Chương 75

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà lớp học cũ kỹ nhấp nháy với tần suất đủ để gây ra đau đầu kịch tính.

Nó không phải là sự cố điện, mà giống như một nhịp đập bệnh lý của chính căn phòng này.

Tiểu Hoa mở mắt, nhưng thế giới xung quanh anh chưa kịp định hình rõ nét.

Mùi hương đặc trưng của phấn viết bảng và bụi giấy cũ xông vào mũi, trộn lẫn với mùi kim loại tanh tưởi còn sót lại từ trận chiến vừa qua.

Anh ngồi dậy, lưng tựa vào bàn học bằng gỗ sồi mục rữa.

Cảm giác đầu tiên không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự trống rỗng đáng sợ trong tâm trí.

Những ký ức về hành lang tối om, về bóng đen cầm chìa khóa xương, và giọng nói méo mó của chính mình.

tất cả đều mờ nhạt như sương mù buổi sáng.

Chỉ còn lại một cảm giác nặng trĩu, giống như có ai đó đã lấy đi một phần nào đó quan trọng từ bên trong anh.

Tiểu Hoa đưa tay lên trán, cố gắng xua tan cơn choáng váng.

Bàn tay hắn run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà là do cơ thể đang phản ứng lại với sự thiếu hụt năng lượng đột ngột.

Hắn nhìn quanh.

Lớp học trống trơn không một bóng người.

Những chiếc bàn ghế xếp thành hàng lối đều đặn, nhưng bụi bám dày cộm lên mặt chúng cho thấy nơi đây đã bị bỏ rơi từ lâu.

Hắn cúi xuống nhìn cổ tay trái của mình.

Ở đó, ngay trên da thịt trắng bệch, là một vết xăm mới xuất hiện.

Nó không đỏ rực hay đau rát như những thương tích thông thường.

Thay vào đó, nó là một vòng tròn đen nhánh, nhỏ gọn và hoàn hảo đến kỳ lạ bên trong vòng tròn là một ký tự cổ xưa mà Tiểu Hoa từng thấy trên chiếc chìa khóa xương của kẻ bóng tối kia.

Ký tự này đang phát ra một nguồn nhiệt nhẹ, lan tỏa dọc theo mạch máu lên cánh tay anh.

"Có ai đó ở đây không?" Giọng nói của Tiểu Hua vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, nghe khô khốc và xa lạ với chính bản thân hắn.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng rè rè của bóng đèn huỳnh quang tiếp tục nhấp nháy.

tíc.*

Hắn đứng dậy, chân bước trên nền gạch vỡ vụn.

Cảm giác bất an len lỏi vào từng thớ thịt.

Tiểu Hoa biết rằng mình không thể ở lại đây lâu hơn nữa.

Nơi này là một bẫy, hoặc tệ hơn, nó đang chờ đợi thứ gì đó đến để hoàn tất nghi thức.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của vết xăm này trước khi nó thay đổi anh mãi mãi.

Tiểu Hoa di chuyển về phía cửa sổ bị đóng kín bởi những tấm ván gỗ mục.

Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở, chiếu rọi lên sàn nhà nơi những vệt máu đã khô đen nằm rải rác như một bản đồ dẫn đường.

Hắn không cần nhìn kỹ cũng biết rằng đó là dấu vết của chính mình từ cuộc chiến trước.

Bỗng nhiên, không khí trong phòng trở nên lạnh buốt.

Nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng, khiến hơi thở của Tiểu Hoa hóa thành những đám mây trắng mờ ảo trước mặt anh.

Từ góc khuất phía sau bục giảng, một hình bóng bước ra.

Nó cao lênh khênh, mặc bộ vest xám xịt cũ kỹ và đeo cặp kính vuông to che đi đôi mắt vô hồn.

Đó không phải là con người.

Dáng vẻ của nó quá mức hoàn hảo đến giả tạo, giống như một manơcanh được may đo cẩn thận cho vai trò này.

Nó cầm trên tay một cuốn sổ da đen và bút máy cũ kỹ.

Khi nhìn thấy Tiểu Hoa, thực thể đó không hề tỏ ra ngạc nhiên hay đe dọa.

Thay vào đó, nó mở miệng nói với giọng điệu lạnh lùng, đều đặn như đang đọc báo cáo hàng ngày: "Tiểu Hoa, cấp độ Thường Nhân.

Thời gian tồn tại còn lại: 47 phút."

"Hoàn thành mục tiêu Arc 1" - Tiểu Hua thầm nhắc nhở bản thân trong lòng.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây là một "Giám Sát Viên".

Những thực thể này không phải là kẻ thù cần chiến đấu, mà là những nhân viên của hệ thống duy trì trật tự cho Vùng Đất Ký Ức.

Chúng tồn tại để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng theo kịch bản được thiết kế sẵn.

"Cậu là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu bình thản bất thường so với tình cảnh nguy hiểm hiện tại.

Hắn không rút kiếm hay chuẩn thế đấu khí vì biết rằng những đòn tấn công vật lý thông thường sẽ vô hiệu đối diện Giám Sát Viên này.

Thay vào đó, anh quan sát kỹ từng cử chỉ của nó, tìm kiếm điểm yếu trong sự hoàn hảo giả tạo ấy.

Giám Sát Viên phớt lờ câu hỏi của Tiểu Hoa.

Nó cuốn sổ ra trước mặt mình rồi dùng bút máy gạch một đường dài qua dòng chữ đầu tiên: "Đánh giá hiệu suất: Không đạt yêu cầu.

Ký ức đau thương chưa được xử lý triệt để." Nói xong, nó nâng chiếc kính lên mắt và nhìn chằm chằm vào vết xăm trên cổ tay Tiểu Hoa với ánh mắt đầy tò mò nhưng vô cảm.

Tiểu Hua nhận ra rằng Giám Sát Viên này không hung dữ chút nào.

Nó chỉ đơn thuần là đang thực hiện nhiệm vụ được giao phó một cách học (cơ học).

Điều đáng sợ nhất ở đây chính là sự thiếu vắng cảm xúc trong từng lời nói của nó.

Nếu Tiểu Hoa muốn sống sót qua 47 phút tiếp theo, anh phải tìm ra cách phá vỡ quy trình này trước khi Giám Sát Viên hoàn thành việc "xóa sổ" ký ức cuối cùng còn lại trong đầu anh.

Giám Sát viên bước chậm rãi về phía Tiểu Hoa, mỗi bước chân của nó đều rơi đúng vào một điểm cố định trên sàn nhà như thể có sẵn những dấu vết vô hình chờ đợi được dẫm lên.

Tiếng động phát ra từ đôi giày da bóng loáng nghe khô khốc và xa lạ trong căn phòng tĩnh lặng này: *cộp.

cộp.*

Tiểu Hua lùi lại hai bước, lưng va vào bàn học phía sau anh.

Cơn đau nhói lên ở vết xăm trên cổ tay trở nên dữ dội hơn khi Giám Sát Viên tiến gần.

Nhiệt độ tỏa ra từ ký tự cổ xưa bắt đầu lan rộng khắp cơ thể Tiểu Hoa, mang theo cảm giác nóng bỏng khó chịu như bị lửa đốt từ bên trong xương cốt.

"Tiểu Hua," giọng nói của Giám Sát viên vang lên lần nữa, nhưng lần này nó nghe khác hẳn trước kia.

Nó trở nên mềm mại hơn, gần gũi hơn - giống hệt giọng điệu mà Tiểu Hoa hay dùng để an ủi chính mình những lúc tuyệt vọng nhất: "Em cần nghỉ ngơi rồi."

Tiểu Hua sững người lại.

Sự tương phản giữa hình dáng lạnh lùng vô cảm và giọng nói đầy quan tâm này tạo nên một sự phi lý đến rợn người trong không khí căng thẳng hiện tại.

Hắn nhận ra rằng Giám Sát Viên đang cố gắng thao túng anh bằng cách sử dụng chính ký ức của Tiểu Hoa làm vũ khí tấn công tinh thần vào lòng tự trọng vốn dĩ luôn coi mình là mạnh mẽ trước nguy hiểm kia của hắn.

"Đừng nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó," Tiểu Hua đáp lại lạnh lùng, dù sâu thẳm trong tâm trí anh đang rung động dữ dội vì sự giống nhau đến kinh ngạc giữa hai giọng nói này: "Tôi không phải em gái nhỏ cần được chăm sóc."

Giám Sát viên nghiêng đầu nhẹ nhàng như một người thầy giáo kiên nhẫn lắng nghe học trò cãi lý vô lý.

Nó giơ bàn tay gầy guộc lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào vết xăm trên cổ tay Tiểu Hoa đang phát sáng đỏ rực: "Nhưng em lại chính là Chìa Khóa duy nhất có thể mở ra kỷ nguyên mới cho thế giới này đấy chứ?

Hãy để anh giúp em hoàn thành nhiệm vụ quan trọng cuối cùng của mình đi."

Tiểu Hua nhận thấy rõ ràng hơn bao giờ hết sự tàn nhẫn ẩn sau vẻ ngoài giả tạo thân thiện này.

Giám Sát Viên không hề muốn cứu vớt hay bảo vệ bất kỳ ai cả; nó chỉ đơn thuần đang thực hiện quy trình chuẩn bị cho nghi thức tái sinh theo đúng kế hoạch đã được lên từ trước - kể cả việc phải hy sinh ký ức và linh hồn của Tiểu Hua để đổi lấy sự ổn định giả tạo cho toàn bộ Vùng Đất Ký Ức.

Tiểu Hoa không chọn cách lùi bước thêm nữa, cũng như sẽ không tấn công trực diện vào Giám Sát Viên bằng sức mạnh vật lý yếu ớt hiện tại của mình thay vì đó anh quyết định sử dụng chính ký ức đau đớn nhất mà Giám Sát Viên đang cố gắng xóa bỏ làm vũ khí phản kháng lại nó một cách bất ngờ và đầy tính sáng tạo đến điên cuồng.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc gọi nhớ về khoảnh khắc nhìn thấy người bạn thân thiết nhất của mình - Minh chết ngay trước mặt trong vũng mực ký ức tan biến đi ở hành lang tối om kia vừa mới xảy ra vài phút trước đây.

giờ đã cảm giác như là cả một đời thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua rồi vậy đó chứ!

Cảm giác mất mát, tuyệt vọng và đau khổ tột cùng ùa về trong tâm trí Tiểu Hoa mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào khác kể từ khi anh bước vào Vùng Đất Ký Ức lần đầu tiên cách đây không lâu lắm đâu.

Nhưng thay vì để những cảm xúc tiêu cực này kéo mình chìm sâu xuống vực thẳm đen tối vĩnh viễn, Tiểu Hua lại chủ động đẩy chúng đi ngược về phía Giám Sát Viên đang đứng trước mặt mình thông qua sự kết nối đặc biệt giữa vết xăm trên cổ tay anh và ký tự cổ xưa mà nó mang theo từ lâu rồi kia kìa!

Giám Sát viên bỗng nhiên dừng bước đột ngột.

Khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của nó xuất hiện biểu cảm kinh ngạc hiếm hoi khi những ký ức đau thương thuộc về Tiểu Hua bắt đầu xâm nhập vào hệ thống dữ liệu quản lý trật tự vốn dĩ luôn được bảo vệ chặt chẽ bởi các lớp mã hóa phức tạp khó (phá vỡ) hơn bao giờ hết ngay lúc này đây trước mắt tất cả mọi người đang chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ chưa từng có tiền lệ này trong lịch sử tồn tại của chính Vùng Đất Ký Ức rộng lớn mênh mông kia kìa!

Đây là cái gì vậy?" Giọng nói vốn dĩ đều đặn lạnh lùng của Giám Sát Viên giờ đây trở nên hỗn loạn và đầy hoảng sợ khi nó cố gắng chống lại sức ép khủng khiếp từ những ký ức đau thương đang tràn vào tâm trí mình qua sự kết nối ngược bất ngờ mà Tiểu Hua vừa tạo ra thành công rực rỡ đến khó tin như thế này kia kìa!

Tiểu Hoa mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết khi chứng kiến Giám Sát Viên quỵ xuống sàn nhà vì không chịu nổi sức nặng của những ký ức đau thương mà nó vốn dĩ chỉ quen thuộc với việc xử lý và xóa bỏ chứ chưa từng (trải nghiệm trực tiếp) cảm giác sở hữu chúng trong tâm trí mình cả đời nay.

Tiếng chuông reo báo hiệu giờ học kết thúc vang lên dài dòng, xé toạc bầu không khí căng thẳng tột độ vừa rồi.

Những khuôn mặt học sinh xuất hiện đầy đủ trong lớp học, ánh mắt họ nhìn Tiểu Hoa với vẻ kính sợ pha lẫn tò mò khó hiểu đến kỳ lạ thay vì sự bình thường vốn có của những buổi học tập thông thường như mọi khi vẫn diễn ra hàng ngày tại trường phổ thông trung học nơi đây mà thôi!

"Cô giáo." Một giọng nói nhỏ run rẩy vang lên từ phía cuối lớp, khiến Tiểu Hua sững người lại hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra xung quanh mình lúc này nữa là cái quái gì vậy trời ơi?!

Hắn bước chậm rãi lên bục giảng trước hàng chục ánh mắt chăm chú đang dõi theo từng cử chỉ của anh đầy tôn trọng và nể phục đến mức khiến cho chính bản thân Tiểu Hoa cũng cảm thấy hoang mang lo lắng không biết liệu rằng có phải mình đã nhầm lẫn hay là thực sự đang rơi vào một giấc mơ kỳ quái nào đó chăng?

Nhưng khi nhìn xuống lớp học, bóng người đó - giờ đây là Giám Sát Viên quỵ ngã trên sàn nhà dưới ánh mắt thờ ơ của tất cả mọi người trong phòng - chính xác hơn nữa nó dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của những sinh vật sống đang hiện diện tại nơi này ngay lúc này kia kìa!

Và thứ nằm giữa hai trang giấy trắng tinh khôi vừa mới xuất hiện trên bàn tay run rẩy của Tiểu Hua khiến cho anh quên cả thở.

Nhưng dòng máu tươi bỗng tự động thấm vào giấy, vẽ nên khuôn mặt đang chết dần của hắn.

Tiểu Hua hét lên, linh lực trong kinh mạch vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh sắc bén.

Cánh cửa phòng đóng sầm lại, và bóng đen sau lưng anh thì thầm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập