Chương 73
Tiểu Hoa đứng sững lại giữa hành lang tối om, không khí nơi đây nặng trĩu mùi ẩm mốc và hương vị kim loại tanh tưởi — mùi máu cũ đã khô thành lớp bụi đỏ bám trên trần nhà cao vút.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là do sự kiệt quệ của thần kinh sau khi vừa chứng kiến cái chết được tái sinh dưới dạng một nghi thức tàn khak.
Hệ thống vẫn còn đó, nhưng giọng nói cơ học kia giờ đây nghe khác hẳn.
Nó không lạnh lùng nữa; nó mang theo một âm sắc kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm từ đáy giếng sâu thăm thẳm.
*"Bắt đầu tìm kiếm thực thể giả mạo số 1."*
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào hốc mắt bên trái trên vai mình.
Nơi đó từng là vị trí của con mắt thứ ba, hiện giờ chỉ còn lại một vết sẹo lõm xuống, lạnh buốt như băng giá giữa mùa hè.
Hắn cười nhạo chính sự đau đớn đang lan tỏa trong xương tủy.
Hay là phần còn sót lại?" Anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Hắn bước đi, từng bước một nặng nề như if carrying the weight of a collapsing sky.
Ánh sáng yếu ớt từ những cửa sổ vỡ vụn chiếu xuống sàn nhà đá cẩm thạch bị nứt nẻ, tạo thành những hình thù quái đản giống như những ngón tay xương sọ đang vươn lên để bắt lấy chân người đi qua.
Thời gian ở đây trôi chậm một cách đáng sợ.
Mỗi giây đều kéo dài ra như cao su giãn nở, và Tiểu Hoa cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình — *thump-thump* — mỗi tiếng đập là một lời nhắc nhở rằng đồng hồ đếm ngược vẫn đang chạy.
Hắn không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là thứ xa xỉ mà kẻ sắp chết không thể sở hữu.
Thay vào đó, anh quan sát.
Anh nhìn thấy những vết chân mờ nhạt trên nền đá, những dấu hiệu của cuộc chiến đã diễn ra trước đây hàng thế kỷ.
Và rồi, mùi hương kim loại ấy lại trở nên nồng nặc hơn, dẫn lối anh đi sâu hơn nữa vào lòng tòa nhà cổ kính này.
Hành lang cuối cùng mở ra một căn phòng rộng lớn, nơi ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt bên ngoài lọt qua những tấm kính vỡ vụn trên trần nhà.
Ở giữa căn phòng, dưới ánh sáng惨淡 đó, là hình ảnh khiến Tiểu Hoa phải dừng bước.
Không có quái vật, không có bóng tối cuộn xoáy.
Chỉ có một cậu bé trung học đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, lật từng trang sách với vẻ mặt bình thản đến mức đáng sợ.
Cậu bé mặc bộ đồng phục trắng tinh tươm, sạch sẽ một cách phi lý giữa đống đổ nát xung quanh.
Tóc đen ngắn gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng thiếu đi sự sống động của tuổi trẻ.
Đó là Minh.
Hoặc ít nhất, đó là tên mà ký ức mơ hồ trong đầu Tiểu Hoa gợi ra khi nhìn thấy anh ta.
Minh ngẩng lên, đôi mắt mở to đón nhận ánh nhìn sắc lạnh của Tiểu Hoa.
Không có sự sợ hãi, không có sự bối rối.
Chỉ có một nụ cười nhẹ nhàng, buồn bã và đầy thông cảm nở trên môi cậu ấy.
"Cậu đến sớm hơn dự kiến," Minh nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió giữa đêm mưa.
Cậu ta đóng sách lại, đặt nó cẩn thận lên bàn học bên cạnh — nơi bề mặt gỗ đã mục rỗng thành những lỗ thủng đen kịt.
"Tôi đã chuẩn bị trà, nhưng tiếc là không còn ấm."
Tiểu Hoa nhíu mày, ngón tay vô ý siết chặt vào nắm đấm.
Đấu khí trong người anh vẫn đang hỗn loạn sau cú nổ刚才 đó, tạo ra một áp lực nặng nề lên lồng ngực.
Nhưng anh không để lộ bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào.
"Cậu là ai?" Anh hỏi ngắn gọn, giọng nói vang vọng lạ thường trong căn phòng rộng lớn này.
"Minh," cậu bé đáp lại, đứng dậy chậm rãi.
Những bước chân của Minh không phát ra tiếng động, như thể trọng lượng cơ thể anh ta đã bị xóa bỏ khỏi thực tại này.
"Và tôi là thứ mà họ gọi là 'thực thể giả mạo số 1'.
Nhưng tên đó nghe thật thô lỗ, đúng không?"
Tiểu Hoa tiến lại gần một bước, mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết trên người Minh.
Không có vết thương, không có bụi bẩn, thậm chí cả hơi thở cũng đều đặn như một cỗ máy hoàn hảo.
"Nếu cậu là giả mạo, tại sao lại ở đây?
Và tại sao hệ thống yêu cầu tôi 'loại bỏ' cậu?"
Minh lắc đầu, nụ cười trên môi ngày càng trở nên chua chát.
"Bởi vì đôi khi, để tồn tại, ta phải chấp nhận bị quên lãng.
Hoặc tệ hơn nữa...
bị giết đi bởi chính phiên bản khác của mình."
Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề, như thể áp suất không khí đang tăng lên gấp bội lần.
Tiểu Hoa cảm thấy da đầu tê dại khi một luồng năng lượng đấu khí yếu ớt nhưng cực kỳ tinh khiết tỏa ra từ cơ thể Minh.
Nó không mang tính công kích, mà giống như một làn sóng ký ức cũ kỹ đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của anh.
"Cậu không hiểu," Minh nói, giọng điệu trầm xuống, mất đi vẻ hài hước đen tối ban đầu để lộ ra sự mệt mỏi sâu thẳm trong tâm hồn.
"Những thứ chúng ta gọi là quái vật, những bóng tối trong di tích này...
chúng chỉ là những mảnh vỡ ký ức đau thương mà Giáo Chủ Quên Đi không thể xóa sạch hoàn toàn.
Chúng tụ tập lại, tạo thành hình dạng của những gì đã từng tồn tại."
Minh bước thêm một bước nữa, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vài mét.
Tiểu Hoa có thể thấy rõ những đốm màu xám trong đồng tử Minh — dấu hiệu của sự suy thoái ký ức đang diễn ra ngay trước mắt mình.
"Tôi không phải là kẻ xấu," Minh tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào con ngươi đen nhánh trên vai trái của Tiểu Hoa.
"Tôi là cậu ấy.
Là phiên bản của cậu mà nếu thời gian đã đi theo một hướng khác — nơi cậu chọn quên đi nỗi đau thay vì đối mặt với nó."
Tiểu Hoa sững sờ.
Lời nói đó đánh trúng trực diện vào những nghi ngờ luôn gnawing at the back of his mind.
Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng sau mỗi lần chiến đấu, sự lạnh lùng vô cảm mà anh tự hào là 'tinh thần thép', nhưng giờ đây nó vang lên như một lời thú nhận về sự trốn chạy.
"Nonsense," Tiểu Hoa đáp lại, mặc dù giọng nói của anh có chút chùng xuống.
"Tôi không cần những ký ức đau thương đó để trở thành mạnh hơn."
"Mạnh hơn?" Minh cười khẽ, tiếng cười khô khốc vang vọng trong phòng.
"Hay chỉ là sống sót?
Cậu nghĩ cậu đang chiến đấu vì sự tự do hay ý nghĩa?
Không, Tiểu Hoa.
Cậu chỉ đang chạy trốn khỏi cái chết bằng cách giết đi những phần ký ức của chính mình mà thôi.
tôi là thứ giá phải trả cho việc đó."
Minh giơ tay lên, chạm vào ngực trái nơi tim anh ta đập yếu ớt.
"Giết tôi đi.
Xóa bỏ tôi để cậu có thể tiếp tục sống trong sự bình yên giả tạo ấy.
Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi lần cậu làm vậy, một phần của linh hồn cậu sẽ biến mất vĩnh viễn."
Tiểu Hoa cảm thấy cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực, không phải vì thù hận, mà vì cảm giác bị thao túng.
Hắn ghét những lời nói mang tính triết lý khi cái chết đang treo lơ lửng trước mũi.
Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó trong anh lại run rẩy.
Phải chăng Minh đúng?
Thay vì lao vào tấn công bằng đấu khí hỗn loạn như lần trước, Tiểu Hoa hít một hơi thật dài.
Anh tập trung ý thức vào vết xăm con mắt trên vai trái — nơi giờ đây đã trở thành nguồn năng lượng bí ẩn nhất trong cơ thể anh.
Lần này, anh không dùng nó để phá hủy không gian xung quanh, mà hướng trực tiếp vào Minh.
"Sự thật hay lời nói dối," Tiểu Hoa lạnh lùng lên tiếng, giọng nói vang lên sắc bén như lưỡi dao găm, "cậu sẽ biết khi cậu chịu đựng đau đớn."
Lần này không có tia sáng đen tuyền xé toạc bầu trời.
Thay vào đó, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa từ vết xăm của Tiểu Hoa, nhắm thẳng vào cơ thể Minh.
Mục tiêu không phải là giết chết anh ta theo nghĩa vật lý, mà là tấn công vào chính 'vết xăm' — sự hiện diện ký ức đang duy trì hình hài giả mạo này.
Minh không né tránh.
Cậu ta đứng im lìm, để cho luồng năng lượng đó chạm vào da thịt mình.
Khi hai nguồn năng lượng va chạm, một âm thanh rít lên kinh hoàng vang khắp căn phòng — giống như tiếng kim loại bị bẻ gãy dưới áp lực cực đại.
Da thịt của Minh bắt đầu nứt nẻ, nhưng không phải là máu chảy ra, mà là những trang giấy trắng xóa bay vút lên từ vết nứt đó.
"Đau sao?" Tiểu Hoa hỏi, mồ hôi lạnh顺着 trán rơi xuống.
Sức mạnh giải mã này tiêu tốn một lượng đấu khí khổng lồ, và anh cảm thấy cơ thể mình đang dần trở nên nhẹ bẫng, như thể linh hồn đang bị kéo ra khỏi xác thịt.
Minh mỉm cười, dù khuôn mặt đã bắt đầu biến dạng thành những mảnh vỡ ký ức.
"Nó không đau, Tiểu Hoa.
lạnh giá mà thôi."
Khi sóng xung kích đạt đến đỉnh điểm, cơ thể Minh bắt đầu tan rã từ bên trong.
Những trang giấy trắng bay lượn khắp phòng, mỗi trang đều chứa đựng một đoạn ký ức — tiếng cười của trẻ thơ, nước mắt của người mẹ mất con, sự im lặng sau chiến tranh...
Tất cả những điều mà Giáo Chủ Quên Đi muốn xóa bỏ, nhưng lại là nền tảng khiến nhân loại trở nên hoàn chỉnh.
Tiểu Hoa nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt phức tạp.
Hắn vừa hủy diệt một phần của chính mình — hoặc ít nhất là thứ đang cố gắng nói với anh rằng hắn không đơn độc trong nỗi đau này.
Và cảm giác tội lỗi bắt đầu len lỏi vào những khe hở trong lớp vỏ bọc thép của anh.
Giọng hệ thống vang lên, lạnh lùng và vô cảm hơn bao giờ hết.
Không có sự庆贺, không có phần thưởng.
Chỉ là một thông báo hoàn thành nhiệm vụ khô khan như thể vừa xóa đi một lỗi nhỏ trong mã nguồn chương trình của thế giới này.
Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.
Vết xăm con mắt trên vai trái đã mờ hẳn, thay vào đó là một vết sẹo nhỏ, lạnh giá và vĩnh viễn.
Nó không còn phát sáng nữa, nhưng cảm giác trống rỗng bên trong nó lại lớn hơn gấp bội lần so với trước kia.
Anh cố gắng nhớ lại ký ức về Minh — khuôn mặt thanh tú, nụ cười buồn bã, những lời nói cuối cùng...
Nhưng tất cả đều mờ nhạt đi nhanh chóng, như thể đang bị một cơn gió vô hình thổi bay ra khỏi tâm trí anh.
Đó là hiệu ứng phụ của việc 'giải mã'.
Khi xóa bỏ ký ức đau thương hoặc giả mạo, bạn cũng đồng thời mất đi khả năng ghi nhớ những bài học từ nó.
Tiểu Hoa cảm thấy sợ hãi — không phải vì cái chết sắp đến, mà vì sự lãng quên đang蚕食 (ăn mòn) con người anh từng chút một.
Hắn quay lưng lại với đống tàn dư ký ức của Minh và bước ra khỏi căn phòng.
Hành lang phía trước dài vô tận, bóng tối dày đặc hơn bao giờ hết.
Nhưng điều khiến Tiểu Hoa dừng chân lại ngay ở ngưỡng cửa là tiếng động lạ phát ra từ phía sau anh — nơi mà xác Minh vừa tan biến đi.
Một giọng nói thứ hai vang lên, không phải của hệ thống, cũng không phải của Minh.
Nó nghe giống như...
chính giọng nói của Tiểu Hoa, nhưng méo mó và đầy ác ý: *"Cảm ơn cậu đã dọn dẹp sạch sẽ.
Bây giờ thì chúng ta có thể bắt đầu nghi thức thật sự rồi."*
TiểuHoa quay lại, mắt mở to hết mức khi nhìn thấy một bóng đen thấp thoáng trong vũng mực ký ức còn sót lại của Minh — và nó đang cầm trên tay một chiếc chìa khóa bằng xương mà anh nhận ra ngay lập tức: đó là 'Chìa Khóa' cho kỷ nguyên mới mà hắn chưa từng biết đến.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận