Chương 5
Đó là một "Echo" đang cố gắng xé rách lớp vỏ thực tại mỏng manh.
Không khí xung quanh đột ngột loãng đi, mùi hoa nhài nồng nặc chuyển thành mùi sắt gỉ thối rữa, cay xè mũi.
Trần Nam cảm thấy cơ thể mình chia tách: một nửa ý thức đang trôi nổi trong vực thẳm lạnh giá, nửa kia bám chặt vào hiện thực bằng móng tay.
Lý Tiểu Phong hét lên, giọng nói méo mó như bị nén qua một ống nước rỉ sét.
Đừng nhìn vào mắt nó!
Nó đang hút lấy ký ức của anh!"
Trần Nam không đáp.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập tim.
Thình.* Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn sống, vẫn là một thực thể vật lý.
Nhưng Echo kia không chấp nhận sự phớt lờ.
Lưỡi kiếm dài, trong suốt như thủy tinh, xuyên qua không gian, cứa vào không khí bên cạnh tai anh.
Một tiếng rít chói tai vang lên, giống như kim loại cọ xát vào kính.
"Đau không?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng run rẩy.
Cậu ta đứng sau lưng Trần Nam, hai tay run rẩy nắm chặt vào vai anh.
"Hay anh thấy...
thoải mái?"
"Im lặng," Trần Nam ra lệnh, giọng lạnh băng.
"Nó không phải là kẻ thù.
Nó là nạn nhân."
Anh mở mắt.
Cô gái Echo đang đứng trước mặt, khuôn mặt méo mó vì đau đớn vĩnh cửu.
Cô ta không tấn công.
Cô ta chỉ đứng đó, lặp lại cử chỉ chém kiếm vào hư không, mỗi lần lưỡi kiếm chạm vào không khí, những mảnh ký ức vỡ vụn bắn ra như pháo hoa màu đen.
Trần Nam bước tới.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang đi dưới đáy biển sâu.
Áp lực từ Hư Không đè lên lồng ngực, khiến anh khó thở.
"Cha tôi..." Trần Nam thì thầm.
"Anh cũng tìm cha tôi, phải không?"
Echo ngừng lại.
Đôi mắt trống rỗng của cô ta nhìn chằm chằm vào Trần Nam.
Trong khoảnh khắc đó, tiếng vọng của người chết không còn là tiếng rít.
Nó trở thành một lời than vãn, nhẹ nhàng, đau đớn, và vô cùng cô đơn.
Trần Nam giơ tay, chạm vào lưỡi kiếm.
Lạnh đến tê cóng.
Nhưng anh không rút tay lại.
Anh cần cảm giác đó.
Anh cần xác nhận rằng sự thật không phải là một giấc mơ.
**
Đêm chưa tan, nhưng một chiếc xe hơi màu đen không đèn đã đỗ trước hẻm.
Ba người bước ra, mặc bộ vest đen cắt may chỉnh chu, đeo kính râm dù đang là đêm khuya.
Họ không mang vũ khí, chỉ mang theo những thiết bị đo đạc nhỏ gọn.
Người đứng đầu, một gã đàn ông trung niên với khuôn mặt lạnh lùng, nhìn về phía Trần Nam.
"Trần Nam," gã đàn ông nói, giọng đều đều, không cảm xúc.
"Em đã gây ra khá nhiều tiếng động."
Trần Nam không đáp.
Anh đứng yên, hai tay thả lỏng bên hông.
Lý Tiểu Phong nép sau lưng anh, thở gấp.
Không khí trong hẻm trở nên nặng nề, như thể trọng lực đã tăng lên gấp đôi.
"Chúng tôi không đến để bắt em," gã đàn ông tiếp tục, bước tới một bước.
"Chúng tôi đến để giúp em kiểm soát.
Em biết đó là gì.
Một sức mạnh mà em không hiểu.
Một thứ mà em không xứng đáng sở hữu."
"Kiểm soát?" Trần Nam nhếch mép, một nụ cười mỉa mai.
"Anh nói về việc khóa chặt những tiếng vọng?
Về việc biến những linh hồn đau khổ thành pin năng lượng?"
Gã đàn ông dừng lại.
Anh ta tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt màu xám tro, lạnh lẽo như đá.
"Chúng tôi bảo vệ thế giới khỏi chính nó.
Em nghĩ Tôn Vô Khuyết là kẻ xấu?
Hãy nhìn xung quanh.
Nếu không có chúng tôi, những dị năng cấp 5 sẽ phá hủy thành phố này trong vòng một tuần.
Chúng tôi là bức tường chắn.
em là một vết nứt."
Trần Nam cảm thấy máu trong người sôi lên.
*Tôn Vô Khuyết.* Tên đó vang lên như một lời nguyền.
"Vết nứt," anh lặp lại.
"Và anh nghĩ mình có thể vá nó lại bằng cách đè bẹp nó?"
"Chính xác," gã đàn ông đáp.
"Hoặc chúng tôi sẽ phá hủy nó."
Ba thuộc hạ của gã đàn ông đồng loạt giơ lên những thiết bị đo đạc.
Chúng phát ra một tia sáng xanh nhạt, quét qua cơ thể Trần Nam.
Trần Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở sau gáy.
Đó không phải là đau đớn thể xác.
Đó là sự xâm nhập vào ý thức.
Họ đang cố gắng đọc tâm trí anh.
"Đừng," Lý Tiểu Phong hét lên.
"Họ đang làm gì vậy?"
Trần Nam nhắm mắt lại.
Anh không chống cự.
Anh để cho họ đọc.
Nhưng anh không cho họ thấy sự thật.
Anh cho họ thấy những gì họ muốn thấy: sự sợ hãi, sự bối rối, và một mong muốn được được cứu rỗi.
Gã đàn ông nhíu mày.
anh không sợ hãi?"
"Sợ hãi là một phản ứng tự nhiên," Trần Nam mở mắt, nhìn thẳng vào gã đàn ông.
"Nhưng tôi đã vượt qua nó.
Từ lâu rồi."
**
Ánh sáng tắt.
Khu hẻm trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe tường.
Trần Nam đứng giữa đống đổ nát của các thiết bị đo đạc.
Gã đàn ông và thuộc hạ đã bỏ chạy, để lại sự hoảng loạn trong ánh mắt họ.
Họ không hiểu.
Họ không hiểu tại sao một người không có dị năng lại có thể chiến đấu như vậy.
Trần Nam nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng không còn run rẩy.
Trên mu bàn tay trái, một dấu hiệu hình chữ V phát sáng mờ nhạt, giống như vết sẹo cũ của anh.
Nhưng lần này, nó không đau.
Như thể có một nguồn năng lượng mới đang chảy trong huyết quản anh.
Lý Tiểu Phong chạy tới, mặt mày nhợt nhạt.
Anh ổn chứ?
Tôi thấy...
tôi thấy ánh sáng kia.
Nó đến từ anh."
Trần Nam không đáp.
Anh nhìn về phía bầu trời, nơi những vì sao đang lấp lánh.
Nhưng anh không nhìn thấy sao.
Anh nhìn thấy những sợi dây vô hình, kết nối giữa các ngôi sao, giữa các tòa nhà, và giữa những con người.
Hư Không không phải là một nơi.
Nó là một mạng lưới.
Và anh vừa mới kết nối vào nó.
"Chúng ta mới chỉ bắt đầu," Trần Nam nói, giọng lạnh lùng nhưng tràn đầy sức mạnh.
"Tôn Vô Khuyết nghĩ anh ta có thể kiểm soát Hư Không.
Nhưng anh ta quên một điều."
"Điều gì?" Lý Tiểu Phong hỏi, run rẩy.
"Người chết không bao giờ im lặng," Trần Nam đáp.
"Và tiếng vọng của họ...
sẽ ngày càng lớn."
Anh quay lưng lại, bước vào bóng tối.
Lý Tiểu Phong chạy theo, thở hổn hển.
Họ không biết phía trước là gì.
Nhưng họ biết một điều chắc chắn: cuộc chơi đã thay đổi.
Và kẻ săn mồi giờ đây đã trở thành con mồi.
Trong sâu thẳm của Hư Không, một tiếng cười vang lên.
Không phải của Trần Nam.
Mà của ai đó khác.
Ai đó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
"Con trai của tôi," giọng nói ấy thì thầm, vang vọng khắp không gian.
"Con đã sẵn sàng chưa?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận