Chương 9
Anh nhắm mắt trong 0.5 giây để kích hoạt – trạng thái phản ứng thần kinh cực hạn, nơi thời gian như trôi chậm lại đối với nhận thức của anh.
Trong mắt anh, những giọt mồ hôi bay lên từ trán Vương Kham treo lơ lửng trong không trung, tiếng bước chân chậm rãi của gã đàn ông trong bộ vest đen vang lên như tiếng trống trận dồn dập.
Không khí trong phòng khách ngột ngạt, nặng trĩu mùi ozone và máu tanh.
Trần Nam cảm nhận được từng sợi dây thần kinh trong cơ thể mình căng thẳng đến đứt đoạn, nhưng anh không hề sợ hãi.
Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà anh không thể có được khi đứng trước kẻ thù.
Anh mở mắt ra.
Thế giới xung quanh vẫn còn mờ ảo, nhưng những đường nét của không gian đã trở nên sắc bén hơn.
Trần Nam nhìn thấy những luồng năng lượng Hư Không đang cuộn xoáy quanh người Vương Kham, chúng không phải là thứ hỗn độn vô tri, mà được sắp xếp theo một trật tự toán học chặt chẽ.
Mỗi một đường cong của năng lượng đều hướng về phía anh, như những mũi tên vô hình đang nhắm vào tim anh.
Trần Nam nhận ra rằng đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần giữa sức mạnh vật lý, mà là một cuộc đối đầu giữa hai hệ thống thời gian khác nhau.
Body Clock A của anh cho phép anh nhìn thấy tương lai gần, nhưng nó cũng làm cho anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết.
Anh là người duy nhất có thể nhìn thấy sự thật, nhưng sự thật đó lại quá đau đớn để chấp nhận.
Trần Nam di chuyển.
Anh không dùng chân, mà dùng ý chí của mình để lướt qua không gian.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể anh đang bay trong một dòng chảy thời gian riêng biệt.
Vương Kham vẫn đứng đó, bình thản, như thể anh ta biết trước mọi hành động của Trần Nam.
Nhưng Trần Nam không quan tâm.
Anh chỉ cần một cơ hội, một khoảng khắc sơ sẩy nhỏ nhất từ phía đối thủ, để có thể kết thúc mọi thứ.
Anh nhìn vào đôi mắt của Vương Kham, đôi mắt đó không hề có sự thù hận, mà chỉ có một sự thương cảm sâu sắc.
Đó là ánh mắt của một người thầy đang nhìn học trò của mình đi vào con đường sai lầm.
Trần Nam cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó.
Giận dữ là thứ khiến con người mù quáng, và anh không thể cho phép bản thân bị chi phối bởi cảm xúc.
Anh dừng lại ngay trước mặt Vương Kham, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.
Trần Nam có thể thấy rõ những vết nhăn trên trán của gã đàn ông, những đường nét của khuôn mặt anh ta đã từng quen thuộc trong ký ức của anh.
Nhưng bây giờ, chúng chỉ là những ký hiệu của một kẻ thù.
Trần Nam giơ tay lên, ngón tay của anh run rẩy, nhưng anh không hạ chúng xuống.
Anh đang chờ đợi, chờ đợi một tín hiệu, một lời nói, hoặc một hành động nào đó từ phía Vương Kham.
Nhưng gã đàn ông đó vẫn im lặng, chỉ đứng đó, như một bức tượng đá, lạnh lùng và bất động.
Trần Nam cảm thấy một áp lực khổng lồ đè lên vai anh, như thể cả thế giới đang chờ đợi anh đưa ra quyết định cuối cùng.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, bất kể anh chọn con đường nào, anh cũng sẽ không thể thoát khỏi số phận của mình.
Vương Kham đứng dậy, lau máu trên môi.
Gã ta nhìn Trần Nam với ánh mắt thương cảm, như nhìn một đứa trẻ ngây thơ.
"Con không hiểu, phải không?
Chúng tôi đang cứu thành phố.
Mỗi ngày, hàng trăm Echo bị giải phóng từ Hư Không.
Nếu không có chúng tôi 'thu gom' và 'chôn cất' chúng đúng cách, xã hội sẽ sụp đổ."
Trần Nam nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đó.
Anh thấy sự chân thành trong ánh mắt của Vương Kham.
Không phải sự giả dối của một kẻ lừa đảo, mà là sự tin tưởng mù quáng của một người bảo vệ.
Vương Kham tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Anh ta tin rằng việc kiểm soát Echo là cần thiết để bảo vệ phần lớn người dân.
Và có lẽ, trong một chừng mực nào đó, anh ta nói đúng.
Trần Nam nhớ lại những lần anh nghe thấy tiếng vọng của người chết.
Những tiếng gào thét, những lời than van, những ký ức đau buồn.
Chúng không chỉ là những âm thanh vô tri, mà là những mảnh vỡ của tâm hồn con người.
Nếu để chúng lan truyền tự do, chúng sẽ làm điên loạn bất kỳ ai nghe thấy chúng.
Nhưng điều đó có nghĩa là cách của Tôn Vô Khuyết là đúng không?
Việc "khóa" tất cả các Echo vào một trung tâm duy nhất, ngăn chặn sự thức tỉnh mới và loại bỏ những dị năng không kiểm soát được, liệu đó có phải là giải pháp bền vững?
Trần Nam nghi ngờ.
Anh cảm thấy một sự bất an sâu sắc trong lòng mình.
Anh biết rằng, đằng sau lý tưởng cao đẹp của Tôn Vô Khuyết, là một tham vọng quyền lực khổng lồ.
Anh ta muốn kiểm soát mọi thứ, từ dị năng đến đời sống con người.
Và để đạt được điều đó, anh ta sẵn sàng hy sinh những cái tôi, những tự do, và thậm chí là mạng sống của hàng nghìn người.
Trần Nam nhìn vào đôi tay của mình.
Chúng đang run rẩy, nhưng anh không thể ngừng chúng lại.
Anh cảm thấy sự mâu thuẫn giữa hai phần tính cách của mình.
Trần Nam (Sáng) muốn tìm ra sự thật, muốn hiểu rõ mọi thứ trước khi hành động.
Nhưng Trần Nam (Tối) muốn hành động ngay lập tức, muốn tiêu diệt kẻ thù, muốn trả thù cho những gì anh đã mất.
Hai phần tính cách đó đang chiến đấu với nhau, và anh không biết ai sẽ chiến thắng.
Vương Kham bước lại gần anh.
"Con hãy nghĩ lại, Trần Nam.
Con có thể tham gia với chúng tôi.
Chúng tôi có thể giúp con kiểm soát sức mạnh của mình.
Con không cần phải cô đơn nữa." Trần Nam nhìn vào đôi mắt của Vương Kham.
Anh thấy sự chân thành, nhưng anh cũng thấy sự nguy hiểm.
Nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở thành một con rối trong tay của Tôn Vô Khuyết.
Anh sẽ mất đi tự do của mình, và anh sẽ không bao giờ có thể tìm ra sự thật về vụ nổ nhà máy Aether.
Trần Nam lắc đầu.
"Không," anh nói, giọng nói lạnh lùng và quyết liệt.
"Tôi không cần sự giúp đỡ của các ông.
Tôi sẽ tìm ra sự thật bằng cách của riêng tôi." Vương Kham thở dài, ánh mắt của anh ta trở nên buồn bã.
"Vậy thì con sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình."
Trần Nam ngã quỵ, ý thức chìm vào bóng tối.
Trước khi mất ý thức, anh nghe thấy một giọng nói khác.
Không phải từ các Echo đã tan biến.
Mà từ chính bóng đổ của anh trên sàn nhà.
Bóng đổ của anh không chuyển động theo anh.
Nó đứng thẳng dậy, từ từ nhếch mép cười – một nụ cười mà Trần Nam chưa bao giờ thể hiện.
Nụ cười đó đầy sự hung bạo, sự điên loạn, và một sự thỏa mãn tàn nhẫn.
Bóng đổ của anh bước ra khỏi mặt đất, như một sinh vật sống, và tiến lại gần Trần Nam.
*"Cuối cùng cũng đến lúc,"* bóng đổ nói, giọng nói trầm thấp và đầy mê hoặc.
*"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, Trần Nam.
Giờ đây, chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ của mình."*
Trần Nam cố gắng mở mắt, nhưng anh không thể.
Cơ thể anh không còn nghe theo ý chí của anh.
Anh cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang tràn vào người anh, một sức mạnh mà anh chưa từng trải nghiệm trước đây.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, bóng đổ của anh không phải là một phần của anh.
Nó là một thực thể độc lập, một thực thể đã tồn tại từ lâu trong tâm trí anh, chờ đợi cơ hội để thức tỉnh.
Và bây giờ, nó đã thức tỉnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận