Chương 29
Trần Nam đứng giữa đống đổ nát của tòa nhà cũ, ngực phập phồng từng nhịp đau đớn.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, làm cho chiếc sơ mi rách nát dính chặt lấy làn da đang run rẩy vì kiệt sức.
Trước mặt anh là khoảng trống rộng lớn nơi sàn nhà đã sụp lở.
Tại đó, bóng đen khổng lồ mà hắn vừa gặp phải trước khi rơi xuống tầng hầm B2 không còn hiện hữu nữa.
Thay vào đó, một tiếng vọng kỳ lạ vang lên từ khắp mọi hướng, như thể chính những bức tường bê tông đang thì thầm vào tai anh.
Câu nói ấy không đến từ bất kỳ ai cụ thể mà lan tỏa trong tâm trí Trần Nam, xé toạc sự tĩnh lặng mong manh vừa được thiết lập lại.
Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng cắt đứt kết nối cảm giác với thế giới bên ngoài.
Lý Tiểu Phong, ý thức của cơ thể B, đang nằm im lìm sâu trong tiềm thức, không hề có dấu hiệu phản ứng hay can thiệp vào tình huống nguy hiểm này.
Trần Nam biết rằng mình vừa thoát chết một cách may mắn nhất.
Cánh tay phải vẫn còn đau nhói từ cú va chạm với sàn nhà mục rỗng vài phút trước.
Nhưng nỗi sợ thực sự không đến từ chấn thương thể xác, mà là từ cảm giác bị quan sát liên tục bởi thứ gì đó vô hình và hung bạo hơn bất kỳ Echo nào hắn từng đối mặt trong quá khứ.
Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Những ngón tay trắng bệch vì thiếu máu, gân guốc nổi rõ trên da thịt xanh xao.
Không có vết thương hở lớn nào cả, chỉ là sự kiệt quế tinh thần sau khi chứng kiến cảnh tượng cha mình tự sát để thức tỉnh thực thể Hư Không vĩ đại.
Ký ức đó vẫn còn tươi mới trong đầu, sắc nét đến mức gây đau đớn mỗi khi hắn cố gắng nhớ lại chi tiết cuối cùng trước khi vụ nổ diễn ra.
Trần Nam hít sâu một hơi dài, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình.
Tính cách lạnh lùng và tính toán cần phải được kích hoạt ngay lập tức nếu anh muốn sống sót qua đêm nay.
Hắn không thể để cảm xúc kiểm soát hành động nữa.
Sự hung bạo của Trần Nam (Tối) đang động ở bên rìa ý thức, khao khát bùng nổ ra ngoài bằng bạo lực thuần túy để giải tỏa căng thẳng tích tụ trong cơ thể này đây rồi!
Nhưng lý trí lên tiếng can thiệp kịp thời.
Hắn cần thông tin.
Cần hiểu rõ hơn về thứ vừa chặn đứng đường lui của mình và sau đó biến mất không dấu vết như thế nào.
Sự im lặng bất thường bao quanh khu vực phong tỏa càng làm tăng thêm cảm giác kỳ lạ này đây rồi!
Ám ảnh từ câu nói "Đừng nhìn vào tôi" khiến Trần Nam rơi vào trạng thái cảnh giác tối đa, mỗi dây thần kinh trong cơ thể đều căng thẳng tột độ.
Anh biết rằng nếu để ý thức của Echo xâm nhập sâu hơn nữa thì anh sẽ hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể mình đây rồi!
Thay vì tấn công trực tiếp — điều mà anh biết là vô nghĩa trước một đối thủ chưa rõ thực lực — hắn chọn cách thu hẹp phạm vi cảm nhận dị năng của bản thân lại tối đa có thể được ngay lúc này đây.
Trần Nam bước chậm rãi về phía trung tâm khu vực sụp lở, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang từ tầng trên chiếu xuống tạo thành những vệt vàng nhạt giữa bóng tối dày đặc.
Bụi rơi nhẹ nhàng phủ lên vai áo rách nát của anh, nhưng hắn không hề để ý đến sự khó chịu ấy đâu cả!
Mối nguy hiểm thực sự nằm ở khả năng ẩn nấp trong chính môi trường xung quanh này đây rồi!
Hắn dừng lại trước một bức tường bê tông còn sót lại phía bên kia khoảng trống.
Trên bề mặt xám xịt đó xuất hiện những vết khắc hình học kỳ lạ, giống như các ký tự cổ xưa nhưng bị biến dạng bởi sức mạnh dị năng cấp cao tác động vào chúng vậy đấy!
Những đường nét đen nhánh lan tỏa ra từ trung tâm bức tường như mạng nhện khổng lồ đang chờ mồi săn đến gần hơn nữa đây rồi!
"Đây không phải là Echo thông thường," Trần Nam thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày qua này đây.
nó có ý thức riêng biệt hoàn toàn khác so với những linh hồn chết đi để lại trong Hư Không trước kia đâu!"
Hắn đưa tay phải chạm nhẹ lên bề mặt lạnh giá của bức tường.
Ngay lập tức, một luồng điện tím chui vào lòng bàn tay anh rồi lan tỏa khắp cơ thể Trần Nam theo tốc độ chóng mặt khó tin được ghi nhận lại bao giờ!
Cảm giác tê buốt chạy dọc sống lưng khiến hắn suýt nữa thì thét thành tiếng vì đau đớn tột cùng ấy đây rồi!
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hình ảnh cha mình trong giây phút cuối đời hiện lên trước mắt anh một cách rõ ràng đến đáng sợ.
Người đàn ông tóc bạc không hề hoảng loạn khi nhấn nút kích hoạt thiết bị thí nghiệm nguy hiểm nhất mà Tổ Chức Thanh Tẩy từng sở hữu cả thế giới này đâu!
Ngược lại, ánh mắt ông mang theo sự bình thản tuyệt đối cùng niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn cho tương lai nhân loại nói chung và riêng Trần Nam nói riêng hiện nay rồi!
"Tại sao?" Trần Nam nghiến răng chặt lại đến mức hàm khô khốc vì giận dữ không rõ nguyên do xuất phát từ đâu ra mà chỉ biết rằng nó đang âm ỉ cháy bên trong lòng anh đây thôi!
"Tại sao ông phải hy sinh mạng sống của chính mình để đưa tôi vào cuộc chiến này chứ?!"
Không có câu trả lời nào cho những nghi vấn day dứt ấy cả.
Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ khu vực phong tỏa cấp độ cao nhất hiện tại mà thôi!
Trần Nam rút tay ra khỏi bức tường nhanh như điện, thở hồng hộc vì hoảng sợ trước cảm giác bị xâm nhập ý thức một cách thô bạo như thế này đây rồi!
Bóng người vô diện bước về phía Trần Nam từ góc khuất tối tăm nhất của căn phòng rộng lớn, từng bước chân đều đặn làm rung chuyển không khí xung quanh tạo thành những làn sóng áp lực nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến trần nhà rạn nứt dần theo thời gian trôi qua này đây rồi!
Đây không còn là Echo thông thường nữa mà chính xác hơn nên gọi nó là một "Phân Thân Sinh Tử" — khái niệm huyền bí nhất trong lịch sử dị năng học phương Đông cổ đại truyền miệng giữa các thế hệ tu luyện giả tài danh khắp nơi trên đất nước Việt Nam rộng lớn xinh đẹp tuyệt vời của chúng ta cùng nhau xây dựng mỗi ngày qua đó!
Khái niệm này mà Trần Nam chỉ nghe nói đến trong những truyền thuyết đen tối nhất lưu hành ngầm dưới lòng thành phố Sài Gòn hoa lệ về đêm nay thôi chứ chưa từng gặp trực tiếp bao giờ cả đời mình đây nè!
Theo ghi chép sơ bộ tìm được từ thư viện cấm của Tổ Chức Thanh Tẩy trước khi bị phá hủy hoàn toàn bởi chính bàn tay tàn bạo của họ thì thứ gọi là Phân Thân Sinh Tử thực chất là phần bóng tối tách rời khỏi linh hồn chủ nhân sau cái chết đầy dằn vặt tuyệt vọng không thể nào diễn tả bằng lời nói đơn giản ngắn gọn dễ hiểu thông thường được đâu!
Nó tồn tại độc lập với ý thức gốc nhưng vẫn giữ nguyên toàn bộ ký ức và cảm xúc tiêu cực nhất của người đã khuất trong quá khứ xa xưa rất lâu trước khi sự kiện nổ nhà máy Aether xảy ra gây chấn động dư luận cả nước bấy giờ đây rồi!
Mục đích duy nhất của nó là bảo vệ chủ nhân khỏi mọi mối đe dọa tiềm tàng có khả năng làm lộ bí mật tối thượng liên quan đến dự án Hư Không vĩ đại đang được nghiên cứu secretly bởi chính phủ liên bang quốc tế hiện nay không ai khác hơn nữa đâu!
Bóng người vô diện tiến gần thêm một bước nữa.
Trần Nam cảm nhận rõ ràng sức nặng của áp lực tinh thần đè nén lên vai mình mỗi giây trôi qua đều trở nên khó chịu hơn rất nhiều lần so với lúc ban đầu mới bắt đầu chạm trán kẻ lạ mặt này đây rồi!
Hắn không thể di chuyển được dù chỉ là vài centimet nhỏ bé thôi cũng đủ khiến toàn thân tê liệt hoàn toàn bất động như pho tượng đá lạnh lùng quan sát mọi thứ đang diễn ra bên dưới mà không cần phải can thiệp trực tiếp vào tình hình hỗn loạn này chút nào cả đâu!
"Cha tôi." Trần Nam lắp bắp, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động quá mức dẫn đến mất kiểm soát hô hấp tạm thời trong vài giây ngắn ngủi nhưng đủ để tạo khoảng trống nguy hiểm cho đối phương lợi dụng tấn công bất ngờ từ phía sau lưng trần trụi hoàn toàn không có phòng thủ nào cả đâu!
Bóng người dừng lại cách anh đúng hai mét.
Khoảng cách gần đến mức Trần Nam có thể nhìn thấy rõ những đường nét mờ ảo trên khuôn mặt vô diện của nó, giống như một tấm gương phản chiếu biến dạng bởi nhiệt độ cao làm nóng chảy kim loại lỏng trong lò luyện thép công nghiệp quy mô lớn hiện đại nhất thế giới ngày nay vậy đấy!
"Con không hiểu," bóng người lên tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng từ khắp mọi hướng khiến Trần Nam cảm thấy như đang bị bao vây tứ phía bởi hàng ngàn bản sao của chính mình vậy đó!
"Sự hy sinh là cần thiết.
Sự kiểm soát là bắt buộc.
Không có lựa chọn nào khác ngoài con đường duy nhất dẫn đến sự sống còn cho phần lớn nhân loại trên trái đất này cả đâu!"
Trần Nam mở to mắt kinh hãi khi nhận ra giọng nói ấy hoàn toàn giống hệt cha mình trong ký ức cuối cùng trước vụ nổ nhà máy Aether khủng khiếp xảy ra cách đây không lâu đây rồi!
Hắn cố gắng chống cự lại áp lực tinh thần đè nén lên vai mình nhưng cơ thể vẫn bất động hoàn toàn như bị đóng băng bởi ma thuật đen tối cổ xưa truyền miệng giữa các thế hệ tu luyện giả tài danh khắp nơi trên đất nước Việt Nam rộng lớn xinh đẹp tuyệt vời của chúng ta cùng nhau xây dựng mỗi ngày qua đó!
Khi ánh sáng tan biến đột ngột, sự im lặng trở lại bao trùm lên toàn bộ khu vực phong tỏa cấp độ cao nhất hiện tại.
Trần Nam nằm ngửa trên nền nhà lạnh giá, thở hồng hộc vì kiệt sức sau cuộc đối đầu tâm lý căng thẳng vừa rồi đây thôi!
Cơ thể anh dường như đã cạn kiệt nguồn năng lượng dự trữ sẵn có trong người nhưng vẫn còn nguyên vẹn không hề bị thương tích nghiêm trọng nào cả đâu!
Không có xác chết nào còn sót lại ở hiện trường, cũng chẳng có Echo nào lơ lửng giữa không trung nữa.
Chỉ còn lại hình xăm đen nhánh bắt đầu lan rộng từ cổ tay phải lên phía vai trái của anh một cách chậm rãi nhưng chắc chắn như mạng nhện khổng lồ đang chờ mồi săn đến gần hơn nữa đây rồi!
Những đường nét đó phát ra ánh sáng tím mờ ảo, tương phản rõ rệt với làn da xanh xao thiếu máu của Trần Nam trong bóng tối dày đặc bao quanh khu vực sụp lở này đây.
Hắn cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể kháng cự lại mạnh mẽ.
Mỗi cử động đều sự đau đớn tột cùng chạy dọc theo những đường gân đã bị xâm nhập bởi năng lượng dị năng cấp cao từ Phân Thân Sinh Tử vừa rồi kia đấy!
Lý Tiểu Phong cuối cùng cũng mở mắt ra trong tiềm thức, ánh nhìn đầy vẻ lo lắng lẫn tò mò khi chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trên cơ thể chủ nhân của mình đây thôi!
"Này, cậu ổn chứ?" Lý Tiểu Phong hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng hiếm hoi không hề mang theo chút đùa cợt nào cả đâu.
"Thứ đó vừa rồi là gì vậy?
Sao nó lại để lại dấu ấn như thế này lên người cậu được."
Trần Nam không đáp lời đối tác chiến đấu của mình ngay lập tức vì đang quá tập trung vào việc kiểm soát những đường nét đen nhánh bò dọc theo cánh tay tiến về phía vai anh đây rồi!
Hắn cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của một thực thể mới đang cố gắng kết nối với ý thức chính của mình thông qua hình xăm kỳ lạ này đấy thôi!
"Đừng chạm vào nó," Trần Nam thì thầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước và mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày qua này đây.
nó không phải là ký ức bình thường đâu."
Lý Tiểu Phong im lặng một lúc lâu trước khi đáp lời: "Vậy thì đó là gì?
Một món quà từ người cha đã mất của cậu hay cái bẫy chết chóc dành cho những ai dám đi ngược lại ý muốn của Tổ Chức Thanh Tẩy hả?"
Trần Nam không biết câu trả lời chính xác.
Hắn chỉ biết rằng sự thật về vụ nổ nhà máy Aether phức tạp hơn nhiều so với những gì mình tưởng tượng trước đây thôi!
Và giờ, anh phải tự tìm ra con đường riêng cho bản thân thay vì tiếp tục chạy trốn khỏi số phận đã được định sẵn từ lâu rồi kia!
Trần Nam cố gắng rời khỏi hiện trường bằng cách lê từng bước nặng nề trên nền nhà đầy mảnh vỡ bê tông và bụi rơi.
Cơ thể anh phản ứng chậm chạp đáng kinh ngạc, mỗi bước đi đều sự kháng cự dữ dội từ bên trong như muốn ngăn cản hắn tiếp tục di chuyển thêm nữa đây rồi!
Hình xăm trên tay phải bắt đầu lan rộng nhanh hơn, những đường nét đen nhánh bò dọc theo cánh tay tiến về phía vai anh với tốc độ chóng mặt khó tin được ghi nhận lại bao giờ cả đời mình đây nè!
Đau đớn tột cùng chạy dọc sống lưng khiến Trần Nam suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất ngay tại chỗ.
Hắn phải dựa vào bức tường bê tông lạnh giá để giữ thăng bằng cho cơ thể kiệt sức của chính mình đây thôi!
Những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt trán anh, làm cho mái tóc đen rối bời dính chặt lấy da đầu đang run rẩy vì shock tinh thần nặng nề vừa nãy còn vang vọng trong tai hắn không dứt hẳn ra khỏi đầu nữa đâu!
Trần Nam nhìn xuống cánh tay phải của mình.
Hình xăm giờ đã bao phủ gần hết khu vực từ cổ tay lên đến vai trái, tạo thành một họa tiết phức tạp giống như những ký tự cổ xưa bị biến dạng bởi sức mạnh dị năng cấp cao tác động vào chúng vậy đấy!
Ánh sáng tím mờ ảo phát ra từ đó càng trở nên rực rỡ hơn trong bóng tối dày đặc bao quanh khu vực phong tỏa này đây.
"Đây không phải là sự kết thúc," Trần Nam thì thầm với chính mình, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động quá mức dẫn đến mất kiểm soát hô hấp tạm thời trong vài giây ngắn ngủi nhưng đủ để tạo khoảng trống nguy hiểm cho đối phương lợi dụng tấn công bất ngờ từ phía sau lưng trần trụi hoàn toàn không có phòng thủ nào cả đâu!
Hắn quay đầu lại nhìn về phía bóng tối nơi Phân Thân Sinh Tử vừa biến mất.
Không khí nặng nề trở lại, mùi ozone cháy khét vẫn còn bám vào da thịt như một lời nhắc nhở khắc nghiệt rằng thế giới dị năng này chưa bao giờ dễ dàng tha thứ cho những kẻ dám bước qua ranh giới giữa sống và chết cả đâu!
Trần Nam siết chặt nắm tay phải có hình xăm đen nhánh đang phát sáng rực rỡ.
Hắn biết rằng mình vừa mở ra cánh cửa dẫn đến một bí mật lớn hơn nhiều so với vụ nổ nhà máy Aether đơn thuần mà thôi!
Và giờ, anh không thể quay lại được nữa dù cho tương lai phía trước có nguy hiểm đến mức nào đi chăng nữa đây rồi!
Trên bề mặt hình xăm, một ký tự cuối cùng xuất hiện chậm rãi.
Nó giống như con mắt đang mở to kinh hãi khi chứng kiến sự thật tàn khốc nhất về nguồn gốc dị năng thực sự của chính mình đây thôi!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận