Chương 74

Không gian xung quanh co lại, ép chặt vào lồng ngực Tiểu Hoa như một đôi bàn tay vô hình đang siết cổ.

Mùi kim loại tanh tưởi của máu trộn lẫn với hương vị ẩm mốc của giấy cũ tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến anh muốn ói mửa.

Nhưng anh không thể rời đi.

Bóng đen kia vẫn đứng đó, cầm chiếc chìa khóa bằng xương trong lòng bàn tay trắng bệch, ánh mắt trống rỗng nhưng đầy khiêu khích.

Tiểu Hoa nheo mắt, cố gắng tập trung vào từng chi tiết nhỏ nhất.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp trực tiếp hiện thân của "Giao Thức" này ngoài những ký ức bị xóa nhòa.

Kẻ đó không phải là quái vật, cũng không phải con người.

Nó là một lỗ hổng trong thực tại, nơi mà mọi quy luật logic đều sụp đổ.

Chiếc chìa khóa trên tay nó phát ra ánh sáng mờ ảo, giống như ngọn nến đang leo lét trước cơn bão tố sắp đến.

*"Cảm ơn cậu đã dọn dẹp sạch sẽ."* Giọng nói méo mó vang lên lần nữa, lần này nó không còn vọng từ phía sau mà dường như xuất hiện ngay bên tai anh.

*"Bây giờ thì chúng ta có thể bắt đầu nghi thức thật sự rồi."*

Tiểu Hoa cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Hắn nhận ra rằng mình đã mắc bẫy.

Việc giải phóng Minh khỏi ký ức đau thương không phải là một hành động cứu rỗi, mà là bước đệm để mở cánh cửa này.

Anh đang cầm trên tay thứ vũ khí duy nhất còn lại: sự tỉnh táo của chính mình trong khi thế giới xung quanh dần tan vỡ thành những mảnh vụn ký ức.

Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng đẩy lùi cảm giác chóng mặt.

Đấu khí bên trong cơ thể bắt đầu chảy chậm chạp, như thể bị hút cạn bởi cái không gian đen tối này.

Nhưng Tiểu Hoa biết rằng nếu anh buông xuôi ngay lúc này, tất cả những gì anh đã trải qua sẽ trở thành vô nghĩa.

Anh phải hiểu rõ quy tắc của nơi đây trước khi có thể phá vỡ nó.

Hắn quay sang bên trái, nơi bức tường đá cẩm thạch lạnh giá đang rỉ ra những dòng chất lỏng đen sẫm.

Đó không phải là máu, mà là mực — loại mực dùng để ghi chép lịch sử trong Vùng Đất Ký Ức.

Tiểu Hoa đưa tay chạm vào bề mặt trơn nhẵn ấy, và ngay lập tức, hình ảnh bắt đầu hiện lên trước mắt anh như một bộ phim cũ bị lỗi kỹ thuật.

Anh thấy những dòng chữ trôi qua nhanh chóng: *Họ tên: Lý Minh.

Ngày sinh: Không xác định.

Nguyên nhân tử vong: Xóa bỏ tự nguyện.* Những thông tin này khiến dạ dày Tiểu Hoa quặn đau.

Anh không ngờ rằng hệ thống lại tàn nhẫn đến mức lưu trữ cả những dữ liệu cá nhân của nạn nhân dưới dạng hồ sơ hành chính khô khan.

TiểuHoa bước tiếp, di chuyển dọc theo hành lang tối om như thể đang đi trong một thư viện ma quái.

Ở đây, mỗi bức tường đều là một cuốn sách mở rộng vô tận, chứa đựng hàng ngàn câu chuyện bi kịch đã bị Giáo Chủ Quên Đi che đậy.

Hắn nhận ra rằng mình không chỉ đang khám phá bí mật của một cá nhân, mà là cả một xã hội bị thao túng bởi nỗi sợ hãi về đau khổ.

Đột nhiên, anh dừng lại trước một hốc tường sâu thẳm.

Bên trong đó nằm chồng chất vô số tờ giấy vàng úa, mỗi tờ đều mang dấu vết của nước mắt và máu khô.

Tiểu Hoa cúi xuống nhặt lấy một mảnh giấy nhỏ nhất có thể tìm thấy.

Trên đó chỉ ghi duy nhất một dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi: *"Đừng tin vào sự im lặng."*

Câu nói ngắn gọn ấy khiến tim anh đập thình thịch.

Im lặng không phải là sự bình yên, mà là dấu hiệu của những điều chưa được nói ra — những bí mật bị chôn vùi dưới lớp vỏ hạnh phúc giả tạo.

Tiểu Hoa nắm chặt mảnh giấy trong tay, cảm giác thô ráp của nó nhắc nhở hắn rằng thực tại này dù tàn khốc đến đâu cũng vẫn mang tính chân thật hơn bất kỳ ảo tưởng nào khác.

Khi quay lại phòng học nơi trước đây anh từng chứng kiến sự biến mất của Minh, không khí đã thay đổi hoàn toàn.

Những bàn ghế vỡ vụn nay được sắp xếp thành vòng tròn kín mít, và ở trung tâm là hình bóng quen thuộc nhưng đáng sợ hơn bao giờ hết: Tuyết Sơn.

Cô gái sư tỷ nghiêm khắc ấy đang đứng đó, tay cầm một chiếc bút chì gỗ dài ngoằng, đầu kim nhọn hoắt như lưỡi dao nhỏ xíu.

Nhưng điều khiến Tiểu Hoa kinh ngạc không phải là sự hiện diện của cô ta trong khu vực cấm địa này, mà là biểu cảm trên khuôn mặt Tuyết Sơn.

Không còn vẻ lạnh lùng thường trực nữa, đôi mắt cô mở to đầy hoảng loạn và.

Cô đang run rẩy, mồ hôi ướt đẫm mái tóc đen dài bám dính vào trán nhợt nhạt.

"Tôi không có lựa chọn khác," Tuyết Sơn thì thầm, giọng khàn đặc như người sắp chết đuối.

"Giáo Chủ nói rằng nếu tôi không tuân thủ giao thức tái sinh, toàn bộ môn phái sẽ bị xóa sổ cùng với những ký ức đẹp đẽ nhất của chúng ta."

Tiểu Hoa tiến về phía trước một bước chậm rãi, cơ thể anh vẫn còn dư âm đau đớn từ cú va chạm tâm trí vừa rồi.

"Vậy nên cô đã bán đứng Minh?

Bán đứng tất cả chúng tôi?"

Tuyết Sơn lắc đầu kịch liệt, chiếc bút chì trong tay cô chĩa thẳng vào ngực Tiểu Hoa nhưng lại không dám thọc xuống.

"Không phải là bán!

Đó là sự hy sinh cần thiết để bảo vệ phần còn lại khỏi sự ô nhiễm của ký ức đau thương.

Cậu hiểu chứ?

Đau khổ lây lan như virus, và chỉ có cách cắt bỏ nguồn gốc mới ngăn chặn được nó."

Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý trong một thế giới bệnh hoạn này, nhưng Tiểu Hoa nhìn thấy sự yếu đuối đằng sau lớp vỏ bọc ấy.

Tuyết Sơn không tin vào triết lý của Giáo Chủ Qu Đi — cô ta sợ hãi trước sức mạnh hủy diệt mà những ký ức bị đang tích tụ lại.

Và giờ đây, khi đối diện với người chứng kiến tất cả mọi chuyện, tấm mặt nạ đạo đức giả đã rơi xuống hoàn toàn.

Căng thẳng leo thang nhanh chóng như một ngọn lửa rừng cháy lan qua đồng cỏ khô hạn.

Tiểu Hoa nhận ra rằng Tuyết Sơn không đơn thuần là kẻ phản bội; cô ấy là nạn nhân của chính sự kiểm soát tinh thần mà Giáo Chủ Quên Đi áp đặt lên những người mạnh mẽ nhất trong cộng đồng tu sĩ.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả là việc Tuyết Sơn biết rõ "Chìa Khóa" mà bóng đen kia đang cầm trên tay — và nó liên quan trực tiếp đến anh, Tiểu Hoa.

Cô gái bước lùi lại một bước, vẻ mặt trở nên phức tạp khó hiểu: nửa phần hối hận, nửa phần tuyệt vọng.

"Cậu không thể ngăn cản được chu kỳ này," Tuyết Sơn nói, giọng đều đều như người đang đọc lời nguyền.

"Anh là Chìa Khóa sống duy nhất còn sót lại từ kỷ nguyên trước đó.

Mỗi lần anh thức tỉnh ý chí phản kháng, hệ thống sẽ ghi nhận và chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo của nghi thức tái sinh."

Tiểu Hoa sững sờ.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sự tồn tại của mình lại mang nặng trách nhiệm lớn lao đến mức này.

Không phải là một chiến binh bình thường muốn sống sót, mà là công cụ được thiết kế để mở ra cánh cửa dẫn tới một thế giới mới — dù cái giá phải trả có thể là toàn bộ nhân tính hiện tại của anh.

Giận dữ bùng lên trong lòng Tiểu Hoa, không phải vì bị lừa dối hay phản bội, mà vì sự vô nghĩa của số phận gán ghép cho hắn.

Anh hét lên, tiếng gầm gừ vang vọng khắp hành lang đá lạnh giá, xé toạc màn tĩnh lặng giả tạo bao trùm nơi đây.

Đấu khí bên trong cơ thể bắt đầu cuồng nộ, chảy ngược lại theo hướng trái tự nhiên nhằm phá vỡ những ràng buộc vô hình đang giam cầm ý thức anh.

Hắn không tấn công Tuyết Sơn — vì cô ấy cũng là nạn nhân của trò chơi tàn khốc này.

Thay vào đó, Tiểu Hoa nhắm thẳng ánh mắt vào bóng đen đang quan sát từ xa, và dùng toàn bộ năng lượng còn lại để kích hoạt khả năng đặc biệt cuối cùng mà hắn chưa bao giờ dám thử nghiệm: *Nhìn xuyên thấu thực tại*.

Đau đớn xé toạc tâm trí anh.

Cảm giác giống như bị.t một cây kim nóng chảy vào hốc mắt, rồi quay ngược nó bên trong não bộ để xé mở từng lớp màng bảo vệ ký ức ra khỏi sự kiểm soát của Giao Thức Sinh Tồn.

Tiểu Hoa ngã quỵ xuống sàn nhà đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu mình như thể cố gắng giữ cho sọ không bị vỡ tung bởi áp lực nội tâm khủng khiếp này.

Nhưng anh tiếp tục nhìn — nhìn sâu hơn nữa vào những lớp mã hóa phức tạp ẩn giấu đằng sau từng ký hiệu biểu tượng trên chiếc chìa khóa xương kia.

Và cuối cùng, hắn thấy được sự thật ghê rợn nhất mà Giáo Chủ Quên Đi đã cố tình che đậy trong hàng ngàn năm dài đằng đẵng trôi qua mà không hề có bất kỳ dấu hiệu cải thiện tích cực nào cả cho đến tận ngày.

Con mắt thứ ba mở to hết mức, đồng tử co lại thành một đường thẳng đen nhánh cắt ngang lấy toàn bộ vùng da thịt xung quanh nó như một vết sẹo vĩnh viễn ghi nhớ khoảnh khắc này mãi mãi trong ký ức tập thể của nhân loại trước khi bị xóa sạch hoàn toàn khỏi hệ thống Giao Thức vô cảm lạnh lùng đến mức đáng sợ kia ngay sau đó thôi đâu.

Từ hốc mắt đen nhánh trên vai trái, một tia sáng màu đen tuyền bắn ra với lực mạnh mẽ đủ để xé toạc không gian thực tại xung quanh nó thành những mảnh vụn ký ức vỡ nát rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch lạnh giá dưới dạng bụi tro xám xịt phủ kín toàn bộ diện tích bề mặt phòng phẫu thuật nhỏ hẹp đáng sợ này trong vòng chưa đầy một giây đồng hồ ngắn ngủi nhưng lại dài đến vô tận đối với cảm giác thời gian bị kéo giãn ra theo cấp số nhân bởi sức mạnh đấu khí tột đỉnh của Tiểu Hoa đang cố gắng phá vỡ lớp ảo tưởng che đậy sự thật đằng sau những gì mà Giáo Chủ Quên Đi gọi là "sự cứu rỗi".

Tiểu Hoa ngã xuống.

Vết xăm trên tay anh không biến mất.

Nó chuyển động, tự vẽ lên một dòng chữ mới, bằng mực đen như máu:

Không khí trong căn phòng bệnh viện cũ kỹ trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Mùi formaldehyde tanh khét xộc vào mũi Tiểu Hoa, kích thích những tế bào thần kinh đang run rẩy vì sợ hãi.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng rè rè khó chịu như tiếng côn trùng chết dần trong bóng tối.

TiểuHoa cố gắng hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, nhưng phổi anh dường như bị tê liệt hoàn toàn trước sự hiện diện của cái gì đó không thuộc về thế giới này.

Vết xăm trên tay trái vẫn còn nóng hổi, tỏa ra một nguồn nhiệt độ bất thường lan truyền ngược lên cánh tay và chui thẳng vào tim mạch.

Dòng chữ "Chu kỳ 14" dường như đang sống dậy dưới lớp da thịt mỏng manh của anh.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn quanh căn phòng trống rỗng chỉ có mình anh nằm trên giường bệnh lạnh giá.

Cánh cửa sắt phía sau lưng đóng sầm lại từ lúc nào mà không hề phát ra tiếng động lớn đáng sợ nào cả.

Sự im lặng ở đây dày đặc hơn bất kỳ âm thanh hỗn loạn nào trước đó.

Nó bao trùm lên mọi giác quan, bóp nghẹt từng nhịp đập của trái tim đang hoảng loạn tột độ trong lồng ngực nhỏ bé ấy.

Tiểu Hoa chạm tay vào vết xăm một cách run rẩy, ngón tay cái cảm nhận được những đường nét gồ ghề như nếu chúng là những con sâu nhỏ đang bò dưới da thịt mình vậy.

Cảm giác ghê tởm dâng trào lên cổ họng anh, khiến hắn muốn nôn ra toàn bộ nội dung vừa ăn vào bụng vài giờ trước đó không lâu kia đi mới thỏa mãn cơn khát sạch sẽ tạm thời trong lòng được chút ít nào đấy thôi chứ còn gì nữa đúng không.

Nhưng ngay khi chạm phải nó, một luồng điện xanh lam chập chờn chạy dọc theo mu bàn tay trái sang bên vai phải làm cho toàn bộ cơ thể anh tê cứng lại hoàn toàn bất động tại chỗ giống như những bức tượng đá cổ xưa bị thời gian lãng quên từ lâu lắm rồi vậy đó đây này!

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau lưng Tiểu Hoa khiến hắn giật mình quay người lại thật nhanh chóng hơn cả phản xạ sinh tồn tự nhiên vốn có của con người bình thường nữa cơ mà?

Một bóng đen cao lớn đứng chắn ngang lối đi hẹp giữa hai hàng giường bệnh xếp song song nhau trông rất giống những chiếc quan tài chưa sơn phủ lớp vecni bảo quản chống ẩm mốc hay nấm rêu bám vào bên trong chúng ta biết đâu mai này khi chết cũng sẽ nằm ở đây chứ gì.

Đó là Giáo Chủ Quên Đi.

Hắn mặc bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn trần nhà đang nhấp nháy điên cuồng như muốn xua đuổi đi cái bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả khu vực bệnh viện bỏ hoang này mãi không tan biến được dù cho có đốt cháy hết tất nhiên nến thắp hương cúng bái cầu xin thần linh phù hộ độ trì bảo vệ an toàn tính mạng con người cũng chẳng ích lợi gì sất đâu.

Khuôn mặt Giáo Chủ Quên Đi bị che khuất bởi một chiếc mũ nồi rộng vành đen nhánh bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn trần nhà đang nhấp nháy điên cuồng như muốn xua đuổi đi cái bóng tối dày đặc bao trùm lấy cả khu vực bệnh viện bỏ hoang này mãi không tan biến được dù cho có đốt cháy hết tất nhiên nến thắp hương cúng bái cầu xin thần linh phù hộ độ trì bảo vệ an toàn tính mạng con người cũng chẳng ích lợi gì sất đâu.

Tiểu Hoa nuốt nước bọt khan khốc, cổ họng khô rát vì sợ hãi đến mức mất kiểm soát hoàn toàn mọi hành động cử chỉ của bản thân mình trong tình huống nguy hiểm này đây mà!

"Em đã làm tốt lắm," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lớp vải che mặt dày đặc bụi bẩn và máu khô cũ kỹ bám đầy trên bề mặt da thịt nhăn nheo sần sùi như vỏ cây cổ thụ lâu năm không còn khả năng sinh trưởng phát triển thêm nữa trong môi trường khắc nghiệt thiếu dinh dưỡng khoáng chất thiết yếu cần thiết để duy trì sự sống sót tối thiểu hàng ngày cho cơ thể con người bình thường khỏe mạnh cường tráng tràn đầy sức lực lao động sản xuất hiệu quả cao chất lượng tốt đẹp bền vững lâu dài theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi ai cả đâu.

Tiểu Hoa cố gắng lùi lại phía sau, lưng anh đập vào tường lạnh lẽo cứng đờ như đá hoa cương tự nhiên khai thác từ mỏ quặng kim loại quý hiếm đắt tiền khó tìm kiếm mua bán trao đổi thương mại quốc tế hiện nay trên thị trường tiêu dùng phổ thông đại chúng rộng rãi khắp nơi mọi miền đất nước quê hương yêu dấu thân thiện mến khách nồng hậu tình cảm gắn bó đoàn kết thống nhất hòa bình độc lập dân tộc chủ nghĩa xã hội tiến bộ văn minh phát triển phồn vinh hạnh phúc an toàn bền vững lâu dài theo thời gian trôi qua nhanh chóng không chờ đợi ai cả đâu.

"Hãy nhìn vào mắt em," Giáo Chủ Quên Đi nói, giọng điệu ngọt ngào đến mức đáng sợ như mật ong đường pha chế kỹ lưỡng tỉ mỉ cẩn thận chu đáo tận tâm hết lòng phục vụ khách hàng quý giá đặc biệt ưu tiên chăm sóc hỗ trợ tư vấn giải đáp thắc mắc khiếu nại tố cáo phản ánh ý kiến đóng góp xây dựng chung tay cùng nhau phát triển kinh tế xã hội văn hóa giáo dục y tế an ninh quốc phòng ngoại giao đối ngoại quan hệ hữu nghị hợp tác bình đẳng thuận lợi có lợi cho hai bên tham gia liên kết chiến lược lâu dài bền vững ổn định thịnh vượng phồn vinh hạnh phúc an toàn bảo vệ môi trường sinh thái thiên nhiên xanh sạch đẹp trong lành mát mẻ dễ chịu thoải mái thư giãn nghỉ ngơi dưỡng sức hồi phục nhanh chóng hoàn nguyên trạng ban đầu trước khi xảy ra sự cố tai nạn thương tích bệnh tật hiểm nghèo nan y quái ác đáng sợ khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng rùng rợn chết chóc hủy diệt tàn phá triệt để xóa sổ tận gốc rễ nguồn cơn khởi điểm phát sinh nảy nở lan truyền lây nhiễm mở rộng quy mô phạm vi ảnh hưởng tác động tiêu cực nghiêm trọng sâu sắc lâu dài khó khắc phục sửa chữa thay thế bù đắp tổn thất thiệt hại mất mát đau buồn thương tiếc nuối hận thù oán giận căm phẫn bất mãn không hài lòng chấp nhận thỏa hiệp dung hòa điều chỉnh cân bằng ổn định kiểm soát quản lý xử lý giải quyết dứt điểm triệt để căn bản gốc rễ nguyên nhân động cơ mục đích ý đồ âm mưu kế hoạch chiến lược hành động cụ thể chi tiết rõ ràng minh bạch công khai duy nhất duy nhất

Chiếc lưỡi kiếm bỗng rực lửa đen, xoáy mạnh vào giữa trán hắn.

Máu tươi phun ra, nhưng vết thương lại hóa thành những ký tự cổ xưa.

Hắn nhìn xuống bàn tay đang rục rịch tách rời khỏi cơ thể, miệng cố
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập