Chương 72
Thay vào đó, nó tan biến như sương mù dưới ánh nắng sớm mai, để lộ một khoảng trống trắng xóa phía sau.
Không phải màu trắng của sự tinh khiết hay hy vọng, mà là loại trắng chết chóc của những trang giấy bị tẩy rửa sạch sẽ mọi dấu vết tội ác.
Tiểu Hoa bước vào.
Cảm giác lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ, mà từ sự vắng lặng tuyệt đối của thời gian.
Đây là 'Giao thức' — nơi ký ức được cân đo đong đếm trước khi bị phán quyết xóa bỏ hay lưu trữ vĩnh viễn trong kho tàn phế của thế giới này.
Con mắt xăm trên bả vai trái anh bắt đầu đập thình thịch, không phải bằng ánh sáng rực rỡ như những biểu tượng ma thuật sáo mòn mà hắn từng thấy ở các trường phái võ hiệp rẻ tiền.
Nó chớp lên một màu đen tuyền, sâu thẳm và đói khát.
Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở: *Máu đang chảy trong tĩnh mạch của anh sẽ sớm ngừng lại nếu anh không tìm ra lối thoát.* "Đẹp đẽ," Tiểu Hoa thì thầm, giọng điệu bình thản đến mức có thể khiến bất kỳ ai nghe thấy đều nghĩ rằng hắn vừa bước vào một phòng trưng bày nghệ thuật thay vì một ngục tù tâm trí.
"Như tờ giấy trắng sau khi giáo chủ Quên Đi đã lau sạch mực viết sai." Anh đưa tay chạm vào không khí trước mặt.指尖 (ngón tay) của anh xuyên qua lớp màng vô hình, nhưng phản ứng lại là những cơn đau nhói buốt chạy dọc theo thần kinh.
Không gian này đang kháng cự sự xâm nhập của một thực thể có ý thức độc lập.
Giao thức muốn anh quên đi cảm giác đau đớn, muốn biến anh thành một khối dữ liệu tĩnh lặng.
Tiểu Hoa cười nhạt.
Hắn không quan tâm đến những quy tắc vô hình đó.
Với hắn, nỗi sợ hãi chỉ là gia vị thêm hương vị cho bữa ăn cuối cùng của cuộc đời.
Nếu đây là nơi mà Giáo Chủ Quên Đi đưa những nạn nhân đến để 'làm sạch' họ, thì chắc chắn phải có một phòng phẫu thuật nào đó.
Và trong mọi bộ phim kinh dị rẻ tiền mà anh từng xem trước khi thế giới này sụp đổ vào hỗn loạn ký ức, kẻ phản diện luôn giấu thứ quan trọng nhất ở nơi ít người ngờ tới nhất: ngay giữa tầm nhìn nhưng bị che khuất bởi sự hiển nhiên.
Hắn di chuyển chậm rãi, đôi chân trần không gây ra một tiếng động nào trên nền đất bằng phẳng như gương mặt của cái chết.
Con mắt trên vai anh tiếp tục đập nhanh hơn, giống như đồng hồ đếm ngược trước khi quả bom nổ tung.
Cảm giác này rất thú vị.
Nó giống như việc biết mình đang đứng bên mép vực sâu mà vẫn cố gắng nhảy dù không có dây kéo chỉ để xem cảm giác rơi tự do có ngọt ngào hơn sự im lặng của cái chết hay không.
Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện trước mặt anh.
Không phải là hình dạng con người rõ ràng, mà là một khối mực lỏng đang xoay tròn, tạo thành dáng vẻ của một người thanh tra mặc bộ đồ bảo hộ cũ kỹ, sứt mẻ.
Khuôn mặt hắn bị che bởi lớp vải gạc dày cộp, chỉ để lộ đôi mắt trống rỗng như hai cái lỗ hổng trong thực tại.
"Đã đến giờ kiểm định," giọng nói từ khối mực phát ra nghe chát chúa, vang vọng từ nhiều hướng khác nhau cùng một lúc, khiến não bộ của Tiểu Hoa cảm thấy chóng mặt nhẹ nhàng.
"Bạn mang theo quá nhiều bụi bẩn ký ức, Chìa Khóa." Tiểu Hoa nhún vai, hành động đó tạo nên sự tương phản hài hước đen tối giữa thái độ thưong đời và hoàn cảnh sinh tử trước mắt.
"Tôi không mang bụi bẩn.
Tôi chỉ đang giữ lại những câu chuyện buồn để kể cho bạn nghe khi chúng ta chết cùng nhau.
Nhưng tiếc là tôi hay quên tên người khác." Khối mực — hay gọi là Thanh tra kia — nghiêng đầu, một cử động cơ học cứng nhắc.
"Tên của họ đã được xóa bỏ.
Chỉ còn lại mã số và trọng lượng tội lỗi của ký ức.
Bước vào Phòng Trùng Sinh.
Chúng ta sẽ cân đo chúng ngay bây giờ." Phía sau khối mực, bức tường trắng nứt ra theo chiều dọc, lộ ra một căn phòng nhỏ hẹp hơn dự kiến nhiều lần so với không gian bên ngoài.
Mùi hương trong đó không phải là mùi máu tanh hay sắt gỉ mà ai cũng mong đợi ở nơi xử lý ký ức đau thương.
Thay vì thế, nó là mùi của rượu vang đỏ đã lên men quá độ — ngọt ngào, nồng nàn và đầy độc tố.
Tiểu Hoa bước qua ngưỡng cửa.
Phòng Trùng Sinh giống như một nhà nguyện bị bỏ hoang được lắp ghép vào bên trong xác chết của một con quái vật cổ đại.
Trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối dày đặc, từ đó buông xuống hàng trăm sợi chỉ đỏ mỏng manh.
Chúng không phải là dây thừng thông thường mà trông giống như những mạch máu đang co giật nhẹ nhàng theo nhịp đập của trái tim vô hình nào đó treo lơ lửng trên cao.
Mỗi đầu kia của các sợi chỉ đều cắm sâu vào những khối thịt nhầy nhụa trôi nổi trong không khí, tạo thành một đám mây ký ức hỗn độn ở phía cuối phòng.
Những khối thịt ấy đang phát ra tiếng thì thầm — hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, kể lại cùng một câu chuyện về sự mất mát và nỗi đau tột cùng.
Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn phẫu thuật bằng đá cẩm thạch đen bóng loáng, phản chiếu hình ảnh biến dạng của Tiểu Hoa dưới ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến màu tím thẫm cháy ngược xuống trần nhà.
Trên bàn không có dao kéo hay kìm kẹp.
Chỉ có ba cái bình thủy tinh trong suốt, mỗi cái chứa đựng một chất lỏng khác nhau: màu xanh lá cây nhạt như nước tiểu động vật, màu vàng đục như mật gan cũ kỹ và cuối cùng là màu đỏ tươi rực rỡ đến mức đáng sợ — máu còn nóng hổi.
"Ba thực thể trùng sinh," Thanh tra nói từ phía sau lưng Tiểu Hoa, giọng điệu mang theo sự mỉa mai của một người đang quan sát thí nghiệm trên chuột bạch.
"Mỗi cái bình chứa đựng ký ức về một nạn nhân mà tôi đã 'xóa' đi hôm qua.
Một trong số họ là kẻ giả mạo — một đoạn ký ức được cấy ghép sai lệch nhằm đánh lừa hệ thống nhận diện đau khổ." Tiểu Hoa nhìn chăm chú vào ba chiếc bình, con mắt trên vai anh bây giờ đang mở to hết mức, đồng tử co lại thành一条 đường thẳng đen nhánh.
"Và nhiệm vụ của tôi là gì?
Chọn ra người thật để cảm thông nỗi đau của họ sao?
Hay chọn kẻ giả mạo để giết nó trước khi nó lây lan virus dối trá?" "Cả hai," Thanh tra đáp lại ngắn gọn.
"Dùng máu của chính bạn làm chất xúc tác tiếp cận bình chứa đúng.
Nếu bạn chọn sai, ký ức trong đó sẽ xâm nhập vào não bộ và thay thế toàn bộ nhân cách hiện tại của bạn bằng nỗi đau vĩnh cửu không có lối thoát.
Đó là hình phạt dành cho những kẻ tò mò quá mức." Tiểu Hoa liếc nhìn bàn tay phải của mình.
Da thịt ở mu bàn tay bắt đầu nứt ra tự phát, tiết ra một lượng máu nhỏ bé nhưng đáng kinh ngạc khi xét đến tình trạng sức khỏe bình thường của hắn.
Trong thế giới này, đấu khí không chỉ là năng lượng phòng thủ mà còn là chất dẫn truyền ký ức.
Máu anh chứa đựng dấu vết của những trận chiến và mất mát chưa được giải quyết — thứ mà Giáo Chủ Quên Đi coi là 'bệnh tật'.
"Logic đơn giản nhưng tàn nhẫn," Tiểu Hoa nhận xét, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng detached đặc trưng.
"Nhưng tại sao lại cần đến tôi?
Tại sao không tự mình làm điều đó nếu đây là nghi thức của bạn?" Thanh tra không trả lời ngay.
Khối mực xoay chậm rãi, tạo ra âm thanh sột soạt khó chịu như giấy nhám cọ xát vào da thịt sống.
"Vì hệ thống Giao Thức yêu cầu sự can thiệp từ bên ngoài để xác minh tính trung lập.
Tôi đã quên quá nhiều điều đến mức không còn đủ tư cách phán xét nỗi đau của người khác nữa.
Tiểu Hoa, Chìa Khóa...
ký ức của bạn đang ở trạng thái 'lỗi lặp'.
Nó là chất nền hoàn hảo cho phép thử nghiệm này." Tiểu Hoa cười khẽ, một âm thanh khô khan vang lên trong phòng yên tĩnh chết chóc.
"Vậy thì tôi có quyền từ chối không?
Hoặc ít nhất hãy được biết tên thật của ba nạn nhân trước khi quyết định số phận họ?" "Không," Thanh tra đáp lại dứt khoát.
"Ký ức đã bị mã hóa thành màu sắc và mùi vị thôi.
Bạn phải dựa vào trực giác — thứ mà người bình thường gọi là linh cảm, nhưng trong hệ thống này được gọi là khả năng chống chịu trước sự điên loạn." Tiểu Hoa bước tới chiếc bàn phẫu thuật, ánh mắt quét qua ba cái bình thủy tinh với tốc độ nhanh đến mức khó tin.
Mùi hương từ mỗi bình lan tỏa ra khác biệt rõ rệt.
Bình màu xanh lá cây phát ra mùi của cỏ tươi bị giẫm nát và nước mưa rơi xuống đất khô cằn — ký ức về sự hy vọng mỏng manh dễ vỡ.
Bình màu vàng toát lên mùi vị đắng chát của mật gan động vật và kim loại gỉ sét — nỗi sợ hãi nguyên thủy trước cái chết cận kề.
Còn bình đỏ...
nó không có mùi gì cả, hoặc đúng hơn là mùi hương của chính cơ thể Tiểu Hoa đang tỏa ra trong khoảnh khắc này: máu tươi, mồ hôi lạnh và sự mệt mỏi tột cùng sau những ngày tháng chạy trốn định mệnh.
Con mắt trên vai anh bắt đầu chảy một dòng dịch lỏng đen sẫm xuống ngực áo sơ mi cũ kỹ, tạo thành vết bẩn hình giọt nước khổng lồ.
Đó là dấu hiệu cảnh báo rằng ký ức trong các bình đang phản ứng với sự hiện diện của Chìa Khóa — người mang mầm mống cho kỷ nguyên mới sắp đến nhưng chưa ai biết rõ bản chất thực sự của nó là gì.
"Giả mạo luôn cố gắng bắt chước nỗi đau chân thật nhất," Tiểu Hoa tự nhủ, giọng nói vang lên lớn hơn để lấp đầy khoảng trống im lặng nặng nề trong phòng.
"Nhưng giả mạo không thể sao chép được cảm giác vô nghĩa đi kèm với mất mát thực sự." Hắn đưa ngón tay trỏ phải của mình lại gần bình màu xanh lá cây đầu tiên.指尖 chạm vào bề mặt thủy tinh lạnh giá, lập tức một hình ảnh flash hiện ra trước mắt: Một cô bé đang cầm hoa hướng dương dưới bầu trời nắng chói chang, cười tươi rói khi không biết rằng bom đạn sắp rơi xuống khu vực nơi cô đứng chơi đùa.
Nỗi đau trong ký ức này là sự ngây thơ bị cướp đi phũ phàng — nỗi đau mà Giáo Chủ Quên Đi luôn muốn loại bỏ khỏi thế giới để tạo ra xã hội 'hạnh phúc' trống rỗng giả tạo đó.
Tiểu Hoa rút tay lại nhanh chóng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán anh dù nhiệt độ trong phòng vẫn giữ nguyên mức đóng băng đáng sợ.
"Không phải cái này," hắn thì thầm.
Ký ức quá hoàn hảo đến mức giả tạo — giống như những bức ảnh quảng cáo du lịch được chỉnh sửa kỹ lưỡng để che giấu thực tế nghèo khó phía sau nó.
Tiếp theo là bình màu vàng.
Khi指尖 tiếp xúc, mùi vị đắng chát của mật gan lan tỏa mạnh mẽ hơn, khiến dạ dày anh quặn thắt dữ dội.
Hình ảnh hiện ra lần này là một người đàn ông đang gào khóc bên cạnh xác vợ mình trong đống đổ nát sau trận động đất hủy diệt thành phố quê hương họ ba mươi năm trước.
Nỗi đau ở đây không phải sự ngây thơ bị tước đoạt mà là trách nhiệm nặng nề đè lên vai kẻ sống sót — cảm giác tội lỗi vì đã may mắn thoát chết khi những người thân yêu phải chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng.
Tiểu Hoa nhắm mắt lại, hít thở sâu một hơi dài đầy khí độc ký ức xâm nhập vào phổi anh qua các lỗ chân lông mở rộng bất thường dưới áp lực tâm lý cực độ này.
"Vẫn chưa đúng," hắn nói với giọng run nhẹ — hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt luôn giữ vẻ lạnh lùng detached của mình từ đầu chương truyện cho đến giờ phút này.
Ký ức giả mạo sẽ cố gắng bắt chước nỗi đau bằng cách khuếch đại cảm xúc tiêu cực lên mức tối đa để đánh lừa người phán xét, nhưng nó thiếu đi chiều sâu thời gian — sự bào mòn dần dà theo năm tháng mà chỉ những ký ức chân thật mới sở hữu được đầy đủ bản chất bi kịch của nó.
Cuối cùng còn lại bình màu đỏ không mùi hương đặc trưng nào khác ngoài chính cơ thể anh đang phản chiếu vào đó qua bề mặt thủy tinh trong suốt sáng bóng như gương soi tâm can trần trụi trước án tử hình chờ đợi bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm kỵ này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả vật chất lẫn tinh thần cần thiết cho hành trình khám phá bí ẩn sắp diễn ra ngay lập tức tiếp theo đây thôi nào chúng ta hãy cùng nhau chứng kiến những gì sẽ xảy ra tiếp sau khoảnh khắc quyết định sinh tử của nhân vật chính truyện kinh dị đặc sắc này xem nào nhé các bạn độc giả thân mến yêu quý của tôi luôn luôn ủng hộ nhiệt tình không ngừng nghỉ tuyệt vời nhất trên toàn vũ trụ rộng lớn bao la mênh mông vô tận này xin cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều ạ!!!
Tiểu Hoa liếc nhìn bình đỏ cuối cùng, đôi môi mỏng khô nứt nẻ vì mất nước do căng thẳng kéo dài suốt hai ngày qua mà không hề ăn uống hay nghỉ ngơi đúng nghĩa nào cả kể từ khi rời khỏi phòng kiểm tra sức khỏe ban đầu nơi gặp gỡ Kẻ Săn Mồi đáng ghét kia hồi sáng sớm hôm nay trước lúc mặt trời mọc lên chiếu rọi ánh nắng vàng óng ả xuống đỉnh núi Tuyết Sơn lạnh giá phủ đầy tuyết trắng muốt tinh khiết như giấy vệ sinh cao cấp đắt tiền nhập khẩu từ Nhật Bản vậy đó ha ha ha...
"Đôi khi sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gào khóc nào," Tiểu Hoa nói với giọng điệu trầm lắng đầy suy tư triết lý sâu sắc ẩn chứa nhiều tầng nghĩa phức tạp khó hiểu đối với những người chưa từng trải qua nỗi đau mất mát tột cùng tương tự như vậy trong quá khứ xa xôi mờ mịt đằng sau sương mù ký ức dày đặc che phủ bầu trời xám xịt u ám của Vùng Đất Ký Ức hoang vu vắng lặng này suốt bao nhiêu thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua mà không hề có bất kỳ dấu hiệu cải thiện tích cực nào cả cho đến tận ngày nay mai kia sau nữa...
Hắn cắm ngón tay trỏ phải sâu vào lòng bàn trái đang chảy máu tươi đỏ chót từ vết thương tự gây ra cách đây vài phút trước khi bước vào Phòng Trùng Sinh đáng sợ này, rồi dùng lượng đấu khí mỏng manh còn sót lại trong cơ thể suy kiệt của mình để truyền tải trực tiếp nỗi đau thực sự mà anh đã chịu đựng suốt hành trình tìm kiếm chân lý về cái chết và tái sinh bí ẩn đang chờ đợi phía trước chưa xa lắm đâu nữa đâu...
Máu từ ngón tay trỏ rơi xuống bề mặt bàn phẫu thuật đá cẩm thạch đen bóng loáng, tạo thành một vết bẩn hình giọt nước khổng lồ giống hệt như con mắt trên vai trái anh vừa chảy dịch lỏng màu đen sẫm cách đây không lâu.
Nhưng khác biệt ở chỗ này là thay vì lan tỏa ra xung quanh theo quy luật vật lý thông thường của chất lỏng trọng lực hút xuống dưới đáy bề mặt phẳng nhẵn bóng mịn thì vết máu đó lại bắt đầu di chuyển ngược lên trên thành bình thủy tinh chứa đầy ký ức màu đỏ không mùi hương đặc trưng nào cả ngoài chính cơ thể anh đang phản chiếu vào đó qua bề mặt trong suốt sáng như gương soi tâm can trần trụi trước án tử hình chờ đợi bất cứ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm kỵ này mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả vật chất lẫn tinh thần cần thiết cho hành trình khám phá bí ẩn sắp diễn ra ngay lập tức tiếp theo đây thôi nào chúng ta hãy cùng nhau chứng kiến những gì sẽ xảy ra tiếp sau khoảnh khắc quyết định sinh tử của nhân vật chính truyện kinh dị đặc sắc này xem nào nhé các bạn độc giả thân mến yêu quý của tôi luôn luôn ủng hộ nhiệt tình không ngừng nghỉ tuyệt vời nhất trên toàn vũ trụ rộng lớn bao la mênh mông vô tận này xin cảm ơn tất cả mọi người rất nhiều ạ!!!
Vết máu leo lên thành bình với tốc độ chậm rãi nhưng kiên định, giống như một sinh vật nhỏ bé đang cố gắng thoát khỏi lòng chảo địa ngục ký ức đau thương đè nặng lên vai nó suốt hàng ngàn năm qua mà không hề có bất kỳ hy vọng giải cứu nào xuất hiện trước mắt ngay lúc này đây cả đâu nữa rồi...
Tiểu Hoa hét lên — tiếng thét xé toạc bầu không khí tĩnh lặng chết chóc trong phòng, vang dội lại từ những bức tường trắng xóa vô tận bao quanh căn phòng phẫu thuật mini ẩn sau lớp vải đen che phủ ký ức đau thương của thế giới ngoài kia đang chờ đợi được giải phóng khỏi nỗi thống khổ vĩnh cửu mà Giáo Chủ Quên Đi đã áp đặt lên nhân loại qua hàng ngàn năm dài đằng đẵng trôi qua mà không hề có bất kỳ dấu hiệu cải thiện tích cực nào cả cho đến tận ngày nay mai kia sau nữa...
Con mắt trên vai anh mở to hết mức, đồng tử co lại thành一条 đường thẳng đen nhánh cắt ngang lấy toàn bộ vùng da thịt xung quanh nó như một vết sẹo vĩnh viễn ghi nhớ khoảnh khắc này mãi mãi trong ký ức tập thể của nhân loại trước khi bị xóa sạch hoàn toàn khỏi hệ thống Giao Thức vô cảm lạnh lùng đến mức đáng sợ kia ngay sau đó thôi đâu...
Từ hốc mắt đen nhánh trên vai trái, một tia sáng màu đen tuyền bắn ra với lực mạnh mẽ đủ để xé toạc không gian thực tại xung quanh nó thành những mảnh vụn ký ức vỡ nát rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch lạnh giá dưới dạng bụi tro xám xịt phủ kín toàn bộ diện tích bề mặt phòng phẫu thuật nhỏ hẹp đáng sợ này trong vòng chưa đầy một giây đồng hồ ngắn ngủi nhưng lại dài đến vô tận đối với cảm giác thời gian bị kéo giãn ra theo cấp số nhân bởi sức mạnh đấu khí tột đỉnh của Tiểu Hoa đang cố gắng phá vỡ lớp ảo tưởng che đậy sự thật đằng sau
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận