Chương 33

Không khí trong hầm ngầm tầng B3 nặng trĩu, đặc quánh đến mức mỗi lần hít vào đều cảm giác như đang nuốt những mảng bụi kim loại rỉ sét và mùi ozone tanh tưởi.

Trần Nam đứng sững giữa đống đổ nát của căn phòng kiểm soát cũ kỹ, ánh mắt lạnh băng quét qua xác ba tên Dị Năng cấp Trung đẳng vừa bị anh hạ gục vài phút trước.

Chúng không chết theo cách thông thường.

Cơ thể chúng co quắp lại trong những tư thế quái dị, như thể đang cố gắng thoát khỏi một nỗi sợ hãi vô hình từ bên trong chính linh hồn mình.

Máu tươi loang lổ trên sàn bê tông lạnh giá, phản chiếu ánh sáng nhấp nháy yếu ớt của những ngọn đèn huỳnh quang sắp chết.

Hắn cúi xuống, ngón tay cái chạm nhẹ vào vết thương chí mạng của kẻ gần nhất.

Không có nhiệt độ còn sót lại.

Cơ thể chúng đã nguội lạnh nhanh chóng hơn cả tốc độ bình thường, như thể nguồn sống bị rút cạn trong tích tắc bởi một lực lượng nào đó không thuộc về thế giới này.

Trần Nam nhíu mày, cảm giác bất an lan tỏa dọc theo tủy sống.

Đây không phải là chiến đấu thông thường.

Những tên "Người Dọn Dẹp" của Tổ Chức Thanh Tẩy đã dẫn hắn đến đây vì lý do cụ thể: chúng biết thứ gì đó đang ẩn nấp trong bóng tối này, và chúng sợ nó hơn cả cái chết.

Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào cánh cửa sắt nặng nề đang đóng sầm sau lưng mình.

Tiếng kim loại va chạm vang lên như tiếng quát tháo của một con thú dữ bị giam cầm.

Trần Nam biết rằng hắn không thể rời đi ngay lúc này.

Không khí xung quanh đang rung động với tần số thấp, tạo ra những cơn đau nhói nhẹ trong tai.

Đó là dấu hiệu cho thấy lớp vỏ bọc giữa thế giới thực và Hư Không tại khu vực này đã mỏng manh đến mức nguy hiểm.

Nếu bước vào sâu hơn mà không chuẩn bị kỹ lưỡng, hắn sẽ chỉ trở thành một con mồi dễ dàng cho bất kỳ thứ gì đang chờ đợi phía trước.

Hắn đưa tay lên chạm vào hình xăm đen nhánh bên cánh tay phải.

Ký tự cuối cùng vẫn còn phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn mờ ảo, nhưng giờ đây nó không còn giống hệt biểu tượng lưỡi dao găm cắm sâu vào trái tim thiên thần đọa lạc nữa.

Nó đang chuyển hóa, biến dạng thành một vòng tròn xoáy lạ lùng, hút lấy sự chú ý của Trần Nam.

Cảm giác nóng ran từ lòng bàn tay phải lan tỏa khắp cơ thể, báo hiệu rằng cuốn sách cổ mà hắn đã tìm được trước đó vẫn đang cộng hưởng với năng lượng nơi đây.

Đây không phải là ngẫu nhiên.

Hắn bị kéo đến chỗ này bởi một định mệnh nào đó lớn hơn sức kiểm soát của con người bình thường.

Trần Nam nhắm chặt đôi mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào kỹ năng "Phân Thân Sinh Tử" – khả năng duy nhất cho phép hắn tồn tại trong môi trường Hư Không dày đặc như thế này mà không bị điên loạn hay tan biến thành hạt cơ bản.

Kỹ thuật này đòi hỏi sự kiểm soát tinh thần cực cao, nơi ranh giới giữa ý thức và vô thức trở nên mong manh như sợi chỉ.

Hắn tách linh hồn ra khỏi thể xác vật lý trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy nguy hiểm.

Cảm giác giống như đang bị xé đôi từ bên trong, từng tế bào thần kinh đều gào thét khi đối mặt với áp lực của Hư Không bao trùm lấy tâm trí hắn.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ đó, Trần Nam cảm nhận được sự hiện diện của Lý Tiểu Phong – ý thức quản lý cơ thể B (Tối) đang nằm sâu trong tiềm thức chung.

Tiếng cười đùa nhếch nhác vang lên trong đầu hắn, nhưng lần này nó mang theo một sắc thái lo lắng hiếm thấy.

"Cậu ổn chứ?" giọng nói của Lý Tiểu Phong hỏi, thiếu đi sự hời hợt thường ngày.

Trần Nam không đáp lời, chỉ gật đầu nhẹ bằng ý nghĩ.

Hắn biết rằng nếu để cho cảm xúc chi phối ngay lúc này, cả hai sẽ cùng chết trong khoảnh khắc tiếp theo.

Sự kết hợp giữa lý trí lạnh lùng của bản thân hắn và tính cách hung bạo tiềm ẩn bên trong tạo nên một sự cân bằng mong manh nhưng cần thiết để đi sâu vào vùng cấm địa này.

Hắn mở mắt ra lần nữa, nhưng thế giới trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.

Những bức tường bê tông xám xịt tan biến, nhường chỗ cho những cột trụ ánh sáng màu tím nhạt lơ lửng trong không gian vô tận.

Bầu trời phía trên không còn là trần nhà hầm ngầm mà là một vực thẳm đen sẫm đầy sao lấp lánh kỳ lạ – đó chính là Hư Không đang hiển lộ vẻ đẹp đáng sợ của nó trước mắt kẻ xâm nhập.

Trần Nam bước đi giữa những cột trụ ánh sáng, cảm giác lạnh lẽo từ dưới chân lan tỏa lên khắp cơ thể.

Hắn không còn thấy mùi ozone hay máu tanh nữa mà thay vào đó là một hương thơm lạ lùng, giống như hoa cỏ sau trận mưa lớn – ngọt ngào nhưng chết chóc.

Phía trước mặt hắn xuất hiện những bóng hình mờ ảo đang di chuyển chậm rãi trong sương mù dày đặc.

Chúng không rõ ràng định hình cụ thể nào cả, chỉ là những khối tối đen đang trôi dạt theo dòng chảy năng lượng của Hư Không.

Trần Nam nhận ra rằng đây chính là những Echo – tàn dư ký ức và cảm xúc từ những linh hồn đã chết đầy đau khổ tại nơi này trước kia.

Hắn cẩn thận tránh né chúng, biết rõ rằng bất kỳ tương tác nào cũng có thể kích hoạt phản ứng dây chuyền nguy hiểm cho tâm trí của mình.

Mục tiêu hiện tại không phải là chiến đấu mà là khám phá ra nguồn gốc thực sự đằng sau vụ nổ nhà máy Aether – bí mật khiến Tổ Chức Thanh Tẩy sợ hãi đến mức muốn xóa sổ mọi bằng chứng liên quan.

Trần Nam mở mắt trong thế giới ảo ảnh nơi anh buộc phải lựa chọn giữa mạng sống của người yêu và bản thân, nhưng thay vì trốn chạy khỏi hình ảnh đau đớn ấy như những lần trước đây khi đối mặt với ký ức quá khứ đầy ám ảnh này thì ngược lại hoàn toàn khác biệt rõ rệt hơn bao giờ hết.

Anh bước thẳng vào giữa cơn bão ký ức đang xoáy mạnh dữ dội xung quanh nơi mà mọi khái niệm thời gian không gian đều trở nên vô nghĩa trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi hiện thực vật lý thông thường hàng ngày của chúng ta tồn tại bên ngoài kia đâu đúng rồi!

Chimera Echo – sinh vật lai ghép từ hàng trăm mảnh vỡ linh hồn khác nhau đang tấn công dồn dập vào ý thức trần trụi phơi bày ra giữa hư không mênh mông bao la rộng lớn này.

Những cánh tay dài ngoằng làm bằng bóng tối thuần khiết vươn tới chộp lấy cổ Trần Nam với sức mạnh khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng hiện đại gần đây nhất thì ngược lại hoàn toàn khác biệt rõ rệt hơn bao giờ hết!

Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng xé toạc ý thức nhưng vẫn giữ vững lập trường kiên định không hề nao núng chút nào cả.

Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét qua những gương mặt méo mó đang gào thét trong tuyệt vọng từ sâu bên trong con quái vật kỳ dị kia – tất cả đều là nạn nhân vô tội bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc mà Tổ Chức Thanh Tẩy gọi là 'sự kiểm soát cần thiết' nhưng thực chất lại là sự áp bức tột cùng dành cho những người yếu thế hơn không có quyền tự do lựa chọn số phận của chính mình nữa đâu đúng rồi!

Trần Nam đưa tay phải lên phía trước, hình xăm đen nhánh trên cánh tay phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào hắn từ hàng trăm đôi mắt đỏ ngầu máu tươi phun ra khắp nơi trong không gian ảo tưởng này.

"Cái gọi là kiểm soát," giọng nói trầm lạnh vang lên trong đầu Trần Nam hòa quyện cùng tiếng gầm gừ dữ dội của Chimera Echo, "chỉ là cái cớ để che giấu sự bất lực và tham quyền thủ lợi mà thôi!" Hắn nắm chặt tay lại thành một chiếc đấm chắc nịch rồi đấm thẳng vào trung tâm khối bóng tối đang xoay tròn trước mặt mình.

Một âm thanh chói tai vang lên xé toạc không khí khi lớp vỏ bọc bảo vệ của sinh vật lai ghép bị phá vỡ từ bên trong ra ngoài theo hướng ngược lại hoàn toàn khác biệt rõ rệt hơn bao giờ hết!

Mảnh vụn linh hồn bay tứ tung như pháo hoa rực rỡ nhưng chết chóc trong bóng tối vĩnh hằng.

Trần Nam cảm thấy ý thức mình đang dần chìm xuống sâu thẳm vực thẳm đen sẫm đầy sao lấp lánh kỳ lạ phía dưới chân mình nhưng vẫn cố gắng bám víu vào điểm neo duy nhất còn sót lại là ký ức về nụ cười tươi sáng của người con gái mà hắn từng yêu thương say đắm trước khi tất cả những bi kịch xảy ra đến với cuộc đời anh ta.

Hắn biết rằng nếu buông tha cho cảm xúc ấy ngay lúc này thì sẽ không bao giờ có cơ hội trở về thế giới thực nữa – dù giá trị hy sinh phải trả là vô cùng lớn lao khó tưởng tượng nổi đối với một người bình thường như hắn hiện tại đang đứng giữa ranh giới sống và cái chết mong manh dễ vỡ biết chừng nào đâu đúng rồi!

Khi ánh sáng trắng xóa tắt dần, Trần Nam sập xuống sàn nhà vật lý lạnh giá, cơ thể run rẩy không kiểm soát do kiệt sức sau trận chiến tâm trí đầy nguy hiểm vừa xảy ra.

Chimera Echo đã biến mất hoàn toàn khỏi Hư Không, thay vào đó là một viên đá tinh thể trong suốt nhỏ bé nằm ngay giữa lòng bàn tay trái đang nắm chặt của hắn – đây chính là "Hạt Giống Hư Không" mà Tổ Chức Thanh Tẩy luôn khao khát sở hữu nhưng lại sợ hãi đến mức muốn tiêu hủy bất kỳ bằng chứng nào liên quan đến sự tồn tại bí ẩn này.

Viên đá phát ra ánh sáng dịu nhẹ màu xanh lam nhạt, mang theo một cảm giác ấm áp lạ lùng trái ngược hoàn toàn với cái lạnh lẽo tột cùng của không gian Hư Không xung quanh nơi Trần Nam đang đứng sững sờ nhìn chằm chằm vào vật thể kỳ diệu trước mắt mình ngay lúc này đây đúng rồi!

Hắn cúi đầu xuống quan sát kỹ hơn viên đá nhỏ bé nhưng chứa đựng sức mạnh khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng hiện đại gần đây nhất thì ngược lại hoàn toàn khác biệt rõ rệt hơn bao giờ hết.

Bên trong cấu trúc tinh thể phức tạp ấy, những dòng ký tự cổ xưa đang xoay chuyển liên tục như một vũ trụ thu nhỏ được gói gọn vào kích thước chỉ bằng hạt đậu xanh non mơn mởn trước khi mùa hè bắt đầu tràn ngập khắp mọi ngóc ngách thành phố lớn đầy rẫy những bí mật chưa lời giải đáp thỏa đáng cho ai cả đâu đúng rồi!

Trần Nam nhận ra rằng đây không đơn thuần là một vật phẩm năng lượng thông thường mà thực chất lại là chìa khóa mở cánh cửa dẫn đến sự thật phũ phàng đằng sau vụ nổ nhà máy Aether – bi kịch khiến hàng trăm gia đình phải chịu cảnh mất đi người thân yêu thương nhất trong cuộc đời mình chỉ vì tham vọng quyền lực tối thượng của những kẻ đứng đầu Tổ Chức Thanh Tẩy muốn duy trì hệ thống kiểm soát dị năng độc đoán áp bức tột cùng dành cho phần lớn nhân dân vô tội không có khả năng tự bảo vệ bản thân trước mối đe dọa tiềm tàng ẩn nấp bên trong chính cộng đồng mà họ đang sinh sống hàng ngày đâu đúng rồi!

Hắn thở dài nhẹ nhàng, cảm giác mệt mỏi tột cùng lan tỏa khắp cơ thể nhưng ý chí kiên định vẫn chưa hề suy giảm nào cả.

Trần Nam biết rằng mình vừa chạm vào một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn nhiều lần so với những gì hắn từng nghi ngờ trước đây – và giờ đây không còn đường lui nữa khi đã nắm giữ trong tay thứ vũ khí mạnh nhất có thể lật đổ toàn bộ hệ thống áp bức bất công đang chi phối vận mệnh tương lai tươi sáng hoặc tăm tối đen đủi chờ đợi phía trước cho tất cả mọi người sống trên trái đất xinh đẹp này đâu đúng rồi!

Hắn cẩn thận đặt viên đá vào túi áo sơ mi bên trong để bảo vệ an toàn tuyệt đối khỏi những ánh mắt tò mò dòm ngó nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào xung quanh khu vực hầm ngầm tầng B3 rộng lớn đầy rẫy bóng tối bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho ai cả đâu đúng rồi!

Trần Nam cố đứng dậy, nhưng chân anh chao đảo mạnh mẽ khiến cơ thể nặng nề như chì.

Anh cần phải rời khỏi đây ngay lập tức trước khi những Echo khác bị thu hút bởi sự kiện vừa xảy ra và tạo thành làn sóng tấn công dồn dập nguy hiểm hơn nữa cho tình trạng sức khỏe suy kiệt hiện tại của mình đang đứng giữa ranh giới sống và cái chết mong manh dễ vỡ biết chừng nào đâu đúng rồi!

Anh nhặt viên Hạt Giống Hư Không từ lòng bàn tay lạnh toát bỏ vào túi áo sơ mi bên trong thật cẩn thận kỹ lưỡng tránh bị rơi mất hoặc phát lộ vị trí ẩn nấp bí mật này cho bất kỳ ai khác ngoài trừ chính bản thân anh ta hiện tại đang nắm giữ quyền lực tối thượng có thể thay đổi vận mệnh tương lai tươi sáng hoặc tăm đen đủi chờ đợi phía trước cho tất cả mọi người sống trên trái đất xinh đẹp này đâu đúng rồi!

Anh bắt đầu lê bước về phía lối ra hầm ngầm tầng B3 rộng lớn đầy rẫy bóng tối bí ẩn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho ai cả đâu đúng rồi, nhưng đột ngột dừng lại giữa chừng khi nghe thấy một âm thanh lạ lùng vang lên từ sâu bên trong viên đá tinh thể đang nằm gọn gàng an toàn tuyệt đối trong túi áo sơ mi bên trước ngực trái của anh ta hiện tại đây!

Đó không phải là tiếng vọng đơn thuần mà thực chất lại giống hệt như giọng nói trầm lạnh quen thuộc của người cha đã mất năm xưa – Trần Nam sững sờ đứng im tại chỗ khi nhận ra rằng viên Hạt Giống Hư Không đang cố gắng liên lạc trực tiếp với ý thức tiềm ẩn sâu thẳm bên trong tâm trí.

trung gian cộng hưởng tần số đặc biệt nào đó mà khoa học hiện đại chưa thể giải thích thỏa đáng được cho ai cả đâu đúng rồi!

"Con đã tìm thấy nó," giọng nói ấy vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, mang theo nỗi đau tột cùng lẫn hy vọng mong manh khó tả thành lời bằng ngôn ngữ con người thông thường hàng ngày sử dụng phổ biến rộng rãi khắp mọi nơi trên thế giới này.

"Nhưng thời gian không còn nhiều nữa cho những kẻ muốn lật đổ hệ thống kiểm soát độc đoán áp bức tột cùng đang chi phối vận mệnh tương lai tươi sáng hoặc tăm đen đủi chờ đợi phía trước cho tất cả mọi người sống trên trái đất xinh đẹp này đâu đúng rồi!" Trần Nam cảm thấy máu lạnh toát ra sau gáy khi nhận ra rằng viên đá không chỉ đơn thuần là một vật phẩm năng lượng thông thường mà thực chất lại là linh hồn bất tử đang bị giam cầm vĩnh viễn bên trong cấu trúc tinh thể phức tạp ấy – và giờ đây nó đã chọn anh làm người kế thừa duy nhất có khả năng phá vỡ vòng xoát định mệnh bi thảm chờ đợi phía trước cho cả.

họ cùng chung số phận tương lai mờ mịt khó đoán biết được rõ ràng cụ thể chi tiết từng bước đi tiếp theo nữa đâu đúng rồi!

Một vệt máu tươi phọt ra từ góc môi hắn khi khối tinh thể đột ngột nứt vỡ, giải phóng luồng sát ý lạnh giá chưa từng thấy.

Hắn nghiến chặt răng, linh lực trong kinh mạch bùng nổ mạnh mẽ để chống đỡ áp lực chết người đang ép xuống.

Nhưng cái bóng đen từ phía sau đang lặng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập