Chương 3

Mồ hôi lạnh vẫn còn dính trên gáy, nhưng Trần Nam đã không còn run rẩy.

Anh mở mắt, đôi mắt ấy giờ đây không còn là của một người thường nhân yếu đuối, mà sắc bén như lưỡi dao cạo.

Lý Tiểu Phong vẫn ngồi đó, nụ cười "kẻ săn mồi" trên môi chưa kịp tắt, nhưng ánh mắt anh ta đang chằm chằm vào bàn tay của Trần Nam.

Bàn tay đang run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai dòng năng lượng đang cố gắng chiếm hữu cùng một khung xương thịt.

"Đừng nhìn tôi như thể tôi là con mồi sắp chết," Trần Nam nói, giọng khàn đặc, vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp đầy mùi ẩm mốc và bụi bặm của khu ổ chuột.

Anh đứng dậy, từng khớp xương kêu lên những tiếng rắc rích khó chịu, báo hiệu cho sự căng thẳng đến cực điểm.

"Nếu anh muốn tách rời ý thức của tôi, thì hãy làm đi.

Nhưng trước khi anh làm được điều đó, chúng ta cần phải sống sót qua đêm nay."

Lý Tiểu Phong nhún vai, vẻ vui vẻ giả tạo biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng thực dụng.

Anh ta bước lại gần, ngón tay vuốt ve cạnh dao găm bằng kim loại đen — một vật phẩm dị năng cấp thấp nhưng đủ để xé toạc cổ họng một người bình thường.

"Tôi không muốn giết anh, Nam.

Tôi muốn giải phóng anh.

Và cả tôi nữa.

Nhưng để làm được điều đó, chúng ta cần một cái chìa khóa.

Và cậu ta..." Lý Tiểu Phong gật đầu về phía cửa sổ, nơi bóng tối đang dày đặc hơn bao giờ hết.

"Cậu ta có chìa khóa."

Bên ngoài, thành phố霓虹 (neon) nhấp nháy, nhưng dưới ánh sáng nhân tạo đó là một lớp bóng tối dày đặc, nơi những "Tiếng Vọng" của người chết đang lảng vảng.

Chúng không có hình dạng, chỉ là những cơn gió lạnh lẽo mang theo cảm xúc uất ức, nỗi đau và sự sợ hãi.

Trần Nam nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Không khí vào phổi mang vị kim loại của máu và ozone.

Anh cảm nhận được dòng chảy năng lượng "Hư Không" đang cuộn xoáy trong lồng ngực, giống như nuốt phải một nắm đấm lửa nóng rực, nhưng lại lạnh彻 đến tủy xương.

Đó là cảm giác của sự sống đang bị bóp nghẹt bởi cái chết.

Anh không cần phải nhìn để biết rằng những Echo này đang tăng cường độ.

Chúng không còn là những tiếng thì thầm mơ hồ nữa.

Chúng đang hét lên.

Một bản giao hưởng của sự hủy diệt, chính thứ âm thanh mà anh đã nghe thấy trong giấc mơ về cánh cửa đá đen.

Và lần này, anh không thể nhắm mắt làm ngơ.

Trần Nam (Sáng) trong anh đang phân tích từng tần số rung động, tìm ra quy luật, tìm ra điểm yếu.

Trong khi đó, Trần Nam (Tối) đang gầm gừ, đòi hỏi hành động, đòi hỏi máu.

Hai ý thức này va chạm nhau, tạo ra một áp lực khủng khiếp lên tâm trí anh.

"Chúng đang đến," Lý Tiểu Phong nói, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc.

Anh ta đặt dao xuống, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình nứt nẻ.

"Tổ chức Thanh Tẩy đã phát hiện ra tín hiệu dị năng của anh khi anh thức dậy.

Họ không gửi cảnh sát thường.

Họ gửi 'Người Thu Gọn'."

Trần Nam mở mắt, nhìn vào màn hình điện thoại.

Một bản đồ thành phố hiện ra, với một điểm đỏ nhấp nháy ngay tại vị trí của họ.

Và xung quanh điểm đỏ đó, hàng chục chấm xanh lá cây đang di chuyển với tốc độ chóng mặt, bao vây lấy họ từ mọi hướng.

"Người Thu Gọn," Trần Nam lặp lại, giọng lạnh băng.

"Những kẻ được huấn luyện để săn lùng dị năng chưa đăng ký.

Và tiêu diệt họ trước khi họ có cơ hội thức tỉnh hoàn toàn."

Đúng lúc đó, tiếng còi xe không phải từ cảnh sát, mà từ những chiếc xe bọc thép đặc chủng, vang lên xé toạc màn đêm.

Ánh đèn pha quét qua cửa sổ, chiếu rọi vào khuôn mặt trắng bệch của Lý Tiểu Phong.

"Chúng ta không có nhiều thời gian," Lý Tiểu Phong nói, mắt anh ta sáng lên vì kích động lẫn sợ hãi.

"Anh phải ra quyết định.

Dùng sức mạnh của 'Tối' để phá vây, hoặc dùng trí tuệ của 'Sáng' để tìm đường thoát.

Nhưng nếu anh cố gắng làm cả hai cùng lúc, não anh sẽ nổ tung."

Trần Nam nhìn ra cửa sổ.

Những bóng đen mặc áo choàng dài đang bay lượn giữa các tòa nhà, di chuyển theo những quỹ đạo không tự nhiên, như thể trọng lực không còn áp dụng lên họ.

Đó là các thành viên cấp cao của Tổ chức Thanh Tẩy, những người đã kiểm soát được Echo của riêng mình để phục vụ cho mục đích "bảo vệ" trật tự.

Họ tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Họ tin rằng bằng cách loại bỏ những dị năng "nguy hiểm" như Trần Nam, họ đang cứu sống hàng triệu người vô tội khỏi sự hủy diệt tiềm tàng.

"Tôn Vô Khuyết," Trần Nam thì thầm.

Tên của kẻ thù đứng sau tất cả này vang lên trong đầu anh như một lời nguyền.

"Anh ta nghĩ rằng con người không thể chịu trách nhiệm cho sức mạnh của mình.

Vậy nên anh ta trở thành 'người giám hộ' tuyệt đối.

Một vị thần tàn nhẫn."

"Anh biết tên ông ta?" Lý Tiểu Phong ngạc nhiên, bước lại gần.

"Làm sao anh biết?"

"Vì tôi đã đọc hồ sơ của anh ta," Trần Nam trả lời, giọng nói không chút dao động.

"Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này trong ba năm.

Từ khi vụ nổ nhà máy Aether xảy ra.

Tôi không phải là một nạn nhân ngẫu nhiên, Tiểu Phong.

Tôi là một biến số mà anh ta không tính đến."

Trần Nam bước tới cửa, tay đặt lên nắm cửa sắt gỉ sét.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của những Echo xung quanh.

Chúng không còn là những tiếng vọng vô nghĩa.

Chúng đang kể câu chuyện của chính chúng.

Những người đã chết vì dị năng mất kiểm soát.

Những người đã chết vì bị Tổ chức Thanh Tẩy "xóa sổ".

Và những người đã chết vì sự hy sinh thầm lặng của chính họ.

Trần Nam nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ.

Tiếng gầm của một con quái vật.

Và tiếng thở dài của một người cha.

"Chúng ta sẽ không chạy," Trần Nam nói, quay lại nhìn Lý Tiểu Phong.

"Chúng ta sẽ đối mặt."

Lý Tiểu Phong nhíu mày, vẻ mặt bối rối.

"Đối mặt với năm 'Người Thu Gọn' cấp 3?

Với một thân thể thường nhân?

Anh đang nói đùa phải không?"

"Không," Trần Nam lắc đầu.

"Tôi đang nói thật.

Nhưng không phải bằng sức mạnh vật lý.

Mà bằng cách sử dụng chính quy tắc của thế giới này chống lại họ.

Tiếng Vọng của người chết không chỉ là âm thanh.

Chúng là dữ liệu.

Là năng lượng chưa được giải phóng.

Và tôi..." Trần Nam mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy tính toán.

"Tôi có thể nghe thấy chúng.

Và tôi có thể điều khiển chúng."

Lý Tiểu Phong mở to mắt, sự sợ hãi trong ánh mắt anh ta dần được thay thế bằng sự tò mò và một chút ngưỡng mộ.

"Anh định làm gì?"

"Chờ đã," Trần Nam nói.

Anh đóng cửa lại, khóa chặt nó.

Sau đó, anh ngồi xuống sàn nhà, chắp tay thiền định.

"Hãy để họ đến.

Hãy để họ thấy điều gì xảy ra khi một 'Thường Nhân' quyết định thách thức các vị thần."

Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Những chiếc cửa sắt bắt đầu rung lắc.

Một bóng người khổng lồ đập vào cánh cửa, tạo ra một tiếng động lớn làm rung chuyển cả căn phòng.

Bụi bặm rơi xuống từ trần nhà.

Trần Nam vẫn giữ nguyên tư thế, mắt nhắm nghiền, nhưng trong tâm trí anh, một thế giới khác đang mở ra.

Anh thấy những sợi dây năng lượng màu tím đen kết nối giữa các Echo và cơ thể anh.

Chúng giống như những dây thần kinh của một cơ thể khổng lồ.

Và anh đang dần học cách cử động chúng.

"Cậu thấy họ, phải không?" Giọng nói của Lâm Thanh — một trong những 'Người Thu Gọn' — vang lên từ bên ngoài cánh cửa, xuyên qua kim loại như thể nó không tồn tại.

"Cậu đang cố gắng kết nối với Hư Không.

Đó là một sai lầm chết chóc.

Nó sẽ ăn mòn linh hồn cậu."

Trần Nam không trả lời.

Anh chỉ đơn giản là mở rộng ý thức của mình, chạm vào những Echo gần nhất.

Một Echo của một người đàn ông đã tự tử trên cầu.

Một Echo của một cô gái chết vì cháy.

Anh cảm nhận được nỗi đau của họ.

Sự tuyệt vọng.

Và anh không đẩy chúng đi.

Anh ôm lấy chúng.

"Chào mừng đến với bữa tiệc," Trần Nam thì thầm.

Cánh cửa sắt vỡ tung.

Những mảnh kim loại bay tứ tung.

Năm bóng người bước vào, áo choàng đen phấp phới trong luồng gió từ bên ngoài.

Họ không nói gì, chỉ nhìn Trần Nam với ánh mắt đầy khinh miệt và sự đồng cảm giả tạo.

Họ nghĩ rằng họ đang cứu anh.

Họ nghĩ rằng họ đang ngăn chặn một thảm họa.

Trần Nam mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn màu đen, không còn tròng trắng.

"Các anh đến muộn," anh nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi trong phòng, như thể có hàng ngàn người đang nói cùng lúc.

"Và các anh đã mang theo quà tặng."

Người đứng đầu nhóm, Lâm Thanh, nhíu mày.

"Làm gì vậy?"

Trần Nam giơ tay lên.

Những sợi dây năng lượng tím đen từ các Echo xung quanh bắt đầu汇聚 về bàn tay anh.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Lý Tiểu Phong lùi lại, mặt mày tái nhợt, nhưng anh ta không chạy.

Anh ta muốn xem.

Anh ta muốn biết sự thật.

"Điều các anh gọi là 'sự kiểm soát'," Trần Nam nói, giọng lạnh lùng như băng giá.

"Thực chất là sự giam cầm.

Các anh khóa chúng lại.

Các anh ngăn chúng giao tiếp.

Nhưng các anh quên một điều.

Tiếng vọng không thể bị im lặng mãi.

Chúng sẽ tìm cách phá vỡ bức tường."

Lâm Thanh ra hiệu cho đồng đội.

Họ bắt đầu niệm chú, tạo ra một rào chắn năng lượng màu xanh lá cây bao quanh Trần Nam.

"Tắt nguồn kết nối của hắn!

Nhanh lên!"

Nhưng quá muộn.

Trần Nam đã không còn là một người thường nhân.

Trong khoảnh khắc đó, anh đã trở thành một kênh dẫn.

Một cổng kết nối giữa thế giới sống và thế giới chết.

Những Echo xung quanh bắt đầu hét lên.

Tiếng hét của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.

Rào chắn năng lượng của Lâm Thanh bắt đầu nứt vỡ.

"Làm gì vậy?!" Lâm Thanh hét lên, mồ hôi tuôn rơi.

"Đừng làm vậy!

Nó sẽ giết cậu!"

"Không," Trần Nam cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh.

"Nó sẽ giải phóng tôi."

Và rồi, mọi thứ nổ tung.

Không phải bằng lửa hay khói, mà bằng âm thanh.

Một âm thanh thuần túy, xé toạc màng nhĩ, xé toạc tâm trí.

Trần Nam đứng giữa tâm điểm của vụ nổ, cơ thể anh run rẩy, máu chảy từ lỗ tai, từ mắt.

Nhưng anh không ngã xuống.

Anh đứng thẳng, đối diện với những kẻ thù của mình, với sức mạnh của cái chết đang chảy trong huyết quản.

Lý Tiểu Phong nằm trên sàn, bịt tai, nước mắt chảy dài.

Anh ta nhìn thấy Trần Nam, người bạn của mình, đang biến thành một thứ gì đó ngoài tầm hiểu biết.

Và trong khoảnh khắc đó, anh ta nhận ra rằng mình đã sai.

Trần Nam không phải là con mồi.

Trần Nam là cơn bão.

Khi ánh sáng tắt đi, Trần Nam mở mắt.

Những 'Người Thu Gọn' nằm rải rác trên sàn, bất tỉnh.

Lâm Thanh vẫn đứng, nhưng anh ta đang run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi.

cậu là ai?" anh ta hỏi, giọng vỡ vạc.

Trần Nam lau máu trên mặt, bước tới trước mặt Lâm Thanh.

Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt kẻ thù.

"Tôi là Trần Nam.

Và tôi mới chỉ bắt đầu."

Anh quay sang nhìn Lý Tiểu Phong, người đang cố gắng đứng dậy.

"Chúng ta cần đi.

Nơi này không còn an toàn.

Và lần này, chúng ta sẽ không chạy trốn.

Chúng ta sẽ săn đuổi."

Lý Tiểu Phong gật đầu, ánh mắt anh ta giờ đây đầy quyết tâm.

Anh ta hiểu rằng mình không thể tách rời khỏi Trần Nam.

Không phải vì sợ hãi, mà vì anh ta muốn chứng kiến sự thật.

Sự thật về vụ nổ Aether.

Sự thật về Tôn Vô Khuyết.

Và sự thật về chính bản thân mình.

Họ bước ra khỏi căn phòng, hòa vào bóng tối của thành phố.

Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ.

Nó là đồng minh.

Và trong sâu thẳm của Hư Không, một tiếng vọng lớn, cổ xưa, đang chờ đợi.

Tiếng vọng của một người cha.

"Con đã về nhà chưa?" Tiếng nói đó vang lên trong đầu Trần Nam, rõ ràng hơn bao giờ hết.

Trần Nam dừng bước, nhìn lên bầu trời tối đen.

Một nụ cười lạnh lùng hiện lên trên môi.

"Chưa," anh thì thầm.

"Cha vẫn còn nợ con một câu trả lời."

Và rồi, từ trong bóng tối, một bóng hình khổng lồ bắt đầu hiện ra.

Không phải là một con quái vật.

Mà là một cánh cửa.

Cánh cửa đá đen từ giấc mơ của anh.

Và nó đang mở ra.

Trần Nam bước tới, không hề do dự.

Anh biết rằng bước đi này sẽ thay đổi mọi thứ.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu không bước đi, anh sẽ mãi mãi là một nô lệ của quá khứ.

Và anh không chấp nhận điều đó.

Khi bàn chân anh chạm vào ngưỡng cửa, thế giới xung quanh biến mất.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Và một giọng nói, vang vọng từ khắp mọi nơi.

"Chào mừng trở lại, Trần Nam."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập