Chương 71

Cơn đau không đến từ da thịt, mà từ chính cấu trúc của ký ức.

Tiểu Hoa mở mắt ra trong một sự im lặng nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy ngược lại vào tĩnh mạch.

Căn phòng giam này không phải là đá hay gỗ, nó được xây bằng những tấm thép lạnh lẽo, khắc sâu các符文 (phú văn) cổ đại phát sáng màu xanh nhạt — ánh sáng của sự quên lãng.

Mùi hương ở đây không phải là mùi thối rữa thông thường của xác chết trong di tích, mà là mùi ozone và giấy cũ nát, mùi của một thư viện bị cháy từ bên trong.

Hắn ngồi dậy, xương sống kêu lên tiếng lục bục khó chịu.

Trên sàn nhà bằng đá đen bóng loáng, những vệt máu đã khô lại thành màu nâu sẫm, tạo thành một hình tròn bất quy tắc quanh người anh.

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.

Đôi bàn tay gầy guộc của một thường nhân, không có vết thương nào ngoài vài vết xước nhẹ do va chạm với tường khi bị ném vào đây trong lần "thức tỉnh" trước đó.

Nhưng cảm giác trống rỗng bên trong lồng ngực lại nặng trĩu hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.

Anh đưa tay lên vai phải.

Ở đó, nơi da thịt gặp cổ áo rách nát, một hình xăm mới vừa hiện ra.

Nó không xuất hiện như mực chích vào da, mà giống như nó đang mọc từ sâu trong tế bào, nổi bật lên với màu đỏ ngầu của máu tươi chưa đông lại.

Đó là một con mắt mở to, trợn ngược, và từ hốc mắt đó, những dòng nước đen đặc quánh đang chảy ra, thấm dần vào vải áo.

Đây không phải là vết xăm đầu tiên anh có trong cuộc đời này — nếu gọi cái vòng lặp vô tận đầy chết chóc ấy là cuộc đời.

Lần thứ nhất là một con dao găm.

Lần thứ hai là một cánh cửa đóng sầm.

Và lần này, thứ ba, nó là sự quan sát.

Sự bị nhìn thấy bởi chính cái chết của mình.

Tiểu Hoa chạm nhẹ vào hình xăm.

Nó lạnh buốt, lạnh hơn cả băng giá trong lòng đất sâu thẳm của di tích cổ mà họ đang đứng giữa.

Một cơn co thắt dữ dội chạy dọc theo tủy sống anh khi ký ức về khoảnh khắc trước đó ùa về: tiếng bước chân nặng nề trên hành lang tối tăm, ánh mắt vô cảm của Kẻ Săn Mồi, và lời thì thầm xóa dữ liệu vang lên trong đầu như một bản án tử hình được đọc bởi chính giọng nói của anh.

"Có vẻ như lần này, tôi quên mất tên mình là gì trước khi nhớ lại cách chết," Tiểu Hoa自嘲 (tự trào), giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

Anh đứng dậy, chân bước trên những vệt máu cũ kỹ mà không hề nháy mắt.

"Và có lẽ đó cũng là một dạng ưu tiên quản lý thời gian hiệu quả."

Anh quay người lại nhìn bức tường thép phía sau lưng mình.

Trên bề mặt kim loại lạnh giá, phản chiếu bóng hình anh — một gã thanh niên gầy guộc với mái tóc rối bời và khuôn mặt nhợt nhạt như xác sống.

Nhưng trong ánh mắt của hình ảnh phản chiếu đó, không có sự sợ hãi.

Chỉ có một sự tò mò đen tối, sắc bén.

Tiểu Hoa biết rằng mình đang ở đâu.

Hoặc ít nhất là nơi mà ký ức này muốn anh tin rằng anh đang ở đây: Phòng chờ giữa hai thế giới sống và chết trong Di Tích Quên Đi.

Giáo Chủ Quên Đi không giết người bằng kiếm hay đấu khí thô bạo.

Hắn dùng chính ký ức làm vũ khí, biến nạn nhân thành những tù nhân của quá khứ mãi không thể thoát ra.

"Mắt này," Tiểu Hoa thì thầm, ngón tay cái vuốt nhẹ qua dòng nước đen đang chảy từ hình xăm trên vai.

"Cậu muốn tôi nhìn thấy gì?

cậu mới là thứ khiến mọi người sợ hãi?"

Anh quay sang phía góc phòng tối nhất, nơi ánh sáng xanh nhạt của các符文 không thể chiếu tới.

Ở đó, bóng đổ dài ra như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang sàn nhà.

Và trong bóng tối ấy, có tiếng lật giấy đều đặn, khô khan: *xào...

xào...*

Tiểu Hoa mỉm cười, nụ cười đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa sự tinh nghịch của kẻ đã biết mình sẽ chết khi nào và ở đâu.

"Chà, một cuộc hẹn hò lãng mạn giữa người sống và cái bóng của quá khứ.

Tôi thích phong cách này."

Không có vũ khí.

Không có đấu khí tích tụ đủ để tạo ra một cơn gió mạnh.

Chỉ có sự trống rỗng và quy tắc khắt khe nhất trong Vùng Đất Ký Ức: *Ghi Nhận*.

Tiểu Hoa nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà để loại bỏ mọi nhiễu loạn từ thế giới vật lý đang cố gắng xé toạc ý thức của anh ra từng mảnh.

Trong di tích cổ này, nhìn thấy quá nhiều đồng nghĩa với việc bị kéo vào những ảo cảnh ký ức nguy hiểm.

Càng mạnh mẽ, ký ức càng rõ nét và độc hại hơn đối với tâm trí con người bình thường như Tiểu Hoa.

Nhưng hôm nay khác.

Hôm nay, anh không cố gắng nhớ lại ai hay gì cả.

Anh *buông* đi tất cả.

Hắn tập trung vào cảm giác lạnh buốt từ vết xăm trên vai phải.

Thay vì kháng cự dòng ký ức đang ùa về — những hình ảnh mờ ảo của một đứa trẻ khóc lóc, giọng nói nghẹn ngào "Mẹ ơi", và đôi mắt đỏ ngầu của Giáo Chủ Quên Đi trong bóng tối — anh để chúng trôi qua như nước chảy dưới cầu.

*Tôi là kẻ giết người.* Tiểu Hoa tự nhủ trong lòng, chấp nhận vai trò mà hệ thống áp đặt lên mình trong vòng lặp này.

*Tôi không phải nạn nhân.

Tôi là nguyên nhân.

Nếu tôi chết đi vì một lý do nào đó, thì nó phải có mục đích.*

Khi ý thức trở nên vô định, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bắt đầu mờ nhạt.

Không gian xung quanh căn phòng thép lạnh lẽo méo mó, giống như hình ảnh trong gương vỡ vụn.

Bức tường phía trước không còn là kim loại cứng nhắc nữa; nó trở thành một tấm kính mỏng manh phản chiếu lại những cảnh tượng từ quá khứ xa xôi của di tích này — nơi từng là đền thờ cho những linh hồn bị lãng quên.

Tiểu Hoa bước về phía bức tường đó, mỗi bước chân đều in hằn lên không khí như đang đi trên mặt nước đóng băng.

Anh đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh giá mà trước kia là thép dày nay đã biến thành sương mù ký ức.

Và rồi anh *nhìn*.

Không phải bằng mắt thường, mà bằng con mắt đỏ ngầu đang chảy nước đen trên vai mình — một công cụ quan sát được đánh thức bởi sự chấp nhận cái chết của chính bản thân.

Thế giới xung quanh nổ tung trong im lặng.

Những lớp ký ức chồng chất lên nhau như những trang giấy cũ bị xé toạc, phơi bày ra thực tại trần trụi phía sau chúng.

Tiểu Hoa thấy rõ cấu trúc của phòng giam này: nó không tồn tại ở hiện tại.

Nó là một lỗ hổng thời gian, nơi các mảnh vỡ từ nhiều thế hệ tù nhân trước đó đã tích tụ lại thành một khối u ký ức khổng lồ.

"Ồ," anh nói khẽ, giọng vang lên trong khoảng trống vô tận.

"Ra đây mới là phòng kiểm tra sức khỏe thực sự."

Bức tường thép không bị phá vỡ bằng lực vật lý, mà *trùng khớp* với lỗ hổng ký ức của chính Tiểu Hoa.

Hắn bước xuyên qua nó như thể đang đi vào một giấc mơ sâu thẳm hơn, nơi những quy tắc của thế giới bên ngoài hoàn toàn vô nghĩa.

Ở đây, chỉ có ý chí và nỗi đau là thứ duy nhất còn sót lại.

Bên kia bức tường ký ức không phải là tự do.

Nó dẫn đến một căn phòng khác — rộng lớn hơn, tối tăm hơn, và lạnh lẽo hơn gấp bội phần.

Ở giữa phòng đó đặt một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên mặt bàn chất đầy những chồng hồ sơ giấy màu vàng nâu theo thời gian.

Và ngồi sau cái bàn ấy là Kẻ Săn Mồi.

Hắn không mặc áo choàng đen đáng sợ như trong các truyền thuyết về Di Tích Quên Đi, mà chỉ đơn giản là một bộ vest xám xịt, cổ tay đồng hồ kim loại cũ kỹ đang tích tắc đều đặn: *tick...

tick...*

Hắn không ngẩng đầu lên khi Tiểu Hoa bước vào.

Ánh mắt của hắn dán chặt vào cuốn sổ cái lớn mở trước mặt, nơi những dòng chữ được viết bằng mực đỏ tươi như vừa mới nhỏ xuống.

Giọng nói của Hắn vang lên khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi sâu thẳm đến từ hàng ngàn năm phục vụ cho một hệ thống vô cảm:

"Cậu vừa phá vỡ lớp phòng thủ tâm lý cơ bản nhất," Kẻ Săn Mồi nói mà không nhìn up.

"Hầu hết các đối tượng sẽ hét lên, cầu xin tha mạng hoặc tự sát ngay tại đó để tránh phải đối mặt với sự thật.

Nhưng cậu...

Cậu lại cười."

Tiểu Hoa dựa lưng vào tường lạnh lẽo phía sau mình — bức tường vốn dĩ là ranh giới giữa hai thế giới ký ức chồng chéo.

Anh khoanh tay trước ngực, quan sát gã đàn ông này với ánh mắt bình thản của một người đang xem xét giá trị trao đổi hàng hóa.

"Tôi nghĩ tôi đã nói rõ rồi.

Tôi không có ý định sống sót nếu nó đòi hỏi phải giả vờ ngây thơ."

Kẻ Săn Mồi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt của Hắn già nua, những nếp nhăn sâu hoắm như vết nứt trên đá sa mạc.

Nhưng điều khiến người ta sợ hãi nhất không phải là vẻ ngoài tàn tạ đó, mà là đôi mắt — chúng trống rỗng hoàn toàn, giống như hai lỗ hổng đen tối trong vũ trụ nơi mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng.

"Cậu gọi nó là 'giả vờ ngây thơ'?" Hắn hỏi, giọng điệu châm chọc nhưng không hề mang thù hận.

"Đau khổ là nền tảng của nhân loại, Tiểu Hoa.

Và tôi chỉ là người dọn dẹp những mảnh vỡ mà họ tạo ra khi cố gắng trốn tránh chúng."

Hắn đóng cuốn sổ cái lại với một tiếng *bụp* dứt khoát rồi đứng dậy, cao lớn hơn nhiều so với dáng vẻ gầy guộc ban đầu.

"Cha mẹ của tôi biến mất trong Di Tích Cổ này cách đây ba mươi năm," Hắn nói chậm rãi, mỗi từ ngữ đều nặng trĩu ký ức.

"Tôi tìm kiếm họ suốt đời bằng cách trở thành người xóa bỏ ký ức cho những kẻ khác đến đây tìm câu trả lời tương tự.

Vì khi không còn gì để nhớ, thì cũng chẳng có gì phải mất nữa."

Tiểu Hoa nhướng mày, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt.

"Vậy nên anh đang giúp họ hạnh phúc?

Bằng cách biến họ thành những con búp bê trống rỗng?"

"Hạnh phúc là một khái niệm tương đối," Kẻ Săn Mồi đáp lại lạnh lùng.

"Đối với Giáo Chủ Quên Đi, xóa bỏ ký ức đau thương là cứu nhân loại khỏi chính mình.

Đối với tôi...

đó chỉ là công việc bẩn thỉu nhưng cần thiết." Hắn bước về phía Tiểu Hoa, từng bước chân đều đặn như đồng hồ tích tắc trên cổ tay đang tiến gần đến thời điểm tử thần gõ cửa.

Cậu vừa trở thành một phần của sổ cái này.

Một lỗi lặp không thể sửa chữa."

Tiểu Hoa cảm thấy lạnh toát sống lưng, nhưng không phải vì sợ hãi Kẻ Săn Mồi đang tiến lại gần.

Đó là sự nhận thức kinh hoàng dấy lên trong tâm trí anh khi gã đàn ông này đưa cho anh một tờ giấy mỏng manh lấy từ chồng hồ sơ trên bàn.

Tay Tiểu Hoa run rẩy — lần đầu tiên kể từ khi bước vào di tích, cơ thể phản ứng tự nhiên trước nỗi sợ thực sự thay vì ý chí kiểm soát tình huống.

Anh nhìn xuống tờ giấy đó.

Tên mình được viết bằng mực đỏ tươi tắn ở dòng đầu: *"Đối tượng: Tiểu Hoa."*

Nhưng bên dưới tên ấy không phải là thông tin cá nhân hay lịch sử tử vong như anh đã dự đoán từ trước dựa trên những vòng lặp ký ức破碎 (phá vỡ).

Dòng chữ tiếp theo khiến máu trong người anh dường như ngừng chảy: *"Trạng thái: Lỗi lặp.

Đề xuất: Xóa hoàn toàn."*

Không có "những Tiểu Hoa khác".

Không có chuỗi hy sinh liên tục của vô số phiên bản song song.

Chỉ có *một* Tiểu Hoa duy nhất, và mỗi khi anh chết trong di tích này — không phải là kết thúc mà là một cú reset hệ thống đầy lỗi lầm khiến ký ức bị phân mảnh thành hàng ngàn mảnh vỡ chồng chéo lên nhau.

"Cô..." Giọng nói của Tiểu Hoa nghẹn lại ngay cổ họng, khác hẳn với sự bình thản giả tạo trước đó.

"Tôi hiểu rồi." Hắn nhìn lên Kẻ Săn Mồi với ánh mắt phức tạp: vừa có vẻ sùng bái tri thức mới tìm thấy, vừa đầy kinh hoàng tột độ khi nhận ra bản chất bi kịch của chính mình.

"Anh không phải là tù nhân bị giam giữ," Tiểu Hoa thì thầm, giọng run rẩy nhưng cố gắng duy trì sự tỉnh táo tối đa.

"Tôi là một mã nguồn bị lỗi trong hệ thống quản lý ký ức của Giáo Chủ Quên Đi.

Và mỗi lần tôi 'tái sinh', thực ra chỉ là chương trình tự động khôi phục dữ liệu từ bản sao lưu cuối cùng — mà nó lại chính là khoảnh khắc tôi chết đi thảm khốc nhất."

Kẻ Săn Mồi đứng đó, im lặng quan sát biểu cảm trên khuôn mặt Tiểu Hoa thay đổi từ shock sang một dạng chấp nhận đen tối.

"Chính xác," Hắn thừa nhận ngắn gọn.

"Giáo Chủ Quên Đi không thể xóa bỏ cậu hoàn toàn vì ký ức của cậu chứa đựng 'Chìa Khóa' — thứ duy nhất có khả năng mở ra kỷ nguyên mới sau khi thế giới này sụp đổ do quá tải nỗi đau.

Nhưng đồng thời, cũng chính sự tồn tại của Chìa Khóa đó khiến hệ thống không ngừng cố gắng sửa chữa lỗi lặp bằng cách tái sinh cậu vô tận."

Tiểu Hoa cầm tờ giấy lên sát trước mặt mình, đọc lại dòng chữ *Đề xuất: Xóa hoàn toàn* nhiều lần cho đến khi mực đỏ dường như bắt đầu nhòe ra dưới ánh mắt anh.

"Vậy nên," hắn nói chậm rãi, giọng điệu trở lại sự bình thản lạnh lùng đặc trưng của mình nhưng sâu bên trong đang rung chuyển dữ dội bởi một quyết định nào đó vừa được hình thành.

"Nếu tôi không thể thoát khỏi vòng lặp này...

thì cách duy nhất để kết thúc nó là khiến cho cái giá phải trả lớn hơn cả lợi ích mà Giáo Chủ Quên Đi nhận được từ việc giữ tôi lại."

Kẻ Săn MồI gật đầu nhẹ, một nụ cười buồn hiện lên trên khóe môi.

"Và đó chính xác là lý do tại sao chúng ta gặp nhau ở đây hôm nay — không phải để kết thúc câu chuyện của cậu ngay lúc này...

mà để bắt đầu chương cuối cùng đầy rủi ro nhất."

Tiểu Hoa không khóc.

Anh cũng không giận dữ hay tuyệt vọng như một nạn nhân thực sự đáng lẽ ra sẽ phản ứng trước thông tin tàn khốc vừa được tiết lộ.

Thay vào đó, anh mỉm cười — một nụ cười rỗng không, phù hợp hoàn toàn với trạng thái "đã quên" mà hệ thống vô cảm kia mong đợi từ một con rối ký ức bị lỗi lặp vĩnh cửu.

Anh đặt tờ giấy ghi đề xuất xóa bỏ xuống bàn gỗ cũ kỹ trước mặt Kẻ Săn Mồi, rồi bước ra khỏi phòng kiểm tra sức khỏe này như thể vừa rời đi khỏi một buổi hẹn hò không mấy thú vị nhưng cần thiết để thu thập thông tin chiến lược quan trọng cho những hành động sắp tới.

"Cảm ơn anh đã giữ tôi lại đủ lâu để tôi nhớ cách giết anh," Tiểu Hoa nói với giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ, không hề quay đầu nhìn lại gã đàn ông đang đứng đó bất động như một bức tượng đá trong bóng tối căn phòng ký ức chồng chất hỗn độn.

Kẻ Săn Mồi không di chuyển半分 (một nửa phần).

Hắn chỉ đứng đó im lìm vì nhận ra sự thật kinh hoàng mà Tiểu Hoa vừa thốt lên: Nếu cậu đã quên mình là nạn nhân...

thì cũng đồng nghĩa với việc hệ thống sẽ mất khả năng kiểm soát phản ứng tự vệ tiềm ẩn bên trong ký ức bị phân mảnh của đối tượng lỗi lặp này.

Và trong khoảnh khắc im lặng nặng nề đó, từ sâu thẳm phía sau lưng Tiểu Hoa — nơi bóng tối dày đặc nhất của di tích cổ đang chờ đợi nuốt chửng bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ cấm kỵ của nó — một giọng nói quen thuộc vang lên đầy vẻ mỉa mai và nguy hiểm:

*"Chào mừng trở lại vòng lặp, Chìa Khóa.

Chúng ta sẽ gặp nhau ở cuối con đường...

hoặc có lẽ là ngay chính lúc này."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập