Chương 8

Máu của gã sát thủ kim loại không chảy ra như một chất lỏng bình thường.

Nó sủi bọt, bốc khói trắng xóa khi chạm vào sàn bê tông lạnh lẽo, tỏa ra mùi ozone nồng nặc và mùi kim loại gỉ sét chua loét.

Trần Nam đứng đó, lồng ngực phập phồng nhẹ, nhưng ánh mắt anh thì tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.

Lưỡi kiếm đen nhánh vẫn cắm sâu vào lồng ngực đối thủ, xuyên thủng lớp áo giáp composite và cắm vào tim.

Gã sát thủ không còn cử động nữa.

Nhưng đôi mắt hắn, đôi mắt vốn dĩ trống rỗng và máy móc, giờ đây đang mở to, trợn ngược, hướng về phía trần nhà tối om.

Trần Nam cúi xuống, đưa tay ra, ngón tay lạnh cóng chạm nhẹ vào mí mắt của gã.

Da thịt nơi tiếp xúc tê tái, không phải do lạnh, mà do một luồng năng lượng dư thừa đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể sắp chết.

Hắn không nhìn Trần Nam.

Hắn nhìn xuyên qua anh, xuyên qua bức tường, hướng về khoảng không hư vô nơi những "Tiếng Vọng" đang rít lên thành một âm thanh chói tai, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

*"Hắn là ai?"* Giọng nói trong đầu Trần Nam vang lên, không phải từ Lý Tiểu Phong, mà từ chính bản năng sinh tồn đang báo động.

Trần Nam gạt tay ra, rút mảnh kính đen còn sót lại từ tay gã sát thủ.

Đó không phải là kính bảo hộ thông thường.

Nó mỏng như giấy, nhưng nặng trĩu như chì.

Khi anh cầm nó lên, những sợi dây ánh sáng xanh nhạt – những mảnh ký ức vật lý hóa mà anh vừa kích hoạt – bỗng chốc ngưng đọng lại, như thể chúng đang sợ hãi thứ vật thể này.

Trần Nam nhíu mày.

Trong thế giới của Hư Không, không có thứ gì là "sợ hãi".

Chỉ có thứ mạnh hơn, hoặc thứ bị cấm kỵ.

Anh quay lại nhìn xác chết.

Gã sát thủ không phải là một cỗ máy đơn thuần.

Dưới lớp áo giáp rách nát, trên ngực trái, ngay bên cạnh tim, có một con dấu hình học phức tạp, được khắc trực tiếp lên da thịt bằng ánh sáng laser.

Nó đang mờ dần, nhưng Trần Nam nhận ra nó.

Đó là dấu hiệu của "Phòng Thí Nghiệm Zero".

Nơi mà mọi dị năng không kiểm soát được đều bị đưa đến để...

Không phải chữa trị.

Mà là phân tích và tiêu hủy.

"Gã này không chỉ là một con chó săn," Trần Nam thì thầm, giọng khàn đặc.

"Hắn là một bản ghi dữ liệu sống."


Cánh cửa phòng khách rung chuyển.

Không phải do ai đó đá vào, mà do một áp lực năng lượng khổng lồ đang ép chặt từ bên ngoài, như thể cả bầu trời đang sụp xuống đè lên khung cửa sắt.

Tiếng kính vỡ rã rời vang lên, những mảnh vỡ bay tứ tung, nhưng chúng không rơi xuống sàn.

Chúng lơ lửng trong không trung, bị giữ lại bởi trường lực vô hình.

Trần Nam nắm chặt khẩu súng lục cũ kỹ trong tay, dù biết nó vô ích trước loại đối thủ này.

Nhưng nó là vật duy nhất mang lại cho anh cảm giác kiểm soát, một chút ít sự hiện thực trong thế giới đang dần tan biến vào hư vô.

Anh hít một hơi sâu, điều chỉnh lại nhịp thở, để cho "Thính giác Hư Không" mở rộng tối đa.

Anh nghe thấy.

Không phải tiếng bước chân.

Mà là tiếng *thở*.

Một hơi thở đều đặn, bình tĩnh, và đầy tự tin.

Nó vang lên từ phía sau cánh cửa, xuyên qua lớp thép dày, vang vọng trong tâm trí anh như một lời phán xét.

*"Trần Nam,"* một giọng nói vang lên, không qua tai, mà trực tiếp vào ý thức.

Giọng nói đó lạnh lùng, tinh tế, và đáng sợ nhất là...

nó không hề thù hận.

Nó mang âm hưởng của một người thầy đang giảng dạy cho một học trò ngu ngốc.

*"Con đã tìm thấy con đường, nhưng con lại đi ngược lại."*

Trần Nam nghiến răng.

"Tôn Vô Khuyết."

*"Không phải là tôi,"* giọng nói đáp lại, nhẹ nhàng.

*"Tôi chỉ là người đưa ra lựa chọn.

Còn kẻ đang đứng trước mặt con...

là kết quả của sự lựa chọn đó."*

Cánh cửa bay văng ra, bay thẳng vào trong phòng, đập vỡ bàn gỗ và lao vào tường đối diện, tạo ra một đám bụi mù mịt.

Trong làn khói bụi, một bóng người bước ra.

Không phải là một đội quân.

Chỉ một người.

Gã đàn ông đó mặc一套 bộ đồ vest đen, gọn gàng, không một nếp nhăn.

Tay anh ta cầm một cây gậy trekking bằng titan, đầu gậy chạm nhẹ xuống sàn, tạo ra những vòng sóng năng lượng lan tỏa ra xung quanh, làm cho những mảnh kính vỡ lơ lửng bỗng chốc vỡ vụn thành bụi.

Gã không nhìn Trần Nam.

Gã nhìn vào mảnh kính đen trên bàn, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn sự tiếc nuối.

"Anh đến đây để giết tôi?" Trần Nam hỏi, giọng nói cố gắng giữ sự bình thản, nhưng tay anh đang run rẩy.

Gã đàn ông quay sang, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Tại sao phải lãng phí năng lượng vào một thứ sắp trở thành quá khứ?

Tôi đến đây để *giải cứu* con, Trần Nam.

Giải cứu con khỏi chính sự ngu dốt của con."


Trần Nam dừng lại ngay trước mặt gã đàn ông đứng đầu.

Khoảng cách chỉ còn một mét.

Gã đàn ông đó không hề run rẩy.

Anh ta lau máu khóe miệng bằng khăn tay trắng, rồi vứt nó xuống sàn, nơi nó nhanh chóng bị nhuộm đen bởi năng lượng Hư Không.

Trần Nam, trong trạng thái Phân Thân, không còn cảm xúc.

Anh chỉ là một cỗ máy giết chóc, một sự hiện diện của bóng tối.

Nhưng sâu thẳm trong ý thức đang phân mảnh, Trần Nam (Sáng) đang quan sát, đang phân tích.

Anh nhìn vào đôi mắt của gã đàn ông.

Và anh thấy điều đó.

Đôi mắt đó không phải của Tôn Vô Khuyết.

Đôi mắt đó...

quen thuộc.

Trần Nam nhớ lại.

Hình ảnh một người đàn ông đứng trước lò phản ứng Aether, khuôn mặt đầy mồ hôi, ánh mắt tuyệt vọng nhưng kiên định.

Người đàn ông đó đã tự kích hoạt vụ nổ.

Người đàn ông đó đã chết để "thức tỉnh" một thực thể vĩ đại.

Người cha của anh.

Nhưng người đứng trước mặt anh bây giờ...

không chết.

Anh ta đang sống.

Và anh ta đang cười.

"Con đã tìm ra sự thật," gã đàn ông nói, giọng nói vang lên trong đầu Trần Nam, trùng khớp với ký ức của người cha.

"Sự thật rằng, cái chết chỉ là một màn kịch.

Và cha con...

đã diễn xuất rất tốt."

Trần Nam lùi lại một bước, tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.

Những mảnh kính đen trên bàn bỗng chốc vỡ vụn, phát ra một âm thanh chói tai.

Và từ trong đống đổ nát đó, một giọng nói thứ ba vang lên.

Không phải của Trần Nam, không phải của Lý Tiểu Phong, và không phải của người cha giả mạo.

Đó là tiếng khóc.

Tiếng khóc của hàng nghìn linh hồn.

Tiếng khóc của những Echo bị khóa lại.

Và trong tiếng khóc đó, có một lời thì thầm, rõ ràng đến rợn người:

*"Chạy đi.

Hắn không phải là cha con.

Hắn là thứ mà cha con đã cố gắng ngăn chặn."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập