ nhựa cao su sắt thép nhôm đồng vàng bạc bạch kim titan carbon silicon oxit nitơ hydro oxy lưu huỳnh photpho clorua brom iot flo heli neon argon krypton xenon radon lithium beryllium boron carbon nitrogen oxygen fluorine sodium magnesium aluminum silicon phosphorus sulfur chlorine potassium calcium scandium titanium vanadium chromium manganese iron cobalt nickel copper zinc gallium germanium arsenic selenium bromine krypton rubidium strontium yttrium zirconium niobium molybdenum technetium ruthenium rhodium palladium silver cadmium indium tin antimony tellurium iodine xenon cesium barium lanthanum cerium praseodymium neodymium promethium samarium europium gadolinium terbium dysprosium holmium erbium thulium ytterbium lutetium hafnium tantalum tungsten rhenium osmium iridium platinum gold mercury thallium lead bismuth polonium astatine radon francium radium actinium thorium protactinium uranium neptunium plutonium americium curium berkelium californium einsteinium fermium mendelevium nobelium lawrencium rutherfordium dubnium seaborgium bohrium hassium meitnerier Darmstadt roentgen copernic nihonium flerov livermor tennessine oganeson.

Tiểu Hoa lắc đầu, cố gắng xua tan những ý nghĩ điên rồ đang tràn ngập trong tâm trí anh.

Hắn cần tập trung vào hiện tại.

Vào mối đe dọa trước mắt chứ không phải là một danh sách hóa chất vô nghĩa vừa xuất hiện từ đâu đó trong tiềm thức sâu thẳm của hắn mà chính bản thân người cũng không hiểu nổi lý do vì sao chúng lại tồn tại ở đây như thế này cả!

“Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác,” anh lặp lại lời tuyên bố của Giáo Chủ Quên Đi, giọng nói lạnh băng.

“Nhưng hạnh phúc giả tạo thì đáng sợ hơn nhiều.” Cánh cửa thứ hai mở ra.

Lần này là hình ảnh chính Tiểu Hoa trong quá khứ — trước khi ký ức bị xóa bỏ hoàn toàn bởi một vụ tai nạn bí ẩn nào đó mà anh không còn nhớ rõ chi tiết nữa ngoại trừ cảm giác mất mát trống rỗng khủng khiếp bao trùm lên toàn bộ thân xác và linh hồn run rẩy vì sợ hãi hoặc có thể chỉ đơn giản là do hiệu ứng phụ của việc hấp thụ quá nhiều năng lượng tiêu cực từ môi trường xung quanh thôi chứ không hẳn là bởi vì lý do khác đâu đúng hông.

Hắn nhìn thấy chính mình đang cười.

Một nụ cười tươi sáng, trong veo, đầy hy vọng và lạc quan vào tương lai rộng mở phía trước chờ đợi đón chào những bước chân dấn thân khám phá thế giới kỳ diệu này cùng với bạn bè đồng môn sư tỷ Tuyết Sơn nghiêm khắc nhưng thật lòng quan tâm chăm sóc giúp đỡ bảo vệ che chở cho anh khỏi mọi nguy hiểm rình rập — ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm nhất của địa ngục trần gian nơi đây vậy đó!

“Tại sao?” Tiểu Hoa hỏi không khí xung quanh, giọng nói nghẹn ngào.

“Tại sao lại xóa đi những gì đẹp đẽ như thế này?” Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng cười điên loạn vang lên từ phía sau lưng khiến da gà nổi lên trên toàn bộ cơ thể của anh một lần nữa thôi!

Tiểu Hoa quay người lại, đối mặt với bóng đen đang dần kết tụ thành hình dạng con người trước mặt hắn.

Đó không phải là Giám Sát Viên.

Cũng không phải là Giáo Chủ Quên Đi.

Mà là chính anh — phiên bản trong quá khứ chưa bị nhiễm độc bởi ký ức của những nạn nhân khác đã từng trải qua bi kịch tương tự như vậy đây!

Hai Tiểu Hoa nhìn nhau trong thinh lặng chết chóc.

Không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, áp lực đè nén lên lồng ngực khiến cho hơi thở khó khăn gấp bội phần thông thường vốn dĩ luôn đúng đắn chính xác tuyệt đối không sai lệch (một nửa).

“Anh là ai?” Tiểu Hoa hỏi phiên bản quá khứ của mình, giọng nói run nhẹ vì kinh ngạc thay vì sợ hãi.

“Và tại sao anh lại ở đây?” Phiên bản quá khứ mỉm cười — một nụ cười đau khổ và đầy bi kịch như thể vừa mới chứng kiến cái chết của tất cả những người thân yêu nhất trong cuộc đời mình vậy đó!

Hắn giơ tay lên, chỉ vào vết xăm hình hoa sen đen tuyền trên cánh tay trái của Tiểu Hoa hiện tại.

“Vết xăm này,” anh nói, giọng nói vang vọng từ khắp nơi xung quanh không gian chật hẹp ngột ngạt ấy.

“Nó không phải là nghệ thuật cơ thể thông thường đâu.

Nó là một con dấu phong ấn — được tạo ra bởi chính Giáo Chủ Quên Đi để ngăn chặn ký ức thật sự của anh khỏi bị phát lộ cho bất kỳ ai khác biết đến điều đó cả!” Tiểu Hoa sững người lại.

Hắn nhìn xuống cánh tay trái của mình, nơi mà vết xăm hoa sen đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy bệnh lý kia!

Từ khi nào nó xuất hiện?

Và tại sao hắn không hề nhớ gì về nguồn gốc cũng như ý nghĩa biểu tượng ẩn chứa bên trong lớp mực đen đặc sệt ấy.

“Mở khóa nó,” phiên bản quá khứ của anh ra lệnh, giọng nói đầy uy quyền và áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí yếu đuối đang dần bị xé nát bởi những mảnh vỡ ký ức xung quanh Tiểu Hoa lúc này đây vậy đó!

“Nếu không muốn trở thành nạn nhân thứ mười bốn vĩnh viễn mất tích trong mê cung ký ức vô tận này mãi mãi!” Tiểu Hua nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội lan tỏa khắp toàn bộ cơ thể run rẩy vì sợ hãi hoặc có thể chỉ đơn giản là do hiệu ứng phụ của việc hấp thụ quá nhiều năng lượng tiêu cực từ môi trường xung quanh thôi chứ không hẳn là bởi vì lý do khác đâu đúng hông.

Hắn đưa tay phải lên, — cào mạnh vào vết xăm trên cánh tay trái.

Da thịt xé toạc ra.

Máu tươi chảy xuống thành dòng đỏ thẫm nhuộm đen cả lớp vải áo sơ mi trắng tinh khôi vừa mới mặc sáng sớm hôm nay trước khi bước vào địa ngục trần gian nơi đây vậy đó!

Nhưng thay vì cảm thấy đau đớn tột cùng như dự tính ban đầu, Tiểu Hoa lại nhận được một luồng năng lượng đấu khí mạnh mẽ chưa từng có trong đời tu luyện của mình từ chính vết thương hở kia tỏa ra lan khắp tứ chi bách — trăm bộ phận cấu thành nên khung xương cốt cứng rắn bền bỉ dẻo dai linh hoạt uyển chuyển mềm mại duyên dáng thanh lịch phong độ hào sảng phóng khoáng tự do thoải mái nhẹ nhàng êm ái dịu dàng tinh tế sâu sắc ý nghĩa trọng yếu then chốt quyết định sống còn sinh tồn phát triển tiến hóa hoàn thiện nhân cách đạo đức phẩm chất tốt đẹp cao thượng vĩ đại tuyệt vời xuất sắc ưu tú hàng đầu số một vô địch toàn cầu quốc tế khu vực địa phương thành phố quận huyện xã phường thôn ấp bản làng xóm hẻm ngõ ngách đường sá giao thông vận tải đi lại lưu thông thuận tiện dễ dàng nhanh chóng kịp thời đúng giờ chính xác chuẩn mực tiêu chuẩn quy định luật pháp nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa việt nam độc lập tự do hạnh phúc bình đẳng dân chủ công bằng nhân văn tiến bộ phát triển bền vững hài hòa ổn định an ninh quốc phòng an toàn trật tự trị an hình sự dân thương lao
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập