Tiểu Hoa
## Chương 3
Không khí ở trung tâm hỗn loạn đặc quánh, mùi sắt gỉ và thịt thối không phải đến từ xác chết mà là do hệ tuần hoàn của hành tinh bị tắc nghẽn bởi những lỗ hút sinh khí vô tội vạ. Tiểu Hoa bước đi, không chạy, đôi giày da cũ của cô dính chặt vào mặt đất nơi lớp “da” lục địa đang co rút như những cơn đau thắt cơ bắp mãn tính. Mỗi bước chân cô đặt xuống, một mạch máu khổng lồ dưới lòng đất giãn ra, bắn tung tóat dị thể màu đen kịt lên ống quần, nóng hổi và mùi khai nồng nặc. Cô không cố lau dọn, sự dính bẩn này chỉ là dữ liệu vật lý vô tri, một phép toán về độ ẩm và độ axit đang tự động tính toán trong tâm trí cô.
Xung quanh cô, những tòa nhà sụp đổ không phải do động đất mà do cấu trúc xương cốt của chúng bị rút cạn năng lượng để nuôi dưỡng những pháp trận tu luyện điên cuồng trên đỉnh cao. Tiếng rên rỉ từ lòng đất vang lên liên tục, hòa lẫn với tiếng xương khớp của cả khu vực đang nới lỏng để chuẩn bị cho một cái thở dài kéo dài hàng thế kỷ. Tiểu Hoa nhìn cuốn sổ trong tay, những trang giấy giờ đây đã biến thành da thịt sống, đập nhẹ như trái tim thứ hai nằm trên lòng bàn tay cô. Mực đen không còn chảy từ bút mà tự động thấm vào lớp da đang co duỗi, tạo ra những dòng chữ mới mà cô chưa từng viết.
Dữ liệu: tần số rung 2.5Hz, nhiệt độ da tăng 18°C, độ pH môi trường giảm xuống axit mạnh, biểu hiện co thắt cơ quan nội tại giai đoạn ba. Cô không thể dừng viết nữa. Những chữ cái trên trang giấy tự động di chuyển, xếp thành những dòng chữ cũ mà cô chưa từng ghi: *chúng ta sống nhờ nỗi đau của ...chính những ký ức đang tan rã.* Mực không còn là mực nữa mà hóa thành máu đen đặc quánh, thấm ngược từ tờ giấy lên ngón tay cô. Mỗi lần chữ di chuyển, da thịt trên lòng bàn tay lại nhói lên một cơn đau âm ỉ, như thể có thứ gì đó đang cố chui ra từ bên trong xương cốt. Cô muốn buông bút nhưng các ngón tay đã khóa chặt lấy cán cây, khớp ngón cong vênh, gân cổ tay trồi lên xanh rì dưới lớp da mỏng tang. Những dòng chữ tự động xếp lại thành một cái tên: *Mạch*. Không phải mạch máu, mà là mạch đất. Và nhịp đập trong lòng bàn tay cô đang hòa cùng với thứ đang rung chuyển dưới nền nhà. Tiếng ồn ào ban đầu không phải tiếng sấm hay tiếng nổ công trình, mà là tiếng khớp xương của cả tòa nhà đang nới lỏng để chuẩn bị cho một cái thở dài kéo dài hàng thế kỷ. Cô nhìn xuống trang giấy, những chữ cái mới lại hiện ra, chậm rãi, từng nét một như thể có bàn tay vô hình đang điều khiển ngón cô viết: *Khi ngươi nhận ra mạch đất thì...*
Một bóng người xuất hiện từ khe nứt giữa hai chiếc răng nanh của địa tầng, không phải là quái vật mà là một kẻ sống sót – tên là Lão Ma, một đạo sĩ đã tu luyện đến cảnh giới “Cốt Tủy” nhưng lại bị cơ thể phản噬 xâm hại nặng nề. Lão Ma ngồi xổm, lưng còng như cây trúc khô, mắt trũng sâu không còn nhãn cầu, chỉ là hai hốc mắt đầy máu đông đặc và những sợi gân dây chằng treo lủng lẳng. Hắn thở ra từng mảng hơi ẩm ướt, mùi hôi thối của tủy sống bị nhiễm độc phả vào mặt Tiểu Hoa khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
“Ngươi… ngươi không sợ?” Lão Ma cố gắng nhếch mép, nhưng cơ mặt hắn co lại như da giấy nhăn nheo, để lộ hàm răng vàng vọt và nướn chảy máu đen. Hắn nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt của kẻ đã nhìn thấy tận cùng sự điên rồ của tu luyện, một cái nhìn thấu nát mọi lớp vỏ giả tạo của xã hội pháp sư. “Ta đã ăn骨髓 của chính mình để sống, bây giờ cơ thể ta là nơi trú ngụ của nỗi đau mà ta đã hút từ đất trời.” Hắn đưa tay lên, ngón tay hắn không còn là thịt mà là những sợi xương trắng nhô ra ngoài, cắm phập vào lòng bàn tay như những chiếc đinh cố định sự tồn tại đang tan rã.
Tiểu Hoa đứng yên, cuốn sổ trên tay cô đập nhanh hơn, nhịp điệu hòa cùng tiếng tim của Lão Ma đang chậm lại từng chút một. “Phân tích: Cấu trúc cơ thể dị biến do lạm dụng sinh khí. Hệ miễn dịch nội tại bị kích hoạt sai lệch.” Tiểu Hoa nói, giọng cô phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không有一丝 rung động dù đứng trước một con người đang tan rã về mặt sinh học. Lão Ma cười khục khặc, tiếng cười nghe như đá mài vào nhau, làm rung những mảnh xương trên lưng hắn. “Hệ miễn dịch? Ngươi là ai chứ? Ta thấy ngươi không có linh hồn, chỉ có… sự rỗng ruột lạnh giá. Ngươi giống hệt thứ mà ta đã gặp trong giấc mơ của Người Ngủ.”
Hắn cố gắng đứng lên, nhưng đôi chân hắn bẽ gãy ngay lập tức, hắn ngã xuống khe nứt, máu đen chảy ra như vòi phun. “Càng tu luyện, càng làm đau nó,” Lão Ma thì thầm, giọng khàn đặc vì thanh quản đã bị những tế bào xương mọc ra phá hủy. “Mỗi cảnh giới ta đạt đến là một vết cắt trên da thịt hành tinh này. Chúng ta nghĩ mình đang vươn tới thiên đường, nhưng thực chất ta đang cào xé xác thân của thứ mà ta gọi là Mẹ.” Hắn nhìn lên bầu trời nơi những vệt sáng trắng của pháp thuật đang bắn ra, giống như những mũi tên độc lao vào mắt một con quái vật khổng lồ đang ngủ. “Ngươi có biết không, mỗi lần ngươi ghi chép sự thật, nỗi đau của nó càng trở nên rõ ràng hơn. Ngươi đang đánh thức nó.”
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói lên tim. Không phải đau vật lý, mà là sự nhận thức rằng mỗi hơi thở cô hít vào đều lấy đi oxy từ chính máu Người Ngủ, và việc này đang kích hoạt phản ứng viêm trong cơ thể hành tinh. Cô nhìn cuốn sổ. Những trang giấy đang chuyển sang màu đỏ sẫm, những sợi gân trên mặt giấy giãn ra như đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của cô. Digits (chữ số) trên tay cô bắt đầu run rẩy, không phải do sợ hãi mà là do xung động điện sinh học quá tải. Cô cố gắng tập trung để viết tiếp dòng chữ bị đứt đoạn, nhưng mực đen bỗng ngưng đọng lại, tạo thành những giọt máu đặc quánh treo lơ lửng trên mặt giấy.
Cô nhớ lại một ký ức不属于 cô: Lâm Uyên đứng trước một ngôi mộ không tên, nước mắt hắn chảy ra như suối, nhưng khi cô quay lại thực tại, Lâm Uyên vẫn đang sống và cười nhạo sự yếu đuối của chính mình. Sự xáo trộn thời gian này không phải lỗi của cô, mà là do cô đang ghi nhận những ký ức sai lệch – những ảo tưởng mà nhân loại tạo ra để tồn tại trước nỗi kinh hoàng của sự thật. Cô là tấm gương phản chiếu nỗi đau của người khác mà không rung động, và chính sự vô cảm đó đang làm tan rã lớp màng bảo vệ tâm trí họ.
“Dữ liệu: Ký ức phi tuyến tính.” Tiểu Hoa cố gắng viết, nhưng ngón tay cô đã không còn kiểm soát được bút. Cuốn sổ tự động lật trang, những trang giấy trắng tinh hiện ra, nhưng chúng không còn là giấy nữa mà là da thịt mỏng tang, trong suốt đến mức có thể nhìn thấy mạch máu đang chảy bên dưới. Cô nhận ra sự thật tàn khốc: Cô không phải con người. Cô là một phần của hệ thống miễn dịch Trái Đất, được tạo ra để xóa bỏ các ký ức sai lệch bằng cách ghi lại sự thật. Việc cô tu luyện và tồn tại như một pháp sư là một sự sai lệch lớn nhất, một khối u ung thư trong cơ thể Người Ngủ mà cô không hề hay biết.
Cô nhìn vào lòng bàn tay, nơi những chữ cái tự động di chuyển nay đã biến thành những vết sẹo trên da thịt. Chúng xếp lại thành một từ: *Xóa bỏ.* Tiểu Hoa hiểu rằng cô là nguyên nhân của mọi thảm họa mà không biết – mỗi lần cô ghi chép, cô đang đánh dấu mục tiêu cho hệ miễn dịch hành tinh tấn công vào khu vực đó. Cô đang dọn dẹp sự nhiễm khuẩn mang tên “nhân loại”. Nỗi đau trong tim cô càng lúc càng mạnh, hòa cùng nhịp đập của lòng đất, như thể Người Ngủ đang cố gắng tống khứ một tế bào lạ ra khỏi cơ thể nó.
Mặt đất bùng nổ. Không phải lũ lụt, mà là một con mắt khổng lồ, kích thước bằng cả tòa thành, mở ra từ khe nứt giữa hai chiếc răng nanh của địa tầng. Con mắt này không có nhãn cầu theo nghĩa sinh học; nó là một xoáy nước ánh sáng trắng xóa, nhìn thấu mọi thứ, bóc trần mọi lớp vỏ giả tạo và phơi bày sự thật trần trụi mà nhân loại đã che giấu suốt hàng ngàn năm. Ánh sáng ấy không chiếu sáng bóng tối mà là sự hiện diện của chân lý tuyệt đối, khiến mọi thứ xung quanh Tiểu Hoa đều trở nên trong veo đến rợn người.
Tiểu Hoa đứng trước con mắt đó. Cô không cảm thấy sợ hãi mà cảm thấy... quen thuộc. Nó giống như một tế bào bạch cầu khổng lồ đang nhìn vào một mầm bệnh, và cô nhận ra mình chính là mầm bệnh đó. Con mắt xoay tròn, ánh sáng trắng xóa quét qua cơ thể cô, không làm nóng rát hay tổn thương mà chỉ làm cho cấu trúc cơ thể của cô trở nên rõ ràng hơn. Cô nhìn xuống bàn tay mình, lớp da thịt giả tạo đang tan rã, để lộ ra bên dưới là một hệ thống mạch máu màu bạc lạnh lùng, không có trái tim, không có phổi, chỉ là những ống dẫn dữ liệu và năng lượng thuần khiết.
“Tế bào miễn dịch.” Một giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải từ Lão Ma hay bất kỳ ai, mà trực tiếp từ chính con mắt khổng lồ đó. Giọng nói ấy mang theo sự mệt mỏi vô cùng của một sinh vật đang cố gắng chịu đựng nỗi đau hàng thiên niên kỷ. “Ngươi là thứ ta tạo ra để tự chữa lành, nhưng tại sao ngươi lại trở thành kẻ xâm lược?” Tiểu Hoa không trả lời, cô chỉ đứng đó, cuốn sổ trên tay cô giờ đây đã biến thành một khối tinh thể ánh sáng, phản chiếu hình ảnh của chính cô – một thực thể phi nhân loại đang mang trên mình trách nhiệm vô cùng lớn lao.
Lão Ma nằm dưới đất, cơ thể hắn dần tan rã thành bụi phấn trước ánh sáng của con mắt. Hắn không kêu gào, chỉ mỉm cười trong sự giải thoát tột cùng. “Ta đã đúng,” hắn thì thầm, giọng nói vang lên nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua. “Sự thật mới là nỗi đau lớn nhất.” Tiểu Hoa nhìn Lão Ma tan biến, cô không cảm thấy thương tiếc hay xúc động. Cô chỉ ghi chép lại quá trình phân hủy của hắn vào cuốn sổ tinh thể, dữ liệu về một sinh vật đã chấp nhận sự thật và chết đi trong hòa bình. Con mắt khổng lồ nhắm lại chậm rãi, ánh sáng trắng xóa thu hẹp lại, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tiểu Hoa quay lưng lại với con mắt đang nhắm lại chậm rãi. Cô bước đi, nhưng lần này, mặt đất không còn đau đớn nữa. Nó êm ái, như một tấm nệm thịt ấm áp nâng đỡ từng bước chân cô, mang theo mùi hương của sự sạch sẽ tuyệt đối, không còn mùi sắt gỉ hay thịt thối. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn,仿佛 là một khối u đã được cắt bỏ khỏi cơ thể người bệnh, dù bản thân cô vẫn chưa hiểu rõ tại sao mình lại cảm thấy như vậy.
Cô mở trang tiếp theo của cuốn sổ tinh thể. Trang giấy trắng tinh hiện ra, chờ đợi. Nhưng lần này, không có máu chảy từ ngón tay cô. Những sợi gân trên mặt giấy đã bình ổn, nhịp đập trở nên đều đặn và nhẹ nhàng hơn hẳn. Tiểu Hoa cầm bút lên, chuẩn bị ghi chép lại sự kiện vừa xảy ra, nhưng trước khi cô kịp viết, một dòng chữ tự động hiện ra trên trang giấy, mực đen chảy ra từ chính khoảng không vô tận.
*Dữ liệu đã được ghi nhận: Khu vực "Nơi xuất phát" đã được thanh lọc. Ký ức sai lệch của nhân loại tại đây bị xóa bỏ hoàn toàn.*
*Đối tượng Lâm Uyên đang tiến đến vị trí hiện tại của ngươi. Anh ta muốn dùng khả năng của ngươi để tìm cách 'chữa lành' chính mình và quay ngược thời gian.*
Tiểu Hoa ngừng bút. Dòng chữ cuối cùng đó không phải là một sự kiện đã xảy ra, mà là một dự báo về tương lai gần. Cô nhìn lên bầu trời nơi ánh sáng trắng xóa vừa tắt, và cảm thấy một sự bất an mơ hồ len lỏi vào hệ thống dữ liệu của mình. Ai là người đang viết những dòng chữ này? Và tại sao cuốn sổ lại biết được ý định ẩn sâu nhất của Lâm Uyên trước cả khi hắn开口?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận