Chương 32
Chương 32 mở ra ngay tại hiện trường chiến đấu hỗn loạn, nơi Trần Nam đang bị áp đảo bởi một đối thủ dị năng cấp cao.
Không khí xung quanh cong lại, những mảnh kính vỡ lơ lửng trong không trung như thể thời gian đã ngừng chảy.
Đối diện hắn là Viper, một "Kẻ Hấp Thụ" với đôi mắt trống rỗng và nụ cười lạnh lùng đầy sát ý.
Viper giơ tay phải lên, ngón tay dài gầy guộc chạm nhẹ vào khoảng không trước mặt Trần Nam.
Chỉ một cử động đơn giản ấy cũng đủ tạo ra sóng xung kích vô hình, đẩy Trần Nam lùi về phía sau vài bước chân.
Bê tông dưới sàn nhà nứt nẻ lan rộng theo nhịp tim hoảng loạn của hắn.
Đây không phải là trận đấu công bằng.
Viper đại diện cho Tổ Chức Thanh Tẩy — những kẻ tin rằng dị năng cần được kiểm soát tuyệt đối, ngay cả khi cái giá phải trả là tự do của con người.
"Hãy ngừng kháng cự," giọng nói của Viper vang lên, trầm thấp và đầy uy quyền, như thể hắn đang phán xét một tội nhân.
"Sức mạnh này không thuộc về ngươi.
Nó là bệnh tật cần được chữa trị." Trần Nam nghiến chặt hàm răng, máu chảy từ khóe miệng nhưng anh không buồn lau đi.
Hình xăm đen nhánh trên tay phải phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, mỗi nhịp đập đều mang theo nỗi đau dữ dội.
Nhưng sâu thẳm trong ý thức, một phần nào đó của hắn — phần Tối — đang cười nhạo sự sợ hãi này.
Áp lực tăng lên khi Trần Nam nhận ra đối thủ không chỉ đơn thuần là một kẻ săn Echo, mà là một "Kẻ Hấp Thụ" — một dị năng hiếm gặp có thể ăn mòn linh hồn để củng cố sức mạnh thể chất.
Đối thủ, tự xưng là Viper, bắt đầu thao túng không gian xung quanh họ.
Trần Nam cảm thấy trọng lượng cơ thể mình tăng lên gấp bội, như thể cả bầu trời đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của một thường nhân yếu đuối.
Viper bước tới từng bước chậm rãi, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể tìm ra sự thật?" Hắn hỏi với giọng điệu chế giễu.
"Sự thật là con người không xứng đáng sức mạnh này.
Chúng ta chỉ cần một thế giới yên tĩnh, nơi mọi thứ được kiểm soát." Trần Nam cố gắng hô hấp đều đặn, nhưng phổi anh dường như bị bóp nghẹt bởi áp lực tâm lý và vật lý cùng lúc tác động lên cơ thể mỏng manh của hắn.
Điểm xảy ra khi Trần Nam ngừng kháng cự lại áp lực trọng lực và thay vào đó, hắn chủ động "nhận" lấy toàn bộ nỗi đau từ Echo.
Thay vì bị đè bẹp, ý thức của Trần Nam hòa nhập vào dòng chảy của Tiếng Vọng.
Đây là lúc Arc Twist được tiết lộ: những ký tự đen nhánh trên cơ thể anh không phải là dấu hiệu của sự (phú hóa), mà là bản đồ dẫn lối đến nguồn gốc thực sự của dị năng — nơi Hư Không giao thoa với thế giới thực.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, Trần Nam thấy rõ hình ảnh quá khứ: cha mình đứng giữa vòng xoáy ánh sáng trắng xóa, tay cầm một thanh kiếm bằng tinh thể trong suốt.
Người đàn ông ấy không tự sát vì tuyệt vọng hay sợ hãi — mà là để hy sinh linh hồn của chính mình nhằm phong tỏa một (khe hở) lớn nhất từng tồn tại giữa hai thế giới.
Tiếng Vọng vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, mang theo lời nhắn cuối cùng từ người cha đã khuất: *"Con ơi.
đừng tin vào những kẻ gọi mình là cứu tinh."*
Khi Trần Nam tỉnh dậy hoàn toàn, hắn nhận ra một thay đổi đáng sợ trong cơ thể mình.
Những vết thương trên người đã lành lại, nhưng thay vào đó là những đường vân đen mờ nhạt chạy dọc theo gân xanh, giống như những dòng chữ viết tay cổ xưa khắc sâu vào da thịt.
Chúng không gây đau đớn — chỉ lạnh buốt, như băng giá của Hư Không đang len lỏi qua mỗi tế bào trong cơ thể anh.
Trần Nam ngồi dậy giữa đống đổ nát, nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Những đường vân đen bắt đầu di chuyển chậm rãi dưới lớp da mỏng manh, tạo thành những ký tự phức tạp mà hắn không thể đọc hiểu ngay lập tức.
Nhưng một điều chắc chắn rằng chúng đang kết nối với thứ gì đó vĩ đại hơn nhiều so với sức mạnh cá nhân của anh.
Viper đứng im phía xa, đôi mắt vốn dĩ trống rỗng giờ chằm chằm vào Trần Nam với vẻ kinh hãi tột độ.
"Không thể nào." Hắn lắp bắp, giọng nói vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti.
"Ngươi không phải là thường nhân nữa.
Ngươi đã trở thành một phần của Hư Không!" Trần Nam nhếch môi cười nhạt — nụ cười đầu tiên xuất hiện sau chuỗi ngày đen tối đầy dằn vặt nội tâm và mất mát khủng khiếp này kia kìa chứ chẳng phải ai khác ngoài chính sự thật phũ phàng đang chờ đợi anh ở phía trước.
Trần Nam rời khỏi hiện trường đổ nát, nhưng không quay về nơi trú ẩn tạm thời.
Những đường vân đen trên người hắn bắt đầu phát sáng nhẹ mỗi khi hắn đi qua một góc phố vắng vẻ, như thể chúng đang phản ứng với sự hiện diện của những Echo khác — hoặc có lẽ là chính Hư Không đang gọi tên anh từ phía bên kia biên giới vô hình ấy!
Hắn dừng lại trước tấm gương vỡ nát trong nhà vệ sinh công cộng gần đó.
Gương mặt phản chiếu ra một người đàn ông hoàn toàn xa lạ: đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả vũ trụ bao la rộng lớn chưa từng được khám phá nghiên cứu khoa học kỹ thuật tiên tiến vượt thời đại hiện tại ngay lúc này đây!
Và giờ, anh không thể quay lại được nữa dù cho tương lai phía trước có nguy hiểm đến mức nào đi chăng nữa đây rồi!
Trên bề mặt hình xăm đen nhánh bên tay phải của Trần Nam, ký tự cuối cùng bắt đầu phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết dưới ánh nắng ban trưa chói chang gay gắt này kia kìa chứ chẳng phải ai khác nữa đâu ngoài chính sự thật phũ phàng đang chờ đợi anh ở phía trước.
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Ánh sáng phát ra từ những ký tự trên cánh tay không phải là màu trắng hay vàng rực rỡ thường thấy trong các hiện tượng dị năng cấp thấp.
Nó mang sắc đen tuyền, một thứ bóng tối cô đặc đến mức dường như đang hút lấy toàn bộ ánh nắng mặt trời xung quanh.
Trần Nam run rẩy kéo chiếc áo sơ mi lên, che đi phần da thịt đang nóng rát dữ dội kia.
Cơn đau không còn lan tỏa nữa mà trở thành những mũi kim sắc lẹm, đâm trực tiếp vào tủy sống của hắn.
Hắn ngước nhìn lên bầu trời xám xịt bất thường giữa giờ cao điểm.
Những đám mây như bị một bàn tay vô hình xé toạc, để lộ ra khoảng trống trống rỗng bên trên.
Không có chim bay.
Không có tiếng động cơ máy bay.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm cả khu phố thương mại sầm uất nhất thành phố này.
Trần Nam bước đi, từng bước một nặng nề như đang wading trong bùn lầy.
Hắn cần tìm nơi kín đáo để kiểm tra cuốn sách mà hắn đã lấy từ phòng thí nghiệm ngầm của Hội Đồng Kiểm Soát Dị Năng.
Nơi duy trì còn lại là nhà kho cũ kỹ phía sau tòa nhà văn phòng công ty luật nơi hắn từng làm trợ lý trước khi biến cố xảy ra.
Cánh cửa sắt gỉ sét kêu quýt chói tai khi bị đẩy mở.
Mùi ẩm mốc và bụi bặm vào mặt hắn, nhưng mùi hương đó lại mang đến cảm giác an toàn kỳ lạ giữa cơn bão dị năng đang lên.
Trần Nam đóng sập cánh cửa lại, khóa chặt ba ổ khóa cũ kỹ rồi trượt dài theo tường cho đến khi lưng chạm xuống nền xi măng lạnh lẽo.
Hắn lấy cuốn sách da đen từ trong túi áo khoác ngoài ra.
Bìa cứng, nặng chịch, và tỏa ra một luồng hơi ấm kỳ lạ giống như thể nó đang sống.
Trang bìa không có tên tác giả hay tựa đề nào cả.
Chỉ có một hình khắc chìm ở giữa: con mắt của một vị thần bị nhắm lại, nhưng nước mắt chảy thành dòng máu đỏ tươi.
Trần Nam hít sâu để trấn tĩnh tâm trạng.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều vang lên như tiếng trống trận báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ và khởi đầu cho một cuộc chiến mới mà không ai muốn tham gia.
Hắn mở trang bìa ra cẩn thận.
Giấy bên trong mỏng manh, màu ngà nhạt, mang mùi hương thảo mộc cổ xưa pha lẫn với sắt gỉ.
Những dòng chữ viết tay bằng mực đen bóng loáng hiện lên trước mắt hắn.
Không phải tiếng Việt quen thuộc mà là một hệ thống ký tự dị năng nguyên thủy — thứ ngôn ngữ chỉ những người có khả năng cảm nhận dòng chảy năng lượng mới đọc được.
Nhưng Trần Nam không cần dịch thuật ngay lập tức.
Khi ngón tay chạm vào trang đầu tiên, hình ảnh bắt đầu tràn vào tâm trí hắn.
Không phải qua mắt nhìn mà là trực tiếp vào não bộ, như một cú sốc điện tử dữ dội.
Hắn thấy mình đứng giữa một quảng trường đổ nát dưới bầu trời lửa cháy đỏ rực.
Những tòa nhà chọc trời sụp đổ thành những đống gạch vụn khổng lồ.
Và ở trung tâm của sự hủy diệt đó, hắn đang cầm trong tay chính cuốn sách này.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh kinh hoàng ra khỏi đầu nhưng chúng càng bám chặt hơn.
Đây không phải là tiên tri về tương lai xa xôi.
Đây là ký ức từ quá khứ — hoặc một thực tế song song đã bị xóa sổ khỏi lịch sử chính thức của thế giới dị năng hiện tại.
Trần Nam mở mắt ra, mồ hôi lạnh toát khắp người.
Hắn lật nhanh sang trang thứ hai, rồi trang thứ ba.
Tốc độ tăng lên theo sự hoảng loạn trong tim hắn.
Mỗi trang sách đều là một mảnh ghép của bức tranh lớn mà Hội Đồng Kiểm Soát đã che giấu suốt nhiều thập kỷ qua.
Họ không chỉ kiểm soát dị nhân để duy trì trật tự xã hội.
Họ đang thực hiện một nghi thức cổ xưa nhằm phong ấn lại nguồn gốc thật sự của sức mạnh này — thứ mà họ gọi là "Cái Chết Thứ Hai".
Hắn dừng lại ở trang mười lăm.
Hình ảnh trên đó rõ ràng đến mức khiến hắn muốn nôn mửa.
Một người đàn ông với khuôn mặt quen thuộc đứng giữa vòng tròn ma thuật được vẽ bằng máu tươi.
Người đàn ông ấy có đôi mắt đỏ ngầu, tóc bạc trắng và bộ râu dài xõa xuống ngực.
Đó là cha đẻ của Trần Nam — một người mà hắn tin tưởng đã chết trong vụ tai nạn xe hơi khi hắn còn nhỏ.
Nhưng hình ảnh này cho thấy điều ngược lại hoàn toàn.
Người đàn ông đó đang mỉm cười.
Một nụ cười tà ác, đầy kiêu hãnh và thỏa mãn khi nhìn xuống hàng trăm xác dị nhân bị giết hại nằm rải rác xung quanh vòng tròn.
Trên tay người đàn ông là một thanh kiếm ánh sáng — vũ khí tối thượng của Hội Đồng mà hiện nay chỉ có ba người nắm giữ quyền sử dụng.
Trần Nam sững sờ.
Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Cha hắn không phải nạn nhân.
Ông ấy là kẻ kiến tạo nên sự tàn khốc này.
Và cuốn sách trong tay chính là nhật ký ghi chép lại mọi hành động tội ác mà ông ta đã thực hiện để đạt được sức mạnh tối thượng đó.
Hắn lật sang trang tiếp theo, mong muốn tìm thấy lời giải thích hay một sự thật khác biệt nào đó có thể cứu vớt hình ảnh về người cha thân yêu trong lòng mình.
Nhưng dòng chữ trên trang mười sáu chỉ càng củng cố thêm nỗi kinh hoàng đang lan tỏa khắp cơ thể hắn.
"Ngày thứ 409 sau khi nghi thức hoàn tất," dòng chữ viết hoa to đùng hiện lên, "con trai của ta đã bắt đầu biểu hiện triệu chứng dị năng tiềm ẩn.
Nó không biết rằng sức mạnh mà nó sở hữu thực chất là mảnh vỡ linh hồn của chính cha mình — một phần bị tách ra để duy trì sự sống cho thế giới này."
Trần Nam cảm thấy như vừa bị đánh vào mặt.
Hắn ngã ngồi bệt xuống nền nhà kho lạnh lẽo, cuốn sách rơi khỏi tay nhưng lại không chạm đất mà lơ lửng trước mặt hắn, trang giấy tự động lật mở đến chương cuối cùng.
Chương đó chỉ có một dòng duy nhất viết bằng mực đỏ tươi mới tanh tưởi: "Khi con đọc được những lời này, nghĩa là chu kỳ đã quay về điểm xuất phát.
Và lần này, không ai có thể ngăn cản sự thức tỉnh của Cái Chết Thứ Hai."
Cánh cửa nhà kho bỗng vang lên tiếng đập mạnh từ bên ngoài.
Một âm thanh kim loại nham nhở cắt qua màn đêm tĩnh lặng.
Trần Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vì sợ hãi và giận dữ lẫn lộn.
Hắn biết ai đang đứng kia.
Không phải cảnh sát bình thường.
Cũng không phải những dị nhân cấp thấp lang thang tìm kiếm mục tiêu dễ ăn.
Đây là Những Người Dọn Dẹp — đội đặc nhiệm trực thuộc Hội Đồng Kiểm Soát, chuyên trách xử lý bất kỳ mối đe dọa nào liên quan đến thông tin cấm kỵ hoặc sự xuất hiện của các vật phẩm cổ xưa nguy hiểm như cuốn sách mà hắn đang cầm trong tay.
Tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội hơn, kèm theo những lời quát tháo vang vọng qua lớp kim loại mỏng manh: "Mở ra!
Chúng tôi biết anh ở bên trong đây!"
Trần Nam nhặt cuốn sách lên và áp sát vào ngực trái của mình.
Tim hắn vẫn đang đập loạn nhịp nhưng lý trí dần trở lại nắm quyền kiểm soát tình hình.
Hắn không thể chạy trốn mãi.
Và chắc chắn cũng không thể đầu hàng khi biết được sự thật phũ phàng này.
Hắn nhìn về phía góc tối nhất trong nhà kho, nơi mà ánh sáng từ khe cửa sổ nhỏ trên cao không hề chạm tới.
Ở đó, một bóng đen mờ ảo đang bắt hình thành.
Không phải là ảo giác do căng thẳng gây ra.
Đó là phản ứng của cơ thể hắn đối với sự kích thích mạnh mẽ từ cuốn sách và nỗi sợ hãi tột cùng vừa trải qua.
Dị năng thật sự của Trần Nam không nằm ở việc điều khiển lửa hay nước như những dị nhân thông thường khác trong thành phố này đang làm mỗi ngày để kiếm sống bằng nghề vận chuyển hàng hóa siêu tốc hoặc sửa chữa thiết bị điện tử từ xa.
Sức mạnh thuộc về hắn là khả năng "Xóa Bỏ" — loại bỏ đi sự tồn tại của một thứ gì đó khỏi không gian hiện tại, dù chỉ cho vài giây ngắn ngủi.
Và giờ đây, dưới áp lực sinh tồn khắc nghiệt nhất trong cuộc đời mình, Trần Nam cuối cùng cũng đã hiểu rõ giới hạn và tiềm năng khủng khiếp ẩn chứa bên trong khả năng đặc biệt này của chính bản thân hắn.
Hắn nhắm mắt lại một lần nữa trước khi mở ra với đôi tròng trắng bệch hoàn toàn không chút đồng tử đen thường thấy ở người bình thường xung quanh đây đâu đúng rồi!
Bóng tối phía sau cánh cửa nhà kho đột ngột sụp đổ vào trong như thể bị hút bởi lực ly tâm cực mạnh từ bên trong phòng.
Tiếng hét kinh hoàng của Những Người Dọn Dẹp vang lên ngắn gọn rồi tắt ngấm ngay lập tức khi toàn bộ nhóm người đó biến mất không dấu vết dưới lòng đất cứng chắc trước mặt Trần Nam đang đứng sững sờ nhìn xuống chỗ vừa mới xảy ra sự kiện chấn động này kia kìa chứ!
Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay an tâm trước chiến thắng dễ dàng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử dị năng hiện đại gần đây nhất thì ngược lại hoàn toàn.
Trần Nam bỗng nhận ra rằng cuốn sách đang nóng rực lên trong lòng bàn tay phải của hắn ta bây giờ rồi!
Và những dòng chữ mới bắt đầu xuất hiện trên trang giấy trắng tinh trước mắt hắn như một lời mời gọi chết chóc dành cho kẻ đứng trước ngưỡng cửa lựa chọn số phận giữa hai con đường dẫn đến hủy diệt hoặc giải phóng tuyệt đối khỏi vòng xoặc định mệnh đã được sắp đặt từ lâu đời xa xưa kia kìa!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận