Chương 7
Cơ thể anh co giật dữ dội, không phải vì thương tích vật lý, mà do sự xung đột gay gắt giữa hai "đồng hồ sinh học" trong người.
Cơ thể A, vốn quen với ánh sáng và nhịp đập ổn định, đang bị một luồng năng lượng đen ngòm, lạnh giá từ ký ức Hư Không xâm chiếm.
Đó là cảm giác của sự tan rã.
Trần Nam (Sáng) cố gắng giữ vững lý trí, phân tích từng cơn đau như một dữ liệu cần xử lý, nhưng Trần Nam (Tối) lại gầm gừ trong tiềm thức, muốn bùng nổ, muốn phá hủy mọi thứ để giải phóng áp lực.
"Hít thở, Nam.
Đừng để hắn kiểm soát," giọng nói của Lý Tiểu Phong vang lên yếu ớt từ phía sau, nơi cậu đang dựa lưng vào bức tường nứt nẻ.
Lý Tiểu Phong trông xanh xao, mồ hôi ướt đẫm trán, ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào bóng đen của Trần Nam.
Cậu ta không hiểu rõ những gì đang xảy ra bên trong cơ thể đối tác, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo rằng con người trước mặt cậu vừa rồi không còn là Trần Nam mà anh biết.
Trần Nam nghiến răng, hai tay nắm chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của Hư Không không còn là một lớp không gian song song xa xôi, mà là một thực thể sống động, đang ngấu nghiến lấy năng lượng từ cơ thể anh.
Bức thư trong ngực anh nóng rực, như một viên than hồng.
Lời nhắn của người cha đã mất vang vọng trong đầu: *"Nếu con muốn cứu anh, con phải sẵn sàng giết chết chính mình."* Câu nói đó không phải là một lời đe dọa, mà là một hướng dẫn kỹ thuật.
Để chạm đến sự thật, anh phải đánh đổi sự toàn vẹn của ý thức.
"Tiểu Phong, tắt đèn pin," Trần Nam ra lệnh, giọng nói của anh trở nên trầm thấp, mang theo một sắc thái kim loại lạ lùng.
"Nhưng anh..." Lý Tiểu Phong chần chừ, ánh mắt lo âu.
Nếu chúng ta muốn sống sót, cần phải trở thành một phần của bóng tối."
Lý Tiểu Phong run rẩy tắt đèn.
Tầng hầm chìm vào bóng tối tuyệt đối, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt len lỏi qua các khe hở trên trần nhà.
Trong bóng tối, thị giác trở nên vô dụng, nhưng thính giác và các giác quan khác lại được kích hoạt mạnh mẽ.
Trần Nam nhắm mắt lại, không còn cố gắng chống cự lại luồng năng lượng đen ngòm.
Thay vào đó, anh mở rộng tâm trí, cho phép nó chảy vào những kẽ hở của thực tại.
Anh không còn là một người quan sát.
Anh đang trở thành một chiếc loa phát thanh của Hư Không.
Bức tường bên cạnh gã sát thủ kim loại bắt đầu run rẩy.
Những mảng sơn bong tróc rơi xuống, để lộ ra những vết nứt màu đen, giống như mực vẽ trên giấy.
Đó là biểu hiện của Hư Không đang bị kích động bởi Echo.
Gã sát thủ kim loại quay lại, mắt anh ta mở to, đồng tử co lại thành những khe hẹp.
"Cái gì vậy?"
Trước khi gã ta kịp phản ứng, từ những vết nứt trên tường, những sợi dây ánh sáng màu xanh nhạt bắt đầu chui ra.
Chúng không phải là ánh sáng bình thường, mà là những mảnh ký ức vật lý hóa.
Hình ảnh của những người công nhân đang làm việc, tiếng máy móc运转, mùi dầu mỡ...
tất cả đều hiện hình trong không khí, tạo thành một màn sương ảo ảnh dày đặc.
Gã sát thủ kim loại rút kiếm, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng trắng xóa, cắt xuyên qua màn sương ảo ảnh.
Nhưng mỗi lần hắn chém, những mảnh ký ức lại tái tạo nhanh hơn, bao phủ lấy hắn.
Hắn bước vào trong một thế giới không có thực, nơi mà quá khứ và hiện tại hòa quyện.
Hắn thấy mình đứng giữa nhà máy Aether đang cháy, nghe thấy tiếng hét của những người chết, cảm thấy nhiệt độ cao độ thiêu đốt da thịt.
"Đây là ảo giác!" gã sát thủ gầm lên, cố gắng giữ vững lý trí.
Nhưng Hư Không không chấp nhận lý trí.
Nó chỉ chấp nhận cảm xúc.
Và cảm xúc mạnh nhất trong khoảnh khắc đó là nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
Trần Nam đứng ở phía sau, quan sát với ánh mắt lạnh lùng.
Anh không tấn công trực tiếp.
Anh đang sử dụng chính môi trường, sử dụng những tiếng vọng của người chết như một vũ khí.
Đây là cách anh chiến đấu khi không có sức mạnh vật lý.
Anh biến kẻ thù thành nạn nhân của chính ký ức mà hắn muốn xóa bỏ.
"Tôn Vô Khuyết nói rằng tiếng vọng là rác rưởi," Trần Nam thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian Hư Không.
"Nhưng rác rưởi cũng có thể chôn vùi một đế chế."
Gã sát thủ kim loại gào thét, quật kiếm loạn xạ, cố gắng phá vỡ ảo ảnh.
Nhưng mỗi cú chém chỉ khiến những sợi dây ánh sáng quấn chặt lấy tay chân hắn.
Hắn đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp ký ức, nơi mà cái chết của những người vô tội lặp đi lặp lại vô tận.
Trần Nam nắm chặt mảnh kiếm rơi xuống sàn, chuẩn bị tấn công để kết liễu mối đe dọa cuối cùng.
Nhưng đột nhiên, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh, khác hẳn với giọng nói hỗn tạp của Hư Không.
Giọng nói này rõ ràng, sắc bén, và đầy chất châm biếm.
*"Đừng giết hắn.
Hắn biết đường ra."*
Trần Nam cứng đờ.
"Ai đó?"
*"Nghe kỹ,"* giọng nói đó tiếp tục, mang theo một âm hưởng quen thuộc đến rợn người.
*"Gã này không chỉ là một sát thủ.
Hắn là một chìa khóa.
Và chìa khóa này đang mở cánh cửa mà con đang tìm kiếm."*
Trần Nam nhìn xuống gã sát thủ đang co ro trên sàn.
Hắn đang lẩm bẩm những điều vô nghĩa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận