Chương 28
Không, chính xác hơn là nó đang thoi thóp những hơi thở cuối cùng của một thế kỷ công nghiệp bị lãng quên.
Trần Nam đứng giữa đống đổ nát của tầng trệt, nơi từng là trung tâm mua sắm sầm uất nhất thành phố trước khi sự kiện "Nổ Nhà Máy Aether" xé toạc thực tại ra làm đôi.
Bụi bê tông lơ lửng trong không gian như những vì sao chết, chậm rãi rơi xuống dưới tác động của trọng lực bị bởi dư âm năng lượng dị nhân.
Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh đặc trưng của các agent Thanh Tẩy vừa chiến đấu ở đây.
Trần Nam hít sâu một hơi, cố gắng lọc bỏ sự khó chịu trong phổi.
Anh không nhìn bằng mắt thường nữa.
Thị giác thông thường là bẫy lớn nhất cho những người bước vào vùng Hư Không.
Thay vào đó, anh mở rộng cảm nhận của mình ra ngoài da thịt, để các đầu dây thần kinh tiếp xúc trực tiếp với dòng chảy năng lượng vô hình xung quanh.
Tiếng Vọng vang lên.
Chúng không còn là tiếng thì thầm hỗn loạn như lần trước ở Tháp số 7 mà giờ đây đã kết tụ thành những đoạn hội thoại rời rạc, đầy ám ảnh.
Trần Nam nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ đang cầu nguyện, xen kẽ với tiếng khóc của đứa trẻ và cuối cùng là một tiếng gầm gừ kinh hoàng giống như kim loại bị bẻ gãy.
"Tại sao." Tiếng Vọng ấy vang lên trong đầu anh, không phải qua màng nhĩ mà trực tiếp vào vỏ não.
"Tại sao anh lại đến đây?"
Trần Nam nhíu mày.
Đây không phải là ký ức của nạn nhân nhà máy Aether.
Tần số rung động quá ổn định, quá có chủ đích.
Hắn đang tìm kiếm nguồn gốc của sự kiểm soát này.
Tổ chức Thanh Tẩy đã che giấu một thứ gì đó ngay dưới nền móng của thành phố hiện đại này.
Và giờ, bí mật ấy đang phơi bày trước mắt anh, không phải qua tài liệu mật hay lời thú nhận bị tra tấn, mà qua chính những mảnh vỡ của thực tại.
Anh bước đi giữa đống gạch đá, mỗi bước chân đều khiến mặt đất run rẩy nhẹ nhàng.
Trần Nam cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ phía sâu dưới lòng đất nơi cột trụ bê tông đã sập đổ.
Đó là điểm neo giữ cho lớp Hư Không không sụp hoàn toàn xuống thế giới thực.
Và cũng chính tại đó, anh nhận ra sự hiện diện của thứ gì đó.
Một bóng đen đứng lặng lẽ giữa tàn tích, hình dáng giống hệt một người đàn ông đang mặc bộ vest đen nhũn.
Trần Nam dừng lại.
Tim anh đập nhanh hơn trong lồng ngực chật hẹp.
Bóng kia quay đầu về phía anh, nhưng khuôn mặt trống rỗng không có mắt, chỉ là hai hố sâu hút ánh sáng.
Đó không phải là agent Thanh Tẩy.
Đó cũng không phải là quái vật Hư Không thông thường.
"Hắn" bước lại gần, chân đạp lên một mảnh kính vỡ mà không phát ra chút âm thanh nào.
Trần Nam nhận ra sự tương đồng đáng sợ trong tư thế đứng của kẻ đó.
Nó giống hệt như cách anh tự vệ khi đối mặt với nguy hiểm.
Một bản sao?
Hay là một dự án thất bại của Thanh Tẩy nhằm tạo ra những dị nhân nhân tạo hoàn hảo?
"Ngừng giả vờ," Trần Nam nói, giọng điệu lạnh băng không chút dao động.
"Tôi biết ngươi đang quan sát."
Bóng đen không đáp lại.
Nó chỉ giơ tay lên, ngón trỏ hướng thẳng vào trái tim của Trần Nam.
Và ngay lúc đó, Tiếng Vọng xung quanh bỗng im bặt hoàn toàn.
Sự tĩnh lặng chết chóc ấy đáng sợ hơn cả tiếng gầm thét trước kia.
Trần Nam hiểu ra rằng mình vừa chạm đến ranh giới nguy hiểm nhất: nơi mà ký ức và thực tại bắt đầu hòa quyện thành một khối hỗn loạn không thể phân định rõ ràng.
Đau đớn bùng nổ từ vai phải của Trần Nam khi một cú đấm vô hình đập vào người anh, hất văng hắn ra xa năm mét va mạnh vào bức tường gạch cũ kỹ.
Vữa rơi xuống phủ kín mặt anh như lớp tang lễ cho những ảo tưởng vừa rồi.
Phân Thân Sinh Tử — đó là cái tên mà ký ức mảnh vỡ trong đầu Trần Nam gợi ý — không dùng sức mạnh vật lý thô bạo.
Nó sử dụng chính khoảng trống giữa các phân tử không khí để tạo ra lực tác động.
Trần Nam ho khạc, một vệt máu tươi phun từ khóe môi.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể đang phản kháng dữ dội.
Những tế bào trong người anh như đang kêu gào đòi nghỉ ngơi sau cú sốc tinh thần và thể xác vừa trải qua.
Nhưng Trần Nam không cho phép mình yếu đuối.
Hắn cắn chặt răng đến mức hàm nghiến lại, máu chảy từ khóe miệng thấm vào áo sơ mi trắng đã rách nát.
Anh nhắm mắt lại trong một phần giây ngắn ngủi.
Trong bóng tối của đôi mi khép lại, anh không nhìn thấy hình ảnh mà cảm nhận được dòng chảy năng lượng xung quanh.
Phân Thân Sinh Tử đang cố gắng sao chép chuyển động của anh trước khi chúng xảy ra.
Nó là một bản ghi dữ liệu sống, liên tục cập nhật và dự đoán hành động tiếp theo dựa trên phản xạ thần kinh của đối thủ.
Nếu Trần Nam di chuyển ngẫu nhiên, hắn sẽ thua vì thiếu chính xác.
Nhưng nếu anh tính toán từng milimet, kẻ thù đó cũng sẽ thích nghi.
Đây là vòng lặp vô tận của sự kiểm soát mà Tôn Vô Khuyết luôn đề cao: dự đoán tất cả để loại bỏ bất ngờ.
Và Trần Nam đã rơi vào bẫy này từ lúc bước qua cánh cửa khu thương mại cũ.
"Anh nghĩ mình có thể thoát khỏi định mệnh?" Tiếng Vọng lần này rõ ràng hơn, mang âm sắc của chính giọng nói Trần Nam từng sử dụng khi ở trạng thái lý trí nhất.
"Chúng ta là một thể thống nhất dưới sự giám hộ."
Trần Nam mở mắt ra.
Ánh sáng trong tròng đen anh đã thay đổi, chuyển từ màu nâu trầm sang màu xám tro lạnh lẽo như thép.
Anh không cần phải di chuyển cơ bắp để tấn công.
Thay vào đó, anh tập trung ý chí của mình vào việc phá vỡ quy luật dự đoán này.
Hắn nhớ lại những đêm mất ngủ khi nghiên cứu lý thuyết về Hư Không cùng với Lý Tiểu Phong trong cơ thể B (Tối).
Lý Tiểu Phong từng nói: "Sự tự do không nằm ở việc làm gì, mà là tại sao chúng ta chọn nó."
Trần Nam đưa bàn tay run rẩy lên vết thương trên vai.
Đau đớn xé toạc lấy sự tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu anh.
Anh chủ động gây ra một cơn co thắt cơ nghiêm trọng bên chân trái — hành động hoàn toàn vô lý và tự sát theo logic chiến đấu thông thường.
Phân Thân Sinh Tử lập tức điều chỉnh tư thế để né tránh đòn tấn công giả định từ phía chân phải của Trần Nam, vì đó là phản xạ tự nhiên nhất mà bất kỳ võ sĩ nào cũng sẽ thực hiện sau khi bị làm đau vai trái.
Nhưng Trần Nam không đá.
Anh lao thẳng vào trước mặt kẻ thù bằng ngực trần.
Cú va chạm giữa hai cơ thể tạo ra một xung năng lượng nhỏ nhưng đủ để xé toạc lớp bảo vệ vô hình của Phân Thân Sinh Tử.
Trần Nam cảm thấy xương sườn mình nứt vỡ dưới lực phản tác dụng, nhưng anh không hề hối hận.
Hắn đã phá vỡ mô hình dự đoán bằng cách tự hủy hoại chính mình.
Đó là sự phi lý duy nhất mà thuật toán kiểm soát không thể tính toán được: hy sinh bản thân để giành lấy khoảnh khắc chiến thắng.
Phân Thân Sinh Tử lùi lại ba bước, lần đầu tiên biểu hiện ra vẻ nghi ngờ trên khuôn mặt trống rỗng của nó.
Lớp vỏ bóng đen bao phủ cơ thể bắt đầu nứt nẻ, lộ ra bên trong là những mạch năng lượng màu xanh lam phát sáng rực rỡ — dấu hiệu cho thấy cấu trúc dữ liệu đang bị lỗi nghiêm trọng.
Trần Nam không dừng lại.
Anh biết đây là cơ hội duy nhất và cũng là cuối cùng.
Cơ thể anh gần như tê liệt hoàn toàn sau cú va chạm, nhưng ý chí thì sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn bước tiếp, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn, tiến vào vùng ảnh hưởng của kẻ thù mà không hề e dè.
"Anh đang phá vỡ hệ thống," Tiếng Vọng nói với sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi.
"Điều này vi phạm nguyên tắc bảo tồn năng lượng."
"Hệ thống của các người dựa trên nỗi sợ và kiểm soát," Trần Nam trả lời, giọng khàn đặc vì đau đớn.
tôi chỉ đơn giản là từ chối chấp nhận nó."
Khi khoảng cách còn lại dưới một mét, Phân Thân Sinh Tử cố gắng tái tạo lớp vỏ bảo vệ.
Nhưng chính lúc đó, arc_twist xảy ra: Trần Nam không phải là người đang kiểm soát Hư Không xung quanh.
Mà ngược lại, Hư Không đang ký sinh vào ý chí của anh thông qua những vết thương và nỗi đau tích tụ.
Anh đã trở thành một cổng mở, một lối thoát cho năng lượng bị đè nén bấy lâu nay.
Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu bay lên lơ lửng xung quanh Trần Nam, không phải do lực đẩy mà là vì chúng đang phản chiếu lại hình ảnh của anh từ mọi góc độ khác nhau.
Mỗi tấm gương nhỏ đều hiển thị một phiên bản khác của Trần Nam: người con trai ngoan ngoãn thời thơ ấu, sinh viên đại học chăm chỉ, và cuối cùng là kẻ giết người lạnh lùng hiện tại.
Phân Thân Sinh Tử hoảng loạn.
Nó không thể xử lý đồng thời hàng ngàn dữ liệu mâu thuẫn từ những phản chiếu này.
Cấu trúc ý thức của nó bắt đầu sụp đổ dưới sức nặng của sự đa diện trong con người Trần Nam.
Kẻ thù tin rằng họ có thể kiểm soát mọi biến số bằng cách đơn giản hóa chúng thành các công thức toán học khô khan.
Nhưng con người không phải là phương trình.
Chúng ta là hỗn loạn, là cảm xúc, và là những lựa chọn sai lầm dẫn đến kết quả bất ngờ nhất.
Trần Nam giơ bàn tay lên, ngón tay cái chạm vào trán của Phân Thân Sinh Tử.
Không có va đập vật lý nào xảy ra thêm nữa.
Chỉ có một luồng năng lượng tinh khiết chảy ngược từ cơ thể anh vào kẻ thù, không phải để tiêu diệt mà là để.
ghi đè lại ký ức.
"Nhớ lấy," Trần Nam thì thầm, giọng nói vang lên như sấm sét trong tĩnh mịch.
"Sự tự do bắt đầu khi bạn dám chấp nhận hậu quả của nó."
Phân Thân Sinh Tử rít lên một tiếng kêu dài, không giống con người mà giống như đĩa nhạc bị trầy xước quay ngược lại quá nhanh.
Những vết nứt trên cơ thể nó lan rộng ra khắp toàn thân, và từ những khe hở đó, ánh sáng trắng xóa bùng nổ mạnh mẽ đến mức khiến Trần Nam phải nhắm mắt lại để tránh mù lòa tạm thời.
Khi ánh sáng dần tắt đi, sự im lặng trở lại bao trùm khu thương mại cũ nhưng lần này nó nhẹ nhàng hơn, không còn nặng trĩu nỗi sợ hãi nữa.
Phân Thân Sinh Tử đã biến mất hoàn toàn khỏi hiện trường.
Không có xác chết, không có tàn tích năng lượng nào sót lại ngoài một viên đá nhỏ nằm giữa lòng bàn tay trần của Trần Nam.
Viên đá màu đen tuyền tỏa ra luồng lạnh giá thấu xương, đủ để làm tê cứng những ngón tay run rẩy đang nắm chặt nó.
Đây là lõi dữ liệu còn sót lại sau khi ý thức Phân Thân bị xóa bỏ hoàn toàn.
Nó không phải là một vật phẩm dị năng thông thường mà là một kho lưu trữ ký ức sống — nơi chứa đựng tất cả những gì Tôn Vô Khuyết đã cố gắng che giấu về nguồn gốc thực sự của sức mạnh này.
Trần Nam cúi đầu nhìn xuống viên đá trong tay mình.
Bề mặt nhẵn bóng phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi và đầy vết thương của anh, nhưng sâu bên trong khối tinh thể đen đó, có những chấm sáng li ti đang di chuyển như nếu là những vì sao thu nhỏ bị giam cầm vĩnh viễn.
"Hắn đã lấy đi tự do của chúng ta," Trần Nam (nói thầm), giọng nói vang lên khô khốc giữa không gian rộng lớn.
"Bằng cách khóa lại mọi Echo vào trung tâm duy nhất, anh ấy đang biến toàn bộ nhân loại thành những con rối trong một vở kịch câm."
Viên đá lạnh buốt dần ấm lên khi tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể của Trần Nam.
Anh cảm nhận được dòng chảy thông tin khổng lồ từ bên trong nó: hàng ngàn hồ sơ mật, nhật ký nghiên cứu bí mật, và quan trọng nhất là danh sách những người đã bị "xóa sổ" vì dị năng không kiểm soát được — bao gồm cả cha anh.
Sự thật phũ phàng hơn bất kỳ điều gì mà Trần Nam từng tưởng tượng.
Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ đang bảo vệ xã hội khỏi sự hỗn loạn; họ đang loại bỏ chính khả năng tiến hóa của con người để duy trì một trật tự tĩnh tại, chết cứng và đáng sợ.
Và giờ, bằng chứng sống còn lại trong tay anh đủ sức làm rung chuyển toàn bộ nền tảng quyền lực đó.
Trần Nam đưa viên đá lên sát mắt mình.
Những hình ảnh bắt đầu hiện ra qua lăng kính của tinh thể đen: một phòng thí nghiệm ngầm sâu dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ dị nhân đang bị thử nghiệm tàn nhẫn để tìm ra cách tách rời ý thức khỏi cơ thể vật lý — chính là dự án tạo ra Phân Thân Sinh Tử mà anh vừa đối mặt.
"Lý Tiểu Phong," Trần Nam gọi tên người bạn đồng hành trong tâm trí mình, giọng điệu trầm xuống mức thấp nhất có thể.
"Chúng ta cần phải đến nơi này ngay lập tức."
Không có câu trả lời từ phía bên kia của ý thức chung.
Chỉ có sự im lặng nặng nề và cảm giác cô đơn sâu thẳm mà Lý Tiểu Phong luôn cố che giấu bằng những trò đùa cợt hời hợt.
Trần Nam hiểu rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ nguy hiểm: tiếp tục cuộc chơi này sẽ kéo theo hàng loạt hệ lụy không thể đảo ngược, nhưng dừng lại có nghĩa là thừa nhận sự thất bại và để cho bóng tối nuốt chửng mọi hy vọng về công lý thực sự.
Hắn nắm chặt viên đá vào trong lòng bàn tay đến mức các đầu ngón tay chuyển màu trắng bệch vì thiếu máu nuôi dưỡng.
Đau đớn từ vết thương trên vai vẫn đang âm ỉ, nhưng nó không còn là yếu tố cản trở nữa mà đã trở thành nhiên liệu cho ý chí sắt thép của anh.
Trần Nam biết rằng mình vừa đánh mất một phần tính người trong quá trình chiến đấu với Phân Thân Sinh Tử.
Anh trở nên lạnh lùng hơn, tàn nhẫn hơn và sẵn sàng hy sinh bất cứ điều gì để đạt được mục tiêu cuối cùng: phá vỡ hệ thống kiểm soát tuyệt đối này bằng chính những quy tắc mà họ đã xây dựng lên.
Trần Nam quay lưng lại với đống đổ nát phía sau mình.
Bóng tối dần rút lui khỏi góc nhìn của anh, nhường chỗ cho ánh sáng ban ngày mờ nhạt lọt qua những khe hở trên mái nhà bị sập.
Hắn bước đi giữa tàn tích của ký ức cũ, mang theo bí mật chết chóc trong tay và một quyết định đã được đúc kết bằng máu và nước mắt.
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu khi hắn nhận ra rằng kẻ thù lớn nhất không nằm ở bên ngoài mà đang ẩn nấp ngay trong lòng xã hội họ tự hào là văn minh nhất hiện nay.
Trần Nam bước ra khỏi khu thương mại cũ, ánh nắng mặt trời chiếu xuống nhưng không mang lại cảm giác ấm áp mà chỉ làm nổi bật lên vẻ u ám trên khuôn mặt anh.
Những người đi đường vội vã lướt qua bên cạnh, không ai chú ý đến gã đàn ông áo sơ mi rách nát đang cầm một viên đá đen kỳ lạ trong tay.
Họ quá bận rộn với cuộc sống hàng ngày của mình để nhận ra rằng thế giới vừa trải qua một biến cố lớn mà họ sẽ phải trả giá đắt cho nó sau này.
Điện thoại trong túi quần anh rung lên mạnh mẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng tạm thời của khoảnh khắc ấy.
Trần Nam rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra khỏi ví da đã rách nát ở góc cạnh.
Màn hình hiển thị một tin nhắn ẩn danh từ số không rõ chủ nhân gửi đến chỉ vài phút trước khi hắn bước vào khu vực phong tỏa cấp độ cao nhất này đây nè!
Nội dung tin nhắn ngắn gọn và gây sốc: "Cha anh chưa chết.
Hắn đang chờ em tại (tọa độ) 104.7, N35.8."
Máu lạnh tuôn xuống sống cổ khi hắn nhận ra tọa độ ấy chính là trung tâm của trận chiến sinh tử này.
Hắn siết chặt tay cầm binh khí, gân guốc nổi bần bạnh, sẵn sàng lao vào cơn mưa đạn.
Nhưng từ trong bóng tối, một bàn tay xương xẩu thọc thẳng vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận