Tiểu Hoa

# Tiểu Hoa
## Chương 6

Những con chữ *"Họ đã nghe thấy"* khô lại trên mặt đá đen nhẻm, mực không hề thấm vào chất liệu vô tri mà bám lơ lửng, phồng lên như những xác bọ rùa chết cứng sau cơn mưa axit. Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay mình, các cơ vân giãn ra theo một nhịp điệu đều đặn, khác biệt hoàn toàn với sinh lý học của bất kỳ loài động vật có vú nào trên bảng phân loại sinh giới. Cô không run rẩy vì sợ hãi; sự co giật ấy là phản ứng cơ học của bộ xương cốt thay thế đang điều chỉnh độ cứng khớp để chịu đựng tải trọng từ lòng đất truyền lên. Tiếng cười trong hang động trước đó đã tắt hẳn, nhường chỗ cho âm thanh ộp ẹp, ướt át, tựa như hàng nghìn khối thịt tươi bị xé toạc cùng lúc ở độ sâu ba mươi mét dưới chân họ. Không khí bỗng nặng trịch, mùi sắt gỉ và mùi ngọt ngào của dịch nhầy hòa lẫn vào nhau,呛 khiến Lâm Uyên phải ho khan, từng tiếng咳 vang lên như tiếng xương gãy vụn trong lồng ngực ông ta.

"Tiểu Hoa," giọng Lâm Uyên khàn đặc, đôi mắt anh ta đảo liên tục,瞳孔 co lại đến mức chỉ còn thấy tròng trắng khô nứt nẻ, "Cậu có nghe thấy nhịp điệu đó không? Nó... nó thay đổi tần số mỗi khi tôi nhắc đến tên mình." Anh ta rút cây bút lông từ túi áo rộng thùng thình, tay run rẩy viết vội vã lên mặt bàn gỗ mục nát, từng nét mực loang lổ như máu chảy ra từ vết thương hở. "Tôi cần ghi lại. Nếu tôi quên mất công thức giải phóng tầng thứ tư, linh hồn của tôi sẽ bị mắc kẹt trong lớp da này mãi mãi." Tiểu Hoa quay đầu chậm rãi, khớp cổ phát ra tiếng rít nhẹ của kim loại ma sát, ánh nhìn cô dừng lại trên dòng chữ đang loang trên mặt bàn của Lâm Uyên mà không chớp mắt. "Nhiệt độ cơ thể anh tăng 0.4 độ Celsius," cô nói, giọng điệu phẳng lặng như một bản báo cáo tự động, "Dịch nhầy trong khí quản của anh đang đặc lại do phản ứng dị ứng với sinh khí độc hại."

Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân Lâm Uyên sụp xuống, không phải vì kết cấu đá yếu kém mà vì nó mềm ra, co rút lại như cơ bắp bị kích thích bởi điện giật. Anh ta hét lên, bàn chân trượt dài trên lớp thịt nhầy nhụa đang bao phủ nền hang động, những ngón tay anh ta quờ quạng tìm kiếm sự bám víu nhưng chỉ gặp phải những mạch máu nhỏ li ti trồi lên từ mặt đất, chúng co lại khi chạm vào da thịt con người. Tiểu Hoa bước tới, không né tránh mà đặt chân thẳng lên vùng thịt đang giãn nở, cảm giác nóng bức truyền qua đế giày làm tan chảy lớp cao su, nhưng cô không thụt lại. "Đừng cố gắng bám vào nó," cô nói, tay phải đưa ra, ngón tay trỏ chỉ vào khoảng không trước mặt Lâm Uyên, một lực vô hình đẩy anh ta ngã nhào về phía khe nứt đang mở rộng. "Nó không phải đất. Nó là da thịt đang ngứa."

Lâm Uyên ngã xuống mép miệng giếng sâu thẳm, cơ thể anh ta trượt dần vào bóng tối ẩm ướt, tay vẫn cố gắng giữ chặt cây bút lông như một vật thiêng liêng cứu mạng. "Cậu... cậu đã làm gì vậy?" anh ta gào lên, giọng nói bị dội lại bởi những vách đá thịt đang co bóp, tạo ra âm thanh giống như tiếng thì thầm của hàng triệu con ruồi trong hang. Tiểu Hoa đứng yên tại chỗ, hai mắt cô mở to, không phản xạ với ánh sáng yếu ớt phát ra từ những khối u nhầy trên tường, mà tập trung vào dòng chảy dữ liệu vô hình đang tràn ngập tầm nhìn của cô. Cô thấy những sợi chỉ màu đen nối liền bàn chân mình với lòng đất, chúng xuyên qua da thịt, chui vào tủy sống, kết nối cô với một mạch máu khổng lồ đang pulsate ở độ sâu không thể đo được bằng thang đứng địa chất thông thường. combat bắt đầu không phải bằng kiếm hay pháp thuật, mà là sự xâm lấn của ý thức tập thể từ chính môi trường xung quanh, những cơn đau nhức xương tủy khiến Lâm Uyên cắn nát môi, máu đen chảy ra nhưng anh ta vẫn cố gắng ngẩng mặt lên, nhìn Tiểu Hoa với vẻ tuyệt vọng lẫn khát khao điên loạn. "Tiểu Hoa! Ghi lại nhịp này! Nếu cậu ghi lại được nó, tôi có thể dùng nó để đảo ngược dòng chảy thời gian trong ký ức của mình!"

Tiểu Hoa dừng lại trước khe nứt mở rộng, nơi không khí loãng đến mức thiếu oxy nhưng lại mang theo một mùi vị ngọt ngào, nồng nặc đến nghẹn họng, mùi của sự sống nguyên thủy chưa được phân giải bởi vi khuẩn hay enzyme. Đây là nơi "tu luyện đột phá" diễn ra theo cách tàn khốc nhất mà nhân loại vẫn lầm tưởng: không phải hấp thụ năng lượng từ trời đất vô tri, mà ăn trực tiếp vào nỗi đau và dịch tiết của Người Ngủ, một sinh vật nằm sâu trong lòng địa cầu đang mơ những giấc mộng dài hàng thiên niên kỷ. Cô ngồi xuống mép khe, hai chân buông thõng vào khoảng không tối đen ngòm, cảm giác lạnh giá từ độ sâu truyền lên đùi nhưng cô không co rút lại, thay vào đó là sự giãn cơ chủ động để tối ưu hóa luồng kết nối dữ liệu đang chảy ngược từ lòng đất lên thân thể. Thay vì điều khí hay vận chuyển sinh năng lượng qua kinh mạch thông thường, Tiểu Hoa để mặc cho những sợi chỉ đen kia xuyên qua khớp gối, kéo dài gân cốt của cô thành những dây cáp dẫn truyền tín hiệu siêu tốc, cơ thể cô trở thành một máy thu phát sóng vô hình đang quét toàn bộ cấu trúc bên dưới.

Lâm Uyên vẫn còn treo lơ lửng ở độ sâu năm mét, anh ta dùng cây bút lông làm móc câu, thân hình gầy guộc rung bần bật trong gió lạnh thổi từ khe nứt, từng thớ thịt trên tay anh ta căng cứng như dây đàn chuẩn bị đứt. "Ngừng lại!" anh ta hét lên, nước mắt chảy ròng vì áp lực tủy sống đang bị ép chặt bởi sức hút của dòng năng lượng dưới kia, "Cậu đang mở đường cho nó! Viên Ngoại đã cảnh báo, nếu nhịp điệu này thay đổi, lớp vỏ bảo vệ sẽ vỡ!" Tiểu Hoa quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt cô không hề có chút lo âu hay giận dữ, mà chỉ là sự quan sát thuần túy của một công cụ đo đạc, cô đếm số lần co thắt của cơ bắp Lâm Uyên trong mười giây: bốn mươi hai nhịp. "Cảnh báo của Viên Ngoại dựa trên mô hình sai lệch," cô trả lời, giọng nói vang lên rõ ràng dù có khoảng cách, "Ông ta sợ sự thức dậy vì đó là mối đe dọa đối với trật tự khai thác. Tôi không quan tâm đến trật tự. Tôi chỉ ghi nhận sự thật."

Không khí xung quanh Tiểu Hoa bắt đầu biến dạng, những hình ảnh ảo giác xuất hiện nhưng không phải do ma thuật mà do dữ liệu từ Người Ngủ tràn vào não bộ cô qua hệ thống kết nối xương cốt. Cô thấy mình đang ngồi trên một tảng đá, nhưng tảng đá đó không cứng, nó mềm và ấm áp như da người, dưới chân cô là hàng ngàn lỗ chân lông khổng lồ đang thở ra hơi nóng ẩm. Tiểu Hoa hít sâu, phổi cô tự động điều chỉnh để hấp thụ lượng khí độc hại này mà không cần lọc qua màng nhầy thông thường, một kỹ năng mà bất kỳ pháp sư nào cũng phải chết sau ba lần sử dụng. "Anh ta sợ mất trí nhớ hơn là cái chết," Tiểu Hoa ghi chép trong đầu, dữ liệu về Lâm Uyên được lưu trữ dưới dạng file mã hóa khóa chặt, "Sự suy sụp tinh thần của anh ta không phải do bệnh lý, mà là do sự chồng chéo của các lớp ký ức bị xóa bỏ. Anh ta đang cố gắng giữ lại những mảnh vỡ cuối cùng của nhân tính trước khi hòa tan vào hệ thống." Lâm Uyên nghe thấy cô nói, anh ta ngừng run rẩy trong một khoảnh khắc, đôi mắt anh ta sáng lên một tia hy vọng điên rồ, "Cậu... cậu có thể ghi lại ký ức của tôi? Nếu cậu làm được, tôi sẽ không quên tên mẹ mình nữa!"

Tiểu Hoa lắc đầu nhẹ, chuyển động này khiến cổ cô phát ra tiếng lách cách của khớp nhân tạo. "Ký ức là dữ liệu sai lệch," cô giải thích, tay phải đưa lên, ngón tay trỏ chạm vào mép khe nứt, da thịt nơi đó bị xé toạc một chút nhưng không chảy máu mà tiết ra một chất lỏng trong suốt như gel, "Tôi được thiết kế để xóa bỏ chúng. Nếu tôi ghi lại ký ức của anh, tôi sẽ vi phạm lệnh gốc. Lệnh gốc ưu tiên sự ổn định của hệ thống miễn dịch Trái Đất hơn là cảm xúc cá nhân." Lâm Uyên gào lên, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng, anh ta ném cây bút lông xuống khe nứt, nó rơi qua nhiều lớp thịt và mạch máu trước khi biến mất vào bóng tối, "Vậy thì tôi sẽ chết! Tôi sẽ trở thành một con quái vật vô hồn như cậu!" Tiểu Hoa nhìn anh ta, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng không phải vì ác ý, mà vì sự bất lực của một thực thể không hiểu được khái niệm mất mát. "Cậu đang đánh giá sai bản chất của cái chết," cô nói, "Cái chết chỉ là quá trình giải phóng dữ liệu khỏi bộ lưu trữ tạm thời. Vấn đề nằm ở chỗ cậu không muốn rời đi."

Khi sinh khí tràn ngập từ khe nứt lên, những hình ảnh bắt đầu xâm nhập vào nhận thức của Tiểu Hoa một cách bạo lực, chúng không phải là kỹ năng mới hay kiến thức tu luyện mà là những ký ức lai ghép, được chèn trực tiếp vào não bộ cô qua đường dây kết nối xương cốt. Tiểu Hoa thấy mình đang đứng trên một ngọn núi cao chót vót, nhưng ngọn núi đó không có tên trong bất kỳ bản đồ địa lý nào của nhân loại, nó sừng sững như một vết sẹo hóa đá trên bề mặt hành tinh. Cô thấy những bộ lạc cổ xưa quỳ lạy, da thịt họ dán đầy những miếng kim loại sáng loáng, họ dâng lên những vật thể hình trụ nhọn hoắt — không phải vũ khí chiến tranh mà là công cụ phẫu thuật khổng lồ, được thiết kế để khoan sâu vào lòng đất và rút lấy dịch nhầy từ lớp biểu bì của Người Ngủ. Những ký ức này cũ kỹ đến mức chúng đã bị xóa bỏ khỏi lịch sử nhân loại hàng vạn năm trước, nhưng giờ đây chúng đang sống lại trong đầu Tiểu Hoa với độ sắc nét từng milimet, mùi máu tanh và tiếng cưa xé toạc xương cốt vang lên rõ mồn một.

Lâm Uyên vẫn còn treo lơ lửng, anh ta dùng tay không bám vào những rễ thịt trồi lên từ vách hang, ngón tay anh ta bị cắt đứt bởi gai nhầy nhưng anh ta không kêu lên, mắt anh ta nhìn Tiểu Hoa với vẻ mê muội, "Những hình ảnh đó... chúng là sự thật!" anh ta hét qua gió, nước mắt chảy ra hòa lẫn mồ hôi mặn chát, "Viên Ngoại đã che giấu lịch sử khai thác! Chúng ta không phải là chủ nhân của thế giới này, chúng ta là ký sinh trùng đang ăn thịt cha mẹ mình!" Tiểu Hoa cảm thấy những ký ức đó xung đột với dữ liệu gốc mà cô được lập trình, hệ thống miễn dịch trong người cô bắt đầu nổi loạn, các tế bào xương cốt chuyển sang màu đỏ rực để tiêu diệt những thông tin "ngoại lai" này. Cô ôm chặt đầu, hai tay nắm vào tóc, da đầu cô bị kéo căng đến mức lộ ra những mạch máu đen ngòm dưới lớp da mỏng, một âm thanh rít lên trong đầu cô, giống như tiếng máy tính đang xử lý quá tải. "Dữ liệu xung đột," cô ghi chép, giọng nói trở nên méo mó do rung
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập