Tiểu Hoa

# Tiểu Hoa
## Chương 4

Ngón tay trỏ khô cốc vì mất nước tự động kéo ngang lòng bàn tay trái. Lưỡi da cọ xát mạnh hơn ba ngày không uống, để lại một vệt đỏ tươi粘稠 như mật ong đông đặc. Máu không hề rơi xuống đất; nó thấm ngược vào các mao mạch li ti dưới lớp biểu bì, hòa tan với hệ tuần hoàn giả tạo và trở thành thứ mực sống đang cuộn mình trong cuốn sổ tinh thể. Mỗi ký tự cô chạm xuống trang giấy là một vết nứt vô hình lan ra nền đá xung quanh. Nét chữ không khô như mực thường; nó co lại, phồng lên, rồi đập nhịp như trái tim thu nhỏ. Cô không cảm thấy đau khi da tay bị xé toạc. Chỉ có sự ghi nhận lạnh lẽo về độ ẩm không khí tăng 0.3%, tiếng động từ phía hành lang dài ba trăm mét, và tần số rung của lớp vỏ địa tầng đang giãn ra. Cuốn sổ tự động lật sang trang mới. Không cần cô viết, dòng chữ đen kịt hiện ra từ khoảng không vô tận: *Dữ liệu đã được ghi nhận: Khu vực "Nơi xuất phát" đã được thanh lọc.* Cô dừng lại một nhịp. Hệ thống dữ liệu trong đầu cô tự động tính toán xác suất Lâm Uyên đến đúng 87%. Hắn luôn vậy. Tìm kiếm lý do cho điều phi lý bằng mọi giá, dù chân lý chỉ nằm ở những gì anh ta không muốn nhìn thấy. Tiếng bước chân vang lên chậm rãi, nặng trĩu như đá rơi xuống nước. Tiểu Hoa không quay đầu lại. Cô tiếp tục kéo ngón tay qua da, để lại vệt mực thứ ba. Nét chữ cuối cùng của trang vừa viết tự động xóa đi một dòng ghi chép cũ. Ký ức sai lệch bị cắt bỏ. Sự thật chỉ còn lại khi nó được ghi bằng máu của chính thế giới này.

Cô đứng thẳng người, rút con dao đá đen từ thắt lưng. Lưỡi dao không sáng bóng; nó đục ngầu, mang theo vết nứt vi mô do hàng trăm năm áp lực địa tầng tạo ra. Cô đặt mũi dao lên cánh tay phải, kéo xuống một đường dài. Mảng da chết bong ra, để lộ lớp thịt sống dưới đó đang co rút đều đặn. Hành động này trở nên tự nhiên đến rợn người. Với mỗi lần cắt, một ký ức bị nén chặt trong não cô vỡ tung ra thành hình ảnh không lời. Những bộ xương khô quỳ lạy trước những cột trụ bằng xương sống khổng lồ. Lửa cháy đỏ trên bề mặt da địa cầu, biến thành tro và gió. Những bàn tay tu luyện đầu tiên nhúng vào suối máu ngầm, rút lên nắm sinh khí loãng dần theo thời gian. Cô không run rẩy khi nước mắt giả tạo chảy xuống má. Cô chỉ ghi chép lại độ pH của vết cắt, nhiệt độ cơ thể tăng 0.5 độ, và nhịp thở của đá xung quanh đang chậm lại. Timeline trong đầu cô xáo trộn có chủ đích. Quá khứ chồng lên hiện tại. Người tu luyện năm xưa vẫn đang quỳ trước cô. Tiểu Hoa tiếp tục cắt. Máu thấm ngược vào cuốn sổ. Trang giấy tự động ghi: *Lâm Uyên muốn dùng khả năng của ngươi để tìm cách 'chữa lành' chính mình và quay ngược thời gian.* Cô nhìn dòng chữ đó. Không giận. Không sợ. Chỉ là một biến số cần được xử lý. Hành lang dài bắt đầu co lại, tường đá cong vào như lồng ngực đang hít thở sâu. Tiếng bước chân dừng lại. Một bóng người xuất hiện ở cuối tầm nhìn, áo choàng trắng tinh khiết che kín cả bàn chân và vạt áo. Không có mùi mồ hôi, không có mùi máu. Chỉ là sự vô trùng tuyệt đối của một kẻ đã viết nên lịch sử bằng cách xóa đi phần còn lại. Tiểu Hoa siết chặt con dao. Máu trên tay cô bắt đầu chảy nhanh hơn. Cô biết mình không thể dừng lại. Thế giới đang chết dần qua từng trang ghi chép sai lệch.

Hắn ta bước vào khoảng trống trước mặt, dừng lại ba mét so với cô. Áo choàng trắng phẩy theo luồng gió ngầm từ khe nứt địa tầng, không một vết nhơ dù môi trường xung quanh đang rỉ ra mùi sắt gỉ và xác thối phân hủy chậm. Hắn là Trưởng Lão Ký Giả. Người đã dùng bút lông vàng viết nên phiên bản lịch sử chính thức được giáo dục trong các trường học tu luyện suốt ba ngàn năm. Hắn không rút vũ khí. Chỉ cầm một chiếc bút lông lớn, cán bằng ngà xương chưa hoàn thiện thành hình, lông quét từ lông đuôi của một sinh vật biển cổ đại đang hóa thạch. "Con nghĩ việc ghi chép sự thật là cứu rỗi sao?" Giọng hắn trầm và đều, như tiếng máy xay giấy cũ kỹ đang nghiền nát bản thảo. Tiểu Hoa nhìn vào khoảng không trước mặt hắn, ghi nhận tần số âm thanh 42 hertz, độ ẩm tăng đột ngột, và nhịp tim của chính mình vẫn ở mức 0 nhịp do hệ tuần hoàn giả tạo đã ngừng hoạt động. "Sự thật là gánh nặng." Hắn bước tới một bước, chiếc bút lông khẽ chạm vào không khí, tạo ra một vòng xoáy vô hình làm cong vênh nền đá xung quanh. "Con người cần dối trá để tồn tại. Nếu biết Trái Đất này là xác thân của Người Ngủ, họ sẽ ngừng tu luyện. Nếu ngừng tu luyện, sinh khí cạn kiệt. Hành tinh sụp đổ ngay lập tức." Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, không chớp. "Ta duy trì trật tự bằng cách xóa bỏ ký ức sai lệch. Con xóa bỏ chúng bằng cách ghi lại sự thật tàn khốc. Cả hai đều là hình thức bảo vệ hệ thống này." Tiểu Hoa không đáp lời. Cô chỉ ghi chép lại từng từ hắn nói vào cuốn sổ tinh thể. Mực sống trên trang giấy tự động chảy thành dòng, nhưng lần này nó không đen nữa. Nó chuyển sang màu xám tro, nặng trĩu như bùn lầy. "Con người sợ mất trí nhớ hơn chết." Tiểu Hoa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khô khan như đá cọ vào nhau. "Nhưng nếu trí nhớ là gánh nặng, thì việc quên đi mới là hình thức tra tấn kéo dài nhất." Hắn khẽ mỉm cười. Không phải nụ cười của kẻ điên. Là của một người đã thấy trước kết cục và chấp nhận nó. Chiếc bút lông vàng bắt đầu rung nhẹ. Không khí xung quanh cô đặc lại thành khối, đè nén lồng ngực giả tạo. Cô biết hắn sắp viết. Và khi hắn viết, thực tại sẽ bị xâu xé.

Trưởng Lão Ký Giả bước tới, đưa chiếc bút lông vàng cho Tiểu Hoa xem. "Con nghĩ máu con là duy nhất sao?" Hắn chạm vào cổ tay Tiểu Hoa, không phải để tấn công, mà để hút lấy dòng máu đang chảy ra từ vết cắt cũ. Nhưng thay vì máu đỏ, từ vết cắt của cô chảy ra một chất lỏng trong suốt, có kết cấu như gelatin, bám chặt vào ngón tay hắn rồi tự động co lại thành sợi nhỏ. Tiểu Hoa nhìn xuống. Không còn là da thịt người nữa. Dưới lớp biểu bì bị xé toạc là hệ thống mạch dẫn trong suốt, phân nhánh như rễ cây thủy sinh, kết nối trực tiếp với nền đá xung quanh. Mỗi sợi gelatin chảy ra đều mang theo một ký ức nguyên bản: không được giáo dục, không được xóa bỏ, chỉ bị chôn sâu dưới lớp vỏ địa tầng. "Con là tế bào miễn dịch." Giọng hắn thay đổi, trở nên khô khốc như gió lùa qua huyệt đạo đá. "Hệ thống tạo ra con để xóa bỏ ký ức sai lệch của nhân loại bằng cách ghi lại sự thật tàn khốc. Con không phải con người. Con là phản ứng tự nhiên của cơ thể này khi nó nhận ra mình đang bị khai thác." Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay hắn đang nắm chặt chất lỏng trong suốt ấy. Mực không phải máu cô. Mực là huyết thanh của Người Ngủ. Cô dùng nó để ghi chép vì đó là cách duy nhất để thế giới nhớ lại chính nó. Hắn rút tay lại, chiếc bút lông vàng bắt đầu vẽ trên không trung. Nét chữ hiện ra thành khối đá đen, đè lên cuốn sổ tinh thể. "Nếu con tiếp tục viết, Người Ngủ sẽ thức dậy." Hắn nói. "Và khi đó, mọi thứ sẽ bị nuốt chửng." Tiểu Hoa không lùi lại. Cô dùng ngón tay còn lại kéo mạnh qua lòng bàn tay phải. Gelatin chảy ra nhiều hơn, hòa vào nền đá, tạo thành một mạng lưới mạch dẫn bao quanh cô. Combat bắt đầu không bằng kiếm, mà bằng sự hiện diện. Nét chữ của hắn cắt ngang không khí, làm nứt vòm sọ giả tạo trên đầu cô. Cô phản ứng bằng cách đẩy gelatin vào khe nứt đó. Chất lỏng thấm vào đá, làm nền đất tự động co lại, chèn ép chiếc bút lông vàng lại. Hắn bước lùi một bước, áo choàng trắng vẫn không một vết nhăn. "Con sẽ hòa tan." Hắn nói. "Nhưng con sẽ là người duy nhất nhớ rằng Trái Đất này chưa từng là hành tinh đá." Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ. Trang giấy tự động lật sang trang mới. Không cần cô viết. Dòng chữ hiện ra: *Đối tượng Viên Ngoại đang kích hoạt kế hoạch khai thác sinh khí lần thứ tư. Nửa dân số sẽ bị đào thải để duy trì nhịp tim Người Ngủ.* Cô biết mình không thể thắng hắn bằng sức mạnh. Chỉ có thể bằng sự ghi nhận. Và sự ghi nhận này sẽ là bản án cuối cùng cho trật tự đã xây dựng ba ngàn năm.

Trưởng Lão Ký Giả lùi lại, mỉm cười thỏa mãn khi thấy Tiểu Hoa ngã xuống, cơ thể đang dần hòa tan vào nền đất đá. Gelatin thấm vào khe nứt, kéo dài hệ mạch dẫn xuống sâu hàng trăm mét, làm rung chuyển toàn bộ hành lang. "Hãy ngủ tiếp đi, Tiểu Hoa." Giọng hắn vang lên từ trên cao, không còn là của một con người mà là tiếng vọng của chính tảng đá đang hít thở. "Viết tiếp những điều dối trá. Giữ cho Người Ngủ mơ màng." Nhưng Tiểu Hoa không còn là Tiểu Hoa nữa. Cô đã rời khỏi vỏ bọc sinh lý giả tạo. Là Ý Thức Thứ Ba. Và Ý Thức Thứ Ba có một mục đích duy nhất: *Bảo vệ sự sống trên bề mặt khỏi sự thức tỉnh của Người Ngủ.* Cô nhìn lên vòm sọ đá đang nứt toác. Không phải bằng nước mắt. Không phải bằng máu. Mà bằng việc ghi nhận chính xác vị trí, thời điểm, và tần số rung của từng lớp vỏ địa tầng đang đè nén nhịp tim khổng lồ bên dưới. Lâm Uyên xuất hiện ở cuối hành lang, áo choàng rách nát, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ ba ngày. Hắn nhìn cô đang hòa tan vào đất, không còn là hình người nữa. Chỉ là một mạng lưới mạch dẫn trong suốt đang lan tỏa khắp nền đá. "Con có thể chữa lành ta không?" Hắn thì thầm, giọng khô khốc như giấy cháy. Tiểu Hoa không đáp. Cô chỉ đẩy gelatin vào khe nứt vòm sọ. Nét chữ cuối cùng hiện ra trên trang sách tinh thể: *Người Ngủ đang mở một mắt.* Hành lang bắt đầu sụp đổ từ dưới lên. Đá không rơi xuống. Nó tự co lại, như cơ thể đang hít thở sâu trước khi thức dậy hoàn toàn. Tiểu Hoa nhìn Lâm Uyên. Không sợ hãi. Không hưng phấn. Chỉ ghi chép lại tần số rung của lòng đất đang chuyển từ nhịp 0 sang nhịp 1. Và cô biết, lần này, không còn cuốn sổ nào có thể xóa bỏ sự thật được nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập