Chương 2
Không phải ánh sáng, không phải âm thanh, mà là mùi.
Mùi đồng tiền của máu tanh tưởi, nồng nặc và ngọt ngào, hòa lẫn với mùi ozone chát chúa của điện tích dị năng dư thừa.
Nó bám vào niêm mạc mũi, kích thích những đầu dây thần kinh còn đang run rẩy sau cú va chạm với Hư Không.
Trần Nam giật bắn mình, mở mắt ra.
Thế giới trước mặt anh không phải là màu đen tuyệt đối như trong ký ức cuối cùng.
Nó là một màu xám xịt, u ám, như thể bầu trời thành phố đang bị một tấm vải thô phủ kín.
Anh nằm trên nền bê tông lạnh lẽo, những mảnh vỡ kính vỡ lởm chởm xung quanh.
Cơ thể anh nặng trĩu, mỗi cử động nhỏ đều mang lại cảm giác như thể từng thớ cơ bắp đang bị xé toạc.
"Nhức..."
Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng anh.
Nhưng đó không phải là giọng của Trần Nam.
Trong đầu anh, một giọng nói khác vang lên, đầy phấn khích và điên loạn.
"Chào buổi sáng, bạn tôi!
Cảm giác thế nào?
Có phải như thể vừa bị một chiếc xe tải hạng nặng cán qua không?
Đó là cảm giác của sự tái sinh!"
Trần Nam cố gắng坐 dậy, nhưng đầu óc anh quay cuồng.
Lý Tiểu Phong.
Kẻ chiếm hữu cơ thể B.
Kẻ mà anh gọi là "nửa tối" của chính mình.
"Tutup mồm lại, Phong," Trần Nam nói, giọng nói khàn đặc, như thể anh vừa hút phải một tấn khói thuốc lá.
"Tôi không có tâm trạng nghe những lời lẽ sáo rỗng của anh lúc này."
"Nhưng chúng ta vừa làm một điều tuyệt vời!" Lý Tiểu Phong cười lớn, tiếng cười vang vọng trong sọ não của Trần Nam, tạo ra những rung động khó chịu.
"Chúng ta đã đánh gục Tôn Vô Khuyết!
Ít nhất là tạm thời.
Nhìn kìa, cây dù của hắn ta vẫn còn nằm đó, gãy đôi như một cái cây chết.
Đó là chiến thắng của chúng ta, Nam!
Chiến thắng của Hư Không!"
Trần Nam liếc nhìn xuống tay phải.
Bàn tay anh vẫn nắm chặt, nhưng lần này, những tia sáng tím đen đã biến mất.
Thay vào đó, da thịt anh trông xanh xao, những tĩnh mạch nổi lên ngoằn ngoèo như những con rắn nhỏ dưới lớp da mỏng manh.
Anh cảm thấy một sự trống rỗng trong lồng ngực, như thể một phần năng lượng sống vừa bị rút ra.
"Đó không phải là chiến thắng," Trần Nam lầm bầm, dùng tay trái chống lên nền đất để đứng dậy.
"Đó là sự vay mượn.
Và tôi biết chúng ta sẽ phải trả giá cho nó."
Lý Tiểu Phong im lặng trong một khoảnh khắc.
Sau đó, giọng nói của anh ta trở nên trầm lắng, mang một sắc thái nguy hiểm.
"Có lẽ vậy.
Nhưng ít nhất, bây giờ chúng ta còn sống.
Và Tôn Vô Khuyết...
hắn sợ hãi, Nam.
Tôi đã thấy ánh mắt của hắn.
Hắn không hiểu chúng ta là gì.
Và đó là lợi thế lớn nhất của chúng ta."
Trần Nam không đáp.
Anh bước về phía cây dù gãy.
Những mảnh kim loại đặc biệt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường xa xa.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh nhỏ.
Nó lạnh lẽo, cứng cáp, và mang theo dư âm của năng lượng dị năng mà Tôn Vô Khuyết đã sử dụng.
"Chúng ta cần rời đi," Trần Nam nói, bỏ mảnh kim loại vào túi quần.
"Tổ chức Thanh Tẩy sẽ không để chuyện này yên.
Họ sẽ quét sạch khu vực này.
Và nếu họ tìm thấy chúng ta..."
"Thì chúng ta sẽ chiến đấu," Lý Tiểu Phong ngắt lời, giọng nói lại trở nên hăng hái.
"Hoặc chạy.
Tùy thuộc vào việc ai đang lái xe, Nam.
Nhưng hãy nhớ, tôi không sợ họ.
Tôi chỉ sợ...
sự im lặng."
Trần Nam nhíu mày.
"Sự im lặng?"
"Khi không có tiếng vang," Lý Tiểu Phong giải thích, giọng nói bỗng trở nên mềm mại, gần như yếu đuối.
"Khi không có ai hét lên, không có ai khóc, không có ai chết.
Chỉ có sự tĩnh lặng.
Và trong sự tĩnh lặng đó, tôi cảm thấy...
trống rỗng.
Như thể tôi không tồn tại."
Trần Nam nhìn về phía trước, nơi những bóng dáng của các nhân viên an ninh đang tiến lại gần từ xa.
Ánh đèn pin của họ quét qua các tòa nhà đổ nát, tạo ra những vệt sáng cắt ngang màn đêm.
"Chúng ta không có thời gian cho những cuộc trò chuyện triết học," Trần Nam nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Di chuyển."
Anh bước đi, từng bước một, đau đớn nhưng kiên định.
Cơ thể anh yếu ớt, nhưng ý chí của anh thì cứng như thép.
Anh biết rằng mình đang ở trong một tình huống nguy hiểm.
Tôn Vô Khuyết không phải là kẻ thù duy nhất.
Tổ chức Thanh Tẩy là một mạng lưới khổng lồ, và anh vừa trở thành mục tiêu ưu tiên.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không thể dừng lại.
Vụ nổ nhà máy Aether vẫn còn đó, như một vết sẹo sâu trong tâm trí anh.
Và giọng nói của người cha...
giọng nói đó vẫn vang vọng trong đầu anh, như một lời mời gọi, hoặc một lời nguyền.
"Con đã về nhà chưa?"
Câu hỏi đó lặp đi lặp lại, như một vòng lặp vô tận.
Và mỗi lần nó vang lên, Trần Nam lại cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong sâu thẳm linh hồn mình.
Ba ngày sau.
Trần Nam đứng trước một tấm bảng trắng trong một căn phòng tối.
Trên bảng là những sơ đồ, những mũi tên, và những ghi chú bằng mực đen.
Anh đã dành cả ba ngày qua để phân tích mọi thông tin mình có về vụ nổ nhà máy Aether.
Và anh đã tìm ra một mẫu hình.
Mọi thứ đều bắt đầu từ một điểm duy nhất.
Không phải là nhà máy.
Mà là một địa điểm khác.
Một nơi mà Tổ chức Thanh Tẩy đã che giấu kỹ lưỡng.
"Phong," Trần Nam gọi, giọng nói lạnh lùng.
"Tôi nghĩ tôi đã tìm ra manh mối."
"Ồ?" Lý Tiểu Phong đáp, giọng nói đầy tò mò.
"Hãy nói cho tôi nghe, người thám tử vĩ đại."
"Vụ nổ không phải là tai nạn," Trần Nam nói, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
"Nó được kích hoạt từ bên trong.
Bằng một nguồn năng lượng dị năng cấp cao.
Và nguồn năng lượng đó...
đến từ Hư Không."
"Vậy nghĩa là?"
"Ý tôi là, có ai đó đã cố ý mở cánh cửa vào Hư Không.
Và người đó...
có liên quan đến người cha của tôi."
Lý Tiểu Phong im lặng.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
"Anh chắc chứ?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng nói run rẩy.
"Tôi không chắc," Trần Nam thừa nhận.
"Nhưng tôi cảm thấy nó.
Trong những ký ức của Echo mà chúng ta hấp thụ.
Có một mảnh vỡ...
một hình ảnh của một người đàn ông.
Người đàn ông đó giống hệt tôi.
Nhưng anh ta đang cười.
Và anh ta đang mở một cánh cửa."
Lý Tiểu Phong bước lại gần, nhìn vào tấm bảng.
"Nếu đó là cha anh...
thì anh ta đã làm gì?
Tại sao anh ta lại làm điều đó?"
"Để cứu chúng ta," Trần Nam nói, giọng nói đầy đau đớn.
"Hoặc để hủy diệt chúng ta.
Tôi không biết.
Nhưng tôi phải tìm ra câu trả lời."
Lý Tiểu Phong nhìn Trần Nam, ánh mắt phức tạp.
Có sự đồng cảm, nhưng cũng có sự sợ hãi.
"Nam," anh ta nói, giọng nói nhẹ nhàng.
"Nếu anh tìm ra sự thật...
và nó không phải là điều anh muốn nghe...
thì sao?"
Trần Nam quay lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Tiểu Phong.
"Thì tôi sẽ đối mặt với nó.
Dù nó có đau đớn đến đâu."
Lý Tiểu Phong gật đầu, nhưng trong sâu thẳm, anh ta biết rằng mình đang đứng trước một ranh giới.
Ranh giới giữa sự trung thành và sự phản bội.
Giữa tình bạn và tham vọng.
Và anh ta không biết mình sẽ chọn bên nào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận