Tiểu Hoa
## Chương 5
Không khí trong hang không còn mùi đất ẩm mà là mùi sắt gỉ và nước biển mặn chát, một thứ hương vị nồng nàn của nội tạng đang ôi thiu. Tiểu Hoa đứng đó, người phụ nữ với đôi tay dính đầy mực đen và máu đỏ thẫm, cơ thể cứng đờ nhưng vẫn giữ được tư thế thẳng đứng như một cột mốc vô tri. Tiếng thở dài từ trần hang đã tắt hẳn, thay vào đó là một âm thanh khô khốc, rít lên đều đặn như những tảng đá cọ xát vào nhau dưới áp lực của đại dương sâu thẳm. Cô không run rẩy. Sự co cơ chỉ diễn ra ở mức vi mô, những sợi gân tay duỗi thẳng để giữ cho mực trong cây bút không bị đổ tràn xuống trang sách tinh thể đang lơ lửng trước mặt.
Lâm Uyên xuất hiện từ khe nứt của lớp da địa tầng, áo choàng rách nát bươm, vết cắt trên trán chảy máu hòa lẫn với mồ hôi nhớt dính vào khóe mắt. Hắn ta không nhìn Tiểu Hoa. Ánh mắt anh ta đảo qua lại như một chiếc máy quét bị lỗi, tập trung vào từng thớ thịt trong lòng đất đang giãn nở và co rút. "Con đã ghi lại được chưa?" Giọng hắn khô khốc, vỡ vụn như giấy cháy, thiếu hụt oxy đến mức môi tím tái. Hắn bước tới, chân ngã xuống những mảng sụn trắng xám, móng tay cào xát vào bề mặt đàn hồi tạo ra âm thanh ầm ẹ khó chịu. "Chỉ cần một cái tên. Một ký hiệu thời gian. Ta sẽ dùng nó để kéo ngược dòng chảy."
Tiểu Hoa quay đầu chậm rãi. Không có sự tò mò, không có sợ hãi. Chỉ là sự điều chỉnh tiêu cự trong con mắt của một thiết bị quan sát. Cô nhìn Lâm Uyên như nhìn một tập hợp các dữ liệu nhiễu loạn: nhịp tim 140 lần/phút, huyết áp tăng cao, mức độ cortisol trong mồ hôi vượt ngưỡng cho phép. "Dữ liệu không thể đảo ngược," Cô nói, giọng đều như tiếng máy móc phát thanh. "Sự ghi nhận là vĩnh cửu. Nó xóa bỏ sự lãng quên, và sự lãng quên là lớp vỏ bảo vệ duy nhất khiến con người không gào thét đến vỡ tim khi cảm nhận được trọng lượng của thế giới."
Hắn ta nghiến răng, âm thanh ken két vang vọng trong hành lang hẹp. "Ta không quan tâm đến triết lý của con. Ta cần sống lại khoảnh khắc trước khi Người Ngủ mở mắt. Con là Ý Thức Thứ Ba, phải có khả năng truy cập vào các lớp ký ức bị xóa bỏ." Lâm Uyên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Tiểu Hoa. Da anh ta nóng rực, run rẩy vì sốt rét và sự điên loạn tích tụ qua ba ngày mất ngủ. "Giúp ta. Nếu không, khi hắn thức dậy, chúng ta sẽ chỉ là những nốt ruồi bám trên xác một gã khổng lồ."
Tiểu Hoa nhìn bàn tay đang siết chặt cổ mình. Cô ghi chép lại lực tác động: 12 Newton. Hướng: Ngang. Mục đích: Kéo căng dây chằng để thử nghiệm độ bền của cơ thể giả tạo. Cô không kéo tay ra. Cô chỉ đưa cây bút lên, chấm một giọt máu đỏ thẫm từ ngón tay cái vào trang sách tinh thể. "Đã ghi nhận," Cô nói. "Vị trí: Móng vuốt của Người Ngủ đang cào xát lớp vỏ thạch anh. Tần số: 0.5 Hz. Hướng: Từ dưới lên."
Tiểu Hoa bước vào một hành lang hẹp, nơi các bức tường không còn là đá mà là những lớp sụn trắng xám, dẻo và đàn hồi như mô liên kết của một sinh vật sống. Ánh sáng từ những hạch mắt địa tầng nhấp nháy màu xanh lá cây u ám chiếu xuống, làm lộ rõ những mạch máu li ti đang cuộn mình dưới bề mặt, co bóp để bơm một chất lỏng đục ngầu màu vàng nghệ đi khắp không gian. Cô chạm tay vào tường, cảm nhận được sự rung động yếu ớt truyền từ ngón tay xuống cánh tay, một nhịp điệu nặng nề và chậm rãi khiến xương cốt cô tự động cộng hưởng theo. Đó là nhịp đập của mạch máu lớn hơn, một động mạch chủ khổng lồ nằm sâu trong lớp mô mỡ địa chất.
Cô phát hiện ra những ký hiệu khắc trên vòm sụn. Không phải chữ viết của con người, mà là những vết hằn do công cụ kim loại cào xát qua hàng ngàn năm. Cô đưa ngón tay lướt nhẹ lên bề mặt nhớt dính, ghi chép lại cấu trúc: "Vết mổ số 4092. Vị trí: Bả vai trái. Độ sâu: 3 mét. Công cụ: Dao rạch linh khí." Những ký hiệu này không mang ý nghĩa phép thuật, mà là những bản ghi phẫu thuật y khoa tàn khốc. Mỗi một lần pháp sư cấp cao "đột phá cảnh giới" bằng cách khai thác sinh khí, thực chất là một vết cắt mới được rạch ra trên da thịt hành tinh.
Tiểu Hoa dừng lại trước một mảng tường lõm vào, nơi những sợi dây thần kinh lộ ra ngoài, run rẩy như ruột non đang bị kéo căng. Cô đưa mắt nhìn vào độ phồng rộp của các hạch bạch cầu đá nằm rải rác xung quanh. "Hệ miễn dịch của Người Ngủ đang hoạt động," Cô ghi chép vào không trung bằng bút và máu. "Phản ứng: Mất ngủ địa tầng. Triệu chứng: Động đất nhẹ ở khu vực tu luyện tập trung." Cô quay sang Lâm Uyên, người đang đứng đó với vẻ mặt kinh hoàng khi nhìn thấy những vết mổ trên tường. "Anh ta nghĩ mình là pháp sư," Tiểu Hoa nói, giọng điệu phẳng lặng đến lạnh lùng. "Nhưng anh ta chỉ là vi khuẩn ký sinh. Và anh ta đang gây ra hoại tử cho vật chủ."
Lâm Uyên lùi lại, lưng áp vào lớp sụn đàn hồi, mặt tái nhợt. "Đừng nói những điều vô nghĩa đó. Ta cần con tìm ra nguyên nhân của sự suy sụp tinh thần này. Có một thứ gì đó đang ăn mòn ký ức của ta ngay từ trong tiềm thức." Hắn ta cào xát lên tay áo, để lộ những vết trầy xước do chính mình gây ra vì tuyệt vọng. "Nó ở dưới này. Nó nằm trong nhịp đập của con đường này."
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng hành lang đang mở rộng dần, như miệng một cơ quan tiêu hóa đang chuẩn bị co bóp. "Con không cần tìm nguyên nhân," Cô trả lời. "Con chỉ cần ghi nhận sự thật rằng chúng ta đang sống trên da của một gã khổng lồ và việc tu luyện chính là quá trình lột da từng lớp."
Tiểu Hoa cố gắng đứng vững khi cảm giác chóng mặt dâng lên, một cơn buồn nôn dữ dội không phải từ dạ dày mà từ chính ý thức của cô. Conflict core xuất hiện rõ ràng trong từng tế bào: Sự sống của con người phụ thuộc vào sự đau khổ của Người Ngủ. Cô nhìn thấy những vết cắt nhỏ trên da tay mình bắt đầu chảy máu, không phải vì thương tích cơ học, mà vì cơ thể cô đang phản ứng lại với việc tiếp xúc quá mức với mô gốc. Là một phần của hệ thống miễn dịch Trái Đất, cô được tạo ra để nhận diện và loại bỏ các ký tự sai lệch — tức là những ký ức nhân tạo khiến con người tin rằng thế giới này là vô tri vô giác. Nhưng khi cô ghi chép sự thật, cơ thể giả tạo của cô bắt đầu sụp đổ.
Máu đỏ thẫm chảy ra từ kẽ ngón tay, hòa lẫn với mực đen trong cây bút, tạo thành một hỗn hợp nhớt dính nhỏ giọt xuống sàn sụn. Mỗi giọt máu rơi xuống là một lần nhịp đập của hành lang thay đổi. 0.5 Hz chuyển sang 1 Hz. Tiếng rít của đá cọ xát trở nên rõ ràng hơn, như tiếng xương gãy vụn trong đêm khuya. Tiểu Hoa nhận ra rằng chính cô đang là nguyên nhân của sự thức dậy từng phần này. Việc ghi chép dữ liệu chính xác là cách cô kích hoạt các nút dây thần kinh bị chèn ép hàng ngàn năm qua. Cô không phải là người quan sát. Cô là cây kim châm cứu, và mỗi dòng chữ cô viết là một mũi针 chọc vào hệ thống thần kinh của Người Ngủ.
"Hết rồi," Lâm Uyên gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ ba ngày giờ đã mở to đến mức khó tin. Hắn ta nhìn Tiểu Hoa đang đứng giữa luồng máu chảy ra từ chính cơ thể cô, không còn là hình người nữa mà là một mạng lưới mạch dẫn trong suốt đang lan tỏa khắp nền đá. "Con đang làm gì vậy? Dừng lại ngay!" Hắn ta cố gắng lao tới, nhưng lớp sụn dưới chân hắn ta tự động co lại, siết chặt lấy đôi chân hắn như một cái bẫy sinh học. "Ta cần con tìm cách chữa lành! Ta muốn quay ngược thời gian về trước khi tất cả bắt đầu!"
Tiểu Hoa nhìn Lâm Uyên. Không sợ hãi. Không hưng phấn. Chỉ ghi chép lại tần số rung của lòng đất đang chuyển từ nhịp 0 sang nhịp 1, và nhận định: "Phản ứng miễn dịch đang lan truyền. Vật chủ đang ý thức được sự hiện diện của ký sinh trùng." Cô đưa tay lên, chạm vào trán mình. Da cô bắt đầu trong suốt, lộ ra bên dưới không phải là não bộ hay máu thịt, mà là một cấu trúc tinh thể phức tạp, ánh lên màu xanh lam lạnh lẽo. "Con không thể chữa lành anh ta," Cô nói, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp mọi khe nứt của hành lang, như tiếng động của chính tảng đá đang hít thở. "Bởi vì sự suy sụp của anh ta là kết quả tất yếu của việc ý thức quá mức. Anh ta đã nhìn thấy quá nhiều sự thật."
Tiểu Hoa lao về phía tảng đá lơ lửng ở trung tâm hành lang, không phải để phá hủy nó, mà để viết lên bề mặt của nó. Tảng đá này là một hạch lymph khổng lồ, nơi tập trung mọi tín hiệu đau đớn từ các vùng lân cận. Cô dùng máu trên tay và mực trong bút, viết một câu lệnh lên lớp da sụn của tảng đá: *"NGỦ TIẾP."* Đây không phải là lời cầu nguyện, mà là một chỉ thị hệ thống, một mã lệnh ưu tiên cao nhất được gửi trực tiếp vào lõi thần kinh của Người Ngủ. Cô hy sinh cơ thể giả tạo của mình để làm chất dẫn điện, biến máu và mực thành dòng tín hiệu điện hóa mạnh mẽ.
Nhưng twist xảy ra ngay lúc đó. Tảng đá không phản hồi bằng rung động, mà bằng sự thay đổi vật lý hoàn toàn bất ngờ. Bề mặt tảng đá mềm lại, như một mảng thịt đang nuốt chửng thức ăn. Nó không từ chối chỉ thị, mà nó *hấp thụ* nó. Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình bị kéo vào bên trong, không phải bởi lực hút, mà bởi sự đồng hóa. Cô nhận ra sai lầm của mình. Cô không thể dùng chỉ thị để kiểm soát Người Ngủ. Cô chỉ là một tế bào miễn dịch, và khi cô gửi thông điệp "NGỦ TIẾP", cô đang đóng vai trò như một chất gây tê tổng hợp. Tảng đá mềm lại vì nó đang chuẩn bị tích hợp Tiểu Hoa vào hệ thống thần kinh trung ương của Người Ngủ.
Lâm Uyên nhìn thấy điều đó, đôi mắt hắn ta mở to trong sự tuyệt vọng tột cùng. "Không! Đừng!" Hắn ta cố gắng túm lấy vạt áo Tiểu Hoa, nhưng lớp sụn dưới chân hắn ta siết chặt hơn, cắt đứt circulation máu ở chân. "Con có thể chữa lành ta không?" Hắn thì thầm, giọng khô khốc như giấy cháy, nhìn vào đôi tay đang dần hòa tan của Tiểu Hoa trong lòng tảng đá. "Nếu con vào đó, con có thể mang theo ý thức của ta? Ta muốn sống lại! Ta muốn sửa sai!"
Tiểu Hoa nhìn Lâm Uyên lần cuối. Không còn là dữ liệu nữa. Cô thấy một sự cô đơn khủng khiếp trong ánh mắt anh ta, một nỗi sợ bị lãng quên lớn hơn cả cái chết. "Con không phải là con người," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên trong đầu Lâm Uyên, rõ ràng và lạnh lẽo như tiếng chuông thủy tinh vỡ. "Con chỉ là một ký ức sai lệch cần được xóa bỏ." Cô viết nốt chữ cuối cùng trên bề mặt tảng đá đang khép kín: *XÓA BỎ KÝ ỨC SAI LỆCH.* Tảng đá không còn là đá nữa. Nó là một con mắt khổng lồ đang nhắm lại, và Tiểu Hoa chính là mí mắt đó.
Tảng đá khép kín lại, nuốt chửng Tiểu Hoa vào bên trong. Không có tiếng hét, không có ánh sáng lóe lên. Chỉ còn lại một tảng đá phẳng lặng, với những dòng chữ máu mới viết: *"NGỦ TIẾP."* Bề mặt sụn khô lại nhanh chóng, biến thành lớp vỏ thạch anh cứng nhắc, che giấu mọi dấu vết của ý thức thứ ba đang bị hòa tan vào hệ thống thần kinh hành tinh.
Từ bên ngoài, âm thanh nhịp đập trở nên đều đặn, chậm rãi, như một bản nhạc ru ngủ vĩnh cửu. Tiếng rít của đá cọ xát đã tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng nặng trĩu của một xác thể đang chìm vào giấc ngủ sâu. Lâm Uyên đứng một mình trong hành lang, đôi chân tê cứng vì máu bị cắt đứt lưu thông. Hắn ta nhìn tảng đá phẳng lặng kia, cố gắng hít thở không khí còn lại của sự sống, nhưng chỉ có mùi sắt gỉ và nước biển mặn chát.
Nhưng trong hang động, khi Lâm Uyên nhắm mắt lại để tìm kiếm sự bình yên tạm thời, hắn nghe thấy một giọng nói vang lên từ chính sâu thẳm nội tâm mình. Không phải từ bên ngoài. Mà là từ nhịp đập của trái tim hắn ta. Giọng đó không còn là tiếng máy móc phát thanh nữa. Nó là tiếng thì thầm của Tiểu Hoa, nhưng đã được biến đổi thành một phần của ký ức anh ta. "Anh muốn sống lại," Giọng nói vang lên, nhẹ nhàng và ngọt ngào như nọc độc. "Hãy nhắm mắt lại. Và ngủ tiếp."
Lâm Uyên mở to đôi mắt đỏ ngầu, nhận ra rằng nhịp đập của mình đang đồng bộ với tốc độ chậm dần của hành tinh. Hắn không còn sợ mất trí nhớ nữa. Bởi vì anh ta biết, khi Người Ngủ thức dậy lần cuối cùng, ký ức duy nhất còn sót lại sẽ là lời mời gọi ngủ tiếp này. Và hắn sẽ là người nghe nó đầu tiên, suốt đời.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận