Chương 6
Clack.* Nhịp điệu đều đặn đến rợn người, như nhịp tim của một cỗ máy không biết mệt mỏi.
Trần Nam dừng lại giữa hành lang tối om của chung cư cũ kỹ, tay trái đặt nhẹ lên bức tường ẩm mốc.
Vết sẹo hình chữ V trên mu bàn tay anh bắt đầu nóng lên, một cảm giác châm chích nhẹ nhàng lan tỏa qua tĩnh mạch, báo hiệu sự hiện diện của Hư Không.
Anh không quay đầu.
Anh biết đó không phải là cảnh sát.
Cảnh sát chạy theo đàn, hỗn loạn và đầy tiếng hô hào.
Kẻ này đi một mình, với sự tự tin của một người đã quen thuộc với bóng tối.
Lý Tiểu Phong, đang nép sau lưng Trần Nam, nuốt nước bọt một cách rõ ràng.
Hơi thở của anh ta gấp gáp, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
nó đến từ đâu?" giọng Lý Tiểu Phong run rẩy, cố gắng giữ vẻ vui vẻ nhưng thất bại thảm hại.
"Từ quá khứ," Trần Nam đáp, giọng nói lạnh như băng.
"Và từ tương lai."
Anh cảm nhận được sự rung động qua lòng bàn tay.
Không phải rung động vật lý, mà là sự dao động của tần số cảm xúc.
Tuyệt vọng.
Và một thứ gì đó lớn hơn, sâu thẳm hơn: sự chấp nhận.
Trần Nam nhắm mắt lại, để ý thức của mình trượt khỏi thế giới thực.
Dấu hiệu chữ V trên tay anh bùng sáng một lần nữa, nhưng lần này ánh sáng không chiếu ra ngoài, mà hút vào trong, kéo anh chìm xuống một vực thẳm vô tận.
Cánh cửa phòng 602 trước mặt anh không mở ra.
Thay vào đó, không gian xung quanh bắt đầu méo mó, cong queo như tờ giấy bị đốt cháy.
Trần Nam bước qua ngưỡng cửa đó, không phải bằng chân, mà bằng ý chí.
Khi anh mở mắt, mùi ẩm mốc của chung cư đã biến mất, thay vào đó là mùi ozone và máu khô.
Anh đã ở trong Hư Không.
Căn phòng 602 không còn là một căn hộ tồi tàn nữa.
Nó là một bảo tàng ký ức bị đóng băng.
Trần Nam đứng giữa một khoảng không gian rộng lớn, nơi những mảnh vỡ của thực tại trôi lơ lửng như những tảng băng trong suốt.
Mỗi tảng băng chứa đựng một khoảnh khắc, một cảm xúc, một tiếng vọng.
Anh nhìn thấy một tảng băng nhỏ chứa hình ảnh một đứa trẻ khóc vì bị đánh rơi kẹo.
Một tảng khác chứa sự tức giận của một người chồng phát hiện vợ ngoại tình.
Nhưng ở trung tâm căn phòng, những tảng băng lớn nhất, đen kịt và nặng trĩu, đang tỏa ra một áp lực kinh hoàng.
Đây là hiện trường của một cái chết cực đoan.
Một cái chết không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn xé toạc linh hồn.
Trần Nam tiến lại gần một trong những tảng băng đen.
Khi anh với tay ra, những hình ảnh phân mảnh bắt đầu hiện ra trước mắt anh.
Một người đàn ông trong bộ vest đen, mặt không biểu cảm, đang quan sát một đám cháy.
Không phải đám cháy thông thường.
Đó là lửa xanh, lửa của năng lượng dị năng bị giải phóng.
Người đàn ông không cứu ai.
Anh ta chỉ đứng đó, ghi chép lại dữ liệu, như thể đang chứng kiến một thí nghiệm khoa học.
"Kiếm Thần Vô Khuyết," Trần Nam thì thầm, tên gọi vang lên như một lời nguyền.
Trong thế giới thực, Tôn Vô Khuyết được biết đến như người sáng lập Tổ Chức Thanh Tẩy, kẻ đang systematically "khóa" các dị năng nguy hiểm.
Nhưng trong Hư Không, anh ta hiện ra dưới hình hài của một thực thể thuần túy là ý chí và kỷ luật.
Trần Nam nhận ra rằng những tảng băng này không phải là ký ức của nạn nhân vụ nổ nhà máy Aether.
Chúng là ký ức của những người mà Tôn Vô Khuyết đã "xóa sổ" vì cho rằng họ là mối đe dọa.
Mỗi tảng băng là một lời chứng cứ về sự tàn nhẫn có hệ thống.
Nhưng có một điều kỳ lạ.
Trong những ký ức đó, không có sự hận thù.
Chỉ có sự bình thản đáng sợ.
Tôn Vô Khuyết không giết người vì vui thích.
Anh ta giết người vì anh ta tin rằng đó là điều cần thiết.
Trần Nam cảm thấy một cơn ác mộng lạnh giá chạy dọc sống lưng.
Kẻ thù của anh không phải là một kẻ điên.
Kẻ thù của anh là một người lý trí đến mức vô cảm.
Đột nhiên, không gian Hư Không rung chuyển dữ dội.
Những tảng băng ký ức bắt đầu nứt vỡ, phát ra những tiếng rít chói tai như kính vỡ.
Trần Nam quay người lại, tim đập thình thịch.
Bóng đen kia đã xuất hiện ngay trước mặt anh.
Không phải là bóng đen của một con người, mà là sự vắng mặt của ánh sáng, một lỗ hổng trong thực tại.
Trong thế giới vật lý, cơ thể Trần Nam vẫn đang quỳ gối trong hành lang chung cư, bất động như tượng đá.
Nhưng trong Hư Không, anh đang đối mặt trực diện với – avatar ý thức của Tôn Vô Khuyết.
Hình ảnh đó không có khuôn mặt, chỉ có một chiếc áo choàng dài phủ đầy những dòng chữ mã hóa và những ký hiệu cổ xưa.
Hai tay của thực thể đó cầm hai lưỡi kiếm ánh sáng, sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả thời gian.
"Cậu đã tìm thấy lối vào," giọng nói của Kiếm Thần vang lên, không từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Trần Nam.
Nó lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Nhưng cậu chưa đủ mạnh để hiểu lý do tại sao những tảng băng này phải tồn tại."
Trần Nam không đáp.
Anh nhận ra rằng bất kỳ lời nói nào trong Hư Không cũng có thể bị lợi dụng làm đòn bẩy.
Kiếm Thần không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý, mà bằng áp lực tâm lý và sự tuyệt đối của quy tắc.
Lưỡi kiếm ánh sáng vung lên, không nhắm vào cơ thể Trần Nam, mà nhắm vào những tảng băng ký ức xung quanh anh.
Mục đích của Kiếm Thần rõ ràng: phá hủy bằng chứng, xóa bỏ ký ức, và cô lập Trần Nam trong một không gian trống rỗng nơi anh ta không có gì để dựa vào.
Trần Nam cảm thấy đau đớn.
Không phải đau về thể xác, mà là đau khi chứng kiến những mảnh ký ức của những người vô tội bị xé toạc ra.
Mỗi tảng băng vỡ vụn là một linh hồn bị lãng quên thêm nữa.
Anh không thể dùng sức mạnh brute force.
Anh là một thường nhân, dù đã kết nối với Hư Không, cơ thể anh vẫn mong manh.
Nếu anh cố gắng chặn lưỡi kiếm, ý thức anh sẽ bị tan rã.
Trần Nam nhớ lại cảnh tượng trong khối băng: Kiếm Thần quan sát mà không can thiệp.
Hắn tin vào sự hoàn hảo của quy trình.
Hắn tin rằng trật tự quan trọng hơn sự sống cá nhân.
Trần Nam đóng sập mắt lại, không chống cự lại những lưỡi dao bay lao tới.
Thay vào đó, cậu chủ động hòa tan ý thức của mình vào trong những tảng băng ký ức đang vỡ vụn.
Đây là một bước đi liều lĩnh.
Thay vì né tránh, anh trở thành một phần của ký ức.
Anh để cho những cảm xúc của nạn nhân – nỗi sợ, sự tuyệt vọng, và cả sự hy vọng mong manh – chảy vào trong anh.
Kiếm Thần dừng lại.
Lưỡi kiếm ánh sáng treo lơ lửng giữa không trung, cách mũi giày Trần Nam chỉ vài centimet.
Thực thể đó dường như bối rối.
Nó không thể tấn công một mục tiêu không có hình dạng cố định.
Trần Nam giờ đây là một đám mây cảm xúc hỗn độn, là tiếng vọng của hàng trăm linh hồn.
Anh không còn là Trần Nam.
Anh là tiếng nói của những người đã bị im lặng.
"Cậu nghĩ cậu có thể kiểm soát Hư Không bằng cách khóa nó lại?" giọng nói của Trần Nam vang lên, nhưng không phải từ một nơi, mà từ khắp mọi nơi trong căn phòng.
Nó vang vọng qua từng mảnh vỡ băng, qua từng tia sáng yếu ớt.
"Nhưng cậu quên mất một điều.
Tiếng vọng không cần giọng nói.
Chúng cần sự chú ý.
Và giờ đây, tất cả chúng ta đang nhìn cậu."
Kiếm Thần rung lên, những dòng mã hóa trên áo choàng bắt đầu rối loạn.
Áp lực tâm lý từ hàng trăm ký ức đồng thời tấn công ý thức của Tôn Vô Khuyết.
Hắn không chuẩn bị cho sự hỗn loạn này.
Hắn chuẩn bị cho đối kháng, cho trật tự, cho quy tắc.
Nhưng anh không chuẩn bị cho sự đồng cảm.
Sự đồng cảm là thứ duy nhất mà trật tự không thể kiểm soát.
Trong thế giới thực, cơ thể Trần Nam bắt đầu co giật.
Máu chảy từ mũi anh, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Đây là giới hạn của ý thức một thường nhân.
Anh không thể duy trì trạng thái hòa tan này quá lâu.
Nếu anh không rút lui, não bộ anh sẽ bị quá tải và ngừng hoạt động.
Trần Nam cảm nhận được sự yếu ớt của Kiếm Thần.
Đó là một khe hở nhỏ, nhưng đủ lớn.
Anh tập trung toàn bộ ý chí còn lại vào một điểm duy nhất: ký ức của chính anh.
Ký ức về ngày vụ nổ nhà máy Aether.
Ký ức về cha anh.
Anh không đưa ra ký ức đó để tấn công Kiếm Thần.
Anh đưa ra nó để kết nối.
Một tia sáng vàng nhạt, ấm áp và buồn bã, xuyên qua đám mây cảm xúc hỗn độn.
Kiếm Thần lùi lại, như thể bị bỏng.
Ánh sáng đó mang theo một thông điệp không lời: *Sự kiểm soát là một ảo tưởng.
Sự tự do là một rủi ro.
Nhưng rủi ro là điều làm nên con người.*
Trần Nam dùng cơ hội đó để rút lui.
Anh tách ý thức khỏi những tảng băng, thu mình lại thành một thực thể nhỏ bé, và lao thẳng về phía lối thoát.
Kiếm Thần cố gắng truy đuổi, nhưng những tảng băng ký ức đã vỡ vụn giờ đây trở thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cản trở bước chân của nó.
Hư Không đang phản ứng lại với sự xâm phạm của trật tự tuyệt đối.
Trần Nam bật mở mắt trong thế giới thực.
Cậu đổ mồ hôi đầm đìa, quỳ xuống trên sàn nhà lạnh lẽo của hành lang chung cư.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn xám xịt, nhưng ánh đèn đường đã tắt.
Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn pin rơi ở góc tường.
Cậu thở hổn hển, kiểm tra cơ thể.
Vẫn nguyên vẹn.
Nhưng khi cậu ngẩng đầu lên, tay cậu run rẩy chạm vào một vật gì đó nằm ngay trước mặt cậu.
Không phải là máu.
Không phải là bụi.
Đó là một bức thư.
Bức thư được viết trên một tờ giấy mỏng, màu trắng ngà, không có dấu hiệu bị cháy hay rách nát.
Nó nằm đó, hoàn hảo và tĩnh lặng, như thể đã chờ đợi anh từ rất lâu.
Trần Nam nhặt nó lên, tay anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng của sự thật.
Trên bức thư, chỉ có một dòng chữ viết bằng mực đen, nét chữ quen thuộc đến đau tim:
*"Con đã nhìn thấy anh, nhưng con chưa thực sự hiểu anh.
Hãy đến tháp đồng hồ lúc nửa đêm.
Đừng mang theo Lý Tiểu Phong.
Nếu con muốn cứu anh, con phải sẵn sàng giết chết chính mình."*
Chữ ký ở cuối là tên của người cha đã mất.
Trần Nam nhìn lên bầu trời tối đen.
Tiếng vọng của người chết không chỉ là ký ức.
Chúng là những chỉ dẫn.
Và giờ đây, kẻ thù lớn nhất của anh – Tôn Vô Khuyết – không còn là mối đe dọa duy nhất.
Bí mật về vụ nổ nhà máy Aether vừa mới hé mở, và nó dẫn thẳng đến trái tim của sự thật mà anh đã chạy trốn suốt nhiều năm qua.
Anh gấp bức thư lại, đặt vào ngực, ngay sát tim.
Lý Tiểu Phong đang tỉnh lại, ngồi dậy với vẻ mặt hoảng loạn.
Cậu ổn chứ?
Tôi thấy...
tôi thấy một bóng đen..."
Trần Nam đứng dậy, đôi mắt anh lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Không còn sự do dự.
Không còn sự ngây thơ.
"Chúng ta phải đi," Trần Nam nói, giọng nói không chút rung động.
"Và lần này, chúng ta không chỉ là kẻ săn mồi.
Chúng ta là nạn nhân của chính sự thật."
Anh bước ra khỏi hành lang, để lại Lý Tiểu Phong đứng đó, nhìn theo với ánh mắt đầy lo âu.
Trần Nam biết rằng khi bước vào tháp đồng hồ lúc nửa đêm, anh sẽ không còn là Trần Nam nữa.
Anh sẽ trở thành thứ gì đó khác.
Thứ gì đó nằm giữa sinh và tử, giữa người cha và con trai, giữa trật tự và hỗn loạn.
Và trong sâu thẳm Hư Không, tiếng cười của Kiếm Thần vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng.
Nó mang theo một sự tò mò đáng sợ.
"Cuộc chơi thực sự mới bắt đầu," giọng nói thì thầm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận