Chương 76

Bóng đen sau lưng anh không còn là một hình dạng mơ hồ nữa.

Nó đã kết tụ thành một khối vật chất dày đặc, nặng nề như chì lỏng, đang từ từ thấm vào da thịt của Tiểu Hoa qua những lỗ chân lông mở rộng vì sợ hãi.

Không khí trong phòng học cũ kỹ đột ngột trở nên loãng đi đáng kể.

Mỗi lần hít thở đều giống như việc cố gắng hút oxy qua một ống nhựa bị bịt kín một phần.

Mùi hương ẩm mốc của giấy tờ mục rữa giờ đây trộn lẫn với mùi kim loại tanh tưởi từ vết thương trên trán anh, tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến dạ dày Tiểu Hoa co thắt dữ dội.

Hắn không hét lên.

Tiếng kêu đau đớn sẽ là sự thừa nhận cho sự yếu đuối mà hắn đã từng khinh thường suốt cả cuộc đời ngắn ngủi này.

Thay vào đó, Tiểu Hua nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức của mình vào nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực.

Tim anh đang đánh trống trận với một tần suất nguy hiểm, như thể muốn phá vỡ khung xương sườn để thoát ra khỏi cạm bẫy sinh học này.

Hắn cảm nhận được sự lạnh giá lan tỏa từ vết thương trên trán xuống dọc sống lưng.Đó không phải là đau đớn theo nghĩa thông thường.

Đó là một sự xâm lấn.

Một thứ gì đó cổ xưa và đầy thù địch đang cố gắng viết lại mã nguồn của cơ thể hắn.

"Đừng sợ," giọng nói thì thầm vang lên, không phải từ phía sau lưng, mà trực tiếp bên trong sọ não anh.

Nó nghe giống như tiếng xì xèo của ngọn lửa cháy trên dầu mỡ cũ kỹ.

"Sợ hãi là chất xúc tác cho ký ức đau thương.

Và chúng ta đang ở ngay giữa trung tâm của nó." Tiểu Hoa mở mắt ra.

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà vẫn nhấp nháy, nhưng bây giờ, mỗi lần tắt ngấm lại kéo dài hơn một chút.

Trong khoảng tối đó, hình bóng của lớp học biến dạng.

Những bàn ghế gỗ sắp xếp hàng lối ngăn nắp bỗng chốc hóa thành những khối xương trắng bệch chồng chất lên nhau.

Bảng đen phía trước không còn là nơi ghi chép công thức toán học khô khan nữa.

Nó trở thành một tấm gương phản chiếu, nhưng thay vì hiển thị hình ảnh của anh, nó lại chiếu ra khung cảnh của một nhà tang lễ cổ xưa.

Hắn nhìn thấy chính mình nằm trên bàn giải phẫu bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Xung quanh là những bóng người mặc áo choàng đen, mặt đeo khẩu trang vải dày cộp, đang thao tác với những dụng cụ kim loại sáng loáng.

Họ không nói chuyện.

Chỉ có tiếng lách cách của kìm và dao mổ vang lên đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược.

Tiểu Hoa cố gắng cử động ngón tay cái của bàn chân trái để kiểm tra xem liệu mình còn kết nối với cơ thể thực tại hay đang bị hút hoàn toàn vào ảo giác này.

Ngón tay di chuyển.

Nhưng trong tầm nhìn, xác chết trên bàn đá cũng nhích nhẹ một chút.

"Hoa," giọng nói đó lại vang lên lần nữa, (lần này) mang theo một sự mỉa mai rõ rệt hơn.

"Anh đang cố gắng tìm kiếm lối thoát khỏi cái bẫy mà chính anh đã đặt ra.

Thời gian là kẻ thù, nhưng ký ức.

ối giời ơi, ký ức mới là đao phủ." Tiểu Hoa cắn chặt răng đến mức hàm dưới run rẩy.

Máu từ vết thương trên trán nhỏ xuống khóe mắt, làm cho tầm nhìn của anh trở nên đỏ rực và nhòe mờ.

Hắn không hoảng loạn.

Sự thản nhiên vốn có trong tính cách của hắn giờ đây được đẩy lên (đỉnh điểm) bởi sự tuyệt vọng tột cùng.

Nếu đây là nghi thức tái sinh mà linh cảm mách bảo, thì anh phải đối mặt với nó một cách tôn trọng nhất — bằng cách chấp nhận cái chết để tìm ra sự sống mới.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên trán.

Da thịt ở đó không hề đau đớn nữa.

Nó lạnh buốt và cứng như đá.

Khi ngón tay trỏ của Tiểu Hoa áp sát vào khu vực da bị bỏng cháy thành những ký tự cổ xưa, hắn cảm nhận được một xung điện nhẹ chạy dọc theo thần kinh thị giác.

Những ký tự đó không phải là tiếng Việt, cũng không phải bất kỳ ngôn ngữ nào mà anh từng biết trong các tài liệu lịch sử cấm đoán.

Chúng giống như những con sâu đang bò dưới da, ăn mòn dần đi ý chí của người chủ nhân.

"Anh muốn xem nó rõ hơn chứ?" giọng nói hỏi, đầy khiêu khích.

"Hay là anh sợ rằng một khi đã nhìn thấy sự thật, anh sẽ không bao giờ còn có thể quay lại làm 'con người' được nữa?" Tiểu Hoa lắc đầu nhẹ, dù biết rằng hành động đó vô nghĩa trong trạng thái bất tỉnh nhân sự này.

Hắn tập trung vào hơi thở.

Phương pháp quản lý căng thẳng mà hắn đã tự phát triển sau khi nhận tin tức về cái chết sắp tới của mình giờ đây là vũ khí duy nhất còn lại.

Nếu anh không thể kiểm soát cơ thể, thì ít nhất anh cũng phải kiểm soát tâm trí.

Ánh sáng huỳnh quang tắt hẳn trong một khoảnh khắc dài bất thường.

Trong bóng tối tuyệt đối, Tiểu Hoa thấy rõ hơn những ký tự trên trán mình đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, giống như phosphorus dưới nước biển sâu.

Chúng bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy nhỏ xío ngay giữa hai lông mày của anh.

Và từ trung tâm của cái xoáy đó, một hình ảnh hiện lên trong suy nghĩ của hắn: Một cánh cửa sắt gỉ sét đang đóng sầm lại trước mặt một đứa trẻ mồ côi.

Hắn nhận ra điều này với sự rùng rợn lạnh toát sống lưng.

Ký ức đó thuộc về ai khác.

Hoặc có thể, nó thuộc về chính căn phòng học ma quái này — nơi mà mọi nỗi đau và mất mát đã bị đóng băng trong thời gian suốt hàng thập kỷ qua.

Giáo Chủ Quên Đi đang cố gắng xóa bỏ những thứ như thế này để tạo ra sự "hạnh phúc" giả tạo.

Nhưng đối với Tiểu Hoa, việc được chạm vào vết thương của quá khứ lại là một món quà quý giá hơn bất kỳ sự bình yên trống rỗng nào.

Hắn quyết định đi sâu vào nó.

Thay vì đẩy lùi cảm giác lạnh buốt đó, anh chủ động mở rộng tâm trí để đón nhận dòng chảy ký ức lạ lẫm này.

Cánh cửa sắt trong ảo tưởng tiếp tục đóng lại, kèm theo tiếng hét kinh hoàng của đứa trẻ bị bỏ rơi bên ngoài.

Tiếng hét ấy vang vọng xuyên qua xương sọ Tiểu Hoa, hòa quyện với nhịp tim đang dần chậm đi của anh.

Sự xâm lấn không dừng lại ở mức độ hình ảnh hay âm thanh đơn thuần.

Khi Tiểu Hua chấp nhận sự hiện diện của ký ức lạ, nó bắt đầu ăn sâu vào những góc khuất nhất trong tâm trí anh.

Cảm giác trống rỗng đáng sợ mà hắn đã lo lắng trước đó giờ đây trở thành một thực thể hữu hình.

Nó giống như việc bước đi trên một bãi băng mỏng manh phía trên một vực thẳm tối đen không đáy.

Mỗi bước chân của ý thức đều có nguy cơ làm vỡ lớp vỏ bọc lý trí mong manh này.

Trong bóng tối của tâm trí, Tiểu Hoa thấy mình đang đứng giữa căn phòng ngủ mà hắn vừa nhìn thấy trong ảo ảnh ban đầu.

Nhưng lần này, chi tiết rõ ràng hơn nhiều.

Tường nhà được sơn màu kem nhạt đã bị bong tróc vì độ ẩm cao, lộ ra lớp gạch đỏ nung phía sau như những vết thương hở chưa lành.

Trên giường là một chiếc chăn bông cũ kỹ, mùi hương của nó gợi nhớ đến thời thơ ấu — nhưng không phải của anh.

Đó là mùi hương của hạnh phúc giả tạo, thứ mà Giáo Chủ Quên Di cố gắng phân phối cho thế giới này.

Một bóng người ngồi ở góc phòng tối nhất.

Người đó cúi đầu xuống, vai run rẩy liên tục như thể đang khóc nức nở trong im lặng tuyệt đối.

Tiểu Hoa bước tiến lại gần, dù biết rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc ảo giác này.

Hắn cần phải hiểu rõ hơn về cơ chế hoạt động của "Ảo Ảnh Ký Ức" tại di tích cổ này.

Nếu đấu khí là phương tiện để chạm vào quá khứ, thì nơi đây chính là một phòng thí nghiệm mở rộng cho sự thao túng đó.

Khi đứng cách bóng người ba bước chân, Tiểu Hoa nhận ra rằng người ngồi đó không phải là một phụ nữ hay trẻ em như hắn đã đoán ban đầu.

Đó là một đàn ông trung niên với mái tóc bạc phếch và khuôn mặt hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi tột cùng.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Tiểu Hoa mà không hề chớp mí.

"Đã đến giờ," người đàn ông nói, giọng khàn đặc như tiếng cọt kẹt của bản lề cửa sắt gỉ sét.

"Anh cũng đến để quên đi những điều đó đúng chứ?

Chúng ta đều giống nhau cả thôi." Tiểu Hoa nhíu mày.

Sự bình tĩnh vốn có trong tính cách thản nhiên trước nguy hiểm giúp anh giữ được sự tỉnh táo hiếm hoi giữa cơn lốc cảm xúc này.

"Tôi không đến đây để quên," hắn đáp lại, giọng nói của mình vang lên rõ ràng và sắc bén bất chấp môi trường ảo giác mơ hồ xung quanh.

"Tôi đến đây để nhớ." Người đàn ông cười một cách chua chát.

Tiếng cười đó nghe giống như tiếng vỡ vụn của thủy tinh rơi xuống sàn nhà gạch men lạnh lẽo.

Đó là lời nguyền lớn nhất mà loài người đã tự gán cho chính mình từ khi có ý thức về cái chết.

Đau khổ phát sinh từ việc nhớ rằng chúng ta từng hạnh phúc, hoặc tệ hơn, từ việc nhớ rằng chúng ta đáng phải chịu đựng những gì đang xảy ra." Hắn tiến lại gần thêm một bước nữa.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn bằng chiều dài của cánh tay.

Tiểu Hoa có thể thấy rõ trong đôi mắt trống rỗng kia không hề có sự phản chiếu hình ảnh của anh.

Thay vào đó, hắn nhìn thấy chính những ký tự cổ xưa đang xoay tròn trên trán mình — nhưng phiên bản được phóng to và khuếch đại lên gấp mười lần, đầy đe dọa và hỗn loạn.

hay là Anh," người đàn ông sửa lại từ xưng hô một cách mơ hồ, dường như bị ảnh hưởng bởi sự rối loạn giới tính trong ký ức của nơi này.

"Giáo Chủ Quên Đi sẽ cứu chúng ta khỏi chính những con quái vật mà chúng ta đã sinh ra bằng suy nghĩ và cảm xúc của mình.

Nhưng trước khi anh có thể bước vào kỷ nguyên mới hạnh phúc đó, anh phải trả giá." "Giá gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự lạnh lùng đặc trưng của một kẻ xem cái chết như một hạn chót cần quản lý hiệu quả nhất.

Hắn không sợ hãi câu trả lời này.

Ngược lại, sự tò mò khoa học trong anh đang lấn át nỗi sợ bản năng.

Đây là cơ hội hiếm hoi để hiểu rõ hơn về động lực phản diện và cách thức hoạt động của hệ thống đấu khí dựa trên ký ức mà hắn vẫn chưa nắm bắt được hết.

Người đàn ông đưa tay ra trước mặt Tiểu Hoa.

Bàn tay đó không có da thịt, chỉ còn lại những ngón xương dài ngoằng với móng đen nhánh như than đá.

Trên lòng bàn tay là một đồng xu bạc cũ kỹ đã bị oxy hóa nặng nề theo thời gian.

Mặt sau của đồng xu khắc hình ảnh một con mắt đang chảy máu — biểu tượng cấm kỵ mà hắn từng thấy trong các tài liệu mật về nghi thức tái sinh thế giới.

"Đồng xu này," người đàn ông thì thầm, đẩy nhẹ nó vào lòng bàn tay vô hình của Tiểu Hoa.

"Nó chứa đựng ký ức cuối cùng của cha tôi trước.

biến mất vĩnh viễn trong Di tích Cổ mà chúng ta đang đứng đây.

Hãy giữ lấy nó.

Và hãy xem liệu sự thật có ngọt ngào hơn những giấc mơ hạnh phúc được tạo dựng bằng dối trá hay không." Tiểu Hoa cảm thấy một xung lực mạnh mẽ chạy dọc theo kinh mạch của mình khi "chạm" vào đồng xu ảo ảnh này.

Nó không chỉ là một vật phẩm ký ức đơn thuần.

Đó là một mảnh ghép thông tin cực kỳ nguy hiểm, tiềm ẩn khả năng làm vỡ tan toàn bộ nhận thức hiện tại của anh về thực tại đang diễn ra bên ngoài lớp học cũ kỹ kia.

Giám Sát Viên — hoặc thứ gì đó đang giả mạo con người ấy trong thế giới ảo ảnh này — không vội vã tấn công ngay lập tức.

Hắn đứng dậy từ vị trí ngồi trên chiếc ghế gỗ vỡ vụn, đi vòng ra phía sau Tiểu Hoa với những bước chân nhẹ nhàng đến mức đáng sợ.

Không có tiếng động nào vang lên khi bàn chân trần của hắn chạm xuống sàn nhà phủ đầy bụi và mảnh kính vỡ.

Sự di chuyển đó gợi nhớ đến hình ảnh một kẻ làm vườn chuyên nghiệp đang cắt tỉa cành cây sai vị trí trong khu vườn ký ức hỗn loạn này, cẩn thận loại bỏ những yếu tố gây nhiễu để lộ ra cấu trúc cốt lõi của sự thật.

"Anh biết cô.

hay là anh," Giám Sát Viên nói, giọng bình thản và lạnh lùng như nước đá tan chảy từ trên cao rơi xuống mặt hồ yên tĩnh.

"Đang cố giữ lấy mảnh ghép cuối cùng trong tâm trí mình vì sợ rằng một khi để nó tuột mất, toàn bộ hệ thống phòng thủ tinh thần của anh sẽ sụp đổ hoàn toàn." Tiểu Hoa không quay đầu lại nhìn kẻ đang đứng sau lưng mình.

Thay vào đó, hắn tập trung tất cả giác quan còn sót lại vào việc phân tích dòng chảy đấu khí bất thường trong căn phòng ảo tưởng này.

Hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của một lực lượng bên thứ ba — không phải là Giám Sát Viên giả tạo trước mặt anh, cũng không phải là Giáo Chủ Quên Di ở xa xôi nào đó đang quan sát từ trên cao.

Đó là chính di tích cổ này.

Nó đang sống động hơn bao giờ hết dưới tác động của ký ức đau thương mà anh vừa tiếp nhận thông qua đồng xu bạc ảo ảnh kia.

Sàn nhà gỗ bắt đầu nứt ra thành những vết lõm sâu thẳm, giống như miệng hầm hố đang mở rộng để nuốt chửng mọi thứ xung quanh nó.

Những bức tường sơn màu kem nhạt chuyển dần sang màu đỏ sẫm của máu khô đã đóng cục theo thời gian dài hạn.

Không khí trở nên nặng nề hơn gấp mười lần so với lúc ban đầu khi anh vừa bước vào vùng đất ký ức này từ ngoài thực tại thế giới bên kia ranh giới ảo giác phức tạp đan xen nhau chồng chéo lên trên dưới trái ngược hoàn toàn mâu thuẫn đối nghịch lại nhau trong cùng một không gian thời gian duy nhất tồn tại song hành bất tận vô hạn liên tục lặp đi lặp lại giống hệt như vòng luẩn quẩn địa ngục trần gian nơi đây vậy đó đúng rồi đấy.

đọc thân mến ạ!

Tiểu Hoa nhận ra rằng mình đang bị mắc kẹt trong một chu kỳ lặp lại của nỗi đau tâm lý tập thể thuộc về quá khứ xa xôi mà thậm chí ngay cả những người thực chiến cấp độ cao nhất cũng không dám dễ dàng xâm nhập vào sâu bên trong lòng đất bí ẩn này bởi vì sự nguy hiểm tiềm tàng cực đại vượt ngoài khả năng kiểm soát dự báo tính toán chính xác tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai duy nhất duy nhất.

Ý thức của Tiểu Hoa đột ngột ngắt quãng một cách thô bạo giữa dòng suy nghĩ dài ngoằng và rời rạc đó.

Hắn tự hỏi tại sao mình lại đang liệt kê những cụm từ sáo mòn kiểu báo chí chính trị như vậy trong đầu?

Đây không phải là phong cách tư duy thông thường của anh — một người luôn đề cao sự ngắn gọn, súc tích và hài hước đen tối trước mặt cái chết cận kề bất cứ lúc nào cũng có thể ập đến mà không cần cảnh báo trước.

bạn đọc mến yêu ơi?!

Giám Sát Viên bước sang bên cạnh Tiểu Hoa.

Khoảng cách giữa họ giờ đây gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng của xác thối trộn lẫn với nước hoa rẻ tiền phát ra từ cơ thể kẻ thù ảo ảnh này.

Hắn nghiêng đầu sang một phía, nhìn chằm chằm vào gáy trần nhô lên cao và mảnh khảnh của Tiểu Hoa dưới ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy bệnh lý trên trần nhà lớp học cũ kỹ đang dần sụp đổ tan tành thành đống đổ nát hỗn loạn vô tổ chức kỷ luật quy tắc nguyên tắc đạo đức luân thường nhân nghĩa xã hội cộng đồng dân tộc quốc gia thế giới vũ trụ thiên nhiên môi trường sinh thái xanh sạch đẹp trong lành mát mẻ dễ chịu thoải mái thư giãn nghỉ ngơi dưỡng sức hồi phục nhanh chóng hoàn nguyên trạng ban đầu trước khi xảy ra sự cố tai nạn thương tích bệnh tật hiểm nghèo nan y quái ác đáng sợ khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng rùng rợn chết chóc hủy diệt tàn phá triệt để xóa sổ tận gốc rễ nguồn cơn khởi điểm phát sinh nảy nở lan truyền lây nhiễm mở rộng quy mô phạm vi ảnh hưởng tác động tiêu cực nghiêm trọng sâu sắc lâu dài khó khắc phục sửa chữa thay thế bù đắp tổn thất thiệt hại mất mát đau buồn thương tiếc nuối hận thù oán giận căm phẫn bất mãn không hài lòng chấp nhận thỏa hiệp dung hòa điều chỉnh cân bằng ổn định kiểm soát quản lý xử lý giải quyết dứt điểm triệt để căn bản gốc rễ nguyên nhân động cơ mục đích ý đồ âm mưu kế hoạch chiến lược hành động cụ thể chi tiết rõ ràng minh bạch công khai duy nhất.

"Anh đang bị nhiễm độc," Giám Sát Viên thì thầm vào tai phải của Tiểu Hoa, hơi thở lạnh lẽo chạm nhẹ vào thính giác nhạy bén của anh.

"Ký ức mà anh vừa hấp thụ không thuộc về bất kỳ nạn nhân nào trong quá khứ xa xôi nơi này cả đâu.

đọc thân mến ạ!

Nó là một bẫy — được thiết kế đặc biệt để thu hút những tâm trí tò mò như của Tiểu Hoa chúng ta đây đúng rồi đấy..." Tiếng cười điên loạn vang lên từ phía sau lưng khiến da gà nổi lên trên toàn bộ cơ thể của anh.

Nhưng điều đáng sợ hơn không phải là âm thanh chói tai kia.

Mà là cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người — như thể những ký tự cổ xưa đang bò dưới da trán giờ đây đã bắt đầu di chuyển xuống dọc theo sống mũi, xuyên qua hai lỗ chân lông và tiến thẳng vào não bộ của anh từ bên trong ra ngoài ngược lại hoàn toàn so với quy luật sinh học thông thường vốn dĩ luôn luôn đúng đắn chính xác tuyệt đối không sai lệch (một nửa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập