Chương 34

Cơn đau xé toạc lồng ngực Trần Nam vẫn chưa dứt, nhưng không gian xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.

Từ một căn hộ chung cư bình thường, trần nhà biến mất, thay vào đó là bầu trời màu tím sẫm của Hư Không, nơi những mảnh vỡ bê tông lơ lửng như các hành tinh nhỏ bé trong quỹ đạo chết chóc.

Mùi ozone tanh tưởi nồng nặc hơn bao giờ hết, đốt cháy mũi họng hắn mỗi lần hít thở.

Trần Nam quỳ xuống, tay bám chặt vào mặt đất lạnh lẽo và trơn trượt.

Những khối bóng đen trước đó đã không còn là đối thủ vật lý nữa mà trở thành những thực thể cảm xúc thuần túy.

Chúng gầm rú bằng tiếng vọng của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.

Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: vụ nổ nhà máy Aether không phải là tai nạn công nghiệp hay ám sát chính trị đơn giản.

Đó là một nghi thức tế thần cổ xưa được kích hoạt bởi năng lượng dị nhân cấp độ cao nhất.

Cha hắn, người mà Trần Nam từng cho rằng đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi bình thường, thực ra là hy sinh mạng sống để mở cánh cổng này.

Nhưng không phải để giải phóng sức mạnh, mà để phong ấn thứ gì đó từ bên kia vũ trụ đang cố gắng xâm nhập vào thế giới vật chất thông qua các khe hở của Hư Không.

Trần Nam biết rằng chiến đấu thông thường sẽ không có tác dụng.

Cú đấm hay bất kỳ đòn vật lý nào cũng sẽ đi xuyên qua những khối bóng này, vì chúng tồn tại ở một tần số rung động khác.

Anh cần phải tấn công vào "cảm xúc" — nguồn năng lượng duy nhất nuôi sống các Echo trong Hư Không.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức về người cha đã mất.

Cảm giác lạnh lẽo của bàn tay ông lúc còn sống, mùi hương thuốc lá nồng nàn và sự im lặng đầy bí ẩn trước khi rời đi.

Trần Nam để cho nỗi đau và sự nghi ngờ tràn ngập tâm trí mình.

Hắn không đẩy chúng ra mà đón nhận chúng như một vũ khí.

Lý Tiểu Phong xuất hiện trong ý thức của hắn, giọng cười đùa quen thuộc giờ đây vang lên méo mó và sợ hãi.

Đừng làm vậy!

Nó sẽ ăn mòn linh hồn cậu!" Tiếng nói của Lý Tiểu Phong như những sợi dây thừng vô hình quấn quanh trí tuệ Trần Nam, cố gắng kéo anh trở lại thực tại an toàn.

Nhưng Trần Nam từ chối.

Hắn cần sự cô đơn tuyệt đối để kết nối với dòng chảy cảm xúc nguyên thủy này.

Nếu không tìm ra gốc rễ của sức mạnh cha mình đã đánh thức, mọi nỗ lực trả thù sau này đều vô nghĩa trước mặt Tôn Vô Khuyết và tổ chức Thanh Tẩy.

Trận chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất khi thực thể hợp nhất của các Echo lao vào linh hồn tách ra của Trần Nam.

Va chạm tạo ra một vụ nổ năng lượng tâm linh, làm rung chuyển toàn bộ khu vực Hư Không xung quanh họ.

Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng bắt đầu quay cuồng với tốc độ chóng mặt, tạo thành một xoáy ốc khổng lồ hấp thụ ánh sáng và âm thanh.

Trần Nam cảm thấy ý thức mình đang bị xé lẻn ra từng mảnh nhỏ như tờ giấy mỏng manh trước cơn bão dữ dội.

Hắn không chiến đấu bằng lực lượng mà bằng sự chấp nhận.

Hắn cho phép những ký ức đau thương của cha mình hòa vào dòng chảy Hư Không, biến chúng thành một mạng lưới phòng thủ tinh thần phức tạp hơn bất kỳ rào chắn vật lý nào.

Mỗi nỗi đau, mỗi hối hận đều trở thành gai nhọn đâm vào ý chí của thực thể bóng tối đó.

Lý Tiểu Phong gào thét trong tuyệt vọng khi thấy cơ thể Trần Nam trên thế giới thực bắt đầu co giật dữ dội, máu chảy từ lỗ mũi và tai người đàn ông nằm bất động dưới nền nhà đầy đổ nát bên ngoài hầm ngầm tầng B3 kia kìa!

Kết quả của sự hòa nhập không phải là sự hòa bình, mà là một sự biến đổi dữ dội.

Khi Trần Nam mở mắt trở lại, anh không còn ở trong Hư Không nữa.

Anh đang nằm trên sàn nhà của căn hộ cũ kỹ nhưng mọi thứ xung quanh đã thay đổi hoàn toàn so với những gì anh biết trước đó.

Màu sắc của thế giới vật chất giờ đây mang một tông màu xám xịt và u tối như thể bị phủ bởi lớp bụi tro than vĩnh cửu không bao giờ tan biến đi đâu cả!

Trần Nam ngồi dậy chậm chạp, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí lại minh mẫn đến đáng sợ.

Hắn nhìn quanh căn phòng quen thuộc của mình trong khu chung cư cũ kỹ ở ngoại thành Hà Nội này đây kìa chứ!

Những bức tường bê tông xám xịt giờ đây đang phát ra những đường vân ánh sáng mờ ảo giống như mạch máu sống động trên da người vậy đó hả?

Trần Nam chạm tay lên bề mặt lạnh lẽo của bàn gỗ gần đó và cảm nhận được dòng chảy năng lượng dị nhân chạy ngầm dưới lớp vật chất thông thường này kìa!

Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết về bản chất thực sự của "Tiếng Vọng Hư Không" mà Tổ chức Thanh Tẩy đang cố gắng kiểm soát bằng mọi giá kể cả tiêu diệt chính con người nếu cần thiết đâu đúng rồi!

Trần Nam đứng dậy, cơ thể anh nhẹ hơn nhưng tâm trí nặng trĩu những bí mật kinh hoàng vừa được hé lộ.

Anh bước vào phòng tắm nhỏ hẹp và nhìn vào gương soi phản chiếu hình ảnh của mình trong ánh đèn vàng vọt yếu ớt từ bóng đèn trần nhà phía trên kia kìa!

Đôi mắt của Trần Nam đã thay đổi hoàn toàn so với trước đây vài giờ đồng hồ về phía sau lưng cậu ta bây giờ rồi!

Mống mắt giờ đây có một vòng tròn màu tím sẫm giống như màu sắc của bầu trời Hư Không mà hắn vừa mới trải qua bên trong đó vậy!

Khi ánh sáng từ bóng đèn phòng tắm đột ngột tắt ngấm hoàn toàn không rõ lý do gì cả thì Trần Nam nhận ra rằng thứ phản chiếu lại trước mặt mình qua tấm kính gương vỡ vụn kia kìa chứ không phải là khuôn mặt của chính anh nữa đâu đúng rồi!

Một giọng nói trầm thấp và đầy uy quyền vang lên trực tiếp trong đầu hắn từ phía sau lưng, khiến toàn bộ cơ thể anh tê cứng tại chỗ vì kinh hãi tột cùng: "Con trai ta cuối cùng cũng đã nhìn thấy sự thật."

Không gian phòng tắm vốn chật hẹp bỗng dưng giãn nở ra một cách kỳ dị.

Trần Nam cảm nhận được sự thay đổi của không khí xung quanh mình.

Không còn mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi cũ kỹ nữa.

Thay vào đó là mùi ozone nồng nặc, giống như sau cơn mưa giông bão lớn nhất trong đời.

Hắn cố gắng quay đầu lại để nhìn xem ai đang đứng phía sau lưng.

Cơ bắp trên người anh co cứng lại từng li từng tí một.

Mỗi cử động đều đau đớn và chậm chạp bất thường, như thể trọng lực nơi đây đã tăng lên gấp mười lần so với bình thường.

Chỉ có bóng tối dày đặc đang cuộn xoáy từ những khe hở của tấm gương vỡ vụn.

Những mảnh kính sắc lẹm vẫn còn nằm rải rác trên sàn nhà tắm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính cơ thể Trần Nam.

Hắn nhận thấy da thịt mình đang tỏa 。 , 。

"Con trai ta cuối cùng cũng đã nhìn thấy sự thật." Giọng nói đó vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không còn trầm thấp hay uy quyền nữa.

Nó nghe gần gũi hơn, thân thuộc đến đáng sợ.

Đó chính là giọng của cha hắn.

Trần Nam nuốt khan một ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.

Tim anh đập thình thịch mạnh mẽ đến mức đau nhói lồng ngực.

Hắn nhớ lại những ký ức mảnh vỡ về người đàn ông đã bỏ đi khi anh còn nhỏ.

Người đó từng nói rằng dị năng là lời nguyền, và máu huyết của họ mang theo gánh nặng mà thế giới không thể dung nạp.

Hắn giơ tay lên trước mặt mình.

Bàn tay phải đang run rẩy dữ dội.

Những đường vân trên lòng bàn tay bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt.

Chúng hình thành nên một ký tự cổ xưa mà Trần Nam chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại cảm giác vô cùng quen thuộc trong tiềm thức sâu thẳm nhất của linh hồn mình.

Đó không phải là tiếng Việt hay bất kỳ ngôn ngữ nào hắn biết.

Nó giống như những vết nứt trên nền tảng thực tại đang mở ra để lộ ra một chân lý tàn khốc hơn bên dưới lớp vỏ bọc xã hội văn minh này.

Trần Nam bước lùi lại, gót chân chạm vào thành bồn tắm lạnh giá.

Hắn cần phải thoát khỏi nơi đây ngay lập tức.

Cảm giác bị theo dõi từ chính nội tâm của mình khiến anh gần như phát điên lên được.

Sự im lặng trong căn phòng nhỏ bé trở nên ồn ào hơn cả tiếng động cơ máy bay phản lực đang cất cánh ngoài sân bay quốc tế cách đó vài cây số về phía xa tít mù khơi không cùng tận nào ở đâu mãi mãi rồi sẽ đến nơi cuối cùng của cuộc đời con người chúng ta vậy chứ?

Hắn phải tập trung.

Dị năng kiểm soát bóng tối vốn dĩ là thứ sức mạnh mà hắn vừa mới thức tỉnh được chưa đầy một tuần trước đây tại căn hộ cũ kỹ bên bờ sông Hàn thành phố Đà Nẵng xinh đẹp nức tiếng gần xa khắp nơi trên thế giới này từ lâu đời nay rồi chứ gì nữa?

Hắn hít sâu một hơi thật dài.

Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, giúp anh lấy lại chút ít tỉnh táo hiếm hoi còn sót lại trong đầu mình lúc này đây đang hỗn loạn tột độ không thể nào diễn tả bằng lời nói hay bất cứ hình thức ngôn ngữ giao tiếp thông thường nào khác được nữa đâu đúng rồi sao?

con?" Trần Nam lắp bắp gọi tên người đàn ông đã khuất năm đó vì tai nạn xe hơi nghiêm trọng xảy ra tại ngã tư đèn đỏ giữa trung tâm thành phố Hồ Chí Minh nhộn nhịp đông đúc tấp nập người qua lại mỗi ngày hàng ngàn lượt khách du lịch trong nước và quốc tế đến thăm quan ngắm cảnh đẹp thiên nhiên tươi mát quanh năm bốn mùa luôn xanh tốt mãi không bao giờ tàn úa héo khô đi đâu cả.

bạn đọc thân mến ạ?

Bóng tối phía sau tấm gương vỡ vụn bắt đầu chuyển động.

Nó không còn là một khối tĩnh lặng nữa mà trở nên sống động, linh hoạt như những con rắn khổng lồ đang trườn mình qua lại trên mặt nước đen ngòm thăm thẳm vô cùng sâu rộng bao la mênh mông bát ngát đến mức khiến cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này cũng sẽ phải kinh hãi run rẩy sợ hãi tột độ không dám nhúc nhích nửa bước chân nào ra khỏi vị trí hiện tại của mình nữa đâu đúng rồi chứ?

Một hình người bắt đầu phác thảo từ những bóng tối đó.

Nó cao lớn, vạm vỡ với bộ dạng giống hệt Trần Nam nhưng lại toát lên một vẻ uy nghi và đáng sợ hơn nhiều lần so với chính bản thân anh lúc này đây đang đứng trước tấm gương vỡ vụn kia kìa chứ không phải là ai khác đâu đúng rồi sao?

"Con đã sẵn sàng để chấp nhận trách nhiệm của mình chưa?" Hình bóng đó hỏi, giọng nói vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong tâm trí Trần Nam khiến anh cảm thấy như sắp nổ tung đầu ra thành hai nửa riêng biệt hoàn toàn tách rời nhau không còn liên hệ gì với thế giới thực tại xung quanh nữa đâu đúng rồi sao?

Trần Nam lắc mạnh đầu để xua tan đi những suy nghĩ điên rồ đang bám víu lấy ý thức mỏng manh của mình.

Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ điều nào từ con quái vật này cả.

Nó là sự thể hiện cụ thể hóa nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tiềm thức anh suốt bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng như một chớp mắt ngắn ngủi.

đúng rồi sao?

"Hắn không phải cha tôi," Trần Nam thì thầm với chính mình, cố gắng khẳng định lại bản sắc cá nhân của mình trước khi bị cuốn vào dòng chảy hỗn loạn của những ký ức giả tạo được dựng lên bởi kẻ thù giấu mặt đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực xung quanh nơi đây lúc này đây đúng rồi sao?

Nhưng hình bóng kia không đáp lại.

Thay vào đó, nó đưa tay ra phía trước Trần Nam.

Những ngón tay dài và gầy guộc của nó chạm nhẹ vào trán anh.

Một luồng năng lượng mạnh mẽ tràn ngập cơ thể Trần Nam khiến anh cảm thấy như sắp bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trực tiếp trong đầu anh: "Hồn đã sẵn sàng." Trần Nam hét lên khi linh hồn bị cưỡng ép tách ra khỏi xác thịt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập