Chương 4

Mùi hoa nhài đã tan biến, thay vào đó là mùi ẩm mốc của tường vôi rêu phong và mùi kim loại gỉ sét từ ống nước cũ kỹ.

Trần Nam ngồi dậy, ngực phập phồng từng nhịp thở nặng nề.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi trắng, dính chặt vào da thịt như một lớp màng mỏng manh ngăn cách anh với thế giới thực.

Căn phòng trọ nhỏ bé ở khu ổ chuột Quận 4 bỗng trở nên ngột ngạt, không khí nặng trĩu những tần số vô hình mà chỉ những người có "tai" mới nghe thấy được.

Anh đưa tay lên sờ trán, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ phòng, mà vì sự hiện diện của Hư Không.

Nó đang gần hơn bao giờ hết.

Trần Nam nhìn xuống đôi tay mình.

Những đường gân nổi lên rõ rệt, da thịt có màu xám xịt, thiếu sức sống của một con người bình thường.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo và hung bạo đang tuôn chảy, như thể nó vừa mới được giải phóng từ một chiếc lồng sắt gỉ sét.

"Cha..." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc.

Tiếng vọng trong đầu vẫn còn vang vọng, rõ ràng và đau đớn.

"Con đã về nhà chưa?" Câu hỏi đó không phải là lời chào hỏi thân mật.

Nó là một lời nhắc nhở.

Một lời đe dọa.

Trần Nam biết rằng mình vừa chạm vào ranh giới của sự điên loạn.

Body Clock B – phần ý thức tối tăm, hung bạo – đang dần chiếm ưu thế, ăn mòn lý trí của Trần Nam (Sáng).

Anh đứng dậy, chân hơi chòng chành.

Ánh mắt anh quét qua căn phòng lộn xộn.

Trên bàn ăn, một ly nước đầy vẫn còn nguyên vẹn, nhưng bề mặt nước đang dao động nhẹ, tạo thành những gợn sóng tròn đồng tâm dù không có gió.

Đó là dấu hiệu của Echo.

Tiếng vọng của người chết đang xâm nhập vào không gian vật chất.

Trần Nam bước tới, cúi xuống nhìn ly nước.

Trong đó, anh không thấy phản chiếu khuôn mặt mình, mà là một bóng hình phụ nữ đang khóc, miệng mở ra trong một tiếng hét câm lặng.

Lý Tiểu Phong nằm co ro ở góc phòng, tay ôm lấy đầu.

Anh ta rên rỉ, mồ hôi nhễ nhại.

nó ồn quá...

Chúng nó đang hét..." Lý Tiểu Phong ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu, sợ hãi.

"Tiếng vọng...

chúng đang kéo chúng ta vào trong."

Trần Nam không đáp.

Anh bước tới cạnh Lý Tiểu Phong, đặt tay lên vai bạn mình.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo truyền từ lòng bàn tay Trần Nam vào cơ thể Lý Tiểu Phong, làm dịu cơn đau đớn thần kinh của anh ta.

"Nghe kỹ," Trần Nam nói, giọng lạnh như băng.

"Đừng nghe bằng tai.

Hãy nghe bằng máu.

Chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là nạn nhân.

Và chúng ta sẽ dùng chúng."

Lý Tiểu Phong ngơ ngác, nhưng cơn đau đầu đã giảm bớt.

Anh ta nhìn Trần Nam với ánh mắt phức tạp – sợ hãi, tôn kính, và một chút ghen tị.

"Em không hiểu...

nhưng em tin anh.

sợ anh sẽ biến mất hoàn toàn trong đó."

Trần Nam quay đi, bước về phía cửa sổ.

Kính vỡ vụn dưới áp lực của những bước chân chạy vội từ bên ngoài.

Tiếng còi xe cảnh sát và tiếng bước quân trang vang lên dồn dập, tiến gần hơn.

Tổ chức Thanh Tẩy đã đến.

Họ không đến để bắt giữ.

Họ đến để "xóa sổ".

Trần Nam mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Biến mất?" Anh lẩm bẩm.

"Hay là thức tỉnh?"

**

Cánh cửa phòng trọ bị mở toang.

Một người đàn ông trung niên bước vào.

Anh ta mặc bộ vest đen gọn gàng, tóc cắt ngắn, khuôn mặt lạnh lùng với một vết sẹo ngang mắt trái.

Anh ta không mang vũ khí.

Trong tay anh ta là một thiết bị đo lường nhỏ, phát ra ánh sáng xanh nhạt.

"Tôn Vô Khuyết," Trần Nam nói, nhận ra anh ta từ những bức ảnh mật vụ.

Người đứng đầu bộ phận "Thanh Tẩy" của chính phủ.

Kẻ đã ra lệnh xóa sổ nhà máy Aether.

Tôn Vô Khuyết không đáp.

Anh ta nhìn vào thiết bị đo lường, rồi nhìn vào Trần Nam.

"Cường độ năng lượng Hư Không: Cấp 4.

Tăng trưởng 300% trong 10 phút qua." Anh ta nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

"Nguy hiểm.

Rất nguy hiểm."

"Nguy hiểm cho ai?" Trần Nam hỏi.

"Cho tất cả chúng ta," Tôn Vô Khuyết đáp.

Anh ta bước tới, đặt thiết bị xuống bàn.

"Anh nghĩ anh là nạn nhân?

Anh nghĩ vụ nổ Aether là một âm mưu?

Đó là một tai nạn.

Một tai nạn do sự thiếu kiểm soát của dị năng.

Và tôi đang cố gắng ngăn chặn những tai nạn khác."

Trần Nam cười khẩy.

"Ngăn chặn bằng cách giết chết những người có dị năng?

Bằng cách khóa chặt họ trong Hư Không?"

"Không phải giết," Tôn Vô Khuyết sửa lại.

"Là 'ổn định hóa'.

Dị năng là một bệnh tật.

Một đột biến nguy hiểm.

Con người không thể chịu trách nhiệm cho sức mạnh mà họ không kiểm soát được.

Tôi đã chứng kiến thành phố H được xóa sổ bởi một dị năng cấp 5 mất kiểm soát.十万 người chết.十万.

Anh có biết cảm giác đó như thế nào không?"

Trần Nam im lặng.

Anh không biết.

Nhưng anh có thể tưởng tượng.

"Tôi không phải là kẻ thù của anh," Tôn Vô Khuyết nói, giọng nhẹ đi một chút.

"Tôi là người bảo vệ.

Tôi đang cố gắng cứu anh khỏi chính mình.

Body Clock B của anh đang thức tỉnh.

Nó sẽ ăn mòn ý thức của anh.

Anh sẽ trở thành một con quái vật.

Giống như cha anh."

Trần Nam cứng đờ.

"Cha tôi?"

"Tôn Gia Huy," Tôn Vô Khuyết nói.

"Người đã tự sát để thức tỉnh thực thể Hư Không.

Anh nghĩ đó là hy sinh?

Đó là sự ích kỷ.

Anh ta đã mở cánh cửa cho một mối đe dọa lớn hơn.

Và giờ, anh đang bước theo vết chân của anh ta."

Trần Nam cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên.

Body Clock B đang gào thét, muốn lao vào tấn công.

Nhưng Trần Nam (Sáng) giữ chặt nó.

"Anh nói dối," anh nói, giọng run rẩy.

"Cha tôi không phải là kẻ ích kỷ.

Anh ta là nạn nhân.

Của chính anh."

Tôn Vô Khuyết lắc đầu.

"Sự thật không quan trọng.

Chỉ có kết quả.

Và kết quả là: anh phải được kiểm soát.

Hoặc bị tiêu diệt."

Anh ta rút ra một cây kim tiêm từ túi áo.

Chất lỏng bên trong có màu tím sẫm, phát ra ánh sáng yếu ớt.

"Chất ức chế Echo.

Nó sẽ khóa chặt Body Clock B của anh.

Anh sẽ trở lại là một người bình thường.

Không còn sức mạnh.

Không còn nguy hiểm."

Trần Nam nhìn cây kim tiêm.

Anh nhìn Tôn Vô Khuyết.

Và anh nhìn thấy sự chân thành trong mắt người đàn ông đó.

Tôn Vô Khuyết không nói dối.

Anh ta tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Đó là điều đáng sợ nhất.

Một kẻ thù tàn nhẫn, nhưng với lý tưởng cao cả.

**

Trần Nam bước ra khỏi căn hộ, để lại phía sau những kẻ bị đóng băng.

Bầu trời trên cao bắt đầu chuyển sang màu hồng nhạt của bình minh.

Body Clock B đang suy yếu, trở về trạng thái A.

Cảm giác kiệt sức ập đến.

Chân anh run rẩy, đầu quay cuồng.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh bước tiếp.

Những bước chân nặng nề, nhưng kiên định.

Lý Tiểu Phong đi sau, thở hổn hển.

chúng ta đi đâu?"

"Đến nơi bắt đầu," Trần Nam đáp.

"Nhà máy Aether.

Nơi cha tôi đã chết.

Nơi sự thật được chôn vùi."

Lý Tiểu Phong nhìn anh, lo lắng.

sợ anh sẽ không còn là anh nữa."

Trần Nam quay lại, nhìn Lý Tiểu Phong.

Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, mang theo chút ấm áp.

"Nếu tôi biến mất, thì ít nhất tôi cũng đã sống thật sự.

Và nếu anh ở lại, anh sẽ hiểu.

Sự thật không bao giờ bình yên."

Họ bước vào bóng tối của con phố vắng.

Những bóng đèn đường nhấp nháy, tạo ra những vệt sáng mờ ảo.

Và trong sâu thẳm của Hư Không, tiếng vọng của người cha vẫn vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.

"Con đã về nhà chưa?"

Trần Nam không đáp.

Anh chỉ nhìn về phía trước.

Về phía những ngọn tháp chọc trời của thành phố.

Về phía trung tâm điều khiển của Tổ chức Thanh Tẩy.

Nơi Tôn Vô Khuyết đang chờ đợi.

Nơi sự thật cuối cùng sẽ được hé lộ.

Và rồi, từ trong bóng tối, một bóng hình khổng lồ bắt đầu hiện ra.

Không phải là một con quái vật.

Mà là một cánh cửa.

Cánh cửa đá đen từ giấc mơ của anh.

Và nó đang mở ra.

Trần Nam bước tới, không hề do dự.

Anh biết rằng bước đi này sẽ thay đổi mọi thứ.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu không bước đi, anh sẽ mãi mãi là một nô lệ của quá khứ.

Và anh không chấp nhận điều đó.

Khi bàn chân anh chạm vào ngưỡng cửa, thế giới xung quanh biến mất.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Và một giọng nói, vang vọng từ khắp mọi nơi.

"Chào mừng trở lại, Trần Nam."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập