Chương 70

Chương 70 — "Tiểu Hoa"



Căn phòng tối như hũ mực, loại bóng tối dày đặc, nặng nề đến mức có thể nếm được vị mặn của nó.

Tiểu Hoa ngồi bệt xuống sàn gỗ mục rữa, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo đang thấm mồ hôi.

Không có ánh sáng tự nhiên.

Không có tiếng động từ bên ngoài.

Chỉ có tiếng rung động *bíp bíp* của chiếc điện thoại cũ kỹ nằm trong lòng bàn tay anh, như một con côn trùng sắp chết đang cố gắng đập cánh.

Anh không cầm máy lên.

Anh không cần phải nhìn.

Anh đã biết nó là gì.

Trong chương trước, khi thực tại sụp đổ, anh đã thấy một tấm ảnh.

Nhưng giờ đây, trong sự tĩnh lặng chết chóc này, ký ức về tấm ảnh đó trở nên sắc bén hơn, đau đớn hơn.

Đó không phải là ảnh của một người thân quá cố, hay một kỷ niệm êm đẹp bị xóa nhòa.

Đó là ảnh của chính anh.

Tiểu Hoa đưa tay lên, ngón tay run nhẹ khi chạm vào cổ tay trái.

Ở đó, dưới lớp da trắng bệch, một vết xăm màu đen đang lan tỏa.

Nó không giống như mực xăm thông thường.

Nó sần sùi, nóng hổi, và dường như có sự sống riêng.

Vết xăm bắt đầu từ cổ tay, leo lên cẳng tay, và giờ đây, nó đã vươn dài đến tận cổ họng, giống như một chiếc dây thừng vô hình đang siết chặt lấy sự tồn tại của anh.

"Đúng là một bộ trang phục thời trang kỳ lạ," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian hẹp.

Anh cười, một nụ cười chua chát, thiếu đi sự hài hước thực sự nhưng đầy chất châm biếm.

"Nếu tôi đi ra ngoài mà không mặc gì, chắc mọi người sẽ tưởng tôi vừa mới tham gia một lễ hội ma thuật đen tối nào đó.

Hay là một cuộc đấu vật với bóng tối."

Anh cúi đầu, nhìn xuống vết xăm.

Nó không tĩnh tại.

Mỗi lần tim anh đập, vết xăm cũng co thắt lại, hút lấy nhiệt độ từ cơ thể anh.

Cảm giác lạnh buốt len lỏi vào xương tủy.

Tiểu Hoa biết rằng đây không phải là hiệu ứng phụ của việc đối đầu với "Giám đốc K" hay người đàn ông trung niên kia.

Đây là hệ quả của việc anh trở thành "Chìa Khóa".

Hoặc đúng hơn, là "Ổ Khóa".

Anh nhớ lại giọng nói bên trong đầu mình.

*"Cậu không phải là Chìa Khóa.

Cậu là ổ khóa."*

Câu nói đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một bản nhạc nền kinh dị.

Ổ khóa để làm gì?

Để mở ra điều gì?

Và quan trọng hơn, ai đang cầm chìa khóa?

Tiểu Hoa đưa bàn tay còn lại lên, chạm nhẹ vào vết xăm trên cổ.

Da thịt ở đó cứng đờ, như đá.

Anh cảm thấy một sự hiện diện kỳ lạ, như thể có một con mắt thứ ba đang mở ra ngay tại nơi giao thoa giữa da và mực.

Không phải mắt của anh.

Mà là mắt của thế giới này.

Vùng Đất Ký Ức đang nhìn anh.

Và nó không hề thiện cảm.

"Quá ồn ào," anh nói với chính mình.

"Cả thế giới này đang la hét trong tĩnh lặng.

Tôi cần một cái gì đó để làm im nó lại."

Anh nhắm mắt lại.

Trong bóng tối, những hình ảnh bắt đầu hiện ra.

Không phải ký ức của anh.

Mà là ký ức của căn phòng này.

Của bức tường này.

Của cái chết đã từng xảy ra tại đây.

Tiểu Hoa không sợ hãi.

Anh đã chết từ lâu rồi, hoặc ít nhất là cái Tiểu Hoa trước kia đã chết.

Giờ đây, anh chỉ là một người quan sát, một kẻ đi tìm câu trả lời trước khi đồng hồ đếm ngược của anh chạy hết.

Áp lực từ "Giao thức Sinh Tồn" bắt đầu đè nặng lên lồng ngực anh.

Không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của thực tại.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, cong vênh như một tấm gương bị ném vỡ.

Những bức tường gỗ mục rữa bắt đầu chảy ra, không phải thành nước, mà thành những dòng ký ức lỏng lẻo.

Tiểu Hoa nhìn thấy những khuôn mặt mờ ảo lướt qua trước mắt mình – những người đã từng sống, đã từng chết, và đã từng quên lãng nơi này.

Anh không chiến đấu lại bằng bạo lực.

Bạo lực là cách của những kẻ yếu đuối, những kẻ cần chứng minh sức mạnh bằng máu và xương.

Tiểu Hoa chọn cách khác.

Anh chọn cách "tương tác" với sự không ổn định đó.

Anh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào vết xăm trên cổ.

Anh tưởng tượng nó không phải là một vết thương, mà là một sợi dây.

Một sợi dây nối liền giữa hiện tại và quá khứ, giữa thực tại và ảo ảnh.

Anh "kéo" nó ra.

Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể anh.

Nhưng anh không la hét.

Một tiếng cười lạnh lùng, cắt ngang không gian.

Khi anh kéo sợi dây ký ức đó, không gian xung quanh phản ứng lại.

Những bức tường ngừng chảy.

Những khuôn mặt mờ ảo dừng lại.

Chúng quay về phía anh, với những đôi mắt trống rỗng, chờ đợi một mệnh lệnh.

Tiểu Hoa cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ tuôn chảy trong tĩnh mạch anh.

Không phải đấu khí.

Không phải thần lực.

Mà là *ký ức*.

Ký ức của những kẻ đã chết, của những nơi đã bị lãng quên, đang đổ vào cơ thể anh như một con sông lũ lụt.

Anh mở mắt ra.

Đôi mắt trắng xóa của anh giờ đây có những đốm đen li ti, như những vì sao trong vũ trụ tối tăm.

Anh nhìn vào không khí trước mặt mình.

Nó không còn trong suốt.

Nó trở nên dày đặc, nặng nề, và có thể chạm vào được.

"Thú vị," anh thì thầm.

"Tôi có thể chạm vào nỗi đau của họ.

Và nếu tôi chạm vào nó, tôi có thể điều khiển nó."

Anh đưa tay ra, nắm lấy một luồng ký ức lơ lửng trong không khí.

Nó cảm giác như một cục băng lạnh giá.

Anh bóp chặt nó lại.

Luồng ký ức vỡ ra, biến thành một mảnh vỡ thực tại.

Một mảnh vỡ của quá khứ, nơi một vụ án mạng đã xảy ra cách đây hàng trăm năm.

Tiểu Hoa nhìn thấy cảnh tượng đó rõ ràng như thể đang diễn ra ngay trước mắt.

Một con dao, một vết máu, một lời hứa bị phản bội.

Anh không bị cuốn vào ảo cảnh.

Anh đứng ngoài, quan sát.

Và quan trọng hơn, anh *sử dụng* nó.

Anh dùng mảnh vỡ ký ức đó để tạo ra một rào chắn xung quanh mình, đẩy lùi sự xói mòn của thực tại đang sụp đổ.

"Sự hư vô có chủ ý," anh nói, giọng điệu bình thản đáng sợ.

"Nếu thế giới này muốn tôi nhớ, thì tôi sẽ nhớ tất cả.

Và nếu tôi nhớ tất cả, tôi sẽ kiểm soát tất cả."

Anh bước đi.

Mỗi bước chân của anh để lại một dấu vết đen nhánh trên sàn nhà, giống như vết xăm trên cơ thể anh.

Không gian xung quanh anh bắt đầu ổn định lại, nhưng theo cách của anh.

Một vùng đất ký ức riêng, nơi anh là chủ nhân.

Cánh cửa phòng mở ra.

Không có tiếng cọt kẹt.

Không có tiếng gió.

Nó chỉ đơn giản là mở ra, như thể nó chưa bao giờ đóng lại.

Đứng ở đó là một bóng người.

Mặc áo choàng trắng, dài, sạch sẽ đến mức đáng nghi trong một nơi đầy bụi bặm và mục rữa như thế này.

Dáng vẻ của người đó quen thuộc đến rợn người.

Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bị che khuất bởi lớp vải trắng.

Dù không thể nhìn thấy rõ, anh biết đó là ai.

Đó là "Người Quản Lý".

Một thực thể trông giống hệt cha của Tiểu Hoa.

Người Quản Lý bước vào phòng, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào.

Ánh mắt của anh – dù bị che khuất – dường như đang xuyên thấu qua lớp vải, nhìn thẳng vào linh hồn của Tiểu Hoa.

"Tiểu Hoa," Người Quản Lý nói, giọng điệu dịu dàng, ân cần, giống như một người cha đang gọi con về nhà sau một ngày dài.

"Em đang tự hủy hoại mình."

Tiểu Hoa không di chuyển.

Anh vẫn ngồi đó, với vết xăm đen đang lan rộng trên cổ.

"Tự hủy hoại?

Anh nói gì thế?

Tôi đang sống.

Tôi đang nhớ.

Tôi đang *tồn tại*."

"Vết xăm là gánh nặng," Người Quản Lý tiếp tục, bước chậm rãi tiến về phía trước.

"Nó khiến em đau đớn.

Nó khiến em mất đi sự bình yên.

Hãy để tôi giúp em.

Hãy để tôi xóa bỏ nó.

Hãy để em trở lại với sự vô tri vô cảm hạnh phúc."

Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt.

"Hạnh phúc?

Với cái đầu trống rỗng?

Anh đang nói về sự hạnh phúc của một con búp bê, chứ không phải của một con người."

"Con người là nguồn gốc của mọi đau khổ," Người Quản Lý đáp lại, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng có một sự kiên quyết đáng sợ trong đó.

"Bằng cách xóa bỏ ký ức, chúng tôi đang cứu nhân loại khỏi chính họ.

Em không hiểu điều này, Tiểu Hoa.

Em đang chống lại sự tiến hóa."

"Tiến hóa?" Tiểu Hoa đứng dậy, cơ thể anh run rẩy vì mệt mỏi, nhưng ánh mắt anh thì sắc bén hơn bao giờ hết.

"Anh gọi việc biến mọi người thành những cái vỏ rỗng là tiến hóa?

Tôi gọi đó là cái chết.

Và tôi thì không thích cái chết.

Ít nhất là chưa phải lúc."

Người Quản Lý dừng lại, cách Tiểu Hoa vài bước chân.

"Em không có lựa chọn.

Giao thức Sinh Tồn sẽ hoàn tất.

Em sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Một ký ức đẹp đẽ, không có nỗi đau."

"Và tôi sẽ trở thành một giấc mơ đẹp," Tiểu Hoa nói, giọng anh lạnh như băng.

"Nhưng tôi không phải là một giấc mơ.

Tôi là một cơn ác mộng.

Và tôi sẽ không để anh xóa tôi."

Hai người đối峙 nhau trong căn phòng tối.

Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt bằng dao.

Tiểu Hoa cảm thấy sức mạnh của Người Quản Lý, một sức mạnh áp đảo, đến từ sự phủ nhận của thực tại.

Nhưng anh cũng cảm thấy sức mạnh của chính mình, đến từ sự chấp nhận của ký ức.

Tiểu Hoa không tấn công.

Anh không cần phải tấn công.

Anh làm điều gì đó nguy hiểm hơn.

Anh dùng sức mạnh tột đỉnh của mình, không phải để xóa, mà để "mở rộng".

Anh kéo toàn bộ dữ liệu của căn nhà, của căn phòng, của chính cơ thể mình vào trong tâm trí.

Anh muốn nhìn thấy sự thật.

Sự thật về nguồn gốc của anh.

Sự thật về vết xăm.

Sự thật về cái tên "Tiểu Hoa".

Không gian xung quanh anh nổ tung.

Không phải bằng tiếng động, mà bằng ánh sáng.

Ánh sáng trắng xóa, thuần khiết, và đau đớn.

Trong ánh sáng đó, Tiểu Hoa nhìn thấy sự thật.

"Tiểu Hoa" không phải là tên của một đứa trẻ.

Nó không phải là tên của một nạn nhân.

Nó là tên mã của một thực thể thí nghiệm.

Một thực thể được tạo ra từ sự kết hợp của ký ức và đấu khí, với mục đích duy nhất là mở ra cánh cửa giữa các kỷ nguyên.

Tấm ảnh trong chương trước không phải là ảnh của một người thân.

Nó là ảnh của *tiền nhiệm*.

Một phiên bản trước đó của Tiểu Hoa, người cũng đã thất bại, cũng đã chết, và cũng đã để lại vết xăm này cho người kế tiếp.

Tiểu Hoa nhìn thấy hàng loạt những khuôn mặt.

Hàng loạt những "Tiểu Hoa".

Họ đều giống nhau.

Họ đều có vết xăm.

Họ đều chết.

Và họ đều để lại một phần ký ức cho người sau.

Anh không phải là một người.

Anh là một chuỗi.

Một chuỗi của sự hy sinh.

"Cô..." Tiểu Hoa thì thầm, giọng anh nghẹn lại.

"Tôi không phải là một người.

Tôi là một vòng lặp."

Người Quản Lý đứng đó, im lặng.

Lần đầu tiên, anh không nói gì.

Anh chỉ đứng đó, chứng kiến sự thức tỉnh của Tiểu Hoa.

"Em đã hiểu," Người Quản Lý nói, giọng điệu buồn bã.

"Và bây giờ, em sẽ phải chịu đựng nó.

Vòng lặp này không có lối thoát.

Nó chỉ có thể kết thúc khi có một người đủ mạnh để phá vỡ nó.

Hoặc khi có một người đủ dũng cảm để chấp nhận nó."

Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.

Vết xăm giờ đây bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Nó không còn là mực.

Nó là *huyết*.

Huyết của những kẻ đã chết.

Huyết của những kẻ sẽ chết.

"Và tôi," Tiểu Hoa nói, giọng anh bình thản, gần như hài hước, "tôi nghĩ tôi sẽ chọn cách phá vỡ nó.

Bằng cách sống thật 'đắt' trong vòng lặp này."



Ánh sáng tắt dần.

Căn phòng trở lại bóng tối.

Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ.

Nó là nơi trú ẩn của ký ức.

Tiểu Hoa đưa tay lên, chạm vào vết xăm trên cổ.

Nó không còn nóng hổi.

Nó lạnh buốt.

Lạnh như sự thật.

Anh thì thầm: *"Tôi nhớ."*

Nhưng anh không nhớ về quá khứ.

Anh không nhớ về những lần chết trước đó.

Anh nhớ về tương lai.

Một cảnh tượng hiện ra trước mắt anh.

Một cảnh tượng mà anh chưa từng trải qua, nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến rợn người.

Anh thấy chính mình.

Một phiên bản của anh, già hơn, tàn phá hơn, đứng trước một đứa trẻ.

Đứa trẻ đó có vết xăm giống hệt anh.

Nhưng vết xăm của đứa trẻ thì đỏ tươi, như máu mới chảy.

Đứa trẻ đang khóc.

Nó nhìn anh với đôi mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

*"Mẹ ơi,"* đứa trẻ nói, giọng nghẹn ngào.

*"Tại sao mẹ lại quên con?"*

Tiểu Hoa giật mình thảng thốt.

Tay anh run lên.

Anh không phải là nam ư?

Giọng nói bên trong đầu anh vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không phải là giọng của một kẻ thù.

Nó là giọng của chính anh.

Một phiên bản của anh trong tương lai.

*"Cậu không phải là Chìa Khóa.

Cậu không phải là Ổ Khóa.

Cậu là cái giá."*

Tiểu Hoa nhìn vào bóng tối.

Và trong bóng tối, anh thấy đôi mắt của Giáo Chủ Quên Đi đang mở ra.

Và chúng đang cười.

*"Chào mừng đến với vòng lặp, Tiểu Hoa.

Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở cuối con đường."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập