Chương 1
Anh quỳ gối trên nền bê tông nứt nẻ của bãi đỗ xe tầng hầm, từng thớ thịt trên lưng tay phải run rẩy không kiểm soát.
Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một cảm giác xé toạc bên trong ý thức, như thể có ai đó đang dùng cưa điện cắt đôi não bộ anh ra làm hai.
Đồng hồ điện thoại nằm ngửa trên vũng máu, màn hình vỡ vụn nhưng vẫn sáng rực, hiển thị con số 03:00 sáng.
Tuy nhiên, ánh sáng chiếu xuống không phải từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt của bãi đỗ xe.
Đó là ánh nắng.
Ánh nắng rực rỡ, chói chang, vàng óng ả như buổi trưa hè, nhưng lại phát ra từ phía trên—từ trần bê tông dày đặc bao phủ đầu anh.
Một sự mâu thuẫn thực tại kinh hoàng.
Trần Nam nheo mắt,瞳孔 co lại.
Trí tuệ lạnh lùng của "Trần Nam Sáng" cố gắng phân tích: *Đây là ảo giác?
Hay không gian Hư Không đang chồng lấn lên thế giới vật lý?*
"Nam...
chúng nó ở đây."
Giọng nói đó vang lên không phải từ tai, mà từ sâu trong tủy sống.
Nó thô ráp, hung bạo, mang theo một sự kích thích điên loạn mà anh chưa từng cảm thấy.
Đó là Lý Tiểu Phong.
Hoặc chính xác hơn, là phần ý thức Tối đang cố gắng chiếm quyền kiểm soát cơ thể.
Trần Nam nghiến răng, hàm nghiến chặt đến mức xương quai hàm kêu răng rắc.
Anh không phản hồi.
Anh chỉ hít thở sâu, từng hơi thở ngắn và đều đặn, cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn này, sự bình tĩnh là vũ khí duy nhất anh còn sở hữu.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang tối om phía xa.
Không phải bước chân người.
Đó là tiếng dậm đất, tiếng da thịt rách nát cọ xát vào tường, và tiếng rên rỉ kéo dài như những con dao cùn cạo qua kính.
Trần Nam nhướn mày.
Anh nhận ra âm thanh đó.
Không phải tiếng quái vật.
Đó là tiếng vọng.
Những Echo.
Những linh hồn chưa tan biến, những mảnh ký ức đau thương bị mắc kẹt trong không gian này, đang bị kích thích bởi năng lượng dị năng đang tích tụ trong cơ thể anh.
Một bóng đen lóe lên từ góc khuất, lao thẳng về phía anh.
Tốc độ kinh hoàng.
Trần Nam không kịp suy nghĩ, cơ thể tự động phản ứng.
Anh gạt mạnh tay phải sang trái, vung mạnh một mảnh gạch vỡ nhặt được từ dưới chân.
Mảnh gạch bay ra, trúng trực diện vào "đầu" của sinh vật đó.
Không có tiếng xương gãy.
Chỉ có tiếng nước bọt bắn ra, và một luồng khói tím nhạt phả lên.
Sinh vật đó chòng chành, nhưng không ngã.
Nó quay lại, đôi mắt trống rỗng, không đồng tử, chỉ toàn là màu đen tuyền sâu thẳm.
"Nếu anh không đánh, tôi sẽ đánh." Lý Tiểu Phong càu nhàu trong đầu, giọng điệu đầy khiêu khích.
"Chúng nó đói, Nam.
Chúng nó muốn ăn sạch não anh."
"Im đi." Trần Nam đáp lại trong tâm trí, giọng lạnh băng.
"Em chưa đủ mạnh để kiểm soát cơ thể này.
Nếu em出手, chúng ta sẽ chết."
"Chết cũng hơn là sống như con thỏ bị săn."
Trước khi Trần Nam có thể phản bác, bóng đen thứ hai lao tới.
Lần này, anh không lùi.
Anh hét lên, một tiếng hét đầy phẫn nộ bị压抑 suốt nhiều ngày qua, và lao thẳng vào kẻ thù.
Mảnh gạch trong tay anh bay ra, trúng thẳng vào "đầu" của thứ sinh vật đó.
Không có tiếng xương gãy, chỉ có tiếng nước bọt bắn ra.
Nhưng đòn tấn công này tạo ra khoảng trống quý giá.
Anh lợi dụng khoảng trống đó, cuộn người, lăn qua vũng máu, và gạt chân đá mạnh vào bụng con quái vật thứ ba đang từ từ tiến lại gần.
Con quái vật bị đẩy lùi, va vào tường với một tiếng rầm沉闷.
Trần Nam đứng dậy, ngực phập phồng.
Mồ hôi lạnh chạy dài xuống sống lưng.
Anh nhìn xung quanh.
Bãi đỗ xe giờ đây đã trở thành một mê cung của bóng tối và ánh sáng giả tạo.
Những con quái vật—những Echo bị biến dạng bởi nỗi sợ và sự hận thù—đang bao vây anh từ mọi phía.
Chúng không tấn công ngay lập tức.
Chúng đang chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc anh suy yếu, chờ đợi năng lượng trong cơ thể anh đạt đến đỉnh điểm để chúng có thể "ăn" nó.
"Chúng không giết anh," Trần Nam thầm nghĩ, mắt liếc nhìn đồng hồ.
Con số giờ phút vẫn đứng yên ở 03:00.
"Chúng đang nuôi dưỡng anh."
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Cảm giác như có hàng ngàn kim châm vào tủy sống.
Trần Nam cắn chặt môi, máu rỉ ra từ khóe miệng.
Anh biết điều gì đó sai lệch.
Cơ thể anh đang thay đổi.
Da thịt anh trở nên nóng bức, mạch máu nổi lên như những con rắn nhỏ dưới làn da.
Đây không phải là sự thức tỉnh dị năng thông thường.
Đây là sự xâm lấn.
Hư Không đang cố gắng hòa nhập với thực tại thông qua cơ thể anh.
"Lý Tiểu Phong," Trần Nam gọi tên đối tác trong đầu, giọng nói trầm xuống, nghiêm túc hơn.
"Em có cảm thấy không?
Không gian đang co lại."
"Đương nhiên là có," giọng Lý Tiểu Phong vang lên, nhưng lần này không còn sự vui vẻ giả tạo.
Nó mang theo một sự sợ hãi thực sự.
"Nam, nếu chúng ta không thoát ra khỏi đây, chúng ta sẽ trở thành một phần của chúng.
Trở thành Echo.
Mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp của nỗi đau."
"Không," Trần Nam đáp, mắt nhìn thẳng vào khoảng trống trước mặt, nơi những con quái vật đang rình rập.
"Chúng ta sẽ không trở thành Echo.
Chúng ta sẽ trở thành kẻ săn mồi."
Anh đưa tay phải lên, nắm chặt.
Không khí xung quanh bàn tay anh bắt đầu rung động, tạo ra những gợn sóng nhẹ như mặt hồ khi có gió thổi qua.
Một lưỡi kiếm vô hình, mỏng như sợi tóc nhưng sắc bén đến mức có thể cắt đứt không gian, đang dần hình thành.
Đó là năng lượng của sự kiểm soát.
Sự kiểm soát lạnh lùng, tàn nhẫn, và tuyệt đối.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh im bặt.
Những con quái vật dừng lại, lùi về phía sau, để lộ ra một bóng người đứng giữa chúng.
Đó là một nam nhân trẻ tuổi, mặc bộ vest đen chỉnh tề, đeo kính râm dù đang ở trong bóng tối.
Anh ta cầm một cây dù mở, đầu dù hướng xuống đất như một thanh kiếm.
Anh ta nhìn Trần Nam với ánh mắt bình thản, như thể đang quan sát một con vật trong phòng thí nghiệm.
Không có sự hoảng loạn, không có sự tò mò.
Chỉ có sự phán xét.
"Tôn Vô Khuyết," Trần Nam nhận ra tên người đàn ông đó.
Trưởng nhóm Tổ Chức Thanh Tẩy.
Kẻ đã ra lệnh phong tỏa khu vực nhà máy Aether sau vụ nổ.
Kẻ đã biến hàng ngàn người thành Echo chỉ để "làm sạch" không gian dị năng.
"Trần Nam," Tôn Vô Khuyết nói, giọng nói trầm ấm, nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến không khí trở nên nặng nề.
"Anh đến đây quá sớm.
Cơ thể anh chưa sẵn sàng để chứa đựng sức mạnh này."
"Sẵn sàng hay không là chuyện của tôi," Trần Nam đáp, giọng lạnh lùng.
"Anh đến đây để giết tôi, hay để thu hồi 'tài sản'?"
Tôn Vô Khuyết nhướng mày, vẻ mặt nghiêm túc hơn.
"Quyết định sai lầm."
Anh ta vung cây dù lên.
Một làn sóng năng lượng màu tím bắn ra, quét sạch những con quái vật xung quanh và nhắm thẳng vào Trần Nam.
Trần Nam không né.
Anh biết mình không thể né được.
Anh đưa lưỡi kiếm vô hình lên đỡ.
*Clang!*
Âm thanh va chạm không phải là kim loại, mà là tiếng sét nổ trong không gian tĩnh lặng.
Làn sóng năng lượng màu tím va chạm với lưỡi kiếm vô hình, tạo ra một vụ nổ ánh sáng chói lòa.
Trần Nam bị đẩy lùi vài bước, gót chân trượt trên nền bê tông ướt át.
Máu từ khóe miệng anh chảy ra nhiều hơn.
Nhưng anh không hề sợ hãi.
Ngược lại, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi anh.
"Anh nghĩ sức mạnh của anh là tuyệt đối?" Trần Nam hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"Anh nghĩ anh có thể kiểm soát tất cả?"
Tôn Vô Khuyết khẽ cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh.
"Tôi không kiểm soát.
Tôi bảo vệ.
Con người không thể chịu trách nhiệm cho sức mạnh của mình.
Đó là sự thật đau đớn mà anh cần chấp nhận."
"Đau đớn?" Trần Nam lặp lại từ đó, mắt sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.
"Đau đớn là thứ duy nhất khiến chúng ta còn sống, Tôn Vô Khuyết.
Và anh đang cố gắng giết chết nó."
Trần Nam lao tới.
Lần này, anh không dùng lưỡi kiếm vô hình.
Anh dùng chính cơ thể mình.
Anh lao thẳng vào làn sóng năng lượng màu tím, như một viên đạn lao vào bức tường.
Lý Tiểu Phong trong đầu anh hét lên, nhưng không phải vì sợ hãi.
Anh ta hét lên vì niềm vui điên loạn.
"Đập tan nó, Nam!
Đập tan nó!"
Trần Nam cảm thấy cơ thể mình bắt đầu vỡ ra.
Từng tế bào, từng dây thần kinh, đang bị xé toạc bởi áp lực của năng lượng dị năng.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh tiếp tục lao tới, xuyên qua làn sóng năng lượng, và đâm thẳng vào cây dù của Tôn Vô Khuyết.
*Crack!*
Cây dù bằng kim loại đặc biệt bị gãy đôi.
Tôn Vô Khuyết lùi lại, mắt mở to trong kinh ngạc.
"Làm sao...?"
Trần Nam đứng đó, tay phải vẫn nắm chặt không khí, nhưng lần này, từ bàn tay anh, những tia sáng tím đen bắt đầu phun trào.
Chúng không phải là năng lượng dị năng thông thường.
Chúng là năng lượng của Hư Không.
Năng lượng của sự chết chóc và tái sinh.
"Anh nghĩ anh thắng rồi sao?" Tôn Vô Khuyết ho ra một ngụm máu, nụ cười của anh ta biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi.
"Anh vừa đánh thức thứ gì đó mà chính bản thân anh cũng không kiểm soát được."
Trần Nam định nói gì đó, nhưng đột ngột, anh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội ở đỉnh đầu.
Như thể có một cây búa khổng lồ vừa nện xuống não bộ anh.
Thị giác anh mờ đi.
Thế giới xung quanh bắt đầu xoay tròn.
Những con quái vật Echo xung quanh bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ cao vút, như thể chúng đang hát một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Và rồi, trong khoảnh khắc ý thức sắp tắt lịm, anh nghe thấy một giọng nói.
Không phải của Lý Tiểu Phong.
Không phải của Tôn Vô Khuyết.
Đó là giọng nói của một người đàn ông.
Giọng nói ấm áp, quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến kinh hoàng.
con đã về nhà chưa?"
Trần Nam cố gắng mở mắt.
Nhưng tất cả những gì anh thấy là màu đen.
Màu đen của Hư Không.
Màu đen của cái chết.
Và trong màu đen đó, anh thấy một bóng người đang đứng chờ anh.
Bóng người đó giống hệt anh.
Nhưng lại không phải anh.
Và bóng người đó đang mỉm cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận